Nghiện Sắc Đẹp


Giang Bạch Lộ ở nhà chỉnh sửa ảnh chụp lúc còn học đại học, thật ra ảnh chụp cậu chẳng cómấy, ngược lại chủ yếu là ảnh chụp bạn trai cũ của cậu, một album ảnh cũng nhét không đủ.Cậu cũng phải băn khoăn rằng, có lẽ tấm hình chụp mẹ đối phương cũng không nhiều bằng ảnhcậu đang rửa.


Cậu đặt cuốn album ảnh của đối phương vào trong tủ phía dưới giá sách và khóa lại, sau đó gọi điện thoại cho Tần Nhất Hành tìm hiểu tin tức của Sầm Qua. Thật ra cậu muốn trực tiếp tìm Sầm Qua, nhưng gọi điện thoại hai lần, người nhận cuộc gọi đều là trợ lý của anh.


Tần Nhất Hành ở phía đầu dây bên kia nói, “Tôi nghe Dụ Quân Lân nói, tuần này anh ta ở nước ngoài. Nhưng mà…” Đối phương ngập ngừng, “Trước tiệc sinh nhật của Tống Đường tuần tới, anh ta có lẽ sẽ trở về.”


Giang Bạch Lộ: “Tiệc sinh nhật của Tống Đường?”


Tần Nhất Hành: “Cũng gửi thiệp mời cho cậu, nhờ Dụ Quân Lân đưa đến chỗ tôi.”


Giang Bạch Lộ: “Lúc nào?”


Tần Nhất Hành: “Thứ tư tuần tới. Cậu đi không?”


“Đi chứ.” Giang Bạch Lộ vui vẻ đáp, “Sao lại không?”


“Vậy đi, tuần tới cậu đi với tôi. Tôi sẽ nhờ Dụ Quân Lân chuẩn bị quà tặng.” Tần Nhất Hành suy nghĩ một chút, hỏi tiếp, “Cậu đang tìm việc à? Cậu định vào công ty nhà cậu làm việc, hay là tìm chỗ khác?”


Giọng điệu của Giang Bạch Lộ rất cẩu thả, “Tôi không học ngành quản trị kinh doanh, mù tịt vềcông việc trong công ty. Hơn nữa, ba tôi vẫn đang tuổi trung niên khỏe mạnh, hoàn toàn khôngcần tôi giúp đỡ. Tìm việc không cần phải vội.”


Trên thực tế, càng không kể đến chuyện tìm việc làm, trong thành phố Bắc Kinh có rất nhiều cậu ấm con nhà giàu chơi bời lêu lổng không chịu làm việc. Cậu không cần kiếm công việc, cả ngày lôi kéo bạn bè ra ngoài uống rượu mở tiệc cũng sẽ không tiêu hết tiền bạc của cải trong nhà.

Trên thực tế, càng không kể đến chuyện tìm việc làm, trong thành phố Bắc Kinh có rất nhiều cậu ấm con nhà giàu chơi bời lêu lổng không chịu làm việc. Cậu không cần kiếm công việc, cả ngày lôi kéo bạn bè ra ngoài uống rượu mở tiệc cũng sẽ không tiêu hết tiền bạc của cải trong nhà.


Vẻ mặt cậu vô cùng thờ ơ hờ hững, sau khi cúp điện thoại, lên mạng tìm vài nhà xuất bản lớn nộp sơ yếu lý lịch. Năm mười tám tuổi xuất ngoại, thành tích của cậu không tốt, Giang tổng cũng không ép cậu phải gánh vác công ty, nên cậu chọn một chuyên ngành dễ dàng như nhiếp ảnh.


Sau đó, Giang Bạch Lộ bị người bạn trai cũ ‘chết bởi nghìn nhát dao’ của cậu trêu chọc, nói cậu cà lơ phất phơ và chơi bời lêu lổng. Giang Bạch Lộ không phục, cầm lấy máy ảnh SLR đắt đỏ giả bộ đập vào người đối phương, còn bị anh nói là đại thiếu gia ăn sung mặc sướng, cả ngày treo máy ảnh lên lưng, chụp ảnh những cô cậu sinh viên xinh đẹp trong trường đại học, nào đâu biết rằng các phóng viên hiện trường chiến tranh đều sinh hoạt sát rìa biên giới của cái chết mỗi ngày.


Giang Bạch Lộ im lặng, nửa đêm cậu rời giường, hùng hổ thu dọn túi sách, không nói một lờinào, mua vé máy bay đến Syria, bắt taxi đến sân bay. Sau nửa đêm, bạn trai cậu hết ca đêm từ quán bar trở về…


Cậu ngừng hồi tưởng, rũ mi mắt nở nụ cười. Không biết cười chính mình năm xưa tuổi trẻ bốc đồng và kiêu ngạo, hay là đang cười bộ dạng tức giận thở hổn hển của đối phương khi biết đượcchân tướng thông qua điện thoại.


Một lúc lâu sau đó, cậu hồi phục lại tinh thần, đối diện với ảnh chụp của đối phương trong SLR,hừ lạnh một tiếng.


Buổi tối sinh nhật Tống Đường, Dụ Quân Lân lái xe chở cậu và Tần Nhất Hành đến nhà họ Tống.Ở ngoài sân chật ních BMW, trong sân, các ông chủ, sếp lớn, nhà đầu tư cùng ảnh đế, diễn viêntrò chuyện vui vẻ, sự mập mờ đen tối bắt đầu trào ra. Trong hội trường chính, đèn đóm sángtrưng chói lọi, những chiếc ly thủy tinh đế cao xếp thành kim tự tháp nhỏ, một chiếc bánh sinhnhật tuyệt đẹp được bày giữa bàn chính.


Giang Bạch Lộ mới về nước không lâu, không biết trong những năm này, Giang tổng cũng khácó danh tiếng trong giới thượng lưu. Cậu lặng lẽ đứng ở góc phòng, nhưng vẫn có rất nhiềungười tiến tới chào hỏi. Giang Bạch Lộ kiên nhẫn nói chuyện với họ vài câu, khi thấy người cậu đang chờ đợi từ ngoài cửa bước vào thì nói dăm ba câu đẩy những người tiếp cận đi, tuy nhiêncậu không vội vã đi qua.


Hiển nhiên có người còn gấp gáp hơn cậu.


Tống Đường phân phó người đi mở Champagne, gọi Dụ Quân Lân và Sầm Qua đến. Hai người một trái một phải đứng bên cạnh cậu ta, lúc này Tống Đường mới giơ tay đốt nến cắm trên chiếc bánh ga-tô. Ánh đèn trong phòng tiệc được tắt đi, ánh nến lung linh nhẹ nhàng đung đưa trong bóng tối.


Giang Bạch Lộ ngẩn người, khẽ khàng bước đến bên cạnh Sầm Qua.

Giang Bạch Lộ ngẩn người, khẽ khàng bước đến bên cạnh Sầm Qua.


Quản gia trong đám đông nhắc nhở: “Cậu chủ nhỏ, có thể thổi nến được rồi. Thổi nến xong thì nhắm mắt lại và cầu nguyện.”


Tống Đường hơi cúi người, thổi ra một hơi về phía ngọn nến trên bánh sinh nhật.


Giang Bạch Lộ đã dịch chuyển đến phía sau Sầm Qua, đẩy đối phương sang bên cạnh. Anh thậtra không phản đối, bước từng bước một theo tay cậu. Giang Bạch Lộ lặng yên xâm nhập vào giữa Tống Đường và Sầm Qua.


Ngọn nến bị thổi tắt, phòng tiệc hoàn toàn chìm vào đêm tối.


Tống Đường nhếch khóe miệng, mờ ám quay sang người bên cạnh mà đặt lên một nụ hôn. Thậm chí còn ngụ ý ám chỉ, lè lưỡi liếm má đối phương.


Ánh sáng trên đỉnh đầu được bật lên, mọi người khôi phục tầm nhìn. Tống Đường liếc mắt nhìnthấy khuôn mặt của Giang Bạch Lộ, bỗng nhiên cứng đờ, vẻ mặt lạnh đi với tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường. Tuy nhiên, Giang Bạch Lộ quay đầu sang, tỏ ra còn kinh ngạc hơn cảcậu ta.


Gương mặt Tống Đường khi xanh khi trắng.


Năm phút sau, Giang Bạch Lộ đứng trước bồn rửa của phòng vệ sinh, mở nước ấm, cúi đầu rửamặt. Tiếng bước chân ngoài cửa từ xa đến gần, động tác của Giang Bạch Lộ vẫn không ngừngnghỉ.


Chờ khi cậu ngẩng đầu lên mới phát hiện người đàn ông cao lớn đẹp trai đứng ngay phía saucậu, thông qua chiếc gương khẽ mỉm cười nhìn cậu. Giang Bạch Lộ quay người lại, bắt chướccách xưng hô của ông giám đốc trong quán bar ngày đó đối với anh, cậu vừa vói tay vào túingực của người kia vừa cười tủm tỉm hỏi: “Sầm tổng, anh có giấy không?”


Sầm Qua ngăn cản cậu, liếc nhìn cậu một cái, “Giấy không ở đó.”

Sầm Qua ngăn cản cậu, liếc nhìn cậu một cái, “Giấy không ở đó.”


“Vậy ở đâu?” Bàn tay Giang Bạch Lộ lướt qua túi áo khoác của anh, từ từ đáp xuống thắt lưngcủa anh, nụ cười vẫn như lúc ban đầu, “Nó ở đây sao?”


Người đàn ông im lặng, nhưng không giơ tay cản trở cậu. Anh trực tiếp túm lấy áo cậu, đẩy mạnh cậu vào buồng vệ sinh, sau đó khóa cửa. Cậu nhắm mắt lại, nghiêng đầu đến, dán môi vào cổ Sầm Qua, ngăn chặn tiếng thở dốc tràn ra khỏi cuống họng, mút mạnh vào cổ của người kia.


Nửa tiếng đồng hồ sau đó, hai người ăn mặc quần áo mất trật tự từ trong buồng vệ sinh bước ra. Họ đụng phải một nữ diễn viên đi giày cao gót bước vào, cúi đầu từ ngoài cửa rẽ vào trong. Giang Bạch Lộ sửng sốt một giây, người đàn ông bên cạnh lạnh lùng thốt ra: “Đi nhầm phòng vệ sinh rồi.”


Nữ diễn viên ngẩng mặt lên kinh hãi, ánh mắt lướt qua dấu hôn trên cổ Sầm Qua rồi rơi vào cổ áo lộn xộn của Giang Bạch Lộ. Sau đó cô lập tức có phản ứng, rũ mắt xin lỗi, bước ra khỏi cửa, xoay người đi về phía phòng tiệc. Vừa đi, cô cảm thấy thật khó hiểu, nghĩ mãi không ra.


Người đàn ông vừa mở lời là nhà đầu tư cô từng gặp mặt trên bàn cơm, là sếp mới rất nổi tiếng trong hai năm vừa qua của tập đoàn họ Sầm. Cô nhớ rất rõ, tại bàn ăn ngày hôm đó, những ngôi sao vào ngồi đều là nam giới ngoại trừ cô. Người đại diện căn dặn cô đủ điều, muốn bắt được Sầm Qua, không ai có thể vượt qua cô.


Dù sao, Sầm Qua không thích đàn ông.


Rõ ràng Tống Đường cũng nghĩ thế. Sầm Qua biến mất gần một tiếng đồng hồ rồi xuất hiện lần nữa, một dấu hôn chói lóa đã ở trên cổ anh. Ngay sau đó, có người vội vàng bước đến báo tin cho cậu ta, một diễn viên mới đoạt giải thưởng đi vào phòng vệ sinh nam. Không lâu sau khi đối phương đi ra, Sầm Qua và Giang Bạch Lộ một trước một sau ra ngoài.


Tống Đường loại bỏ Giang Bạch Lộ, ánh mắt tức giận rơi vào người diễn viên mới nhận giải kia.


Một tuần sau đó, diễn viên mới đoạt giải thưởng không hiểu vì sao đánh mất hai vai diễn điện ảnh lớn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận