Nghiện Sắc Đẹp


So với Giang Bạch Lộ, nét mặt Sầm Qua chẳng có vẻ gì là vui vẻ, giống như nhiễm một lớp bụi đen do khí thải của chiếc xe tải xả vào mặt, một luồng khí lạnh lưu động tỏa từ trong ra ngoài.


Đèn báo hiệu trên đường phố chuyển từ màu xanh sang màu đỏ, Giang Bạch Lộ và Lương Hiết đứng ở lối vào nhà hàng, nhìn người đàn ông phía đối diện quay lại nói vài lời với cấp dưới mặctây trang đi giày da giống anh, bỏ họ lại và băng qua những vạch trắng trên con đường, bướcthẳng đến.


Đi đến trước mặt hai người, trong đầu anh chợt hiện lên hình ảnh nụ cười tươi đẹp như làn gió xuân của Giang Bạch Lộ, bỗng nhiên cảm thấy sự bực mình nín nghẹn đầy bụng không có chỗtrút ra. Anh không thèm liếc nhìn chàng trai trẻ tuổi bên cạnh cậu, trực tiếp rũ mắt nhìn đỉnh đầu của con chó ngu xuẩn đang vẫy đuôi bên chân Giang Bạch Lộ, câu hỏi lạnh lẽo đổ ập xuống Giang Bạch Lộ: “Ai cho cậu chưa xin phép tôi đã dắt chó của tôi ra ngoài?”


Giang Bạch Lộ mím môi, khuôn mặt xinh đẹp cúi gằm xuống, vô cùng tự giác nhận lỗi: “Xin lỗi.”


Sầm Qua bị một câu xin lỗi của cậu chặn miệng, không còn gì để nói, theo tiềm thức cảm nhận được, mỗi lần nhìn thấy dáng dấp ngoan ngoãn dễ bảo này của cậu, ý nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu anh dĩ nhiên là dẫn người trở về, đặt trên giường cuồng nhiệt dạy dỗ.


Lương Hiết đứng một bên quét mắt nhìn qua nét mặt hai người, đột nhiên cậu ta mở miệng chen ngang, đôi mắt hướng về phía Sầm Qua: “Ngài Sầm, ngài còn nhớ tôi không?”


Mạch suy nghĩ của Sầm Qua bị gián đoạn, thản nhiên nhíu mày, “Cậu là?”


Giọng nói của Lương Hiết đầy kính cẩn: “Tôi là sinh viên của thầy Hứa.”


Sầm Qua liếc nhìn cậu ta một cái, vẻ mặt lạnh nhạt xa cách gật đầu.


Lương Hiết thu hồi ánh mắt, trầm ngâm quét mắt nhìn chó bự khôn ngoan ôm rịt lấy chân Giang Bạch Lộ, cười với cậu, gọi biệt danh mà khi còn bé cậu ta đánh nhau với Giang Bạch Lộ trên tấm thảm ở phòng khách hay gọi: “Điểu ngốc (chim ngốc), cậu cũng quen ngài Sầm à?”


Giang Bạch Lộ bình tĩnh liếc mắt nhìn cậu ta, trước mặt Sầm Qua, cậu vẫn duy trì nét mặt thảnnhiên mà gật đầu, thậm chí còn đùa giỡn: “Ngài Sầm thuê tôi nuôi chó giúp ngài ấy.”


Lương Hiết nói chuyện với cậu thêm một lát, cuối cùng lấy lý do buổi tối còn có việc phải làm, cậu ra cất bước đi trước. Trong lúc đó, cậu ta không còn nhắc đến việc chở Giang Bạch Lộ về nhà nữa.


Mãi đến khi bóng lưng của đối phương biến mất cuối đường nhìn, Sầm Qua mới cười lạnh với Giang Bạch Lộ: “Cậu rảnh quá nhỉ. Hôm qua đi ăn với nữ ngôi sao trong giới giải trí, hôm nay lại cùng nghiên cứu sinh đại học Bắc Kinh ra ngoài ăn uống.”


Trong làn gió đêm nhè nhẹ đầu mùa xuân, Giang Bạch Lộ khẽ nheo mắt, niềm vui lợt lạt xen lẫn trong giọng nói: “Mặc dù kết quả thi đại học của tôi be bét, nhưng vẫn có bạn thi đậu đại học Bắc Kinh.”


“Cậu nghĩ tôi là đồ ngốc sao?” Sầm Qua nặng nề vạch trần cậu, “Bạn mà đến ăn ở nhà hàng tìnhnhân?”


Giang Bạch Lộ ngẩng đầu nhìn về khuôn mặt đẹp trai bực bội của Sầm Qua, nháy mắt với anh,giọng nói vừa nhẹ nhàng lại vừa từ tốn, mới nghe, dường như là phàn nàn một cách thân mật,cũng giống như đang nghiêm túc tự thuật lại sự thật, như thể bông tuyết trắng muốt nhẹ nhàngtrôi nổi, đột nhiên lững lờ rơi vào lòng, chậm rãi tan thành nước, ngấm vào sâu trong trái tim: “Ai bảo anh không muốn đi ăn cùng tôi.”


Cậu dừng lại một chút, như thật như giả, nở nụ cười chân thành, “Tôi lớn thế này rồi, chưa từng ăn cơm ở nhà hàng tình nhân đâu.”


Vẻ mặt Sầm Qua hơi ngớ ra, rất nhanh khôi phục như thường, anh cười nhạo: “Bạn trai cũ của cậu chưa từng dẫn cậu đi ăn ở nhà hàng tình nhân?”


“Không có.” Giang Bạch Lộ lắc lắc đầu, làm như không làm sao được, cũng có vẻ như cam chịu số phận bất hạnh, khẽ khàng thở dài, “Dù sao anh ấy nghèo mà.”


Nét mặt người đàn ông tỏ ra kì lạ mà phức tạp nhìn cậu.


Dưới cái nhìn chăm chú của anh, khóe môi Giang Bạch Lộ hơi cong lên, đôi mắt khẽ nhếch, giơtay lên thú nhận, thành thật mở miệng: “Được rồi, tôi nói đùa thôi. Lương Hiết là đối tượng hẹnhò ba tôi tìm cho tôi, nhà hàng gặp mặt là do cậu ấy chọn.”


Cậu nói xong sự thật, đã thấy sắc mặt Sầm Qua càng thêm âm u ảm đạm, anh cực kỳ bất mãnnheo mắt, “Giang Bạch Lộ, trong mười câu nói của cậu thì có mấy câu nói thật?”


Giang Bạch Lộ ngơ ngẩn, “Anh…”


Miệng cậu khẽ hé mở, khó khăn lắm mới bật ra một từ đã bị Sầm Qua mất kiên nhẫn cắt ngang, âm điệu nặng nề, thậm chí mơ hồ có chút nghiến răng nghiến lợi: “Mẹ nó lần đầu tiên cậu gặp đối tượng tương lai, cậu ta đã gọi tên cúng cơm của cậu?”

Miệng cậu khẽ hé mở, khó khăn lắm mới bật ra một từ đã bị Sầm Qua mất kiên nhẫn cắt ngang, âm điệu nặng nề, thậm chí mơ hồ có chút nghiến răng nghiến lợi: “Mẹ nó lần đầu tiên cậu gặp đối tượng tương lai, cậu ta đã gọi tên cúng cơm của cậu?”


Giang Bạch Lộ: “…”


Cậu giải thích: “Điểu ngốc không phải tên cúng cơm của tôi.”


Sầm Qua cười nhạt, ánh mắt nhìn vào cậu giống như đang nhìn một người chết đuối giãy dụa trong nước, “Trên điểu dưới y[1], không phải tên cúng cơm của cậu thì là cái gì?”


Giang Bạch Lộ: “…”


Cậu không tiếp tục cãi cọ, chỉ ngồi xổm xuống xoa nắn chó bự âm thầm lặng lẽ nằm sấp bênchân cậu mà nhìn bốn phía, sau đó cậu ngẩng mặt lên, đôi ngươi đen láy không chớp nhìn chằmchằm vào Sầm Qua, bất ngờ hỏi: “Anh biết tên cúng cơm của tôi?”


Sầm Qua liếc nhìn cậu một cái, không có biểu cảm thừa thãi nào, “Sao hả? Tôi không thể biết?”


Giống như đắn đo suy nghĩ cách dùng từ, Giang Bạch Lộ chậm rãi mở miệng, “Tôi chỉ tò mò, làm sao anh biết được?”


Một chút giật thột lướt qua con ngươi Sầm Qua, nhưng nhanh chóng rơi vào sâu trong đôi mắt màu hổ phách của anh. Khuôn mặt của người đàn ông không biến đổi, lời ít ý nhiều nói: “Nghe Tống Đường nói.”


Giang Bạch Lộ giơ tay chống cằm, nở nụ cười, “Trí nhớ không tệ.”


Trả lời cậu chính là một bàn tay lớn rơi vào phía sau cổ áo của cậu, cùng với một lực kéo nhấc cậu lên, khiến cậu phải thả tay ôm cổ chó bự ra mà đứng dậy.


Sầm Qua nhấc người đến trước mặt mình, bụng đầy bất mãn nhắc nhở cậu: “Đừng tưởng cậu lảng sang chuyện khác là có thể xóa bỏ món nợ tối nay.”


Giang Bạch Lộ nhìn thẳng vào con ngươi màu hổ phách tràn đầy lạnh lùng của Sầm Qua, hỏi: “Món nợ nào?”


Hỏi xong câu đó, cậu rũ mi mắt suy nghĩ một chút: “Nếu ý anh là chuyện tôi đi gặp mặt người khác vào đêm nay...”


Cậu mím môi, con ngươi sạch sẽ như một hồ nước cạn trong veo phẳng lặng. Thành khẩn mà vô tội, hồn nhiên ngây ngô, càng không nhắc tới toan tính, “Trong khoảng thời gian này, tôi chỉ là phải trở thành bạn giường duy nhất của anh, không ngủ cùng người khác là được. Giống như lờianh nói, chúng ta không có quan hệ yêu đương, chuyện tối nay không thể tính vào thỏa thuận bằng miệng của chúng ta.”


Giang Bạch Lộ nói xong những lời này, cậu chợt nhớ lại, khi còn học cấp ba, có lần cậu được chọn vào đội hùng biện của nhà trường, đại diện trường học tham gia cuộc thi biện luận của thanh thiếu niên phạm vi toàn quốc. Khi ấy cậu đứng trên sân khấu thi đấu, mở miệng ra thì một nửa là nói có sách, mách có chứng, một nửa là bịa đặt, lưu loát nói tràng giang đại hải khiến cho đối thủ đội bạn chết lặng người không thể nói nên lời.


Ngày hôm nay, nhiều năm sau đó, cậu đứng ở ven con đường tấp nập, nhìn khuôn mặt dần dần đóng băng của người đàn ông điển trai, nhưng không có niềm vui và sự nhiệt tình dâng lên trong lòng như khi đứng trên khán đài biện luận năm xưa, chỉ có thể tùy mặt gửi lời, đầu óc phát sốt.


Giống như kết quả của nhiều lần chung sống và thăm dò, rút cuộc đành phải đẩy toàn bộ chồng chip[2] chất đống cao cao để vực dậy lợi thế trong ván đánh cuối cùng ở sòng bạc. Mà cậu giống như dân chơi bài được ăn cả ngã về không, nhắm tịt hai mắt mạnh tay đọ sức, cố gắng tiếp thêm lửa vào đống củi gỗ. Cậu toàn toàn không biết mình có thể chờ đợi được điều gì, có thể là ngọn lửa hừng hực đột ngột bùng phát lên, hoặc chỉ là đốm lửa vụt tắt không thể đốt cháy đống củi khô.


Khuôn mặt của Giang Bạch Lộ bình tĩnh và dịu dàng, đôi mắt đen tỏa sáng, như thể không nhìn thấy đường nhìn lạnh lẽo và sắc bén của người đàn ông, “Hơn nữa, không thể ngủ với người khác là yêu cầu đơn phương của anh. Tôi thích anh, nên mới có thể tuân theo yêu cầu của anh. Nếu như tôi không hề thích anh thì thỏa thuận bằng miệng đó không có nghĩa lý gì hết.”


Hết chương 33


Chú thích:


[1] Trên điểu dưới y: chữ Niểu (袅) tên cúng cơm của Giang Bạch Lộ, được tạo thành từ chữ Điểu (鸟) ở trên và chữ Y (衣) viết ở dưới.


[2] Chip (Casino chips) (còn gọi là Casino tokens, chips, checks, hoặc cheques trong Tiếng Anh) làmột dụng cụ đánh bạc sử dụng trong các sòng bài, thường được sử dụng trong các sòng bạc đểchơi trò chơi may rủi như poker, blackjack, roulette,… Nó có hình dáng tương tự như đồng tiềnnhưng dày hơn dùng để đặt cược thay cho việc đặt cược trực tiếp tiền hoặc đá quý vì các lý doan ninh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...