Nghiện Sắc Đẹp


Không nhận được thông báo tuyển dụng của tập đoàn họ Sầm nằm trong dự liệu của Giang Bạch Lộ. Nhận được cuộc gọi thông báo trúng tuyển của nhà xuất bản cũng đúng với kỳ vọng của cậu. Ngày đầu tiên đến tòa soạn báo, ở cửa thang máy cậu gặp diễn viên mới đoạt giải thưởng mà tuần trước tại buổi tiệc sinh nhật Tống Đường cậu từng đụng độ.


Rất nhiều người nhộn nhịp nhốn nháo vây quanh hành lang, cửa thang máy chậm rãi mở ra, chị gái phòng nhân sự kéo cậu về phía sau, mở lối ra cho đoàn người bên cạnh. Đông Vi ở giữ trung tâm đám người nghe thấy tiếng nghiêng đầu sang, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng lướt qua khuôn mặt của Giang Bạch Lộ, dưới sự giúp đỡ của trợ lý, cô nhấc chân bước vào thang máy rộng rãi sáng sủa.


Giang Bạch Lộ buông mắt xuống, trong lòng tỏ tường, chắc là đối phương nhận ra cậu rồi.


Ý nghĩ này được chính thức xác nhận nửa tiếng đồng hồ sau. Chị gái phòng nhân sự dẫn cậu làm quen với môi trường trong phòng thu, Đông Vi ngồi tạo dáng dưới ánh đèn liếc mắt nhìn qua, điểm danh Giang Bạch Lộ đến chụp hình cho cô.


Giang Bạch Lộ sửng sốt một chút, vẻ mặt tự nhiên đi ra phía trước, tiếp nhận phần công việc quay chụp còn dang dở của vị nhiếp ảnh gia kia. Trong giờ nghỉ, Đông Vi bước vào phòng thay đồ bên cạnh để sửa sang trang điểm. Hai phút sau, trợ lý của đối phương lặng lẽ đi đến gần Giang Bạch Lộ, mời cậu sang.


Giang Bạch Lộ theo sau trợ lý bước vào phòng thay đồ, Đông Vi đang nhắm mắt nghỉ ngơi trước bàn trang điểm chợt mở mắt ra, ánh mắt đung đưa quay vòng một lần nữa quan sát Giang Bạch Lộ thật kỹ, giống như trêu ghẹo mà nói: “Cậu Giang, chị giúp cậu ngăn chặn phiền toái, mất hai vai trong hai bộ phim điện ảnh lớn, cậu phải bồi thường cho chị thế nào đây?”


“Hại chị Đông mất vai là lỗi của em, nhưng dù em có muốn chị Đông được trả lại vai thì cũng cólòng mà không có sức. Quan hệ giữa em và Sầm tổng vẫn chưa thân thiết đến mức đó.” Giang Bạch Lộ nở nụ cười tràn đầy chân thành, “Không bằng chị Đông nể mặt chút, để em mời chị một bữa cơm xem như đền bù cho chị được không.”


Nghe Giang Bạch Lộ nói những lời này, nét mặt Đông Vi không thay đổi, trong lòng không hề tin tưởng. Không kể đến việc cô lăn lộn trong ngành công nghiệp giải trí nhiều năm, gặp vô số loại nhà đầu tư, nhưng chưa từng thấy có người đàn ông nào có thể bò lên giường của Sầm Qua.


Chỉ là đối phương có thể khiến Sầm Qua không thể chờ đợi, trực tiếp giải quyết ngay trong buồng WC ở phòng vệ sinh, cũng đủ để Đông Vi nhìn cậu bằng cặp mắt khác xưa.


Mặc dù năm xưa bản thân cô không thể vắt vào người Sầm Qua, nhưng nếu chỉ dùng hai cái vai diễn bị mất mà có thể tạo mối quan hệ với người tình bé bỏng bên gối Sầm Qua, tuyệt đối không phải là một thương vụ lỗ vốn. Cô nở một nụ cười vô cùng tinh tế và xinh đẹp, “Nếu thế thì, hi vọng Sầm tổng không để bụng là được.”


Địa điểm ăn tối là một nhà hàng Nhật Bản nổi tiếng ở thủ đô Bắc Kinh. Ông chủ nhà hàng là một vị ảnh đế mới lui về ở ẩn năm trước, cực kỳ chú trọng việc bảo mật và quyền riêng tư của kháchhàng. Hơn nữa, mặc dù anh ta đã bước ra khỏi giới giải trí nhưng những mối quan hệ mà anh tatạo dựng nhiều năm qua trong giới cũng không thể xem thường, rất nhiều diễn viên nổi tiếng là khách quen của nhà hàng này.


Tấm tatami và bàn chân thấp trong nhà hàng được đặt cạnh cửa sổ sát sàn thật lớn, những tấm bình phong tinh xảo và bức màn dày màu tím kéo bằng dây phân chia không gian riêng tư cho mỗi bàn ăn, trên bình phong có khắc những bức tranh về cuộc sống vô cùng sinh động.


Bên ngoài cửa sổ sát sàn là một hành lang bằng gỗ dài, một chiếc chuông gió Edo bằng thủytinh được chế tạo thủ công treo dưới mái nhà cong, bên trong thủy tinh là một họa tiết phức tạp được vẽ bằng tay, phía dưới là các tấm giấy chữ nhật nhỏ màu sắc rực rỡ rũ xuống. Hai chiếc đệm tròn sáng màu đặt ở rìa hành lang.


Bên ngoài hành lang là một sân nhỏ phong cách Nhật Bản tràn đầy cành lá xum xuê tươi tốt vớimột chum nước lớn có năm, ba con Koi đỏ đang biếng nhác bơi lội.


Đông Vi và Giang Bạch Lộ hẹn gặp nhau vào lúc bảy giờ, nhưng bảy giờ mười lăm phút cô mớilững thững đến muộn. Cô cởi giày ngồi vào bàn, mặt mày tươi cười nói: “Rất xin lỗi, để cậu chờlâu. Vừa rồi ở sảnh chị gặp tổ đạo diễn phim điện ảnh mới đến đây ăn uống, sau khi gọi chị lạicòn mắng chị một trận.”


Giang Bạch Lộ đưa menu qua, “Chị Đông còn hoạt động nào khác tối nay sao?”

Giang Bạch Lộ đưa menu qua, “Chị Đông còn hoạt động nào khác tối nay sao?”


Đông Vi cầm lấy thực đơn và đặt xuống, tay kia nhẹ nhàng vén tóc mái rũ xuống thái dương,“Đáng lẽ tối nay cần phải ăn tối với đạo diễn tổ kịch mới, kết quả chị mượn cớ có chuyện quantrọng cần làm gấp nên từ chối bữa tiệc rồi.” Cô hơi ngừng lại, ngẩng đầu lên, ra vẻ dí dỏm chớpmắt với cậu mấy cái, “Vì cậu hết đó.”


Giang Bạch Lộ chắp tay đặt ở mép bàn, vẻ mặt không đổi mà nói tiếp: “Em có lẽ phải mời chị Đông ăn thêm một bữa tối nữa mới có thể trả hết nợ được.”


Đông Vi lần thứ hai cười rộ lên, ánh mắt lả lướt quyến rũ. Đôi môi đầy đặn đỏ mọng diễm lệ hơihé mở, dường như đang muốn nói gì đó nhưng bất thình lình bị tiếng điện thoại rung độngtrong túi áo cắt ngang. Cô lấy điện thoại di động ra, đặt vào bên tai, “Đạo diễn Trần?”


Người ở đầu dây bên kia nói vài câu gì đó. Đông Vi nhướn cặp lông mày lá liễu lên, “Vậy cháu phải hỏi chàng trai ngồi đối diện cháu trước đã.” Nói xong, cô đưa tay che điện thoại di động và chuyển sang nhìn Giang Bạch Lộ, “Cậu Giang, vị đạo diễn chị vừa gặp trước sảnh kia dường như muốn mời chúng ta sang chỗ họ dùng cơm.”


Giang Bạch Lộ thong thả nói: “Em là nhiếp ảnh gia nhỏ mới về nước, thật sự không có gì đáng để đạo diễn Trần mời ăn cùng một bàn.”


“Nếu chị nhớ không nhầm…” Đông Vi thoáng tự hỏi trong giây lát, ánh mắt mỉm cười, “Cha củacậu Giang, năm ngoái có một dự án làm phim hợp tác với đạo diễn Trần.”


Giang Bạch Lộ nói thẳng, “Người chị Đông nói đến là ba em. Ba em là ba em, em là em. Em thậtmuốn nói điều này…” Cậu hơi kéo dài ngữ điệu, giả vờ thở than, “Sáu năm trước ra nước ngoài du học, điểm số của em đều do ba em nhờ người giả mạo cả đấy.”


“Được rồi.” Đông Vi tiếc nuối nhún vai, “Chị phải giúp Giang tiểu công tử của chúng ta từ chối mới phải.” Cô lần nữa giơ điện thoại lên, nhưng phát hiện ba mươi giây trước, cuộc gọi đã bị người bên kia chấm dứt.


“Chị nghĩ…” Cô lật màn hình cuộc gọi bị cắt dứt trên điện thoại ra đưa sang cho Giang Bạch Lộ nhìn, giọng điệu hơi mang hàm ý bông đùa, “Dường như chị có dự cảm không tốt lắm, nên nhớ rằng…” Âm cuối của cô vui vẻ nâng lên, “Đạo diễn Trần là một ông già bướng bỉnh, không dễ đuổi đi đâu.”


Ông già bướng bỉnh không dễ đuổi đi trong miệng Đông Vi chưa thấy người đã thấy tiếng, giọng nói của ông dày và nặng, cách một lớp rèm nghe có vẻ rất sung mãn chắc nịch: “Đông Vi chị được lắm, tôi còn định đêm nay trên bàn cơm ca ngợi chị thật nhiều trước mặt nhà đầu tư của chúng ta. Chị thì giỏi rồi, tìm cớ từ chối tiệc liên hoan của tổ kịch thì không nói, còn trốn ở góc này chế nhạo tôi với người khác.”


Nói xong, thấy người nói chuyện xốc rèm dây cất bước đi vào, nghiêng người giới thiệu người đàn ông, nét mặt tràn ngập sự vui mừng dào dạt không hợp với tuổi tác, “Vừa ra ngoài cửa đón Sầm tổng, đơn giản tiện đường đến đây tìm chị. Đông Vi, nếu chị không ăn cùng chúng tôi, vậy tức là không nể mặt Sầm tổng nha.”


Giang Bạch Lộ ngồi bên trong sửng sốt giây lát, tầm mắt lướt qua đạo diễn Trần nhìn ra.


Bên ngoài chiếc rèm giật dây có mấy thành viên tổ kịch và diễn viên nổi tiếng tụ họp, trong đóngười đàn ông mặc tây trang dáng người cao thẳng giống như vầng trăng sáng được các ngôi sao vây quanh, chiếc áo vest cao cấp đắt tiền được anh vắt trên khuỷu tay.


Đôi mắt thờ ơ hờ hững có lệ quét qua khuôn mặt xinh đẹp của Đông Vi, yên lặng rơi vào trênmặt Giang Bạch Lộ, tâm trạng không rõ ràng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...