Nghiện Sắc Đẹp


Nửa tiếng đồng hồ sau đó, chiếc xe hơi Land Rover màu đen xuyên qua ánh đèn đường rực rỡ trong bóng đêm, lướt qua cổng chính của khu căn hộ tư nhân tấc đất tấc vàng ở trung tâm thành phố, chậm rãi chạy vào bãi đỗ xe ngầm của khu phố. Sầm Qua cởi dây an toàn, quay đầu liếc mắt nhìn Giang Bạch Lộ vẫn ngồi yên trên ghế phó lái không nhúc nhích, anh mất kiên nhẫn thúc giục: “Còn ngồi đực ra đó làm gì? Xuống xe đi.”


Giang Bạch Lộ chậm chạp quan sát bãi đỗ xe ngầm rộng rãi sáng sửa, từ tốn chớp mắt, “Đêm Xuân Một Khắc dọn sang chỗ khác rồi?”


Sầm Qua nghiêng người, thô bạo giúp cậu tháo dây an toàn, “Không phải.”


Giang Bạch Lộ hỏi tiếp: “Vậy mở chi nhánh rồi à?”


Sầm Qua càng thêm không kiên nhẫn, “Không có.”


Giang Bạch Lộ ồ một tiếng, “Vậy đây là đâu?”


Giọng nói của Sầm Qua đầy lạnh lùng: “Nhà của tôi.”


“Không phải anh nói đi Đêm Xuân Một Khắc sao?” Giang Bạch Lộ thay nổi nét mặt, mỉm cười nhướn đầu lông mày, “Anh đưa tôi đến nhà anh làm gì?”


Sầm Qua bình tĩnh nhìn cậu, chậc lưỡi nói: “Đừng nhiều lời vô ích, bảo cậu xuống xe thì cậu xuống xe đi.”


“Thế nhưng anh khăng khăng đưatôi đến nha, tôi không hề lừa anh, bảo anh mang tôi về nhà.” Giang Bạch Lộ vừa nói lải nhải vừa đẩy cửa xe bước ra. Xoay người liền thấy khuôn mặt đột ngộtbiến thành màu đen của người đàn ông, cậu lập tức mỉm cười đổi giọng, “Được rồi, Sầm tổngtuyệt đối không muốn mang tôi về nhà, là tôi mặt dày quấn lấy đòi theo tới.”


Sầm Qua: “…”


Anh nheo mắt đầy nguy hiểm, giơ tay túm cổ áo Giang Bạch Lộ: “Cậu thích ăn đánh đúng không?”


Giang Bạch Lộ mím môi, lẩm bẩm nói: “Nói anh dẫn tôi đến, anh không vui. Nói tôi tự theo đến,anh cũng không vui. Sầm tổng thật là khó hầu hạ.”


Sầm Qua cười nhạt, “Tôi bây giờ chỉ muốn chặn miệng cậu.”


Giang Bạch Lộ hiểu rõ gật đầu, nhưng mượn lực xách cổ áo cậu của đối phương, cậu bất thìnhlình nâng mặt tiến gần đến, hôn một cái lên môi Sầm Qua rồi nhanh chóng dứt ra, dùng tay làm động tác kéo khóa miệng.


Khuôn mặt Sầm Qua đột ngột như sương giá, đôi ngươi màu hổ phách nhìn chằm chằm vàocậu, im lặng không nói lời nào. Nếu một giây trước gương mặt lạnh lùng của anh còn ẩn chứa ý bỡn cợt cậu, thì lúc này thật sự có chút tức giận.


Sự chuyển biến của đối phương làm cho Giang Bạch Lộ ngẩn người, một lát sau đó cậu mới hồi phục tinh thần, mím môi chịu lỗi: “Xin lỗi.”


Những cảm xúc hỗn loạn dâng lên trong đôi mắt của Sầm Qua, sau đó anh cố gắng bình tĩnh lại, “Tôi nói lại với cậu một lần nữa. Tôi và cậu không yêu nhau, cho nên, cậu đừng thử làm loại chuyện đó để lấy lòng tôi.”


Giang Bạch Lộ không nói gì nữa.


Hai người đi thang máy lên tầng hai mươi lăm. Sau khi ra khỏi thang máy, cả một tầng rộng lớnnhư vậy chỉ có cánh cửa của một căn hộ duy nhất. Sầm Qua giơ tay lên dùng dấu vân tay mở khóa cửa, bước vào nhà cởi giày. Giang Bạch Lộ đi theo sau đối phương, ánh mắt nhẹ nhàng quét qua khóa vân tay bên ngoài cánh cửa.


Căn hộ rộng rãi theo phong cách phương tây tối đen, Sầm Qua ấn công tắc điện trên tường,toàn bộ đèn trong nhà được bật lên. Giang Bạch Lộ thay dép đi trong nhà mà người đàn ông vừa ném sang cho cậu, sau khi vào cửa cẩn thận ngắm nghía phong cách và vị trí sắp xếp đồ nộithất trong căn hộ.


Thật bất ngờ, nhà Sầm qua không giống với một người đàn ông bận rộn công việc, căn nhà bao trùm bởi tông màu lạnh, luôn trông rất hoang vắng và không được ưa chuộng. Ngược lại, căn hộ này của đối phương, hoàn toàn được trang trí bởi những màu sắc ấm áp, mềm mại và nhẹ nhàng.


Nhìn bóng lưng cúi xuống mở cửa tủ lạnh của đối phương, cậu không tự chủ được nhớ lại căn hộ nhỏ xa xưa cậu từng sống trong thời gian học đại học năm thứ ba và năm thứ tư ở nước Mỹ. Cậu nằm trên ghế sofa cũ mèm chơi điện thoại di động, sau khi tắm rửa xong, chàng sinh viên để trần nửa người trên dính đầy bọt nước đi đến cúi xuống mở tủ lạnh, xoay người hỏi cậu: “Em uống bia không?”


Cậu chống sofa ngồi dậy nhưng con mắt vẫn dính lấy điện thoại di động, “Có.”

Cậu chống sofa ngồi dậy nhưng con mắt vẫn dính lấy điện thoại di động, “Có.”


Chàng sinh viên cúi đầu liếc mắt nhìn bên trong tủ lạnh, nhưng chỉ thấy một lon bia cuối cùng,không nói hai lời lấy ra một chai sữa đá, quay lại ném vào trong lòng cậu. Anh vừa mở bia vừalười biếng giải thích: “Bia chỉ còn một lon thôi, em lùn như thế, uống sữa đi.”


Giọng nói của Sầm Qua kéo cậu trở lại hiện thực, Giang Bạch Lộ ngước mắt lên, vô thức hỏi: “Cái gì?”


Người đàn ông xoay người lại, “Tôi hỏi cậu muốn uống gì?”


Giang Bạch Lộ suy nghĩ một chút rồi đáp: “Bia đi.”


Sầm Qua lấy ra một lon bia, ném nó vào lòng cậu, rồi cầm một lon khác cho mình. Một lát sau cậu mới kéo nắp lon ra, ngửa đầu uống một ngụm, đột nhiên cậu hơi giật mình vì lạnh, đắn đo nói: “Bây giờ chưa đến mùa hè phải không.”


Dường như triệt để quên mất chuyện không vui xảy ra trong bãi đỗ xe ngầm, Sầm Qua buồncười liếc mắt nhìn cậu một cái, lời nói ra khỏi miệng tràn đầy giễu cợt: “Chẳng lẽ cậu không pháthiện tôi lấy nó từ tủ lạnh ra?”


Giang Bạch Lộ không tiếp tục tranh luận với anh, chỉ đột ngột hỏi một câu không đầu không đuôi: “Anh cảm thấy tôi thấp à?”


Sầm Qua chẳng buồn nghĩ ngợi đáp: “Thấp.”


Giang Bạch Lộ im lặng đứng dậy khỏi sofa, đi đến bên cạnh người đàn ông, giơ tay đo đạc mộtchút, uyển chuyển nói: “Hình như tôi chỉ thấp hơn anh vài centimet.”


Sầm Qua không đồng ý, ánh mắt nhìn cậu giống như đang nhìn một con vịt cạn bị rơi xuống nước đang vùng vẫy giãy dụa, “Thấp hơn một centimet cũng là thấp.”


Giang Bạch Lộ: “…”


Sầm Qua ngồi xuống sofa, giọng điệu biếng nhác: “Cậu hỏi điều này làm gì?”


Giang Bạch Lộ lắc đầu nói: “Không có gì, chỉ là đột nhiên nghĩ đến thôi.”


Sầm Qua nhìn thật kỹ cậu, dường như muốn xâm nhập vào bên trong cậu để cậu không thể che giấu.


Giang Bạch Lộ bị ánh nhìn của anh làm cho ngập ngừng, “Sao anh lại nhìn tôi như thế?”


“Cậu hỏi tôi cậu thấp hay không…” Sầm Qua cong khóe môi, mỉm cười nói: “Có phải cậu muốn uống sữa không?”


Giang Bạch Lộ bỗng mở to mắt, trái tim đập lỡ mất một nhịp.


Sầm Qua bất mãn nhíu mày, “Vẻ mặt của cậu là thế nào vậy?”


Giang Bạch Lộ im lặng.


Sầm Qua hơi nghẹn lời, nhíu mày càng chặt, “Không phải cậu thật sự muốn uống sữa chứ? Nhà tôi không có sữa cho cậu uống.” Anh dừng một chút, dưới ánh nhìn chăm chú của Giang Bạch Lộ, khuôn mặt anh lạnh đi, “Cậu đừng nhìn tôi, tôi sẽ không đi xuống dưới mua sữa cho cậu uống vào đêm hôm khuya khoắt. Tôi không hầu hạ ông bà tổ tiên như thế, lại càng không nhắc đến cậu chỉ là...”


Giang Bạch Lộ đặt bia trong tay xuống, xấu hổ cắt ngang lời anh nói, “Tôi chỉ là…” Cậu hơi ngừnglại, không kìm nổi mà liếm môi, con ngươi đen bóng mơ hồ ẩn dấu ánh sáng, “Tôi chỉ là cảmthấy bộ dạng vừa rồi của anh giống như đang tỏa sáng.” Tựa như thực hiện lời tuyên thệ trangtrọng trước linh mục nhà thờ, giọng nói của cậu vừa thành thực vừa kiên định, “Tôi muốn làmchuyện ấy với anh ngay bây giờ.”


Hết chương 23


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...