Nghiện Sắc Đẹp


Hầu hết mọi người cần có một khoảng thời gian dài hoặc ngắn thích ứng hiểu rõ lẫn nhau khi mới bắt đầu yêu đương. Giang Bạch Lộ và Sầm Qua vừa rơi vào tình yêu, lại có thể nói là thuận buồm xuôi gió nước chảy thành sông, thậm chí bỏ qua giai đoạn yêu nhau cuồng nhiệt, trực tiếp đi thẳng vào xu hướng vợ chồng già chung sống đã lâu không thể quay đầu lại.


Với bối cảnh gia đình và mặt mày vóc dáng, nếu Sầm Qua muốn, nhất định không thiếu bạn giường. Nhưng nếu đề cập đến chuyện yêu đương, ngoại trừ thời kỳ trung học, anh chưa từng nghiêm túc yêu nhau với người khác. Cho nên từ đầu đến cuối anh không thể phát giác, hình thức ở chung của anh và Giang Bạch Lộ có gì không thích hợp.


Không gửi tin nhắn dư thừa nào trong ngày, buổi tối cuối tuần hẹn nhau ra ngoài ăn, Sầm Qua lái xe đến cửa ga tàu điện ngầm gần công ty đợi cậu. Giang Bạch Lộ mở cửa ô tô bên ghế phụ lái khom lưng ngồi vào, Sầm Qua quay đầu nhìn cậu: “Em muốn ăn gì?”


“Gì cũng được.” Giang Bạch Lộ lơ đãng trả lời, cậu giơ tay giật ngăn kéo đựng đĩa nhạc nhưng không thấy album nhạc pop cậu mua lần trước, nghi hoặc ngẩng đầu lên, “Album ca nhạc lầntrước em tặng anh đâu?”


Sầm Qua giật mình, nhớ đến vài tuần trước anh ném những chiếc đĩa đó vào hòm tạp vật, vẻ mặt tỏ ra không có gì để chống đỡ, từ ngữ không rõ ràng: “Cất đi rồi.”


Giang Bạch Lộ truy hỏi một câu: “Cất ở đâu?”


Sầm Qua nhíu mày, “Hòm tạp vật ở gara.”


Giang Bạch Lộ: “…”


Cậu đóng ngăn kéo lại, mím môi im lặng không nói, rũ mi mắt chăm chú hí hoáy điện thoại di động trong tay cậu.


Thấy cậu rất lâu không đáp lời, Sầm Qua tặc lưỡi một tiếng, gõ vô lăng, nhướn mày, “Ai bảo em cùng người đàn ông khác đi ăn ở nhà hàng tình nhân.”


Người đàn ông càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, “Ăn thì thôi đi, còn dắt theo con chó của nhà tôi.”


Giang Bạch Lộ chợt ngẩng đầu lên nhìn anh.


Sầm Qua cong môi cười nhạt, “Sao vậy? Tôi nói sai chỗ nào sao?”


Giang Bạch Lộ gật đầu, giọng điệu qua loa có lệ: “Đúng, anh nói gì cũng đúng.” Cậu chỉ vào trang web đồ ăn ngon trên điện thoại di động, mỉm cười, con ngươi đen bóng lóe sáng, “Chúng ta đi ăn lẩu đi.”


Sầm Qua: “…”


Anh không chút nghĩ ngợi mà từ chối. Có lẽ bởi vì mẹ đẻ là người Mỹ, anh luôn nghiêng về khẩu vị của người phương Tây trong việc lựa chọn đồ ăn, đương nhiên rất ít khi anh đặt chân vào nhàhàng lẩu trong nước.


“Ăn cơm Tây đi.” Sầm Qua đổi câu chuyện, quay người lười biếng hỏi, “Em thích nhà hàng đồ Tây nào?”


Giang Bạch Lộ thẳng thừng, “Không thích nhà hàng nào hết.”


Nếu hiện tại cậu vẫn chưa theo đuổi được Sầm Qua, cậu sẽ đồng ý đi ăn cơm Tây mà không cần nghĩ ngợi gì. Ngay cả khi phải ăn cả tuần cơm Tây, cậu cũng không bận tâm chút nào. Nhưng bây giờ cậu và Sầm Qua đã là quan hệ yêu đương bình đẳng, tuy Giang Bạch Lộ thích đối phương, nhưng cũng không để bản thân phải chịu thiệt vì chuyện nhỏ nhặt này.


Cũng có thể nói rằng, không thỏa hiệp với chi tiết, không có nghĩa là tình cảm của cậu không đáng tin tưởng.


Giang Bạch Lộ nghiêng đầu nhìn đường cong sườn mặt sắc nét của Sầm Qua, chân mày khóemắt cậu nhuộm nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt giống hệt buổi ban đầu gặp mặt, tràn đầy nhiệtlượng và tình ái, sóng dậy không sợ hãi, nhưng chỉ cần có gió thổi qua, sẽ dập dờn bắt đầu khởi động.


Sầm Qua quay sang, đụng vào vẻ mặt lưu luyến không kịp thu lại của cậu. Anh bình thản trầm tư một lúc, ma xui quỷ khiến mở miệng: “Vậy đi ăn lẩu đi.”


Sau bữa tối, lái xe trở về Jade Garden, chiếc xe việt dã màu đen tắt máy ở bãi đỗ xe mờ tối và yên tĩnh, Sầm Qua rút chìa khóa xe ra, quay đầu muốn nhắc nhở Giang Bạch Lộ xuống xe. Nhưng thấy đối phương vẹo người tựa lưng trên ghé, nhẹ nhàng nhắm mắt, hơi thở vừa nông vừa chậm.


Sầm Qua cúi người tiến đến, muốn giơ tay bóp mũi đánh thức cậu, nhưng khi đầu ngón tay tiếp xúc chóp mũi đối phương, anh rụt lại, giúp cậu tháo dây an toàn. Khi ngẩng đầu lên, anh phát hiện cảm xúc mềm mại ấm áp rơi vào trên cằm anh.


Sầm Qua buông mắt nhìn xuống, đối diện với con mắt tỉnh táo của Giang Bạch Lộ. Anh nhướn mày, “Em giả vờ ngủ?”


Giang Bạch Lộ không trả lời anh, ngược lại giơ tay tắt đèn trong xe, thuận tiện ôm eo Sầm Qua.Trong bóng đêm, cậu ngửa mặt, dùng môi lần mò hầu kết trên cổ đối phương. Hôn từ hầu kếtlên trên, cuối cùng chuẩn xác tìm được môi Sầm Qua.


Cậu khẽ cọ môi trên môi Sầm Qua, khi cậu mở miệng, luồng khí tinh tế từ trong miệng chui vào giữa làn môi đối phương. Giang Bạch Lộ đè thấp giọng nói, thì thầm hỏi: “Làm không?”


Sầm Qua khựng lại một giây, nhưng vẫn xách cổ áo của cậu đẩy cậu ra, vẻ mặt không mảy may dao động, thậm chí anh khẽ cười nói: “Em có biết bây giờ em giống cái gì không?”


“Giống cái gì?” Giang Bạch Lộ mỉm cười.


“Giống như một cái nồi lẩu hình người đi bộ.” Người đàn ông vỗ vỗ má cậu, tỏ ra ghét bỏ,“Nhanh đi ra tắm rửa đánh răng.”


Giang Bạch Lộ: “…”


Cậu hơi bất ngờ mím môi, hỏi lại: “Anh thật sự không làm?”


Sầm Qua vừa đặt một bước chân ra khỏi xe, không thèm quay đầu lại, “Tôi không làm cùng một người đầy mùi lẩu.”


“Được thôi.” Cậu hơi mất hứng đẩy cửa xuống xe, quay lưng về phía người đàn ông, khẽ khànglẩm bẩm, “Anh vậy mà cũng có thể nhịn được.”


Sau khi hai người lên tầng, phân nhau ra vào phòng tắm đi tắm. Giang Bạch Lộ nằm ngâm người trong bồn tắm lớn một lát, hơi nước dày đặc lượn lờ trong phòng tắm làm cậu buồn ngủ, ngay lập tức nhớ đến tâm tư nổi dậy bất thình lình ở trong xe lúc trước. Cậu thầm nghĩ tắm nhanh để lên giường đi ngủ, vội vã đứng dậy khỏi bồn tắm, kéo chiếc khăn tắm lau khô cơ thể, rồi mặc đồ ngủ bước về phía giường.


Vừa mới cởi dép lên giường, thậm chí không kịp xốc chăn lên, cặp chân vừa trắng vừa dài vẫn còn lắc lư ở bên ngoài giường, mắt cá chân đã bị người trên giường túm lấy, khóe mắt cậu dường như vẫn thoáng thấy sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt trong đôi mắt Sầm Qua.


Cậu tỏ ra nghi hoặc xoay người lại, muốn xác nhận thêm thì phát hiện ánh mắt bình tĩnh khôngchút gợn sóng của đối phương nhìn qua, dường như ký ức một giây trước chỉ là bản thân không duyên cớ tự tạo ra. Tiếp theo, lời nói của Sầm Qua không hề nghi ngờ chứng minh thật sự chỉ docậu nghĩ nhiều.


Người đàn ông buông bàn tay nắm cổ chân cậu ra, ngồi dậy thúc giục cậu: “Xuống giường đánh răng đi.”


Giang Bạch Lộ ừm một tiếng, ngồi ở trên giường cúi đầu tìm dép, không mảy may để ý, dù nét mặt người đàn ông rất bình thản tự nhiên, ngón trỏ và ngón cái của bàn tay buông lỏng đặt ở bên người kia khe khẽ dán lại, lẳng lặng vuốt nhẹ một chút.


Cậu xỏ dép, vừa mới bước vào phòng tắm, cầm bàn chải đánh răng, trét kem rồi cho vào miệng,thoáng nhìn vào bên trong giương, người đàn ông thân hình cao lớn đã không nhanh khôngchậm bình thản bước theo sát rồi tiến vào, đứng ở bên cạnh cậu, không hề thanh minh màchiếm mất một nửa không gian trước bồn rửa mặt.


Giang Bạch Lộ di chuyển bàn chải đánh răng, khuỷu tay cậu đánh thẳng lên cánh tay đối phương. Cậu quay mặt qua liếc mắt nhìn anh, dùng ánh mắt ý bảo Sầm Qua dịch sang bên cạnhmột chút.


Người đàn ông phớt lờ, thậm chí im lặng giơ cằm lên, ánh mắt chậm rãi lướt qua một cái bàn chải đánh răng khác ở bên trái chiếc cốc súc miệng đặt trên giá treo tường, cuối cùng rơi vào khuôn mặt trong gương của Giang Bạch Lộ.


Miệng Giang Bạch Lộ tràn đầy bọt trắng sữa, vẻ mặt không có gì để chống đỡ, cậu giơ tay rút bàn chải đánh răng kia ra, trét kem đánh răng lên, không quay đầu lại mà đưa sang phía bên cạnh. Hai người lặng lẽ đánh răng trước gương, trong không khí chỉ có tiếng lông bàn chải ma sát hàm răng nhỏ vụn vang lên.


Ba phút sau, Giang Bạch Lộ lấy chiếc cốc bên phải xuống, đổ đầy nước, ngửa đầu cho vàomiệng, súc sạch bọt kem đánh răng trong miệng rồi nhổ vào bồn rửa. Cùng lúc đó, cái tay cầmchiếc cốc kia bỗng nhiên nhẹ đi, chiếc cốc trong tay cậu bị Sầm Qua lấy mất.


Cậu ngẩng đầu lên, không thấy rõ nét mặt đối phương, chỉ kịp thấy đối phương sử dụng cốc súcmiệng cậu đã dùng qua, ngửa đầu uống một ngụm nước, sau đó khom lưng phun ra.


Giang Bạch Lộ ngẩn người đờ ra tại chỗ, đợi Sầm Qua rửa sạch miệng đứng thẳng người lên, vẻmặt cậu kinh ngạc chỉ vào chiếc cốc trong tay Sầm Qua, nói: “Đây là cốc của em.” Cuối cùng, cậu giơ ngón tay chỉ vào chiếc cốc còn lại trên giá, “Đây mới là cốc của anh.”


Sầm Qua trầm ngâm liếc mắt nhìn cậu một cái, “Thì sao? Tôi không thể dùng đồ của em?”


Giang Bạch Lộ rụt ngón tay về, chậm rãi mở miệng: “Không phải, nhưng mà…”


“Em đã ngủ trên giường của tôi, tôi lại không thể dùng cốc của em sao?” Sầm Qua không để tâm,thúc giục cậu, “Lề mề cái gì? Còn không nhanh lau miệng sạch sẽ.”


Giang Bạch Lộ không hề di chuyển, không giải thích được mà nheo mắt lại. Cậu cảm thấy Sầm Qua lúc này không hiểu sao có chút khác thường, nhưng không thể nói rõ ra được, rốt cuộc làtại sao.


Thấy cậu không coi ai ra gì mà đứng ngốc tại chỗ, Sầm Qua tiêu sạch kiên trì nhíu mày lại, thậm chí lười mở miệng, anh ném thẳng chiếc cốc vào bồn rửa, giơ tay trái phủ lên môi Giang Bạch Lộ.


Ngón tay trái hơi thô ráp từ khóe môi cậu nặng nề quét qua, kéo suy nghĩ của cậu trở về hiện thực. Ánh mắt Giang Bạch Lộ chuyển sang chiếc gương bên cạnh, thấy Sầm Qua chùi sạch một lớp kem đánh răng màu trắng sữa bên môi cậu, sau đó anh cúi đầu mở vòi nước, rửa sạch kem đánh răng trên ngón tay.


Giang Bạch Lộ sửng sốt, nhận thấy chút nôn nóng hấp tấp trong động tác rửa tay của đối phương. Cậu giơ tay túm lấy cánh tay Sầm Qua, mở miệng, khó khăn lắm mới bật ra được mộttừ: “Anh…”


Sầm Qua bất chợt đóng vòi nước trên bồn rửa mặt, bọt nước trong suốt vẫn lưu lại trên tay, thậm chí không để Giang Bạch Lộ có cơ hội nói một câu hoàn chỉnh, thuận tiện trở tay tóm lấy bàn tay phủ lên cánh tay anh, lôi Giang Bạch Lộ đặt lên trên bức tường bên cạnh chiếc gương, cúi đầu mãnh liệt hôn xuống.


Quả nhiên cảm nhận được hương bạc hà thơm tho giữa môi lưỡi của người kia.


Sầm Qua thỏa mãn trượt đầu lưỡi vào, hai chân ép chặt Giang Bạch Lộ lên tường không cho nhúc nhích, bàn tay từ bên hông luồn vào áo ngủ của cậu, thành thạo vén áo ngủ lên trên ngực cậu, cúi người chôn vào giữa cần cổ trắng bóc của cậu mà cắn mút.


Cuối cùng, giữa khi vẻ mặt Giang Bạch Lộ mông lung nhất, anh đè thấp giọng nói, nhấn từ chữmột: “Tôi thật sự, suýt nữa không nhịn nổi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...