Nghiện Sắc Đẹp


Giang Bạch Lộ bị đánh thức bởi làn khói thuốc lá.


Giữa khe hở của chiếc rèm cửa dày tối màu, ánh ban mai nhàn nhạt tiến đến. Cậu ôm chăn trở mình qua, ngước mi mắt tìm mùi khói, uể oải nhìn Sầm Qua. Sầm Qua ngồi dựa ở đầu giường, đọc tài liệu trên điện thoại di động, đầu ngón tay kẹp nửa điếu thuốc. Ánh sáng trên điện thoại phản chiếu lên mặt anh, không hiểu sao làm cho các đường nét của khuôn mặt anh tăng thêm chút lạnh lùng ác liệt.


Cùng chung một chiếc giường nhưng giữa hai người cách nhau hàng ngàn dặm.


Chuyện xem nét mặt để làm việc đối với Giang Bạch Lộ mà nói hoàn toàn phải xem tâm trạngcủa cậu có tốt hay không. Ví dụ như vào giờ phút này, cậu không thèm băn khoăn đến vẻ mặtcủa đối phương, chui thẳng từ trong chăn ra, bò đến bên cạnh Sầm Qua. Cậu cong đôi chân trầntruồng, gối đầu lên bắp đùi trùm một chiếc chăn của người kia.


Sầm Qua thoát khỏi đống hồ sơ, buông mắt nhìn, đập vào mắt là mái tóc bù xù bị gối đầu ép mềm xuống của cậu, gạt đám tóc ngắn dày đen bóng kia ra có thể thấy được xoáy tóc tròn trăng trắng. Không hiểu tại sao, anh vô cùng hoang đường cảm thấy, có một chút dễ thương.


Đầu ngón tay của người kia đặt lên gáy cậu, điếu thuốc lá kẹp giữa ngón tay anh từ phía sau cổcậu tỏa ra làn khói lơ lửng bay lên không trung. Khói thuốc nồng nặc vòng qua dưới cằm cậu màtiến vào chiếc mũi. Giang Bạch Lộ âm thầm ho một tiếng, giơ tay đẩy ngón tay cái của Sầm Quara.


Sầm Qua hoàn hồn, trong khi dời cánh tay đi, anh ủi hai chiếc đùi dưới lớp chăn lên, khuôn mặt tỏ ra bất thiện, “Đứng lên, tìm chỗ khác mà ngủ.”


Theo bắp đùi cong lên của Sầm Qua, Giang Bạch Lộ trượt xuống mép bụng dưới của anh, vươn tay ôm eo anh, cậu ngẩng mặt nhìn chiếc cằm nhọn lởm chởm râu của Sầm Qua.


Chú ý đến tầm mắt nóng rực của cậu, Sầm Qua nhíu mày, định cúi đầu xuống. Giang Bạch Lộ bất chợt giơ một ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào cằm của anh, “Đừng cúi đầu, sẽ có hai cằm.”


Sầm Qua bắt lấy cổ tay của cậu, trầm giọng cảnh cáo: “Giang Bạch Lộ, cậu đừng có được voi đòi tiên.”


Trả lời Sầm Qua là cảm xúc mềm mại dán vào chiếc cằm nhọn của anh.


Sầm Qua ngẩn người, hầu kết khẽ chuyển động. Bỗng chốc sau đó, anh tái mặt kéo cậu ngồi dậy khỏi người mình, đôi mắt u ám, gằn từng chữ: “Giang Bạch Lộ, cậu chưa đánh răng.”


Giang Bạch Lộ thỏa mãn nhìn anh, cánh môi hơi bĩu ra, dường như muốn biện bạch.


Cơn tức trong lòng Sầm Qua tăng lên, “Mẹ nó cậu còn muốn giải thích cái gì? Tôi luôn ngồi trên giường, chẳng lẽ tôi không biết cậu đã xuống giường hay chưa?”


Giang Bạch Lộ khịt mũi, nhíu mày, độ cong của đôi môi rộng mở, lặng lẽ hắt xì một cái trước mặt Sầm Qua.


Sầm Qua: “…”


Anh cầm điều khiển điều hòa và tấm chăn, ném vào lòng Giang Bạch Lộ. Giang Bạch Lộ quấnchăn ngồi xổm trên giường, tăng nhiệt độ không khí, bỗng cậu nhớ đến chuyện gì đó, mở miệnghỏi: “Đêm qua, anh cố ý không khóa cửa phải không?”


Sầm Qua nhíu mày hỏi ngược lại: “Ý cậu là cánh cửa nào?”


Giang Bạch Lộ chống hai tay lên giường, nghiêng người đến gần anh, trả lời rõ từng chữ: “Tôi nói đến, tất cả cánh cửa.”


Sầm Qua cười hừ một tiếng, xem như ngầm thừa nhận.

Sầm Qua cười hừ một tiếng, xem như ngầm thừa nhận.


“Sầm Qua.” Cậu cong khóe môi, giọng nói nâng lên đầy hứng thú nhưng lại ngây thơ vô tội,“Không phải anh từng nói, anh là trai thẳng ư?”


Khuôn mặt của Sầm Qua hơi cứng lại, một đôi mắt màu hổ phách sâu thăm thẳm bất chợt nhìn sang, Giang Bạch Lộ không hề né tránh ánh mắt của anh. Một lát sau, người đàn ông cười nhạt, “Giang Bạch Lộ, cậu im miệng không ai bảo cậu là người câm.”


Anh mỉm cười nhưng niềm vui không tồn tại trong con ngươi. Vấn đề mà Giang Bạch Lộ hỏi,ngay cả bản thân anh, cũng không trả lời được. Nếu trí nhớ hiện tại của anh không sai, anh đã sống hai mươi sáu năm, thật sự chưa từng lên giường với đồng tính.


Nếu trí nhớ hiện tại của anh mắc lỗi… Sầm Qua cực kỳ chắc chắn, ký ức của anh không xuất hiện bất kì nhầm lẫn nào.


Anh dụi tắt điếu thuốc, bóp cằm Giang Bạch Lộ, hờ hững hỏi: “Giang Bạch Lộ, tại sao cậu muốnlên giường với tôi?”


Giang Bạch Lộ chớp đôi mắt tròn xoe, “Tôi chỉ ngủ với người tôi thích.”


“Ý cậu là cậu thích tôi?” Sầm Qua cười nhạo, “Lần đầu tiên cậu biểu hiện ý đồ gây rối, chúng tamới quen biết chưa được hai ngày.”


Giang Bạch Lộ cười rộ lên, đôi mắt cong cong, giống như viết hết tình cảm trong lòng lên mặt,“Thưa quý ngài.” Cậu trả lời bằng tiếng Anh Mỹ với chất giọng bản địa, đầy mềm nhẹ và lưuluyến, “Chẳng lẽ anh không biết, ở Trung Quốc chúng ta, có một câu thành ngữ là ‘yêu từ cáinhìn đầu tiên’?”


Ánh mắt cậu trong veo thuần khiết hệt một đứa trẻ, chậm rãi nhấn từng chữ, “Anh là người đàn ông đẹp trai nhất trong số những người tôi từng gặp.”


Trong một khoảnh khắc, Sầm Qua suýt nữa bị cậu lừa gạt. Người đàn ông lạnh nhạt nhìn cậu, bỗng chốc sau đó, trầm khàn mở miệng: “Đưa cho tôi điện thoại của cậu.”


Giang Bạch Lộ sửng sốt trong giây lát, xoay người lấy điện thoại di động đặt bên cạnh giường, vô thức chuyển đến cho anh, nhưng không hiểu sao cậu cảm thấy hơi lo lắng. Cuối cùng, nháy mắt trước khi đối phương ấn sáng màn hình điện thoại, cậu nhớ lại một chuyện không tốt, nhanh chóng vươn tay cướp lại điện thoại trên tay đối phương.


Cậu quay lưng đi, thay tấm ảnh chụp một người đàn ông cậu từng đặt làm ảnh nền màn hình khóa của điện thoại, xóa phần mềm album ảnh trên màn hình. Đặt điện thoại di động vào tay Sầm Qua, cậu không chớp mắt nói: “Tôi đoán anh không biết mật khẩu mở khóa của tôi.”


Sầm Qua à một tiếng, hơi thích thú mà châm chọc cậu: “Điện thoại di động của cậu là loại gì, mở khóa mật khẩu là thay đổi hình nền màn hình khóa? Cậu có cái gì mà không thể cho tôi thấy?”


“Không phải thứ không thể nhìn gì.” Giang Bạch Lộ từ tốn nói, “Chỉ là ảnh chụp bạn trai cũ củatôi mà thôi. Nếu anh thật sự cảm thấy hứng thú với bạn trai cũ của tôi như thế, tôi có thể cho anh xem.”


“Một phút trước còn nói với tôi là yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên, một phút sau bị tôi phát hiện đặt ảnh bạn trai cũ làm hình nền màn hình khóa di động.” Sầm Qua chế nhạo, “Giang Bạch Lộ, tôi nên nói cậu đa tình hay là tim nhiều ngăn?”


Giang Bạch Lộ muốn nói nhưng thôi.


Âm thanh đánh bàn phím lanh lảnh vang lên, hai phút sau, điện thoại di động được đối phương đưa đến trước mặt cậu. Giang Bạch Lộ nâng mí mắt lên, màn hình vẫn tỏa ra ánh sáng rực rỡ,danh bạ điện thoại thêm một dãy số mới, chỗ điền tên vẫn để trống.


Sầm Qua cúi người, đôi môi như có như không cọ lên vành tai cậu, ánh mắt trầm lắng, “Cuối tuần trả áo khoác lại cho tôi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...