Nghiện Sắc Đẹp


Phản ứng đầu tiên của anh là nghĩ ngay đến Tống Đường, Sầm Qua phiền chán nhíu mày. Quay đầu lại mới chú ý bàn tay của vị giám đốc kia vẫn nắm lấy cổ tay người nọ, anh liền phủ định ý nghĩ đối phương là Tống Đường. Tống Đường kiêu căng ngạo mạn, cậu ta tuyệt đối không để người khác suồng sã sàm sỡ như thế.


Đường nhìn vụt qua vết rượu vang đỏ trên mặt chàng trai, cuối cùng rơi vào làn môi của đối phương. Trên thực tế, chuyện lên giường với Giang Bạch Lộ vào mấy ngày trước, không biết là do thuốc của Tống Đường hay là khả năng ghi nhớ của anh xảy ra vấn đề, sau khi hiệu lực củathuốc nổ ra, ý thức của anh rất mơ hồ.


Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh chỉ loáng thoáng nhớ số lần anh bắn ra, nhưng không nhớ rõ quá trình làm tình chi tiết. Tuy nhiên, anh nhớ rất rõ ký ức trước khi lên giường, đặc biệt là cảnh tượng đối phương vươn đầu lưỡi mềm mại liếm đi giọt mồ hôi rớt trên môi cậu của anh.


Sầm Qua giơ tay ôm lấy eo cậu trai tiếp rượu, kéo người trở về ngồi trên đùi mình. Tay kia nâng lên, ngón tay cái của anh ấn vào cằm cậu, thô bạo mà qua quýt xóa đi vết rượu bên môi cậu, cười mờ nhạt ngẩng đầu lên nhìn giám đốc.


Giám đốc sững sờ, biết điều mà buông tay ra.


Sầm Qua tát vào lưng của cậu chàng, trầm giọng phân phó: “Đứng lên.”


Cậu trai tiếp rượu im lặng vâng lời đứng lên, Sầm Qua cũng đứng dậy, bộ dạng lửa tình thiêu đốt đầy gấp gáp. Anh qua loa hàn huyên với giám đốc vài câu mới căn dặn chàng trai ngồi bêncạnh giám đốc, chi phí đêm nay tính hết vào tài khoản của anh. Sau đó, anh ôm ngang thắt lưngcủa cậu tiếp viên bước về phía thang máy.


Đi ngang qua bé trai đang giương mắt đờ đẫn, Sầm Qua lấy thẻ phòng, tiện thể cắm vào trongtúi áo trước ngực chàng tiếp viên, tiếp theo anh mở ví da, rút vài tờ nhân dân tệ màu hồng đưacho đối phương.


Đường nhìn của cậu tiếp viên trong ngực Sầm Qua lặng lẽ đáp xuống chiếc đồng hồ anh đeotrên tay trái.


Hai phút sau, cửa thang máy chậm rãi mở ở tầng năm. Sầm Qua bước chân ra ngoài trước, chàng trai tiếp rượu nọ yên lặng theo sát phía sau anh. Sầm Qua thò tay lấy thẻ phòng trước ngực cậu nhưng phát hiện chỗ đó trống không. Anh nhướn mày, “Thẻ phòng đâu?”


Chàng tiếp viên nhẹ nhàng cắn môi, cười mà không nói cởi hai cúc áo sơ mi từ dưới lên, lộ ra vòng eo trắng ngần bao bọc bởi chiếc quần jean cạp thấp, cùng với chiếc thẻ phòng cắm ở tronglưng quần, dán chặt lấy bụng dưới của cậu.

Chàng tiếp viên nhẹ nhàng cắn môi, cười mà không nói cởi hai cúc áo sơ mi từ dưới lên, lộ ra vòng eo trắng ngần bao bọc bởi chiếc quần jean cạp thấp, cùng với chiếc thẻ phòng cắm ở tronglưng quần, dán chặt lấy bụng dưới của cậu.


Sầm Qua không giận mà bật cười, nhưng trong đáy mắt không hề có niềm vui, “Giang Bạch Lộ, mẹ nó cậu ngứa da muốn ăn đập hả?”


Giang Bạch Lộ cởi mặt nạ ra, mỉm cười, “Anh biết là tôi à.”


“Trừ cậu ra, ai to gan như thế được?” Sầm Qua hừ lạnh, rút thẻ phòng cắm ở lưng quần cậu,xoay người bước sâu vào hành lang, “Cậu có thể đi.”


Giang Bạch Lộ dường như không nghe thấy, nhấc chân bước theo người đàn ông. Nhưng chỉchậm một bước thôi mà cánh cửa nặng chịch đã đóng sầm ngay trước mặt. Cậu nín thở chờ đợi,chậm chạp không thấy tiếng khóa cửa, bỗng chốc yên lòng, trực tiếp cầm tay nắm mở cửa bước vào.


Sầm Qua đứng gần mép sofa cởi quần áo. Chiếc áo tây trang màu đen tuột ra, ném vào tay ghế, anh rũ mi mắt tháo chiếc đồng hồ màu bạc ở tay trái ra. Giang Bạch Lộ đóng cửa bước tới, tự nhiên thoải mái giúp anh treo áo vest lên móc áo.


Động tác của người đàn ông hơi chững lại, anh ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn cậu, chẳng nóichẳng rằng, bình thản đặt chiếc đồng hồ đeo tay lên mặt bàn, sau đó đi lấy đôi dép dùng mộtlần để sử dụng trong phòng tắm. Khi trở về, anh thấy Giang Bạch Lộ cầm đồng hồ của anh. Cậucúi đầu ghé sát vào đèn bàn cẩn thận ngắm nghía và vuốt ve nhè nhẹ.


Thật ra cậu chỉ cảm thấy kì lạ. Chiếc đồng hồ đeo tay này có lẽ đã đeo vài năm trước, mặt kính và phần thân kim loại vẫn mới tinh sáng loáng dưới ánh đèn. Ba chiếc kim quay số ở giữa mặt đồng hồ vĩnh viễn dừng lại ở một thời điểm, không hề có dấu hiệu chuyển động...


Đây là một chiếc đồng hồ đeo tay bị hỏng, nhưng Sầm Qua vẫn đeo nó.


Giang Bạch Lộ khom lưng giơ tay trả chiếc đồng hồ về chỗ cũ, cậu nghe thấy giọng nói khó chịucủa người đàn ông từ đỉnh đầu rơi xuống: “Ai cho cậu chạm vào đồng hồ đeo tay của tôi?”


“Xin lỗi.” Giang Bạch Lộ bình tĩnh ngẩng đầu xin lỗi. Một lát sau đó, cậu không kiềm được mà mởmiệng hỏi, “Lần trước ở chỗ Tần Nhất Hành, sao không thấy anh đeo nó?”


“Cậu có đeo đồng hồ khi ngâm nước nóng không?” Sầm Qua cúi người cầm lấy chiếc đồng hồ,nét mặt tỏ ra sự thiếu kiên nhẫn, “Giang Bạch Lộ, cậu hỏi han quá nhiều rồi đấy.”


“Nếu là đồng hồ bị hỏng, nhiễm nước hay không cũng thế cả thôi.” Cậu nhún vai phản đối,ngước mắt lên thì thấy Sầm Qua sử dụng tay áo màu trắng của anh lau mặt đồng hồ và dây đồng hồ cậu từng chạm vào.


Giang Bạch Lộ ngạc nhiên, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Trân trọng nó như thế, do người yêu cũ của anh tặng cho anh à?”


Nghe thấy thế, Sầm Qua nâng mí mắt lên, con ngươi màu hổ phách sắc bén lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào cậu.


Giang Bạch Lộ lập tức biết điều mà ngậm miệng.


Người đàn ông bước vào trong phòng tắm tắm rửa, Giang Bạch Lộ ở phòng khách nghe thấy tiếng nước truyền ra, cuối cùng cậu nhẹ nhàng đi đến. Cậu giơ tay vặn cửa, khẽ khàng đẩy vào trong. Bất ngờ là cửa phòng tắm không hề bị khóa, tiếng nước chảy xuyên qua khe hở hẹp trở nên rõ ràng, hơi nước nóng hầm hập phả vào mặt.


Giang Bạch Lộ đăm chiêu nheo mắt, đây là lần thứ hai trong đêm nay Sầm Qua không khóa cửa.Giả dụ anh thật sự muốn ngăn cản cậu, trải qua một lần bị cậu xông vào phòng, Sầm Qua tuyệt đối sẽ không mắc lỗi tương tự.


Cậu không chút do dự đẩy cửa tiến vào. Ánh đèn vàng trong phòng tắm rất ấm áp, cả người Sầm Qua trần trụi, đứng dưới vòi hoa sen. Ánh mắt của anh xuyên qua làn hơi nước dày đặc đang lượn lờ mà nhìn thẳng vào cậu, không thể dò ra mức độ nông sâu.


Giang Bạch Lộ không xác định được ý của đối phương, cậu đứng bất động tại chỗ.

Giang Bạch Lộ không xác định được ý của đối phương, cậu đứng bất động tại chỗ.


Sầm Qua quay đầu tắt vòi hoa sen, cất bước đến, đứng trước mặt cậu, một tay lướt qua sườn mặt Giang Bạch Lộ, đóng cửa phòng tắm phía sau cậu. Đám sương mù trắng che phủ đường nhìn dần dần tan biến, Giang Bạch Lộ nhận thấy Sầm Qua vẫn mặc quần lót.


“Anh biết tôi sẽ vào phải không?” Giang Bạch Lộ cười lớn, “Khi anh còn ngồi dưới tầng, đã bị tôi chọc ra lửa đúng không.”


Trả lời Giang Bạch Lộ chính là đôi mắt sâu kín trầm lắng cùng hai tay thò vào trong quần áo cậu của Sầm Qua. Đối phương nghiến răng nghiến lợi nói: “Giang Bạch Lộ, cậu thật to gan.”


Hai người ở sau cánh cửa phòng tắm làm lửa cháy lan ra đồng cỏ, tiện thể tắm cho Giang Bạch Lộ từ đầu xuống chân. Sau đó Sầm Qua khiêng Giang Bạch Lộ bước về phía phòng ngủ. Anh ném cậu xuống chiếc giường lớn rồi quay lại phòng khách một lần nữa.


Hai phút sau, Sầm Qua tiến vào phòng ngủ, chiếc đồng đồ một lần nữa được đeo lên cổ tay trống trải.


“Thật đúng là quý hơn vàng… Rời khỏi người một lát cũng không chịu được…” Giang Bạch Lộ rũmắt độc thoại, nhưng cậu không tỏ ra quá bất mãn.


Sầm Qua đè lên người cậu, dây đồng hồ bằng kim loại lạnh lẽo sượt qua xương sườn phía dưới lồng ngực cậu, kích thích Giang Bạch Lộ run rẩy. Cuối cùng cậu không thể nhẫn nhịn, bất thường ôm lấy cổ Sầm Qua, ngẩng đầu lên kiếm tìm đôi môi đối phương.


Sầm Qua không vui đưa tay đẩy cậu ra, khàn giọng cảnh cáo cậu: “Tôi không bao giờ hôn người ở trên giường.”


Anh tự nhiên tuyên bố như thế rõ ràng đã quên sạch mọi thứ xảy ra vào đêm hôm đó. Cũng saunửa đêm cuồng say, làm đến tan hoang mờ mịt, rối tinh rối mù, anh hoàn toàn không ý thức được bản thân lại hôn Giang Bạch Lộ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...