Nghiện Sắc Đẹp


Bị người ở ngay trước mặt thắc mắc chất vấn gu âm nhạc của bản thân, nhưng Sầm Qua khônghề sa sầm mặt xuống như lúc trước, ngược lại một chút kì lạ vụt qua trên mặt anh.


Giang Bạch Lộ vừa khéo chộp được, hỏi anh: “Làm sao thế?”


Sầm Qua khôi phục vẻ mặt bình thường, không hề che giấu sự mỉa mai, hỏi: “Cậu mà cũng biết ‘Vũ khúc Di gan’ và ‘Introduction và Rondo Capriccioso‘ sao?”


“Sao tôi có thể không biết?” Giang Bạch Lộ lẩm bẩm, tiện thể đặt chiếc đĩa đang cầm trong tay đặt vào ổ đĩa, giọng nam giới khàn khàn gợi cảm theo cuống họng tràn ra, Giang Bạch Lộ vôthức khe khẽ ngâm nga, “Tôi cũng từng làm bài tập.”


“Làm bài tập gì?” Sầm Qua vô cảm, “Của bạn trai cũ của cậu?”


Giang Bạch Lộ quay đầu sang nhìn anh rất lâu nhưng không nói gì cả, cậu chỉ gật đầu.


Sầm Qua cong môi cười nhạt, rõ ràng là không tin, “Lẽ nào anh ta có tiền để đi nghe hòa nhạc?”


Giang Bạch Lộ: “…”


Cậu cúi đầu xuống, như thể đang tự hỏi làm sao trả lời đối phương, hoặc cũng có lẽ là rơi vàomột ký ức xa lắc xa lơ.


Sầm Qua không có bất kì hứng thú nào về câu trả lời, chỉ cảm thấy trong không gian chật hẹp, yên lặng quá mức làm anh hơi buồn bực, đột nhiên anh thốt ra, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu: “Cậu xuống chỗ nào?”

Sầm Qua không có bất kì hứng thú nào về câu trả lời, chỉ cảm thấy trong không gian chật hẹp, yên lặng quá mức làm anh hơi buồn bực, đột nhiên anh thốt ra, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu: “Cậu xuống chỗ nào?”


Giang Bạch Lộ không phản ứng được ngay, cậu chỉ nhẹ nhàng a một tiếng.


“A cái gì mà a.” Sầm Qua trầm giọng nhắc nhở cậu, “Chẳng lẽ cậu muốn ngồi trên xe của tôi cả đời?”


Giang Bạch Lộ: “…”


Cậu không đáp mà hỏi ngược lại: “Anh muốn chạy đến đâu?”


Sầm Qua dừng xe ở ngã tư đường, xoay đầu qua cười khẽ nhìn cậu, “Giang Bạch Lộ, cậu là đồ ngốc sao. Không biết tôi lái xe đi đâu mà cũng dám ngồi lên xe.”


Giang Bạch Lộ thả lỏng người tựa vào ghế dựa, “Dù chạy đến đâu, tóm lại không rời khỏi thành phố này là được. Hoặc là…” Cậu chăm chú nhìn vào cặp mắt đẹp đẽ sâu thẳm của người đàn ông, “Anh càng muốn nghe tôi nói…”


Cậu hơi dừng lại, nở một nụ cười, giống như giả vờ lấy lòng lại như là đơn thuần cảm thấy vui vẻ,ánh sáng lấp lánh yếu ớt mơ hồ tỏa sáng trong con ngươi đen láy, thật rạng ngời, “Anh càngmuốn nghe tôi nói, chỉ cần người lái xe là anh, dù anh chạy đến đâu, tôi cũng rất yên tâm, phải không?”


Đôi mắt sắc sảo của Sầm Qua nhìn chăm chú vào cậu, mãi cho đến khi tiếng còi xe dứt quãng vang lên ở phía sau, đôi đồng tử vừa mới khuấy động hồ nước màu hổ phách sâu thẳm khôngthấy đáy ấy, dần dần trầm lắng êm ả trở lại.


Cả hai đều không nhận ra rằng đèn đỏ phía trước đã chuyển sang màu xanh lục.

Cả hai đều không nhận ra rằng đèn đỏ phía trước đã chuyển sang màu xanh lục.


Giang Bạch Lộ tuyên bố gặp mặt một người bạn, xuống xe tại quảng trường tài chính. Thấy xe hơi của Sầm Qua dần dần biến mất trong tầm mắt, cậu mở điện thoại di động tiến hành định vị. Không kể thời gian từ quảng trường tài chính đến nhà cậu gấp đôi mà phí đi taxi cũng tăng gấp bội.


Gia cảnh giàu có nhưng bởi vì yêu đương khi đang học đại học, bị chàng bạn trai cũ nghèo kiết xác ảnh hưởng một cách vô thức, Giang Bạch Lộ bị ép trở thành một người cần kiệm biết chămlo việc nhà, ở trong lòng âm thầm tự kiểm điểm ba giây. Sau đó cậu cất điện thoại di động, xoayngười bước vào trung tâm mua sắm phía sau.


Khi cậu ngồi trong xe của đối phương, cậu nhìn qua từng chiếc đĩa, mỗi chiếc đều mới tinh và hầu như không có vết trầy xước có thể nhìn thấy bằng mắt thường nào. Tuy nhiên, chúng đều là những bài hát nổi tiếng từ ba đến bốn năm trước, không còn ai trong giới nghệ sĩ ngày hôm nay nhòm ngó đến. Giang Bạch Lộ tính toán, không bằng đi chọn giúp Sầm Qua vài đĩa nhạc đang thịnh hành.


Những bài hát mà Sầm Qua nghe cần được đổi mới và thay thế.


Ngoài ra, dường như nhớ đến điều gì đó, cậu lần nữa lấy điện thoại ra, gọi một cuộc gọi cho Tần Nhất Hành, gọi một cái xưng hô mà sau mười hai tuổi cậu không kêu nữa, “Anh Hành, anh hỏi thăm chỗ Dụ Quân Lân giúp tôi, gần đây tập đoàn họ Sầm có tuyển nhân viên không.”




Giang Bạch Lộ: Anh Hành.


Tần Nhất Hành:?????


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...