Nghiện Sắc Đẹp


“Muốn làm cũng được.” Sầm Qua liếc mắt nhìn cậu một cái, giọng nói hờ hững, “Đi tắm trước đã.”


Lời nói chui vào trong lỗ tai Giang Bạch Lộ, nhiệt huyết sôi trào bỗng nguội hơn một nửa. Sau khi vào phòng tắm, mắt cậu lướt qua vòi hoa sen trên tường, cuối cùng dừng ở mép chiếc bồntắm lớn sạch sẽ và sang trọng, cậu thong thả ung dung nằm ngâm mình trong bồn tắm.


Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau đó, Sầm Qua đã có chút không kiềm chế nổi mà đẩy cửa giục dã: “Tắm lâu thế sao, cậu định tắm đến sang năm à?” Rốt cục, thấy Giang Bạch Lộ nằm trong bồntắm lớn, anh nhướn mày hỏi, “Tôi đã cho phép cậu dùng bồn tắm của tôi chưa?”


Giang Bạch Lộ từ trong nước đứng lên, chân mày khóe mắt còn nhiễm chút hơi nước mỏng,giọng nói tỏ ra hơi hoảng hốt: “Không phải anh không muốn làm sao?”


Sầm Qua im lặng một giây, khuôn mặt đen thui từ ngoài cửa đi vào, “Tôi nói không muốn làm bao giờ?”


Lúc này Giang Bạch Lộ mới chú ý, đối phương đã tắm rửa ở một căn phòng tắm khác, chiếc áo choàng tắm kiểu nam giới mềm mại quấn lỏng lẻo trên người anh. Cậu nhấc chân bước ra khỏi bồn tắm, chân trần dẫm xuống sàn nhà ướt sũng, không lay động nhìn chằm chằm vào đôi mắt Sầm Qua.


Sau đó, cậu tiến hành một lời mời thầm lặng trước một con sư tử đang gầm nhẹ chờ đợi bữa ăn.


Sầm Qua nheo mắt, bước lên túm lấy cổ tay cậu dắt lên phía trước. Giang Bạch Lộ thất thểu loạng choạng bị anh kéo đến trước người. Sầm Qua giật chiếc khăn mặt to từ trên giá xuống, trùm lên đầu cậu, động tác thô lỗ giúp cậu lau từ đỉnh đầu xuống ngón chân.


Giang Bạch Lộ mặc anh chi phối, thậm chí không nhịn được mà bậtcười, “Anh biết bây giờ anh giống gì không?”


Sầm Qua hỏi: “Giống gì?”


Giọng nói nghèn nghẹn của Giang Bạch Lộ truyền từ trong khăn ra, mang theo chút vui vẻ rõrệt: “Giống một con sư tử vụng về chân tay đang nhổ lông con gà.”


Sầm Qua kéo khăn mặt che trước mặt cậu ra, nắm cằm Giang Bạch Lộ nâng khuôn mặt ướt nước của cậu lên, ánh mắt giống như đang nhìn một tên ngốc bị bệnh down bẩm sinh, “Cậu đang nói cậu chính là một con gà?”

Sầm Qua kéo khăn mặt che trước mặt cậu ra, nắm cằm Giang Bạch Lộ nâng khuôn mặt ướt nước của cậu lên, ánh mắt giống như đang nhìn một tên ngốc bị bệnh down bẩm sinh, “Cậu đang nói cậu chính là một con gà?”


“Một con gà không may rơi vào trong tay một con sư tử.” Giang Bạch Lộ sinh động bổ sung, nhìn anh không hề né tránh, cực kỳ tự nhiên cong môi lên, “Hoặc có thể nói, một con gà sắp bị một con sư tử hung ác độc địa nuốt chửng vào bụng.” Hai tay của cậu đặt lên đầu vai người đàn ông,ngón tay cái gạt nhẹ bên trong rãnh xương quai xanh của đối phương, giúp anh lau bọt nước đọng lại trong đó.


Con ngươi của Sầm Qua dần dần chuyển sang sẫm hơn, anh giơ tay tóm lấy chiếc tay không an phận của cậu, “Có một điều cậu sai rồi.” Người đàn ông rũ mắt, đường nhìn lướt dọc theo bờngực mịn màng của cậu, “Con gà không hề bất hạnh rơi vào trong tay con sư tử, mà là âm mưutự dâng mình lên tận cửa đã lâu.”


Anh kẹp chặt cổ tay Giang Bạch Lộ, dường như không thể chờ nổi nữa, bước nhanh về phòngngủ.


Trong phòng ngủ lờ mờ ánh sáng, người đàn ông ấn cậu trên chiếc giường êm ái mãnh liệt thực hiện vận động nguyên thủy. Hai tay Sầm Qua chống hai bên má cậu, cố sức tiến vào, gắng sức rút ra. Bộ phận phía dưới của hai người dính chặt không một chút kẽ hở, tiếng đâm chọc dày đặc tình dục chen lẫn tiếng nước nhóp nhép mượt mà, thậm chí lấn át âm thanh thở dốc dứt quãng của Giang Bạch Lộ.


Tính khí của người đàn ông như có như không thúc vào điểm mẫn cảm trong cơ thể cậu, mồ hôi trên trán nhỏ giọt xuống mí mắt cậu. Giang Bạch Lộ bỗng dưng mở mắt, hai chân thon dài trần trụi theo bản năng ma xát trên ga trải giường, thúc giục người đàn ông.


Nhưng Sầm Qua cực kỳ ác ý dừng động tác, dường như thu hồi khuôn mặt thờ ơ lạnh lùng khi chưa lên giường trước kia, bộ não lý trí bị mù quáng bởi tình dục và ham muốn, phóng thích tiềm thức càng theo bản năng của mình trong bóng tối. Anh cúi đầu cắn vành tai Giang Bạch Lộ, tiếng nói trầm khàn khuếch trương bên trong màng nhĩ cậu, giống như nhẹ nhàng chà xát trên giấy nhám: “Lúc nào quấn vào Đông Vi hả?”


Giang Bạch Lộ không thể kiềm chế mà nâng hai đùi lên, móc lấy lưng người đàn ông, “Hôm…hôm nay.”


Sầm Qua tiện thể đẩy tính khí của mình về trước một chút nhưng vẫn cố tình hoặc vô ý né tránh điểm nhạy cảm của cậu như trước, “Cậu tưởng là Đông Vi thật sự có ý với cậu ư? Hẹn cậu đi ăn cậu cũng đi.” Giọng nói của người đàn ông hơi ngừng lại, duỗi tay vân vê thưởng thức núm vú của cậu, anh cúi đầu cười ra tiếng, “Cô ta chỉ muốn thông qua cậu để quấn lên người tôi mà thôi.”


Giang Bạch Lộ qua loa gật đầu đồng ý, bất mãn thốt lên: “Làm tôi, mạnh vào.”


Sầm Qua ngoảnh mặt làm ngơ, thậm chí không theo quy tắc mà rút ra một khoảng dài, để trước lối vào ướt sũng của cậu, hỏi: “Buổi tối hôm nay, lúc ngồi đối diện tôi, cậu nhìn tôi thì nghĩ đến ai?”


Trong đầu Giang Bạch Lộ hỗn loạn, tầm mắt chật hẹp nhồi đầy khuôn mặt của người đàn ông. Âm thanh và ý thức dường như bị tước thành hai thế giới, hết lần này đến lần khác giống như một chiếc máy ghi âm không thể suy nghĩ, lặp lại không mệt mỏi: “Nghĩ đến anh… Nghĩ đến anh…”

Trong đầu Giang Bạch Lộ hỗn loạn, tầm mắt chật hẹp nhồi đầy khuôn mặt của người đàn ông. Âm thanh và ý thức dường như bị tước thành hai thế giới, hết lần này đến lần khác giống như một chiếc máy ghi âm không thể suy nghĩ, lặp lại không mệt mỏi: “Nghĩ đến anh… Nghĩ đến anh…”


Người đàn ông khẽ cười, bàn tay dày rộng ấn vào hai bờ vai cậu, giống như một con sư tử dẫm lên người cậu nhìn từ trên cao xuống, bất chợt hoang dại đẩy thẳng vào, nặng nề va chạm điểm nhạy cảm của cậu, “Tốt nhất không phải là đang nghĩ về tên bạn trai cũ người Mỹ của cậu.”


Lông mi Giang Bạch Lộ run rẩy kịch liệt, thắt lưng bị đâm chọc nhẹ nhàng nảy lên rồi khẽ khàng rơi xuống.


Sáng sớm hôm sau bị đánh thức bởi đồng hồ báo thức, Giang Bạch Lộ mở mắt, đập vào mắt vẫn là cảnh tượng Sầm Qua cắn điếu thuốc lá và ngồi trên giường duyệt tin tức trên điện thoại di động. Đầu óc cậu ngơ ngẩn trong chốc lát, từ trong chăn bò dậy.


Sầm Qua bớt chút thời gian liếc mắt nhìn cậu, lấy điếu thuốc đang cháy trong miệng ra, ấn nó vào cái gạt tàn trên đầu giường. Giang Bạch Lộ vắt qua ngồi lên đùi anh, giơ tay cướp đầu lọc thuốc lá nhét vào trong miệng, giống như một cậu bé ngớ ngẩn mù quáng, cố sức hít vào một hơi.


Sau đó cậu cong lưng ho sặc sụa.


Sầm Qua chê cười cậu: “Không biết hút thì đừng hút.”


Sau khi Giang Bạch Lộ hết ho, hiếm thấy mà bác bỏ anh: “Ai nói tôi không biết hút thuốc lá?”


Nói xong, cậu dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp điếu thuốc, đưa đến bên môi, nhẹ nhàng ngậm vào rồi hút một ngụm. Một tay cậu đặt lên đầu vai người đàn ông, cơ thể nghiêng về phía trước. Phần ngực trần trụi cách một lớp chăn dán lấy ngực đối phương, cậu nâng cằm đặt lên hàm dưới cứng rắn của Sầm Qua, hơi hé miệng, quay sang người đàn ông mà chậm rãi phun ra làn khói màu trắng.


Giang Bạch Lộ lười biếng nghiêng sang một bên, tiện thể kê cằm lên bờ vai Sầm Qua, đôi môinhư có như không khẽ khàng cọ vào tai anh, “Ai nói tôi không hút thuốc? Chẳng qua thời gian bỏ thuốc lá của tôi quá dài mà thôi.”


Đáy mắt Sầm Qua lóe lên sự bất ngờ nhàn nhạt, “Học từ ai? Bạn trai cũ người Mỹ của cậu?”


“Đương nhiên không phải anh ấy.” Giang Bạch Lộ rũ mi mắt lẩm bẩm, một lát sau cậu gương mắt lên, con mắt ngậm cười, “Không cần giáo viên, tự học thành tài.”

“Đương nhiên không phải anh ấy.” Giang Bạch Lộ rũ mi mắt lẩm bẩm, một lát sau cậu gương mắt lên, con mắt ngậm cười, “Không cần giáo viên, tự học thành tài.”


Sầm Qua hiển nhiên không tin vào những lời nói dối hết lần này đến lần khác của cậu, đoạt lấy điếu thuốc lá trong tay cậu, ấn vào gạt tàn, giơ tay bóp má Giang Bạch Lộ, “Sau này đừng để tôi ngửi thấy mùi thuốc lá trên người cậu.”


Giang Bạch Lộ tiện thể treo lên cánh tay rắn chắc mạnh mẽ của anh, cẩu thả nhấn rõ từng chữ: “Dù sao chúng ta không hôn môi.”


Sầm Qua buông tay ra, “Vậy cũng không được.”


Giang Bạch Lộ chống cằm nhìn anh, “Tại sao ngài Sầm có thể hút mà ngài Giang lại không thể?Ngài Sầm, xin hãy cho ngài Giang một lý do.”


Sầm Qua nhíu mày, một lúc lâu sau, anh mất kiên nhẫn đáp: “Được rồi, sau này tôi sẽ không hút thuốc lá trước mặt cậu, cậu cũng không thể hút thuốc. Nghe không?”


Giang Bạch Lộ gật đầu, “Ngài Giang nói cậu ấy biết rồi. Để khuyến khích ngài Sầm không hútthuốc lá trước mặt ngài Giang, và vì thỏa thuận không hôn môi của ngài Giang và ngài Sầmtrước đây, cho nên ngài Giang quyết định hôn lên xương quai xanh của ngài Sầm làm phầnthưởng.”


Cậu cong mắt lên, cúi người hôn chụt một cái lên xương quai xanh của Sầm Qua.


Sầm Qua giật mình, phản ứng đầu tiên là muốn lạnh mặt giận dữ. Tuy nhiên, giây tiếp theo anh cảm thấy kì lạ mà phát hiện, tâm trạng anh rối như tơ vò, có thể nói là hỗn loạn đủ kiểu cảm xúc, nhưng không hề có chút tức giận nào hết.




Giang Bạch Lộ: Nhớ năm xưa tôi cũng là một hoàng tử hút thuốc ở đại học thành phố phía bắcnước Mỹ, nhưng mà bạn trai cũ của tôi quá nghèo để hút thuốc lá.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận