Nghiện Sắc Đẹp


Sầm Qua cứ tưởng Giang Bạch Lộ nói dối, ban đêm đè cậu xuống giường mạnh bạo làm, sau đó thản nhiên dựa vào đầu giường, lạnh lùng nhìn Giang Bạch Lộ tắm rửa xong rồi tự động rời khỏi. Ánh mắt mấy lần lướt qua khuôn mặt cậu, giống như một vị phụ huynh xử lý một đứa trẻ con bướng bỉnh, không buông tha bất kì một chuyển biến nhỏ nào trên mặt cậu.


Chỉ chờ lúc cậu mất kiên nhẫn.


Tuy nhiên, Giang Bạch Lộ còn bình tĩnh và nhẫn nhịn hơn anh đánh giá nhiều. Người bình thường từ xa xỉ xuống tiết kiệm thì khó, sướng quen rồi khổ không chịu được, nhưng Giang Bạch Lộ chưa từng than vãn một câu, cũng chẳng bao giờ nhờ Sầm Qua đưa cậu về nhà. Cho dù Sầm Qua để ý đến hay không, nửa đêm về đến nhà, cậu đều đúng hạn gửi tin nhắn cho đối phương.


Tuy nhiên, lúc đi ngang qua ngoài cửa, thoáng nhìn lại chiếc giường chỉ có một chiếc đệm, cậu giả vờ nghi hoặc hỏi: “Mấy ngày trước thấy bên trong phòng sách rải đệm, bạn anh đến ở à?”


Đổi lấy là cái nhìn lạnh lùng và khuôn mặt đen đi của Sầm Qua, anh trách mắng: “Nhìn lung tungcái gì, còn không qua đây?”


Giang Bạch Lộ cởi giày leo lên giường nhưng không nằm xuống ngay lập tức, cũng không ngồi bên đùi Sầm Qua, mà cậu dựa ở đầu giường tự mình chơi điện thoại di động.


Sầm Qua ngước mắt lên và thúc giục cậu.


Giang Bạch Lộ qua loa có lệ ừm một tiếng, con mắt vẫn tập trung, trước sau không rời khỏi mànhình điện thoại di động.


Sầm Qua lười dùng miệng lưỡi, duỗi thẳng cánh tay cướp lấy chiếc điện thoại trong tay cậu, rũ mắt nhìn màn hình, một dòng trạng thái tin tức mới tuyên bố phát lệnh truy nã của cảnh sát địa phương đập vào mặt. Động tác chạm vào phím khóa màn hình của người đàn ông khựng lại, anh vô thức nhìn vào nội dung weibo thêm vài lần nữa.


Giang Bạch Lộ nghiêng người qua, cằm tự nhiên đặt lên đầu vai rắn chắn và cứng rắn của đối phương, bổ sung một câu: “Hình như cách đây vài ngày có một vụ giết người cướp của ở trungtâm thành phố, hiện nay hung thủ vẫn đang lẩn trốn.”


Sầm Qua không mảy may dao động đẩy mặt cậu ra, cảnh cáo cậu một câu: “Nhớ kỹ những lời cậu nói, đừng làm những hành động nhàm chán đó với tôi.”


Nói xong, anh ném điện thoại di động của Giang Bạch Lộ lên đầu giường, tắt đèn ngủ, dựa theo ánh trăng mỏng manh chiếu xuyên qua khe hở giữa rèm cửa sổ, thuần thục cởi quần áo cậu.


Giang Bạch Lộ cực kỳ phối hợp giơ tay chạm vào ngực và bụng dưới của đối phương, không mấtnhiều thời gian, kèm theo tiếng rung nhẹ của chiếc giường lớn, hơi thở gấp gáp vang lên trong bóng tối, ánh trăng rơi xuống bức tường, tạo nên những hình ảnh lắc lư và nhấp nhô chồngchéo lên nhau.


Mười một giờ ba mươi phút tối, Giang Bạch Lộ đúng giờ rời khỏi nhà Sầm Qua. Tiếng đóng cửa truyền vào, Sầm Qua giật ngăn kéo ở đầu giường ra, lấy bật lửa và bao thuốc lá, châm một điếu thuốc và kẹp giữa ngón tay. Anh đứng dậy đến phòng sách mà ngồi xuống, mở máy tính xách tay vẫn chạy sau vài tiếng đồng hồ chưa tắt máy, bắt đầu duyệt báo cáo công việc cấp dưới ở công ty gửi đến.


Đây không phải là sau khi lên giường với Giang Bạch Lộ nên phải tăng ca xử lý công việc. Ít nhấtmột tuần trước đây, hai người làm tình xong, đều trực tiếp đắp chăn nằm ngủ.


Từ khi Giang Bạch Lộ không ngủ lại nhưng vẫn kiên trì nhắn tin cho anh mỗi tối sau khi trở về nhà, mặc dù hầu hết thời gian Sầm Qua quá lười chẳng buồn mở ra xem, nhưng anh chưa từng phát giác bản thân đã tạo thành thói quen đứng dậy làm việc một giờ sau khi đối phương rời đi.


Về điểm này, ngay cả người đàn ông cũng cảm thấy không thể hiểu nổi.


Chỉ là tối nay, thời gian trôi qua dài đằng đẵng, những mẩu thuốc lá trong gạt tàn đã cao gần gấp đôi so với trong quá khứ, chiếc điện thoại di động mà anh ném ra rìa không hề nghe thấy bất kì tiếng động nào.


Cuối cùng, sự kiên trì của Sầm Qua cạn sạch, nắm lấy chiếc điện thoại di động nằm úp sấp trênmặt bàn, con ngươi nhìn vào màn hình khóa di động khếch đại lên rồi đột nhiên ngưng tụ.


Tại thời điểm này, thời gian trên điện thoại di động hiển thị một giờ sáng, trễ hơn ba mươi phút so với thời điểm tin nhắn văn bản nhận được tối qua, không có bất kì lời nhắc tin nhắn chưa đọc nào trên thanh thông báo.


Anh vô thức hướng ánh mắt về phía máy vi tính, thoát khỏi phần mềm văn phòng, nhìn vào thời gian hiển thị trên thanh công cụ phía dưới góc phải màn hình.


Vẫn là một giờ sáng.


Trong đầu không tự chủ được hiện lên nội dung tin tức Weibo trên điện thoại di động của Giang Bạch Lộ, đầu ngón tay Sầm Qua khẽ động đậy, nhấn vào hộp chứa tin nhắn. Điểm tròn màu đỏ nhắc nhở tin nhắn chưa đọc rõ ràng dừng phía trên bên trái tên của Giang Bạch Lộ. Đường cong hơi sít chặt bất giác nới lỏng vài phần, anh mở tin nhắn chưa đọc của Giang Bạch Lộ ra.


Nhưng một giây sau, thấy rõ ngày nhận tin nhắn, anh cau mày –


Đó là tin nhắn chưa đọc gửi từ buổi sáng hôm qua.


Người đàn ông chợt đứng dậy, chiếc ghế xoay bên dưới tạo ra âm thanh ảm đạm trên nền nhà. Sầm Qua phục hồi tinh thần, bình thản buông điện thoại di động xuống, xoay người bước vào phòng tắm, mở vòi nước phía trên bồn rửa mặt, khoát nước lên mặt. Sau đó anh nâng cằm lên, liếc mắt nhìn người phía trong cái gương.

Người đàn ông chợt đứng dậy, chiếc ghế xoay bên dưới tạo ra âm thanh ảm đạm trên nền nhà. Sầm Qua phục hồi tinh thần, bình thản buông điện thoại di động xuống, xoay người bước vào phòng tắm, mở vòi nước phía trên bồn rửa mặt, khoát nước lên mặt. Sau đó anh nâng cằm lên, liếc mắt nhìn người phía trong cái gương.


Người đàn ông bên trong gương cũng ngước mắt lên, trong con ngươi màu hổ phách đẹp đẽ không có bất kì dao động và tâm tình gì. Sầm Qua giơ tay trát kem cạo râu lên cằm, mở dao cạo tự động, lơ đãng đẩy theo đường cong của chiếc cằm.


Đẩy lên phần giữa quai hàm, anh cáu kỉnh nhắm mắt, tắt dao cạo râu ném vào trong bồn rửamặt, kéo chiếc khăn mặt ẩm ướt treo bên tường xuống, lau sạch kem cạo râu. Anh xoay người vào trong phòng sách, cầm điện thoại di động gọi điện cho Giang Bạch Lộ.


Giai điệu bận rộn trong điện thoại di động vừa vặn vang lên mười hai lần, sau đó cuộc gọi kếtthúc…


Điện thoại không có người nghe.


Liên tục ba cuộc gọi nhỡ, đều không có ai nhận. Hàm dưới của Sầm Qua căng ra, vẻ mặt hơi trầm xuống, anh nhìn chằm chằm vào danh sách cuộc gọi trên điện thoại, nhặt quần áo đã lấy sẵn trước khi tắm rửa mà mặc vào, nắm lấy chiếc chìa khóa xe ô tô trên tủ giày và đẩy cửa đi ra ngoài.


Sau khi xuống dưới đi được một quãng, anh mới nhớ ra, anh không biết địa chỉ cụ thể của nhà Giang Bạch Lộ. Sầm Qua vừa bước nhanh qua phòng an ninh vẫn sáng rực đèn vừa tìm số điện thoại của Dụ Quân Lân. Điện thoại di động mới đưa lên tai, một tiếng nói từ bên cạnh truyền tới –


“Anh đi đâu vậy?”


Sầm Qua bỗng dưng ngừng bước, ấn nút dừng cuộc gọi, bất chợt quay đầu lại, không nói một lời mà nhìn chằm chằm vào chàng trai đứng cách vài bước đang bê chiếc hộp thức ăn khuya trong tay, làn môi hơi mỏng của anh mím thành một đường thẳng tắp.


Giang Bạch Lộ bị anh nhìn, cậu sửng sốt, đặt bữa ăn khuya lên bệ cửa sổ của phòng an ninh, lặplại nội dung câu nói vừa rồi: “Đã muộn thế này, anh muốn đi đâu?”


“Cậu không biết sao?” Sầm Qua mở miệng hỏi, lồng ngực phập phồng dữ dội trong chớp mắt,anh bước nhanh về phía cậu, gần như thô lỗ đút tay vào túi quần cậu, móc điện thoại di động của cậu ra, chỉ vào màn hình chiếc điện thoại để chế độ im lặng hiển thị ba cuộc gọi nhỡ, ánh mắt sắc bén, hỏi: “Cậu không biết tôi muốn đi đâu sao?”


Giang Bạch Lộ nhấp môi, nghiêng đầu nhìn anh: “Anh muốn đi tìm tôi?”


Sầm Qua mím môi không trả lời.


Giang Bạch Lộ không hề chớp mắt nhìn anh, “Tại sao anh muốn đi tìm tôi? Bởi vì anh lo lắng chotôi sao? Nhưng mà tại sao anh phải lo lắng cho tôi? Bởi vì những buổi tối trước đây tôi đều gửitin nhắn báo bình an cho anh, nhưng chỉ mình ngày hôm nay không gửi?”


Giang Bạch Lộ bước một bước về phía trước, biểu cảm ôn hòa và bình tĩnh, ánh mắt trong suốt giống như nhìn thẳng vào sâu bên trong con ngươi màu hổ phách, “Nhưng anh không bao giờtrả lời tin nhắn của tôi, thậm chí cho đến bây giờ anh vẫn không thèm mở ra đọc phải không?”


Sầm Qua cong môi, lảng tránh những câu hỏi của cậu, nhưng anh lại lộ ra một cái nhìn mỉa mai, “Cậu chơi tôi.”


Người đàn ông giơ tay ra cố sức nắm cổ tay áo của cậu mà nâng lên, nét mặt hiện ra vẻ tức giận, “Giang Bạch Lộ, cậu đừng năm lần bảy lượt động chạm đến vạch ranh giới của tôi.”


“Tôi không có năm lần bảy lượt động chạm đến vạch ranh giới của anh. Nếu như anh không hạthấp vạch ranh giới của anh trước mặt tôi.” Cậu khẽ nhíu mày, càng ngày đôi mắt dường nhưcàng tỏa ra sự dũng cảm, mơ hồ có ánh sáng trắng lóe lên, “Làm sao tôi có thể có cơ hội lần thứhai, thậm chí là lần thứ ba đụng chạm vào vạch ranh giới của anh?”


“Sầm Qua, con người dễ bị chiều hư.” Những đốm sáng trong đôi mắt Giang Bạch Lộ chầmchậm tụ lại, “Nhưng nếu anh không chiều tôi, tôi cũng sẽ không tham lam vô độ, đòi hỏi càngnhiều.”


Đôi đồng tử của người đàn ông hơi co lại, nhìn cậu với vẻ mặt trống rỗng, giống như từ chối hợptác, cũng giống như đang chết lặng người.


Giang Bạch Lộ hơi nâng mặt lên, ánh mắt dịu dàng mà mềm mại, nhưng lời nói ra lại xuyênthẳng vào tim: “Cho nên buổi tối ngày hôm đó, anh tức giận là bởi vì tôi tự ý dắt chó ra ngoài,hay bởi vì tôi và người khác ăn cơm ở nhà hàng tình nhân?”


Hầu kết người đàn ông hơi chuyển động, giọng nói lạnh lẽo của anh ẩn chứa chút tức giận: “Tôi đã nói chuyện này rồi, cậu không nhớ nổi sao?”


Giang Bạch Lộ rũ mi mắt, tựa như con cái bị phụ huynh trách mắng, nét mặt vâng lời nhưngmiệng vẫn phản đối: “Sầm Qua, những lời nói đó của anh chẳng đáng tin chút nào hết. Con chócủa nhà anh, thấy anh cũng không vui vẻ và thân thiết như khi thấy tôi. Chưa kể…”


Lòng cậu giống như một tấm gương, “Chưa kể anh cũng chẳng thích chó.”


“Cho nên” Dường như muốn che giấu sự khẩn cấp và bối rối của trái tim mình, Giang Bạch Lộ nởnụ cười, nhưng không giấu diếm sự mong đợi trên khuôn mặt, “Anh thật sự không thích tôi sao?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận