Nghiện Sắc Đẹp


Ngày kết thúc công tác trở về, Sầm Qua dẫn cấp dưới đến trung tâm thành phố để liên hoan. Nhưng không ngờ là, anh lại bắt gặp Giang Bạch Lộ và một người đàn ông xa lạ trên đường bước ra khỏi nhà hàng tình nhân rất nổi tiếng, cậu còn dắt theo con chó Alaska xinh đẹp và mạnh mẽ của nhà anh theo cùng.


Giang Bạch Lộ lại càng không ngờ được.


Cậu ngại mỗi ngày chạy đến nhà Sầm Qua quá phiền phức, nên tự mình đưa con chó về nhàcậu. Nuôi mới được vài ngày, chó đã dính chặt lấy cậu như sam. Ban ngày cậu đi làm, con chóngậm dép của cậu tha vào trong ổ, đè đầu nằm sấp lên dép cậu mà lim dim ngủ. Buổi tối đi ngủ,thậm chí nó còn muốn leo lên giường chen chúc ngủ cùng cậu.


Cuối tuần Lương Hiết hẹn cậu ra ngoài gặp mặt, Giang Bạch Lộ đồng ý mà dắt chó theo. Nhiềunăm cậu không trở về Bắc Kinh, nên cậu thật sự không biết địa chỉ mà Giang tổng gửi cho cậu làmột nhà hàng tình nhân nổi tiếng ở trung tâm thành phố.


Cậu kéo chó bước vào cửa, phục vụ nghênh tiếp muốn nói lại thôi mà giúp cậu dắt con chó Alaska, trong lòng không nhịn được nghĩ thầm, lần đầu tiên nhìn thấy có người hẹn hò cònmang theo chó.


Một phục vụ bàn khác dẫn cậu đến bàn cơm đặt trước. Một người đàn ông trẻ tuổi nhã nhặn mặc áo sơ mi trắng, ngồi bên cửa sổ quay lưng về phía cậu, dường như đợi đã lâu.


Giang Bạch Lộ vòng qua ngồi xuống. Hai tay Lương Hiết chắp lại, dựa vào cửa sổ, cậu ta gật đầu nhìn cậu, “Ba tôi đặt chỗ ở nhà hàng này theo ý của ông ấy.”


Cậu không quan tâm, khoát khoát tay, cong khóe môi mỉm cười, “Tôi cũng không thoát được ý định của ba tôi đâu.”


Ánh mắt hai người khách sáo đan xen vào nhau, giống như phần lớn tình cảm sơ giao đã bị những tháng năm xa cách hòa loãng, cả hai lịch sự đối đáp trò chuyện. Cho đến khi nửa ly rượu vang đỏ được đưa vào dạ dày, Giang Bạch Lộ chống cằm, giọng điệu rời rạc hỏi cậu ta: “Cậu còn nhớ lúc nhỏ cậu nợ tôi một lần cưỡi ngựa không?”


Lương Hiết tỉnh bơ nhìn cậu, sau đó nở nụ cười, “Nhớ rõ. Hai người chúng ta đánh nhau, ai thua phải làm ngựa cho đối phương cưỡi.”


Giang Bạch Lộ tặc lưỡi ngạc nhiên: “Làm khó cậu còn nhớ rõ. Mấy ngày trước ba tôi nhắc đếncậu, tôi suýt quên tên cậu là gì rồi.”


Sống lưng thẳng tắp của Lương Hiết bỗng hơi cong xuống, cậu ta thả lỏng người dựa vào lưng ghế, “Còn tôi vẫn nhớ rõ tên của cậu.”


Giang Bạch Lộ ngước mắt nhìn cậu ta, “Gọi là gì?”


Lương Hiết thản nhiên trả lời: “Giang Bạch Điểu.”


Giang Bạch Lộ cười mắng: “Đi chết đi, tôi biết cậu không nói được lời hay ý đẹp gì mà.”


Cậu đặt hai tay lên trên bàn, nheo mắt cười nói: “Nói thật nhé, tôi ra ngoài gặp cậu không phải muốn tìm hiểu cậu, chỉ là nhớ đến thứ cậu nợ tôi mà thôi.”


Lương Hiết nói: “Được thôi, vừa khéo, dùng tiền cơm đêm nay bồi thường được không.”


Giang Bạch Lộ nghe xong gật đầu, từ tốn quan sát cậu ta, “Rốt cuộc cậu được lời rồi.”


Lương Hiết nhướn mày, “Cậu ấm Giang có thể đừng bắt nạt những sinh viên không có tiền lương như chúng tôi được không?”


Giang Bạch Lộ ngạc nhiên quét mắt nhìn cậu ta, “Cậu vẫn đang đi học? Cậu học trường nào?”


Lương Hiết ngắm nghía ly rượu thủy tinh trong tay, nhìn chất lỏng màu đỏ sóng sánh chuyển động trong ly, nói: “Nghiên cứu sinh ở đại học Bắc Kinh.”


Giang Bạch Lộ ngẩn người, rũ mi mắt lẩm bẩm nói: “Đại học Bắc Kinh sao? Thảo nào lần trướchẹn gặp nhau ở cổng đại học Bắc Kinh.”


Ngoài cửa sổ ánh đèn rực rỡ sáng lên, món súp trong bát đã nguội dần. Hai người tính tiền, đi lấy lại con chó gửi ở chỗ nhân viên phục vụ. Chó bự dùng hai chân sau đè lên tấm thảm, tủi thân chờ mong nhìn chằm chằm vào cánh cửa. Vừa thấy Giang Bạch Lộ, nó nhảy xồm lên bổ nhào tới, cào ống quần và chen vào lòng cậu.


Giang Bạch Lộ ôm đầu con chó, tượng trưng nhào nặn nó hai cái, đẩy nó ra khỏi người mình,không nặng không nhẹ vỗ vài cái lên đầu nó, sau đó cậu mới cầm dây dắt chó quay đầu nói với Lương Hiết: “Đi thôi.”


Đối phương nhìn thấy, hơi sửng sốt, vừa xoay người bước ra ngoài vừa hỏi cậu: “Chó của cậu à?”


Giang Bạch Lộ lắc đầu, “Không phải.”


Lương Hiết đi ra khỏi nhà hàng trước rồi quay người đứng tại chỗ chờ cậu, “Tôi lái xe đưa cậu về?”


Giang Bạch Lộ vừa mở ứng dụng gọi taxi trong điện thoại di động vừa thuận miệng nói: “Không được đâu. Con chó bự này vài ngày không tắm rồi, nó mà ngồi lên xe cậu thì lông rụng với làm bẩn đồ đạc mất.”


Khi cậu đang nói, một chiếc xe tải vận chuyển hàng hóa cỡ lớn ầm ầm chạy ngang qua, cơn gió đêm thổi khói đặc cuồn cuộn lên đường cái, mùi hăng khó ngửi và bụi bặm tràn vào khoang mũi. Ngay cả câu nói ấy của cậu cũng bị gió nuốt chửng hòa tan trong không khí.


Lương Hiết hạ thấp đầu lông mày, hỏi: “Cái gì?”


Giang Bạch Lộ ngẩng đầu lên, làn môi hơi hé ra muốn lặp lại lời nói vừa rồi của cậu lần nữa, tầmnhìn ngoại vi nơi khóe mắt chợt ngừng lại. Sau đó, mọi sự chú ý của cậu đều bị con phố đối diệnhút mất…


Sầm Qua đã một tuần không gặp, mặc tây trang giày da, vóc người cao chót vót đứng dưới đèn đường phía bên kia, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía cậu.


Trái tim trong lồng ngực Giang Bạch Lộ đập dữ dội, thét gào ầm ĩ, bốn phía xung đột, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể thoát khỏi gông cùm xiềng xích trong ngực. Thậm chí dòng máu trong cơ thể cậu cũng sôi trào nổi loạn.


Cậu nhẹ nhàng giơ tay đè lên ngực, vẻ mặt bình tĩnh quay đầu nhìn Lương Hiết bên cạnh, nởmột nụ cười đẹp đẽ dưới ánh đèn neon lấp lánh, “Cảm ơn vì đã mời tôi bữa tối.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...