Nghiện Sắc Đẹp


Trong căn hộ không có gì để ăn, Sầm Qua kẹp bảng menu của nhà hàng takeaway gần đó đặt trên chiếc bàn thấp ở phòng khách ném cho cậu, “Tự cậu gọi đồ ăn đi.”


Giang Bạch Lộ liếc nhìn đồ tây và pizza trên danh sách, cảm thấy cơn thèm ăn cũng bằng không.Ném thực đơn xuống rồi trở về phòng ngủ, cậu kéo ra một chiếc áo dài tay màu trắng và mộtchiếc quần dài màu đen từ trong đống quần áo chất cao trên thảm, mặc vào người.


Sầm Qua ôm hai tay dựa vào cánh cửa nhìn cậu, lạnh nhạt hỏi: “Cậu định làm gì?”


Giang Bạch Lộ kéo lưng quần lên, chú ý tay áo và ống quần dài hơn bình thường một chút, bây giờ mới biết mình mặc nhầm đồ. Cậu vội vàng ngẩng đầu lên, cười cong mắt dũng cảm đề nghịtrước mặt người đàn ông đang giận tái mặt: “Cho tôi mượn đồ nhé.”


Sầm Qua bỗng nhiên cạn lời, “Giang Bạch Lộ, mẹ nó mỗi lần cậu lên giường với tôi, đều phải mặc một hai chiếc quần áo của tôi, nhà cậu không có tiền để cậu mua quần áo hả?”


Giang Bạch Lộ cười nói: “Đồ của anh nhiều thế, tôi mặc một hai chiếc cũng chẳng sao đâu.”


Sầm Qua gần như cười khẩy, “Đồ lần trước cậu lấy đi còn chưa trả tôi đâu.”


Giang Bạch Lộ: “…”


“Nếu anh tính toán như thế, lần đầu tiên tôi lên giường với anh, đêm đó tôi cởi một chiếc áo khoác lông trong phòng anh, anh cũng không trả lại cho tôi.” Cậu khơi chuyện cũ ra.


Khuôn mặt Sầm Qua hơi giật thột, nhớ lại toàn bộ chuyện trải qua từ đầu đến cuối đêm hôm đó, nhớ đến hành vi không biết xấu hổ của Giang Bạch Lộ, bỗng chốc cơn giận dâng trào, “Cậu còn mặt mũi nhắc tới buổi tối hôm ấy?”


Giang Bạch Lộ không hề sợ hãi, thậm chí cậu còn vươn tay gõ gõ lồng ngực rắn chắc khỏe mạnhcủa anh, cố tình hạ thấp giọng nói, kín đáo thốt ra từng chữ: “Một cây làm chẳng nên non.”


Sầm Qua cúi đầu nhìn người trước mặt, chỉ thấy khuôn mặt hơi cúi xuống và đường khóe mắt cong lên như có như không của Giang Bạch Lộ. Mặc dù con mắt Giang Bạch Lộ xinh đẹp hơn người bình thường nhưng cũng chỉ có thể coi là dễ nhìn mà thôi.


Trong quá khứ, khi nhìn thẳng vào cậu từ phía chính diện, Sầm Qua không cảm thấy cậu có chỗ nào khiến người ta chú ý. Hôm nay hiếm thấy quan sát đối phương từ trên xuống, nhìn vào khóe mắt Giang Bạch Lộ từng chút một, mới phát hiện đuôi mắt cậu lờ mờ vểnh lên, ba phần lả lơi bảy phần yêu kiều, không an phận và thành thật giống như ngày xưa.

Trong quá khứ, khi nhìn thẳng vào cậu từ phía chính diện, Sầm Qua không cảm thấy cậu có chỗ nào khiến người ta chú ý. Hôm nay hiếm thấy quan sát đối phương từ trên xuống, nhìn vào khóe mắt Giang Bạch Lộ từng chút một, mới phát hiện đuôi mắt cậu lờ mờ vểnh lên, ba phần lả lơi bảy phần yêu kiều, không an phận và thành thật giống như ngày xưa.


Thật ra đây mới giống tính cách trong ngoài bất đồng của Giang Bạch Lộ.


Người đàn ông dùng đôi mắt sâu thăm thẳm tập trung nhìn đến mức có một luồng nhiệt từ bụng dưới xộc thẳng lên cổ họng, anh cứng nhắc chuyển đề tài: “Ý cậu là chiếc áo lông cũ đã phai màu cậu mặc vào buổi tối hôm đó?” Sầm Qua nói xong cười nhạo, “Đã sớm vứt vào đống rác rồi.”


Giang Bạch Lộ sững sờ ngẩng đầu lên, “Anh vứt đi rồi?”


“Sao hả?” Sầm Qua hờ hững nhướn mày, “Không thể vứt?”


“Đương nhiên là không thể vứt.” Ánh sáng trong đôi mắt của Giang Bạch Lộ trở nên ảm đạm, vẻ mặt tỏ ra thất vọng, “Dù thế nào cũng mất mấy trăm đô la để mua đấy.”


Sầm Qua không mảy may tin tưởng, mở miệng châm chọc: “Cậu ấm trẻ tuổi con nhà đại gia mà cũng tiếc tiền?”


Giang Bạch Lộ khẽ lẩm bẩm: “… Dù sao cũng là của người khác tặng.”


Không hiểu sao trong lòng Sầm Qua không vui, giơ tay bóp cằm cậu, làm cậu ngẩng đầu lên, kìm nén thôi thúc muốn hỏi đối phương là ai, anh trầm giọng nói: “Chẳng phải chỉ là một chiếc áo khoác thôi à, tôi mua một cái khác đền cho cậu là được.”


Giang Bạch Lộ yên lặng nhìn đối phương một lát, chắc chắn nói: “Anh không mua được.”


Sầm Qua nhướn mày cười nhạt, “Sao thế? Phiên bản số lượng có hạn trên toàn thế giới à?”


Giang Bạch Lộ ấp úng: “Cũng không phải thế…”


Sầm Qua theo đuổi không ngừng: “Vậy đó là gì?”

Sầm Qua theo đuổi không ngừng: “Vậy đó là gì?”


“Bởi vì kiểu quá cũ và lỗi thời nhiều năm trước đây.” Giang Bạch Lộ dừng một chút, chậm rãi mở miệng, “Bây giờ ngừng sản xuất lâu rồi.”


Sầm Qua: “…”


Anh bực mình thả tay ra, “Tôi đền cho cậu một chiếc áo khoác kiểu dáng mới nhất.”


Giây tiếp theo, khuôn mặt của Giang Bạch Lộ một lần nữa lọt vào trong tầm mắt của người đàn ông, sự mất mát biến mất thay vào đó là khuôn mặt rạng ngời, “Vậy…” Giọng nói của cậu tỏa ra sự vui mừng đầy thỏa mãn, “Vậy thật sự không thể tốt hơn.”


Lông mày Sầm Qua nhíu lại, không khỏi nghi ngờ, bản thân bị cậu chơi xỏ. Ngừng dòng suy nghĩ, anh thấy Giang Bạch Lộ cầm điện thoại di động định đi ra ngoài, ống tay áo và ống quần quá dài chỗ cổ tay và mắt cá chân lùm xùm buông xuống, đong đưa dao động theo động tác bước đi của đối phương.


Anh cau mày một cách vô thức, giơ tay túm lấy ống tay áo của Giang Bạch Lộ, đầu gối không thể kiểm soát mà cong xuống, dĩ nhiên ma xui quỷ khiến muốn ngồi xổm xuống giúp đối phương xắn ống quần quá dài kia lên.


Trong khi ý nghĩ đó xuất hiện trong đầu anh, bàn tay nắm lấy Giang Bạch Lộ hơi siết chặt, đè nén xung động khó hiểu của mình, anh nhấc chân giẫm lên ống quần xuề xòa trên thảm của Giang Bạch Lộ, “Cậu muốn chưa đi được mười bước đã ngã chỏng vó?”


Giang Bạch Lộ nhẹ nhàng ồ một tiếng, dường như bây giờ mới nhớ đến, hơi ngồi xổm xắn ống quần lên. Sau khi đứng dậy cậu cẩn thận kéo ống tay áo đến giữa cổ tay, ngước mắt hỏi: “Ra ngoài ăn khuya không?”


Sầm Qua im lặng một giây, lười biếng chế giễu: “Mẹ nó tôi ăn no rửng mỡ mới có thể hơn nửa đêm ra ngoài ăn bữa khuya với cậu.”


Giang Bạch Lộ nhẹ giọng nói: “Anh thật sự không đi sao?”


“Tôi không thừa sức lực và thời gian cho cậu.” Người đàn ông nhặt áo khoác trên sofa ném vàongười cậu, ra lệnh đuổi khách, “Tự cậu đi ăn đi, ăn xong bắt taxi về nhà, đừng trở lại đây nữa.”


Giang Bạch Lộ gật đầu, đồng ý xong thật sự ôm áo khoác của cậu và đi giày rời khỏi. Sầm Qua vô thức cảm thấy có cái gì đó không ổn, từ camera giám sát nhìn đối phương vào thang máy,đồng thời kiên trì hiếm thấy chờ cho đến khi chữ số màu đỏ bên cạnh thang máy chậm rãi nhảy đến tầng một, anh mới xoay người bước nhanh qua phòng ngủ, đi tới ban công, nheo mắt nhìn xuống dưới nhờ vào ánh đèn đường.

Giang Bạch Lộ gật đầu, đồng ý xong thật sự ôm áo khoác của cậu và đi giày rời khỏi. Sầm Qua vô thức cảm thấy có cái gì đó không ổn, từ camera giám sát nhìn đối phương vào thang máy,đồng thời kiên trì hiếm thấy chờ cho đến khi chữ số màu đỏ bên cạnh thang máy chậm rãi nhảy đến tầng một, anh mới xoay người bước nhanh qua phòng ngủ, đi tới ban công, nheo mắt nhìn xuống dưới nhờ vào ánh đèn đường.


Mãi cho đến khi bóng đen trong phạm vi đường nhìn thu nhỏ lại một mình ra khỏi tòa nhà, dần dần hòa vào bóng tối nồng đậm và gió đêm mát lạnh, không nhanh không chậm bước về phía cửa khu phố mà chưa từng quay đầu lại, Sầm Qua mới nhàn nhạt nhấp môi, thầm nghĩ bản thân quá đa nghi.


Tuy nhiên, người đàn ông chợt nhớ đến tỷ lệ những vụ cướp giật và cưỡng bức tăng cao ở khu phố trung tâm sầm uất trong thời gian gần đây, mất kiên nhẫn nhíu mày. Anh quay người đi về phòng ngủ, muốn tìm điện thoại xem thời gian. Khi chạm vào thân máy màu đen của chiếc điện thoại di động trên đầu giường, anh hơi dừng lại…


Đây không phải là điện thoại di động của anh.


Điện thoại di động của Giang Bạch Lộ ở đây, là cố ý hay cậu ta thật sự để quên? Sầm Qua nhớ lại khuôn mặt và cử chỉ của đối phương trước khi rời đi, nhớ tới Giang Bạch Lộ bước ra, anh rõ ràngthấy Giang Bạch Lộ cầm điện thoại di động trong tay…


Khuôn mặt Sầm Qua đen thui, cúi đầu chửi thề. Anh giật cửa tủ quần áo kéo đồ ra mặc vào, thay giày rồi vội vàng bước ra khỏi cửa.


Mười phút sau đó, dưới ánh trăng sau nửa đêm, Sầm Qua đi đến cửa phòng an ninh của khu phố, tiếng côn trùng kêu râm ran trong gió, cùng với giọng nói của Giang Bạch Lộ và bảo vệ trực đêm gián đoạn truyền ra.


“Tôi và… cãi nhau, trong lúc kích động chạy ra đây.” Đây là thanh âm của Giang Bạch Lộ.


“Ra ngoài vào nửa đêm lạnh lắm, người giàu có thường kiêu căng và ngạo mạn, rất sĩ diện. Tôi khuyên cậu trở về, nói lời xin lỗi… đi.” Đây là giọng của bảo vệ.


“Yên tâm, không đến nửa tiếng đồng hồ anh ấy chắc chắn sẽ đuổi theo tôi.” Giang Bạch Lộ nói.


Theo âm cuối của Giang Bạch Lộ, Sầm Qua từ bóng râm bước ra, đập vào mắt chính là Giang Bạch Lộ ung dung nhàn nhã ngồi xổm trên mặt đất, cùng với ngón tay đang chỉ vào anh của cậu, và giọng điệu nhẹ nhàng nhảy nhót, “Anh xem, tôi đã nói rồi mà, chưa đến mười phút anh ấy đã đuổi kịp tôi rồi.”


Sầm Qua cong môi cười nhạt, ánh mắt quét về phía cậu giống như muốn xé xác cậu thành hàng trăm mảnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận