Nghiện Sắc Đẹp


Sầm Qua rũ mắt nhìn thời gian trên điện thoại di động. Anh đứng dậy, ném túi xách bằng giấy vào trong lòng Giang Bạch Lộ, “Giặt sạch áo xong trả lại cho tôi.”


Giang Bạch Lộ ôm áo, hơi ngẩng đầu lên, “Anh đi đâu vậy?”


Sầm Qua không thèm nhìn cậu, “Quay về công ty.”


Giang Bạch Lộ cũng đứng dậy, theo sát anh đẩy cửa bước ra khỏi Starbucks. Ngay khi ánh sángmặt trời chói lóa đâm vào trong mắt, cậu vô thức nheo mắt lại. Lúc phục hồi tinh thần, Sầm Qua đã cầm hóa đơn tiền phạt đỗ xe trái quy định, cúi lưng ngồi vào vị trí lái xe. Cậu ôm túi giấy đi đến trước xe, giơ tay nhẹ nhàng móc lấy cửa kính xe hơi.


Kính cửa sổ ở chỗ lái xe hạ xuống, Sầm Qua thờ ơ liếc nhìn cậu, “Cậu còn có chuyện gì?”


Giang Bạch Lộ đặt túi giấy bên cạnh chân, nghiêng người dựa vào trên mép cửa sổ, cách người đàn ông đang ngồi trong xe rất gần, vẻ mặt cậu thành thật nghiêm túc, “Tôi ra ngoài quên mangtheo ví tiền, Sầm tổng tiện đường chở tôi một đoạn được không.”


Sầm Qua nhìn đồng hồ một lần nữa, quay mặt lại từ chối cậu, “Không tiện.”


Giang Bạch Lộ mím môi, ừm một tiếng, hai tay đè trên mép cửa sổ làm như muốn lùi ra ngoài,nhưng một giây sau cậu bất thình lình vươn cổ qua, hôn một cái lên cằm của đối phương, tiếptheo cậu nhanh chóng rời khỏi xe, cười rạng rỡ khoát tay với Sầm Qua, “Đi chậm thôi nhé.”


Con ngươi trầm lắng bí ẩn của Sầm Qua không thể hiện cảm xúc, nhưng anh không hề giơ taylên lau đi chỗ cằm vừa bị hôn lên. Anh điều khiển cửa kính nâng lên, bình thản lướt nhìn đũng quần căng cứng của bản thân, không làm sao tức giận được, chỉ không hiểu tại sao cảm thấy hơi kì lạ.


Hơn hai mươi năm qua, từ trước đến nay chưa ai có thể khiến anh mất kiểm soát giống như Giang Bạch Lộ.


Hơn nữa, anh cũng chẳng thích đối phương bao nhiêu.

Hơn nữa, anh cũng chẳng thích đối phương bao nhiêu.


Anh khởi động xe hòa vào dòng xe cộ, khi đường nhìn lướt qua kính chiếu hậu, anh thấy Giang Bạch Lộ vẫn còn ngồi xổm tại chỗ, vùi đầu miệt mài hí hoáy nghịch điện thoại di động. Sầm Quathu lại tầm mắt, chậm rãi dừng xe ở giao lộ đèn đỏ, bất chợt điện thoại di động báo có tin nhắnmới –


“Không trả áo cho anh đâu, anh có nhiều đồ thế, chưa đến nỗi thiếu một chiếc áo.”


Sầm Qua lần thứ hai đánh mắt lên, hình dáng của Giang Bạch Lộ trong gương chiếu hậu đã co lại thành một chấm nhỏ. Xe cộ trên làn đường thẳng tắp vị vây trước đèn đỏ, mũi tên rẽ phải chuyển thành màu xanh. Các phương tiện giao thông bên cạnh bắt đầu chuyển động. Sầm Qua khẽ nhíu mày, cuối cùng đánh vô lăng, rẽ từ con đường thẳng sang làn đường bên tay phải, đi vào con phố bên phải.


Giang Bạch Lộ mở ứng dụng gọi taxi trên điện thoại di động, từ đại học Bắc Kinh về nhà cậu mất khoảng nửa tiếng đồng hồ. Ánh nắng gay mắt rơi trên điện thoại khiến màn hình dù đã điềuchỉnh sang độ sáng tối đa cũng không rõ nét như trước. Giang Bạch Lộ giơ một tay lên che phíatrên màn hình điện thoại di động, tiếng còi chói tai bất chợt truyền từ đỉnh đầu xuống.


Giang Bạch Lộ lười biếng ngước nhìn lên, thấy chiếc xe Land Rover đáng lẽ đã rời khỏi đang đậu ở ven đường. Người đàn ông hạ cửa kính xe hơi xuống, khuôn mặt lạnh lẽo.


“Không phải chứ, anh đi rồi còn quay lại tìm tôi đòi áo khoác?” Cậu ngạc nhiên nhướn mày, “Áo gì mà còn quý hơn cả vàng? Quà tặng của mẹ anh, hay là người yêu nhỏ tặng anh?”


Sầm Qua không kiên nhẫn chơi trò đọ trí thông minh với cậu, thúc giục: “Giả bộ ngu ngốc gì hả? Còn không lên xe.”


Giang Bạch Lộ cười hớn hở ‘ôi’ một tiếng, nhấc túi đứng dậy, ngón tay vừa chạm vào nắm cửa ở vị trí ghế lái phụ, liền rụt lại, “Tôi ngồi ghế phó lái hay là ngồi ghế sau?”


Sầm Qua cười nhạo, “Đã đặt tay lên cửa ghế trước rồi, trong lòng cậu còn không biết ngồi ghế phó lái hay ghế sau sao?”


Giang Bạch Lộ không hề xấu hổ, bình thản nghe xong, lưu loát trôi chảy kéo cửa xe bên ghế phólái ra, khom lưng gọn gàng ngồi xuống. Tự nhiên mở ngăn kéo nhỏ trong xe, vừa lục lọi tìm kiếm băng đĩa vừa hỏi: “Anh muốn nghe nhạc gì?”

Giang Bạch Lộ không hề xấu hổ, bình thản nghe xong, lưu loát trôi chảy kéo cửa xe bên ghế phólái ra, khom lưng gọn gàng ngồi xuống. Tự nhiên mở ngăn kéo nhỏ trong xe, vừa lục lọi tìm kiếm băng đĩa vừa hỏi: “Anh muốn nghe nhạc gì?”


Sầm Qua tỏ ra không vui, “Giang Bạch Lộ, mẹ cậu không dạy cậu, không được tùy tiện đụng vào đồ đạc của người khác sao?” Đang nói, anh quay đầu, bắt gặp đôi mắt của Giang Bạch Lộ thì mới nhớ đến hình như cách đây không lâu, họ đã có một cuộc đối thoại tương tự.


Không hiểu sao lòng anh hơi phiền muộn, lại thấy Giang Bạch Lộ dường như muốn tái tạo cuộc nói chuyện đêm hôm đó, cậu lơ đãng mở miệng nhắc anh, “Tôi nghĩ tôi từng nói với anh rồi, nhưng có lẽ anh không nhớ nữa, mẹ tôi đã…”


Sầm Qua cắt ngang lời cậu, trực giác mách bảo anh thật ra Giang Bạch Lộ không hề không mảy may để ý như cậu thể hiện ra bên ngoài. Anh gượng gạo mở chủ đề, “Đừng phá hư mấy chiếc đĩa nhạc của tôi.”


Giang Bạch Lộ sửng sốt, cong khóe môi nở nụ cười.


“Cậu đang nghĩ gì vậy?” Sầm Qua nhíu mày, tiếp theo vẻ mặt tỏ ra hơi vui vẻ, giọng nói trầmthấp nhưng bình thản, “Nếu cậu tưởng là tôi đang quan tâm cậu, thì tôi khuyên cậu sớm bỏ ý nghĩ đó ra khỏi đầu.”


Dường như Giang Bạch Lộ không thèm đếm xỉa đến nửa câu nói sau của người đàn ông, cậunâng lên chiếc đĩa quang có vỏ đĩa vô cùng lôi cuốn, âm thanh nhẹ nhàng êm dịu: “Tôi đang cườianh.”


Sầm Qua ngước mắt nhìn về phía cậu.


“Tôi cứ tưởng…” Giang Bạch Lộ ngừng cười, giọng nói ngạc nhiên: “Anh có lẽ phải thích loại tác phẩm âm nhạc như ‘Vũ khúc Di gan’ của Sarasate hoặc ‘Introduction và Rondo Capriccioso’ của Saint-Saens mới đúng. Thật không ngờ…”


Cậu ngập ngừng một chút, “Không ngờ anh cũng sẽ nghe những ca khúc quen thuộc mà chỉ cáccửa hàng đường phố trong nước mới mở.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...