Nghiện Sắc Đẹp


Giang Bạch Lộ chuyển đường nhìn, ánh mắt lưu luyến trên khuôn mặt Đông Vi phía đối diện.Người thứ hai nhìn chằm chằm vào Sầm Qua, không chút ngạc nhiên nào hiện ra trong đôi mắt,hiển nhiên đã nằm trong dự liệu của cô nàng.


Mặc dù Đông Vi không tin lời nói của Giang Bạch Lộ, nhưng cô cũng không muốn chấp nhận rủi ro mạo hiểm tương lai của bản thân mình. Vừa khéo cô gia nhập tổ kịch của đạo diễn Trần, tập đoàn họ Sầm là nhà đầu tư lớn nhất của tổ kịch, Đông Vi liền tương kế tựu kế, dò xét xem tình cảm của Sầm Qua dành cho Giang Bạch Lộ như thế nào.


Đồng thời, trong lòng cô cũng rất rõ ràng, bữa cơm tối ngày hôm nay, tất cả đều nhờ vào quanhệ của Liên Tiêu và phó đạo diễn tổ kịch mới tổ chức được. Trong hai năm Sầm Qua xuất hiện ở giới thượng lưu Bắc Kinh, mặc dù mọi người đều nói Sầm Qua không chơi đàn ông, nhưng luôncó một số người ôm thái độ nghi ngờ, cảm thấy lỡ may thì sao? Mọi việc đều có ngoại lệ, phải không?


Đôi mắt cô lặng lẽ rơi vào khuôn mặt của nam diễn viên đẹp trai bên cạnh Sầm Qua, dường như sắp tận mắt chứng kiến màn mở đầu của vở kịch hay, cô khẽ mỉm cười yếu ớt.


Giang Bạch Lộ trả lại bàn ăn ở nhà chính, cùng Đông Vi vào trong ghế lô đã được tổ kịch đặttrước. Trong toàn bộ quá trình ngắn ngủi, cậu và Sầm Qua không hề trao đổi ánh nhìn.


Sầm Qua ngồi vào bàn đầu tiên, sau đó là đạo diễn Trần, ông chọn chỗ ngay phía bên tay phải của người đàn ông. Phó đạo diễn theo sau đạo diễn Trần, ngồi xuống phía bên kia chiếc bàn. Liên Tiêu lúc trước đứng ở bên cạnh Sầm Qua, tự nhiên ngồi vào bên tay trái của anh.


Giang Bạch Lộ ngồi đối diện người đàn ông, ngước mắt lên là có thể nhìn thẳng vào đối phương.Đông Vi tiếp sau ngồi bên cạnh cậu, giới thiệu vài câu đơn giản về nền tảng gia đình của Giang Bạch Lộ với đạo diễn Trần.


Rõ ràng là bối cảnh xuất thân của Giang Bạch Lộ chênh lệch quá nhiều so với Sầm Qua đang ở ngay trước mặt, nên đạo diễn Trần cũng không để ý đến cậu lắm, chỉ là lịch sự quét qua khuôn mặt cậu, khách sáo hỏi han một câu: “Nhìn vẻ bề ngoài, Giang tiểu công tử không thua kém sao nam chút nào, cậu có muốn xem xét đến việc phát triển trong giới giải trí không?”


Giang Bạch Lộ chớp mắt, trên mặt tỏ ra vui vẻ với một sự sửng sốt nhẹ nhàng, lời cậu nói ra cóchút ngạc nhiên: “Đạo diễn Trần đừng trêu tôi, xét về vẻ ngoài, người đạo diễn Trần nên khuyên đầu tiên đáng lẽ là Sầm tổng mới đúng.”

Giang Bạch Lộ chớp mắt, trên mặt tỏ ra vui vẻ với một sự sửng sốt nhẹ nhàng, lời cậu nói ra cóchút ngạc nhiên: “Đạo diễn Trần đừng trêu tôi, xét về vẻ ngoài, người đạo diễn Trần nên khuyên đầu tiên đáng lẽ là Sầm tổng mới đúng.”


Ngay khi cậu nói hết câu, mọi người trên bàn tiệc im phăng phắc, đôi mắt mặt mũi đều tập trung vào màn hình điện thoại di động nhưng khẽ giấu diếm liếc nhìn khuôn mặt Sầm Qua.


Ngoại trừ Đông Vi, những người này đều nghĩ rằng con trai của đại gia mới nổi chính là đại gia mới nổi, đọc sách vài năm ở nước ngoài, ăn uống đồ tây mấy năm trời xong thì chẳng có gì có thể sử dụng, vẫn không thoát khỏi bản chất vốn đã in sâu vào trong xương tủy. Không biết cách xử sự nói năng khéo léo, vừa mới đến đã dây vào người không thể mạo phạm nhất ở đây, làm mất lòng đối phương mất rồi.


Họ cúi đầu và cong lưng như thể đang chờ đợi xử trí cuối cùng, nín thở ngậm miệng không nóilời nào. Nhưng chậm chạp không thấy Sầm Qua mở miệng trách móc.


Ngược lại, ở nơi mà họ không nhìn thấy, Giang Bạch Lộ lặng lẽ nháy mắt phải với người đàn ông. Trong đường nhìn thẳng tắp nhận được tín hiệu là đôi mắt nheo lại của Sầm Qua, anh ném cho cậu một cái nhìn không thiện cảm.


Liên Tiêu ngồi bên cạnh Sầm Qua cuối cùng không kiềm chế được, ngẩng mặt cân nhắc nói đỡcho Giang Bạch Lộ: “Sầm tổng đừng tức giận, em nghĩ cậu ta không cố ý đâu.”


Cậu ta vừa từ tốn nói từng chữ vừa liếc đôi mắt xinh đẹp chuyên chú nhìn Sầm Qua, giống nhưmột cây cỏ non phơi cháy nắng trên sa mạc khát khao được trú ẩn trong bóng râm của cái câylớn cao chót vót.


Tuy nhiên, Sầm Qua thậm chí không hề quay mặt sang nhìn cậu ta chút nào hết.


Giang Bạch Lộ tỏ vẻ không quan tâm, cậu có thể đoán được những người ngồi xung quanhmình đang nghĩ gì. Cậu đơn giản tự nhiên tiếp lời, dùng giọng điệu lấy lòng nói tiếp: “Đúng rồi,đúng rồi. Sầm tổng đừng chấp người như tôi, dù sao gia đình tôi không phải đại gia gì, ba tôi chỉlà nhà giàu mới nổi lập nghiệp từ khai thác than mà thôi.”

Giang Bạch Lộ tỏ vẻ không quan tâm, cậu có thể đoán được những người ngồi xung quanhmình đang nghĩ gì. Cậu đơn giản tự nhiên tiếp lời, dùng giọng điệu lấy lòng nói tiếp: “Đúng rồi,đúng rồi. Sầm tổng đừng chấp người như tôi, dù sao gia đình tôi không phải đại gia gì, ba tôi chỉlà nhà giàu mới nổi lập nghiệp từ khai thác than mà thôi.”


Vừa nói, cậu vừa mỉm cười như một làn gió xuân. Trong mắt của những người khác, cậu hệt như một thằng ngốc thiếu hiểu biết, toi công uổng phí vẻ bề ngoài có thể coi là trên mức trung bình trong giới giải trí.


Sầm Qua giống như nghe được điều gì đó chói tai, cau mày một cách vô thức.


Dưới ánh đèn sáng sủa, Giang Bạch Lộ thấy rõ nét mặt thay đổi của người đàn ông. Cậu hơinhíu mày, nhìn chằm chằm vào đường nét anh tuấn sắc sảo trên khuôn mặt của Sầm Qua, dần dần đờ người ra. Giống như đang nhìn Sầm Qua, cũng giống như xuyên qua khuôn mặt củaanh, nhìn một ai đó.


Vào lúc này, có người hỏi cậu: “Cậu đang nhìn gì vậy?”


Cậu nghĩ, cậu chắc chắn sẽ không do dự mà trả lời: “Nhớ đến bạn trai cũ của tôi, trước đây khianh ấy giúp tôi đánh nhau, vẻ mặt lúc cởi áo khoác rồi xắn tay áo lên thật sự giống y hệt bộ dạng của Sầm Qua bây giờ.”


Vòng tròn ánh sáng trong chiếc đèn treo lắc lư trong đôi mắt, tạo nên một gợn sóng, sau đó từ từ lắng xuống, như thể đưa cậu trở lại vào buổi tối mùa hè đầy gió và ầm ĩ ở đại học California mấy năm trước. Chén sứ phát ra tiếng đụng chạm lanh lảnh, giống như giọt nước rơi vào mặt gương, rồi đột ngột bắn lên, kéo cậu quay về thế giới hiện thực.


Độ mở của con ngươi chậm rãi rõ nét, Giang Bạch Lộ phục hồi lại tinh thần, thấy người đàn ôngngồi đối diện hờ hững rút tay ra khỏi chén sứ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...