Nghiện Sắc Đẹp


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sầm Qua đi Châu Âu công tác một tuần. Sầm Hỉ lên Wechat liên tục dây dưa dai dẳng, năn nỉ anh giúp cậu mua một đôi giày thể thao phiên bản giới hạn có chữ ký của một ngôi sao bóng rổ nào đó, Sầm Qua thiếu kiên nhẫn mà đồng ý.

Dòng bên của Sầm gia mở rộng ra khỏi gia tộc rất nhiều, trong số những người anh em họ, chỉmình Sầm Hỉ là được ba Sầm Qua yêu thích nhất. Nhà Sầm Hỉ không ở thủ đô Bắc Kinh, năm kiacậu lên Bắc Kinh học đại học, thỉnh thoảng ba Sầm Qua sẽ cho người đón Sầm Hỉ đến nhà chơi.

Ngôi nhà của gia đình họ Sầm vô cùng rộng rãi tráng lệ, ngoại trừ phòng riêng của Sầm Qua là Sầm Hỉ không có gan bước vào, phòng đọc sách của ba Sầm cậu cũng đã lén lẻn vào, tiện thểcòn nhìn thấy một số tài liệu ảnh chụp mà chủ nhân chưa kịp cất vào ngăn khóa kéo.

Sau đó, bị bắt gặp, ba Sầm không chất vấn gì cậu, tránh né Sầm Qua mà gọi cậu vào phòng đọc sách, giọng điệu nghiêm khắc căn dặn cậu chú ý mồm miệng, không được nói lung tung.

Sầm Hỉ thành thật gật đầu, giơ lòng bàn tay cao hơn đỉnh đầu liên tục thề đã biết. Ba Sầm khẽ gật đầu, sau đó xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra, vẫn đối xử với Sầm Hỉ giống như cậu con trai nhỏ tuổi.

Sầm Qua không quan tâm chuyện Sầm Hỉ thấy gì đó trong phòng sách, càng không để tâm thái độ ôn hòa của ba anh với Sầm Hỉ. Đừng nói là đề phòng vài năm sau Sầm Hỉ cướp đoạt đồ vật của anh, ngay cả toàn bộ công việc của tập đoàn họ Sầm năm xưa, đều là ba Sầm Qua vừa đấm vừa xoa, nhất định phải dồn hết cho anh.

Sự tồn tại của Sầm Hỉ không tạo nên bất kì uy hiếp nào với anh. Mỗi khi thấy anh miệng cậu như quét mật, cười tít mắt gọi anh vô cùng thân thiết ngọt ngào, Sầm Qua cũng ngầm thừa nhận sự hiện diện của đối phương.

Ngày thứ ba anh đến Paris, vào bữa tiệc tối với đối tác, trợ lý của giám đốc công ty đối tác mangtheo đôi giày chơi bóng tới. Vị giám đốc kia biết rằng ông chủ tập đoàn họ Sầm đích thân đến đểtiến hành đàm phán kinh doanh, đặc biệt chọn một nhân viên người Pháp gốc Hoa trong côngty ông ta đi cùng.

Người trợ lý trẻ tuổi điển trai, da trắng chân dài, đôi ngươi đen nhánh, đuôi mắt hơi nhếch lên,không duyên không cớ có vài phần rất giống Giang Bạch Lộ.

Sầm Qua vươn tay tiếp nhận, ánh mắt lười biếng nhìn người trợ lý của đối phương, quét qua khuôn mặt và cổ áo cậu ta, cuối cùng rơi vào tay áo sơ mi bên ngoài cổ tay vừa nhỏ vừa trắng của cậu ta rồi dừng lại khoảng vài giây.

Giám đốc chú ý đến đường nhìn của Sầm Qua, cười vang, vỗ vai trợ lý bảo: “Còn không rót rượucho Sầm tổng.”

Trợ lý đẹp trai trẻ tuổi hiểu ý, cẩn thận săn sóc nhấc chai rượu tiến gần đến Sầm Qua. Sầm Qua bình thản dời tầm mắt khỏi cổ tay cậu ta, nhưng một lát sau đó, anh lại không kìm được mà liếc nhìn.

Giám đốc ngồi phía đối diện trên bàn ăn, thấy tất cả sự thay đổi của khuôn mặt Sầm Qua, bỗngchốc lộ ra một nụ cười hiểu rõ và tiềm ẩn.

Khoảng hai hay ba giờ sau đó, Sầm Qua trở lại căn phòng khách sạn do công ty đối phương sắp xếp vài ngày trước, thấy cậu trợ lý người Pháp gốc Hoa đang ngồi xổm trên tấm thảm xa xỉ cạnh giường anh.

Bước chân Sầm Qua hơi ngừng lại, anh không hề xách cổ áo đối phương lên và ném ra ngoàinhư ngày thường, ngược lại, anh từ tốn cầm cốc nước lên, uống một ngụm. Sau đó anh đi đếntrước mặt cậu trợ lý kia mà ngồi xổm xuống, giọng điệu thờ ơ dùng tiếng Anh hỏi: “Ai bảo cậu đến đây?”

Trợ lý ngẩng đầu trả lời: “Sếp tôi.”

“Cậu nghe lời thật đấy.” Sầm Qua cười hừ một tiếng, rũ mắt xuống quét qua cổ tay khoát lênmép giường của cậu ta, nhìn rất chuyên chú.

Theo đường nhìn của anh, trợ lý nhìn qua năm ngón tay mở ra trên ga trải giường màu tím xanh. Ngón tay thon dài mảnh mai lõm xuống ga trải giường tối màu mềm mại giống như viên ngọc trắng nửa bọc nửa hở trong tơ lụa tím than.

Trợ lý không hề hoảng sợ, “Sầm tổng thích tay em?”

Sầm Qua nghe xong nhíu mày, lạnh lùng đứng dậy đuổi người, “Cho cậu năm giây, cút khỏi phòng tôi. Nếu không, hợp tác của tôi và quý công ty sẽ không thể tiếp tục.”

Trợ lý ngẩn người, một chút lúng túng và xấu hổ lóe trên trong đáy mắt. Cậu ta đứng dậy cúi đầu bước ra ngoài.

Sầm Qua chẳng thèm ngẩng đầu lên. Anh ngồi lên giường, bình thản nhìn chằm chằm vào hộp giày đựng đôi giày thể thao phiên bản giới hạn có chữ ký của ngôi sao nổi tiếng khoảng hai giây, ngón tay lướt qua giao diện hộp thoại Wechat của Giang Bạch Lộ trên màn hình điện thoại di động. Sau đó anh đặt điện thoại di động xuống, đứng dậy đi đến mở cửa tủ quần áo, giơ tay chuẩn bị lấy áo ngủ thì động tác bất chợt khựng lại giữa không trung.

Giây tiếp theo, anh buông tay xoay người ra khỏi phòng ngủ, nhanh chóng xuyên qua phòng khách mở cửa, giọng điệu không tốt lắm gọi chàng trai trẻ tuổi chưa đi xa lại, nhíu mày trầm giọng hỏi: “Cậu mua đôi khuy măng sét trên cổ tay áo cậu ở đâu vậy?”

Hết chương 31

Khuy măng sét:

1

Khuy măng sét


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...