Nghiện Sắc Đẹp


Tuy nhiên, cuộc sống hiện thực thường không được như mong muốn.


Cuộc đối thoại ven đường buổi tối hôm đó cuối cùng kết thúc bằng một câu nói cười mà như không của Sầm Qua “Cậu đang đe dọa tôi sao?”.


Sầm Qua giật dây dắt con chó Alaska của nhà anh trong tay của Giang Bạch Lộ, không thèm quay đầu mà rời đi, thậm chí nhịp chân còn mang theo chút bất cần hờ hững. Tuy nhiên, anh không hề thờ ơ như phong thái cử chỉ biểu hiện trước mặt Giang Bạch Lộ.


Sau khi vào bãi đậu xe, anh hung hăng giật mở cửa xe ghế sau, đẩy mạnh con chó vẫn luôn quay đầu ra sau đầy lưu luyến vào bên trong. Cuối cùng anh giơ tay đóng sầm cửa, đen mặt đá một cái lên vành bánh xe, dường như bị Giang Bạch Lộ đâm trúng tim đen nên thẹn quá hóa giận, nhưng anh không mảy may tự hiểu.


Anh bực bội nóng nảy ngồi vào trong xe, giật mạnh ngăn kéo đặt đĩa nhạc, muốn mở âm nhạc làm dịu tâm trạng của mình, đập vào mặt là mấy chiếc đĩa nhạc thịnh hành do Giang Bạch Lộ mang đến vài tuần trước.


Người đàn ông âm thầm chửi thề thô tục, lấy vài cái đĩa ra và ném chúng vào trong hộc đựng găng. Anh thô bạo tìm kiếm đĩa nhạc vi-ô-lông trong chiếc hộc nhỏ này, lục tung lên nhưng lại phát hiện toàn bộ đĩa nhạc đều là các bài hát tiếng Trung phổ biến những năm gần đây. Độngtác của anh tạm ngừng, cuối cùng nhớ ra rằng anh đã ngừng nghe những đĩa nhạc thuần túynày cách đây vài năm.


Gần như bị Giang Bạch Lộ làm cho tức giận đến mức ký ức đảo điên. Sầm Qua nhíu chặt đầulông mày, đàn áp cơn giận của bản thân, bình thản khởi động xe hơi rời khỏi trung tâm thành phố, chạy thẳng đến khu biệt thự trên đồi phía đông thành phố.


Chín giờ tối, anh đưa con chó Alaska vào căn biệt thự của gia đình. Vừa khéo gặp Sầm Hỉ cuốituần trở về ở, cậu ngồi trong phòng khách cùng với quản gia xem chương trình tìm kiếm tàinăng rất nổi tiếng gần đây. Sầm Qua trả chó cho quản gia, giơ tay kia lên, ném túi giấy vào tronglòng Sầm Hỉ, xoay người bước lên tầng trên.


Sầm Hỉ nhận ra tâm trạng Sầm Qua không tốt, mừng húm ôm đôi giày thể thao của bản thân. Vốn không muốn chọc vào đối phương, nhưng mở túi giấy ra thấy món quà nho nhỏ bên cạnh hộp đựng giày thì cậu ngẩn người, lúc phục hồi lại tinh thần đã vô thức mở miệng gọi Sầm Qua: “Anh ơi.”


“Có chuyện gì?” Sầm Qua quay đầu lại, nét mặt dường như đang ủ bão.


Sầm Hỉ ngay lập tức dằn nụ cười toe toét trên mặt xuống, giơ hộp quà trên tay lên, khô khan hỏi: “Anh bỏ quên... khuy măng sét?”


Không hỏi còn tốt, một lời của cậu thốt ra, không biết giữa sáu chữ đó có chữ nào giẫm phải bãimìn không, không chỉ không làm cho sắc mặt Sầm Qua hòa hoãn lại mà còn khiến ánh mắt dõitheo cậu của đối phương u ám và kinh khủng hơn.


Sầm Hỉ rụt cổ, kiên trì hỏi tiếp: “Không, không phải của anh ạ?”


Sầm Qua lặng lẽ nhìn cậu một lát, hầu hết nhẹ nhàng chuyển động, cong môi cười khẩy, “Là của anh, bây giờ tặng cho em rồi đó.”


Sầm Hỉ: “...”


Vài ngày liên tiếp, áp suất không khí lạnh quanh người Sầm Qua không hề tiêu tan. Nhân viên trong công ty cảm thấy bất an, làm việc gì cũng thấp thỏm dè dặt, chỉ sợ không cẩn thận làm mất lòng ông chủ.


Trước đó Sầm Qua chỉ cho rằng khuôn mặt và mồm miệng của Giang Bạch Lộ khiến anh phiền lòng. Tuy nhiên, hơn nửa tuần trôi qua, anh mới nhận ra rằng sự khó chịu trong lòng anh không hề giảm bớt. Anh gắt gỏng, nóng nảy không ngớt, nhưng không thể tìm được nguồn gốc của kíp nổ đang kích thích tâm trạng mình, tính khí càng trở nên thất thường, không thể đoán trước.


Cho đến tối thứ năm hôm đó, một số CEO của các công ty thường hợp tác với nhau tụ họp chơi bài ở câu lạc bộ cao cấp. Anh đồng ý lời mời, thiếu hăng hái ngồi hút thuốc ở quầy bar.


Có một tay chơi lão luyện ôm tình nhân nhỏ ngồi xuống phía sofa đối diện anh, phô trương vênh vang nắm tóc cậu người mẫu, ấn mặt đối phương xuống đũng quần đã mở khóa của anhta.


Sầm Qua hơi nheo mắt lại, rốt cục mơ hồ túm được ngòi nổ trong lòng.


Phương thức ở chung với bạn giường không nên giống như cách anh đối xử với Giang Bạch Lộ.


Giả sử những hành động vô cùng thân mật lúc trước của anh khiến Giang Bạch Lộ ảo tưởng,đến mức làm cho cậu bật ra những lời nói vô lý và buồn cười đó trên đường cái, anh không ngại để Giang Bạch Lộ tỉnh táo lại.


Sầm Qua lấy điếu thuốc trên môi ra, lơ đãng phun ra một vòng khói đẹp. Trong làn khói thuốc lượn lờ lửng lơ, anh rũ mắt xuống, vẻ mặt lạnh nhạt mở khung gửi tin nhắn của giao diện SMS.


Ba mươi giây sau đó, Giang Bạch Lộ ngồi đối diện Tần Nhất Hành nhận được tin nhắn đầu tiênmà Sầm Qua gửi đến sau ngày anh cụt hứng bỏ về hôm ấy: “Tối nay cậu qua đây, nếu không,chấm dứt quan hệ, sau này khỏi cần đến nữa.”


Giang Bạch Lộ trầm lặng hồi lâu, khóe môi nhếch lên chế giễu chính mình: “Thua sạch rồi.”


Tần Nhất Hành không hiểu nguyên do, “Cái gì?”


Giang Bạch Lộ cười nhạt giải thích: “Trách tôi nhất thời xung động, có chút sốt ruột, toi công pháhỏng một thế bài đẹp, mất tất cả các chip.”


Tần Nhất Hành tỏ ra ngạc nhiên, “... Cậu bắt đầu đánh bạc từ bao giờ thế?”


Giang Bạch Lộ quay mặt sang chỗ khác, cười nhưng không trả lời.


Tần Nhất Hành không còn gì để nói, “Thua sạch chip mà cậu còn cười được…”


Cùng lúc đó, những chiếc xe ô tô ngoài cửa sổ từ trong bóng tối chậm rãi chạy qua, đèn pha sáng chói phía trước xe hơi vụt qua lớp kính, ánh mắt Tần Nhất Hành dừng trên mặt Giang Bạch Lộ, giọng nói chợt im bặt.


Hắn tinh tường thấy được, ánh sáng ảm đạm trong con ngươi Giang Bạch Lộ, nụ cười chẳng hằnlên đáy mắt.




Tiểu Giang: Thua sạch rồi, cho tôi thêm tiền nữa đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...