Nghiện Sắc Đẹp


Giữa bữa tối mọi người trò chuyện vui vẻ hòa thuận, chủ đề câu chuyện tập trung chủ yếu vào đạo diễn Trần và Sầm Qua. Liên Tiêu ngồi bên cạnh Sầm Qua, hơn nửa quá trình ăn uống, anhchẳng thèm bố thí cho cậu ta dù chỉ nửa ánh mắt. Cậu ta uống chút rượu, cuối cùng có chút không kiềm chế nổi, nhẹ nhàng dịch chuyển bắp chân phải, dựa vào chiếc quần âu của Sầm Qua.


Khó khăn lắm đầu gối mới chạm đến đầu gối của đối phương, giọng nói của Sầm Qua đột ngột hơi dừng lại, nét mặt lạnh đi. Một tay anh buông xuống nắm lấy đầu gối của Liên Tiêu, tràn đầy cảnh cáo mà gõ lên.


Giang Bạch Lộ ngồi phía đối diện, có vẻ như vùi đầu ăn uống không để ý chuyện xung quanh,nhưng đường nhìn nhiều lần chậm rãi lướt qua phía trước mặt. Cậu thấy rõ vẻ mặt thay đổi của Sầm Qua và biểu cảm trên mặt Liên Tiêu, lưu ý trong lòng. Mượn lúc cúi người xuống bàn nhặt đũa, cậu khẽ nhìn lướt qua phía dưới mặt bàn.


Vừa liếc mắt đã thấy không ít trò vui. Giang Bạch Lộ tỉnh bơ xịch người ngồi lên phía trước, chân phải duỗi thẳng về chỗ trống bên cạnh chân Sầm Qua, lặng lẽ chắn giữa Sầm Qua và Liên Tiêu.


Chẳng bao lâu sau, Liên Tiêu cúi đầu quét mắt nhìn điện thoại di động trên mặt bàn, giống như không hề cam chịu, một lần nữa nghiêng đùi phải sang một cách tự tin. Không ngờ lần này dễ dàng cọ vào ống quần Sầm Qua. Đối phương dường như hơi bất ngờ, đầu tiên là cứng đờ, sau đó nhẹ nhàng thúc lên chân cậu ta dường như muốn ám chỉ cậu ta tiến thêm chút nữa.


Liên Tiêu bỗng chốc mừng rỡ, mưu toan dùng đùi phải của mình vắt ngang qua chân trái của người kia, thuận tiện quấn lên cẳng chân anh. Nhưng khi đến gần hơn, cậu ta rõ ràng nhận thấy có gì đó không đúng lắm. Cậu ta không chạm tới chân người đàn ông bên cạnh, mà hình như cọ xát vào chiếc chân phía đối diện.


Cậu ta muốn lùi chân về nhưng không kịp. Giang Bạch Lộ đập mạnh chén rượu lên bàn, bỗngngước mắt lên, không kìm được hoảng sợ thốt ra: “Anh Liên, anh cọ chân tôi làm gì?”


Toàn bộ căn phòng bất ngờ im lìm, mọi người đều đổ dồn mắt vào Liên Tiêu. Chỉ mình Sầm Qua không hề quay đầu sang, ngược lại anh ngẩng đầu nhìn Giang Bạch Lộ một lúc lâu rồi cúi xuống chậc lưỡi một tiếng.


Giang Bạch Lộ giả bộ không có chuyện gì xảy ra mà rũ mi mắt. Một lát sau đó, cậu nhận đượctin nhắn của Sầm Qua gửi đến, giữa những dòng chữ nhuốm chút thói quen dè bỉu của đối phương: “Khả năng gây rối của cậu còn giỏi hơn Tống Đường.”


Giang Bạch Lộ không tranh cãi, cũng không trả lời tin nhắn của đối phương. Cậu cất điện thoại di động vào trong túi, ánh mắt đưa về phía chệch sang so với chỗ của Sầm Qua, lườm Liên Tiêumột cái. Cậu ta bị cậu vạch trần tâm tư trước mặt mọi người, bây giờ mặt mày lúc xanh lúctrắng, rốt cục cũng nghiêm chỉnh có nề nếp, không làm bất kì động tác gì nữa.


Cậu gắp một miếng sashimi cho vào miệng, chậm rãi nhai nuốt, thong thả chờ mùi vị còn lại của sashimi tan ra trong miệng. Lúc này, Sầm Qua hơi nghiêng đầu về phía đạo diễn Trần, vừa vân vê chiếc cúc tinh xảo trên ống tay áo sơ mi vừa rũ mắt trầm lặng không nói, dường như anh đang chăm chú lắng nghe những lời say xỉn của đạo diễn Trần.


Giang Bạch Lộ một lần nữa duỗi hai chân xuống dưới bàn, dán xuống nền nhà tiến thẳng về phía Sầm Qua, lặng lẽ kẹp lấy cẳng chân Sầm Qua, ngả ngớn mà đầy mờ ám chậm rãi chà xát.


Giây tiếp theo, người đàn ông gập cái chân kia lên, thừa dịp Giang Bạch Lộ không cẩn thận, anhnhanh chóng nâng đế giày, không thiên vị mà dẫm lên giày thể thao màu trắng của Giang Bạch Lộ.


Khóe miệng Giang Bạch Lộ hơi co giật, cậu vừa cúi đầu uống canh vừa tỉnh bơ rút bàn chân bị chà đạp của mình về nhưng không thể kéo nó trở lại.


Cậu dùng chiếc chân tự do còn lại nhẹ nhàng đụng vào trên chiếc giày đang dẫm lên chân cậu của anh. Sầm Qua hơi dừng lại, bất thình lình nhếch mũi nhọn của chiếc giày da chân bên kia luồn vào trong ống quần chỗ mắt cá chân của cậu, đùa bỡn dùng mũi nhọn giày da trêu chọc phần thịt ở cẳng chân Giang Bạch Lộ.


Cậu hiểu ngầm ngẩng đầu lên, đập vào trong mắt là khóe môi khẽ cười tràn đầy châm biếm của người đàn ông phía đối diện.

Cậu hiểu ngầm ngẩng đầu lên, đập vào trong mắt là khóe môi khẽ cười tràn đầy châm biếm của người đàn ông phía đối diện.


Giang Bạch Lộ: “…”


Đạo diễn Trần ngồi bên cạnh anh hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Thay vào đó vì uống quá nhiều rượu, cơn nghiện thuốc lá của ông trỗi dậy, ông lấy gói thuốc lá ra và hắng giọng: “Mọi người không phiền nếu tôi hút thuốc chứ.”


Những người khác đều xua tay nịnh nọt trả lời: “Hút gì cũng được.”


Đạo diễn Trần cười ha ha, lớn tiếng nói: “Tôi chỉ hút ít thuốc lá thôi, không dám chơi thứ khác.” Cuối cùng, ông đưa bao thuốc lá sang một bên tay của Sầm Qua, “Sầm tổng hút một điếu không?”


Sầm Qua rút ra một điếu thuốc lá, kẹp ở đầu ngón tay một lúc lâu rồi ngậm vào miệng, ánh mắt rơi xuống chiếc bật lửa trong tay đạo diễn Trần. Anh chưa nói gì, Liên Tiêu ở một bên bỗng nhiên xích lại gần anh, cậu ta nắm một chiếc bật lửa không biết xuất hiện từ đâu trong tay, giọng điệu lấy lòng: “Sầm tổng, em giúp ngài đốt lửa.”


Đông Vi cong môi cười: “Thầy Liên Tiêu thật sự không phải bạn tâm giao gì cả, chỉ giúp Sầm tổng đốt lửa mà không giúp đạo diễn Trần của chúng ta. Lòng dạo diễn Trần của chúng ta có lẽ bịmất cân bằng rồi, đạo diễn Trần chú nói có phải không?”


Đạo diễn Trần không thích những quy tắc bẩn thỉu trong giới giải trí, lúc này vắt hết óc suy nghĩcũng không nghĩ ra được rốt cuộc ai mang theo Liên Tiêu tới đây. Ông chỉ nhớ được đối phươnglà cá nhân có liên quan mà nhà đầu tư thứ hai nhét vào. Nếu ông muốn hoàn thành bộ phim điện ảnh này suôn sẻ thuận lợi, ông sẽ phải mắt nhắm mắt mở cười trừ với Liên Tiêu.


Nhưng hết lần này đến lần khác, ý đồ của Liên Tiêu đối với Sầm Qua rất rõ ràng, thậm chí còn nhiều lần gây ra chuyện ngu ngốc. Đạo diễn Trần say rượu mất lí trí, cơn tức giận vọt thẳng lên đỉnh đầu, trực tiếp gạt ngang tay Liên Tiêu, trừng mắt quở trách đối phương: “Cậu đang làm gì vậy? Loại chuyện này chẳng lẽ còn đến lượt cậu làm?”


Nói xong, ông tự mình đốt lửa cho Sầm Qua.


Sầm Qua cắn đầu lọc thuốc lá ánh lên tàn lửa đỏ vàng, cụt hứng duyệt qua tin tức mới được cấp dưới trong công ty gửi qua điện thoại di động. Làn khói màu xám lượn lờ phả vào mặt Giang Bạch Lộ, cậu vô tình hít vào vài lần, bỗng bị sặc mà khẽ ho nhẹ.


Cậu không quan tâm quá nhiều, chỉ ngửa đầu uống canh, làm sạch qua loa cổ họng của mình.Nhưng cậu không chú ý, người đối diện dừng ánh nhìn trên người cậu trong chớp mắt, sau đólấy điếu thuốc trong miệng ra, kẹp ở đầu ngón tay phải.


Vào lúc này, thảo luận về kế hoạch quay phim chi tiết, thành viên tổ kịch đều đứng dậy đi về phía đạo diễn Trần và Sầm Qua để chúc rượu. Ghế ngồi bên bàn ăn trống trơn, chỉ mình Giang Bạch Lộ vẫn ngồi tại chỗ, có vẻ hơi khó xử. Cậu ngẫm nghĩ một lát, tự cầm chén rượu đứng dậy, hòa lẫn vào trong thành viên tổ kịch, vẻ mặt và cử chỉ lười biếng chạm cốc với đạo diễn Trần, thuận miệng nói vài câu chúc mừng.


Sau đó cậu ngay lập tức lướt qua đạo diễn Trần, xen thẳng vào khoảng không giữa Liên Tiêu và Sầm Qua, vẻ lờ đờ biếng nhác lúc trước biến mất sạch sành sanh, cậu cười tít mắt nghiêng chén rượu, giọng nói rất dịu êm: “Sầm tổng, tôi mời anh một chén.”


Sầm Qua lạnh nhạt nâng chén rượu sang, nụ cười của Giang Bạch Lộ không đổi, cậu dán miệng chén của mình vào miệng chén rượu của đối phương, thoáng khom lưng, chớp mắt mập mờ với người đàn ông, mở làn môi hỏi: “Đây có tính là hôn môi gián tiếp không?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...