Nghiện Sắc Đẹp


Sau khi ăn thịt nướng, hai người bước đi dọc theo con đường của trường đại học đến chỗ đỗ xe.


“Tôi vẫn nhớ nhà cậu rất gần đại học Bắc Kinh, tôi lái xe đưa cậu về.” Hai năm qua Tần Nhất Hành không đến nhà Giang Bạch Lộ nhưng không hề quên địa chỉ nhà cậu.


Giang Bạch Lộ gật đầu, nói, “Nhưng tôi không về nhà, cậu đưa tôi đi thẳng đến Jade Garden ởtrung tâm của thành phố.”


Tần Nhất Hành: “Được thôi, cậu ấm Giang mua phòng ở Jade Garden lúc nào vậy?”


Giang Bạch Lộ: “Không mua, Sầm Qua ở Jade Garden.”


Tần Nhất Hành: “…”


Tần Nhất Hành: “Hai người sống chung với nhau rồi?”


“Không sống chung.” Giang Bạch Lộ cười nói dịu dàng, thậm chí còn tốt tính nháy mắt mấy cái với Tần Nhất Hành, “Đều do tôi da mặt dày quấn lấy anh ấy không buông.”


Tần Nhất Hành tạm thời không còn gì để nói. Cuối cùng từ giọng nói bông đùa của đối phương hắn cũng có thể xác nhận, cậu không theo đuổi được người thì sẽ không chịu bỏ qua. Hắn lái xe đưa Giang Bạch Lộ đến cửa khu phố, trước khi cậu xuống xe, chợt nhớ đến điều gì đó, “Đêm nay cậu hẹn trước với anh ta rồi?”


Giang Bạch Lộ tự nhiên quay đầu sang, đáp: “Không hẹn trước.”


Tần Nhất Hành nhướn mày ngạc nhiên, “Không hẹn trước mà cậu cũng dám đến tìm anh ta. Bất động sản trong thành phố này của Sầm Qua không chỉ có một căn hộ tư nhân ở Jade Garden. Cậu muốn chờ, phải chờ đến bao giờ?”


Giang Bạch Lộ mở rộng cửa xuống xe, xoay người vứt cho đối phương một nụ cười ung dungthoải mái, “Chờ bao lâu còn phải xem tâm trạng của tôi tốt hay xấu, còn đối phương đến hay không…” Cậu hơi ngừng lại, khẽ nhún vai, “Vậy đơn thuần dựa vào vận may thôi.”


Tần Nhất Hành không thể không thở dài, “Cậu cần gì phải úp mặt nóng lên mông lạnh vậy, cuối cùng không chỉ dùng giỏ tre múc nước uổng công vô ích mà còn bị mất luôn cái giỏ của bản thân.”


Giang Bạch Lộ im lặng, vịn cửa xe cúi đầu nhìn hắn một lúc, mới từ tốn mở miệng: “Tiểu Tần, cóngười yêu chưa?”


Tần Nhất Hành vô cùng phối hợp: “Vẫn chưa có đâu, sao nào, cậu ấm Giang định mai mối cho tôi?”


“Chưa nói đến chuyện mối lái.” Giang Bạch Lộ vuốt cằm cười tươi rói, “Người chưa từng yêu đương giả bộ đến kiểm tra chuyên gia tình trường cũng rất ra dáng đấy.”


Tần Nhất Hành: “…”


“Bạn trai cũ của cậu, chính là cái người cậu yêu nhiều năm ở nước Mỹ ấy.” Hắn khẽ chậc lưỡi,“Chỉ dựa vào kế sách đẹp trai không bằng chai mặt của cậu mà theo đuổi được?”


Giang Bạch Lộ thành thực nói: “Đương nhiên không thể.”


Tần Nhất Hành hừ nhẹ một tiếng, “Không thể thì làm sao...”


Giang Bạch Lộ ồ một tiếng, bất thình lình cắt ngang lời hắn, “Tần Nhất Hành, có phải cậu hiểulầm gì về tôi và bạn trai cũ của tôi không? Năm xưa yêu đương với anh ấy, rõ ràng anh ấy làngười theo đuổi tôi trước tiên.”


Khuôn mặt của Tần Nhất Hành hơi vặn vẹo một chút.


Kể từ lần đầu tiên Giang Bạch Lộ đến Jade Garden, đếm trên đầu ngón tay, có lẽ cậu đến đây được hai hay ba lần. Mặc dù nhiều lần ngồi ở trong xe Sầm Qua không lộ diện, bảo vệ trực ban của phòng an ninh vẫn ấn tượng sâu sắc với cậu, trực tiếp cho người đi vào.


Điều này phải nhắc đến chuyện qua đêm ở nhà Sầm Qua lần trước. Hôm đó Giang Bạch Lộ tăngca chỉnh sửa ảnh chụp đến hơn bảy giờ, không kịp ăn cơm tối. Thu dọn đồ đạc xong, cậu bắt taxi đến đại học Bắc Kinh ăn khuya. Khi đi ngang qua cổng trường học, thấy một chiếc Land Rovermàu đen đậu ở ven đường. Dựa vào ánh trăng màu ngà mờ nhạt, liếc mắt quan sát biển số sau đuôi xe hơi, cậu nhận ra xe của Sầm Qua, ngay lập tức dừng lại và ngồi xuống bên đường.


Khoảng tám giờ tối, Sầm Qua kết thúc bữa cơm với hiệu trưởng và một số giáo sư của đại học Bắc Kinh. Khi bước qua cửa chính của trường, anh nhìn thấy một bóng đen ngồi xổm bên cạnh chiếc xe.


Đèn đường trên đỉnh đầu đã bị hỏng từ lâu, mặt trăng tròn vành vạnh trốn ở trong những đámmây dày. Cái bóng đen quay lưng về phía anh, cong lưng cúi đầu ẩn dấu trong màn đêm tối.Cho rằng đó là một tên ăn mày lang thang đầu đường xó chợ, Sầm Qua lấy ra vài tờ tiền đưacho đối phương, “Làm phiền tránh ra, tôi muốn lái xe.”


Đầu của kẻ lang thang hơi lay động, không hề giơ tay ra lấy tiền hay nhúc nhích.


Sầm Qua nhíu mày bước về phía trước, “Cậu không đi tôi sẽ gọi cảnh sát.”


Sầm Qua tự hỏi liệu đối phương bị bệnh tâm thần hay chỉ đơn giản là khiếm thính. Anh đứng ở phía sau kẻ lang thang, rũ mắt nhìn thẳng xuống, thấy một vệt sáng đáng ngờ từ vòng tay của đối phương. Ánh sáng trắng óng ánh đập vào mặt kẻ lang thang, mơ hồ phác họa đường nét quen thuộc. Hai tay đối phương ôm vào ngực dường như khe khẽ run rẩy.


Sầm Qua hơi cúi lưng, lạnh lùng muốn nhìn xem kết quả thế nào. Kẻ lang thang duy trì một cơ thế cứng nhắc đã lâu bỗng run rẩy dữ dội, cậu xoay người lại, màn hình điện thoại di động cầm trong tay hiện ra chữ ‘Pass’ in đậm rất lớn giơ ngay dưới mí mắt anh.


Cùng lúc đó, mặt trăng trên đỉnh đầu tách mây ló rạng, ánh trăng màu ngà rơi vào khuôn mặtcủa kẻ thang lang, tỏ rõ nụ cười rạng rỡ và hàng lông mi khẽ lay động vì hưng phấn của cậu.


Sầm Qua không còn gì để nói. Một giây trước khi lý trí chiếm lĩnh chủ quyền, trong đầu hiện lên dáng dấp cám dỗ anh khi lên giường của cậu, hành động nhanh hơn suy nghĩ mà xách áo đối phương lên, lượm ‘kẻ lang thang‘ đang ngồi xổm bên cạnh chiếc xe của mình trở về.


Hai người đàn ông lăn trên chiếc giường rộng lớn quen thuộc của phòng ngủ chính đến tận hừng đông, khó khăn lắm mới kết thúc một trận chiến đấu kịch liệt thỏa thuê đầm đìa mồ hôi. Sầm Qua đặt cậu trong chiếc chăn mềm mại, tinh lực dư thừa muốn tiếp một hiệp nữa, Giang Bạch Lộ giãy dụa muốn thoát khỏi cơ thể đang đè lên người mình của đối phương để xuống giường.


Trong bóng tối, người đàn ông thò tay ra, chuẩn xác tóm lấy mắt cá chân gầy gò của cậu. Tuy anh không dùng lực mạnh nhưng cũng đủ để Giang Bạch Lộ không dễ dàng giãy ra được, “Đi đâu?”


Giang Bạch Lộ cong đầu gối, cố gắng đá văng bàn tay của Sầm Qua, nhưng tay đối phương vẫn không nhúc nhích nắm chặt chân nhỏ của cậu. Cậu thở hổn hển ngửa mặt nằm trên chăn, cặpmắt sáng bóng nhìn chằm chằm vào anh trong đêm đen, “Tôi đói bụng.”


Sầm Qua rút tay lại, nhạo báng: “Cậu thật sự là kẻ thang lang vài ngày chưa có cơm bỏ bụng?”


Giang Bạch Lộ túm lấy lòng bàn tay anh đặt lên phần bụng bằng phẳng và rắn chắc của cậu, khe khẽ lẩm bẩm: “Anh sờ xem, xẹp lép rồi.”


“Rõ rồi.” Sầm Qua rũ mi mắt cười nhạt, bất mãn vì vật căng trướng đau nhức phía dưới, “Cậu không có thai, làm sao mà phồng lên được?”


Giang Bạch Lộ từ trong chăn ngồi dậy, nhấc chân đá Sầm Qua sang một bên rồi bò xuống giường, xỏ dép của đối phương, trần trụi bước ra ngoài. Sầm Qua đen mặt ngồi trên giường,chưa thỏa mãn mà nói: “Giang Bạch Lộ, mẹ nó cậu muốn tạo phản hả?” Nhưng anh vẫn khôngchút suy nghĩ mà bật đèn trong phòng ngủ giúp cậu.


Cảnh vật trong tầm mắt đột ngột sáng lên, Giang Bạch Lộ đứng tại chỗ quay đầu lại, bộ dạngthành thật biết lỗi trông mong nhìn Sầm Qua mà không nói gì. Nhìn đến mức người đàn ôngcảm thấy trái tim mình như bị đệm thịt mềm mại của mèo con chưa mọc dài móng vuốt khuấy động, hời hợt như gãi ngứa, nhưng lại khiến anh có cảm giác đánh không được mắng cũng không xong, đút cho một quả táo tàu ngọt ngào cũng cảm thấy không giữ được mặt mũi.


Giây tiếp theo, Giang Bạch Lộ nhìn anh nhẹ nhàng nuốt nước bọt.


Sầm Qua mất kiên nhẫn khẽ chửi một câu gì đó, từ đầu giường móc lấy quần lót mặc vào, rồi ném một chiếc quần lót khác vào trong lòng Giang Bạch Lộ, bỏ lại một câu “Mặc vào”, sau đó anh xuống giường tìm dép. Ánh mắt quét ngang khắp sàn nhà, không thấy bất kì bóng dáng của chiếc dép nào, lòng Sầm Qua càng buồn bực. Ngước mắt lên thấy dép của anh đang chụp vào chân Giang Bạch Lộ, đá một cái lên phần thịt cẳng chân mềm mại của cậu, trong giọng nói uể oải có chút không vui: “Đưa dép cho tôi.”


Giang Bạch Lộ ngoan ngoãn cởi dép ra, dùng bàn chân đẩy sang cho anh. Sầm Qua đi dép lê bước ra ngoài phòng ngủ. Đi được hai bước, anh quay đầu nói: “Còn không đuổi theo.”


Giang Bạch Lộ tốt tính bước theo sau, thấy người đàn ông đi thẳng tới tủ lạnh trong phòng khách, giơ tay mở cửa tủ lạnh liếc mắt nhìn vào, sau đó anh hơi ngừng lại, cuối cùng khẽ tặc lưỡinhìn chiếc tủ lạnh trống không mà nói: “Tủ lạnh không có gì ăn được.”


Nói xong, một lúc lâu sau đó không thấy Giang Bạch Lộ trả lời, Sầm Qua nhíu mày quay người lại, “Sao cậu không nói gì, có phải đói đến mức không có sức mở miệng rồi không. Chẳng phải lúc trước lên giường vẫn kêu rất nhiệt tình à?”


Lúc này Giang Bạch Lộ dường như khó khăn lắm mới hoàn hồn, nhẹ nhàng ừm một tiếng, đột nhiên đề cập đến một vấn đề không liên quan: “Lần đầu tiên đến đây tôi đã muốn hỏi, căn hộ này của anh do anh tự trang trí và sắp xếp đồ đạc đúng không?”


Sầm Qua khoanh tay, không đáp mà hỏi: “Cậu nhìn ra được à?”


Giang Bạch Lộ dường như không nghe thấy câu hỏi của đối phương, giống như độc thoại mànhìn chằm chằm vào chiếc tủ lạnh trong phòng khách: “Tôi là người không chuyên. Khi còn bé ba tôi không có tiền, chúng tôi sống trong một căn nhà ống cũ kỹ hơn mười mét vuông. Chỉ cónhà nghèo vì muốn tiết kiệm không gian mới có thể đặt những đồ đạc lớn như tủ lạnh trong phòng khách thay vì phòng bếp. Nhưng mà…”


Cậu chần chừ vài giây, ánh mắt chậm rãi quét qua căn hộ rộng rãi thênh thang nhưng đồ nộithất lại chen chúc chật chội, “Sầm Qua, tại sao anh lại đặt tủ lạnh trong phòng khách?”


Sầm Qua hiếm thấy chìm vào im lặng, đôi mắt màu hổ phách nheo lại quan sát cậu.


“Chẳng lẽ là…” Giang Bạch Lộ cảm thấy kì lạ suy nghĩ một chút, đắn đo nói tiếp, “Chẳng lẽ là yêu cầu của thầy phong thủy?” Cậu khẽ nhíu mày, lộ ra một cái nhìn cảm thông, “Thầy phong thủy nào mà lại không chuyên nghiệp như thế, chắc anh bị lừa rất nhiều tiền phải không?”


Sầm Qua lạnh lùng nhìn trừng trừng vào cậu, “Giang Bạch Lộ, cậu còn muốn ăn nữa không?”


Giang Bạch Lộ thành thật ngậm miệng, đôi mắt ngoan ngoãn, “… Muốn.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...