Nghiện Sắc Đẹp


Chưa đầy hai ngày, ba của Giang Bạch Lộ trở về từ nước ngoài. Giang Bạch Lộ dọn dẹp hành lý về nhà. Khi Giang tổng đi công tác, ông đã cho dì giúp việc về quê nghỉ phép, tủ lạnh rỗng tuếch,hai ba con họ không biết nấu ăn, chỉ có thể gọi thức ăn bên ngoài.


Trong lúc chờ người đưa cơm đến, Giang tổng quyết đoán ngồi ở trong phòng khách hỏi cậu: “Sao con đột ngột về nước? Bạn trai con đâu? Cậu ta không về cùng con à?”


Giang Bạch Lộ sửng sốt. Năm xưa tốt nghiệp đại học, đầu óc cậu chỉ nghĩ đến chuyện tìm người bạn trai bỗng nhiên bốc hơi khỏi thế giới, tìm kiếm tròn hai năm. Cậu không nói thật với ba cậu,bịa đặt nói rằng muốn lưu lại ở nước Mỹ thêm vài năm.


Cậu không chút để ý, khoát tay áo, “Chia tay rồi.”


“Chia tay rồi?” Giang tổng nghi ngờ nhìn cậu, “Chia tay lúc nào? Mấy năm trước không phải dính chặt lấy nhau như sam sao? Cuối mỗi năm gọi con trở về, con không thèm quay về, nói không ai cùng bạn trai của con đón lễ mừng năm mới.”


Giang Bạch Lộ: “…”


Giang Bạch Lộ: “Đó đều là chuyện xưa vài năm trước rồi, trước khi về nước thì chia tay.”


Giang tổng gật đầu, “Chia tay rồi thì tốt, đáng lẽ phải chia tay từ sớm. Đàn ông nước ngoài tư tưởng cởi mở, không yêu đương thật lòng mà chỉ thích quan hệ hỗn loạn. Dù sao nếu con nhiễm bệnh gì của cậu ta trở về, đến lúc đó chỉ có con ôm mặt khóc.”


Giang Bạch Lộ: “…”


Giang Bạch Lộ cảm thấy sự khác thường trong lời nói của ông, híp mắt lại nói: “Giang tổng, mấynăm trước ba không hề nói với con như thế. Khi ấy ba còn hỏi con hoàn cảnh gia đình anh ấy,còn bảo con gửi ảnh chụp anh ấy cho ba xem.”


Giang tổng ho nhẹ một tiếng, giọng nói thô ráp hẳn lên: “Nói chuyện với ông Lương, gần đây biết con về nước, ông ấy hỏi ba tình hình của con.”


Giang Bạch Lộ: “Hỏi thăm con làm gì? Nhà họ không có con gái mà.”


Giang tổng: “Không phải con gái mà là con trai.”


Giang Bạch Lộ: “…”


“Ba nói chuyện trước với con, đây là ông Lương nhờ ba hỏi con. Dù con đồng ý hay không, ba cũng không can thiệp vào quyết định của con.” Giang tổng đi thẳng vào vấn đề.


“Con trai của ông Lương năm trước công khai là gay với họ, nhưng vẫn không tìm đối tượng.Ông Lương suy nghĩ, thà hỏi con trước một chút còn hơn để cậu ta tự tìm một thằng con trai không rõ gia cảnh ở bên ngoài. Đặc biệt, trong hai năm qua, công ty gia đình của chúng ta vànhà ông Lương hợp tác ngày càng nhiều. Nếu hai nhà chúng ta trở thành thông gia, lúc đó cóthể hỗ trợ nhau tốt hơn.”


Giang Bạch Lộ dạ một tiếng, không nói là được hay không được, đành phải lấp lửng ba phải nói: “Vậy, trước tiên xem mặt đã.”


Tin tức Giang Bạch Lộ về nước nhanh chóng lan truyền trong nhóm bạn học cấp ba, bạn thân thời trung học hẹn cậu ra ngoài gặp nhau. Giang Bạch Lộ vui vẻ đi đến chỗ hẹn, liên hoan ăn lẩu trong một nhà hàng với mấy người bạn nhiều năm không gặp. Những người bạn từng cười nói chọc ghẹo nhau trong lớp, từng bao che gửi đáp án cho nhau trong các cuộc thi, hôm nay quần áo gọn gàng bình tĩnh chững chạc ngồi ngay trước mắt. Mọi người thổn thức không thôi.


Kết thúc buổi liên hoan, các chàng trai độc thân trẻ tuổi đến quán bar để đổi gió. Lúc còn học cấp ba, Giang Bạch Lộ cùng nhóm bạn đứng bét lớp rất thích tới đây.


Phần lớn những người đó đều là con nhà giàu, học sinh đi cửa sau. Hôm nay đa số họ đều đã thừa hưởng việc kinh doanh của gia đình, sự nghiệp phát triển phồn vinh thịnh vượng. Những nơi tiêu tiền xa hoa, họ nắm rõ trong lòng bàn tay. Không nói hai lời liền lái xe đưa cậu đến Đêm Xuân Một Khắc.


Đêm Xuân Một Khắc là tên quán bar, khách đến đây đều thuộc dạng đại gia vung tiền như nước.Nghìn vàng không mua được thẻ hội viên Kim Cương Đen của quán bar. Khi cả nhóm bước vào,trùng hợp trong quán bar đang diễn ra vũ hội đeo mặt nạ. Giang Bạch Lộ chọn một chiếc mặtnạ đeo lên mặt, theo họ bước vào trong.


Ánh đèn rực rỡ màu sắc lờ mờ đan xen vào nhau, hời hợt quét qua những con người trùng điệp,đeo mặt nạ sặc sỡ giống họ, trắng trợn khoa trương rơi vào trong mắt. Tiếng hát khàn khàn đầy gợi cảm truyền đến từ khắp mọi hướng, chui qua lỗ tai và trái tim, lẻn vào từng lỗ chân lông trên da thịt, tựa như ma túy đầu độc tâm trí và cảm giác của mỗi người. Bầu không khí nồng nànhương rượu mạnh, cùng với hơi thở mê loạn ngập tràn.


Những người đàn ông mặc tây trang đi giày da lấy một ly cocktail từ khay, quay đầu lại hỏi nhau thì đã không thể tìm được bóng dáng của Giang Bạch Lộ giữa biển người dâng lên.


Sầm Qua đến đây ký hợp đồng với một đối tác kinh doanh, giám đốc công ty kia đã đặt phòng từ trước, nhưng nghe thấy ngày hôm nay có vũ hội hóa trang, tạm thời quyết định đổi ghế lô[1] thành ghế dài[2]. Quản lý quán bar đưa người sang phục vụ, các cậu trai trẻ đeo mặt nạ thỏ trắng xếp hàng tiếp rượu.


Giám đốc bụng phệ có khuôn mặt phúc hậu khách sáo nói: “Mời Sầm tổng trước.”


Trong quá khứ, khi gặp gỡ các đối tác kinh doanh, Sầm Qua ôm ấp không ít cậu bé xinh đẹp, góp vui lấy lệ. Anh biếng nhác ngả người trên chiếc ghế dài, thờ ơ thu lại tầm mắt, “Người thứ nhất đi.”

Trong quá khứ, khi gặp gỡ các đối tác kinh doanh, Sầm Qua ôm ấp không ít cậu bé xinh đẹp, góp vui lấy lệ. Anh biếng nhác ngả người trên chiếc ghế dài, thờ ơ thu lại tầm mắt, “Người thứ nhất đi.”


Chàng trai được chọn quyến rũ bước tới, quen nghiệp vụ mà ngồi lên đùi người đàn ông. Sầm Qua lạnh nhạt vắt chéo chân, động tác của đối phương bỗng chốc ngừng lại, đành phải ngồi xuống bên cạnh anh.


Giám đốc phía đối diện bảo những cậu tiếp viên này tháo mặt nạ xuống, sau khi nhìn kỹ mặt họmới chọn kiểu khuôn mặt ông ta thích. Cậu trai tiếp rượu nọ ngồi xuống, giám đốc vươn tay kéongười ôm vào lòng, sờ soạng làn da mịn màng mỏng manh của đối phương rồi mới ngẩng đầulên bảo người bên cạnh Sầm Qua, “Còn không rót rượu cho Sầm tổng.”


Cậu trai đeo mặt nạ lanh lợi rót rượu, bưng ly rượu lên, tiến đến bên môi Sầm Qua, thơm mátnhư hoa lan nói: “Sầm tổng, em giúp ngài uống rượu?”


Sầm Qua không nhận ly rượu nọ, ngược lại vươn hai ngón tay thon dài đặt dưới cằm cậu ta, cong môi cười khẽ, “Cậu giúp tôi đặt một phòng ở tầng trên.”


Cậu trai tiếp rượu nọ rất vui vẻ, vội vàng đặt ly rượu trong tay xuống, đứng dậy rời khỏi.


Chàng trai ngồi trong lòng giám đốc mờ ám nói: “Sầm tổng, anh chưa kéo mặt nạ của người ta xuống mà đã hợp ý rồi?”


Sầm Qua bình thản buông chân xuống, “Có một số thứ không cần nhìn cũng tìm ra được.”


Vừa dứt lời, cậu trai nọ đã xong việc, bước trở về. Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, đeo mặt nạ thỏ trắng trên mặt. Sau khi đi tới, trực tiếp nghiêng người, ngồi xuống đùi Sầm Qua, vươn đôi tay treo lên cổ anh.


Ánh mắt của giám đốc đối diện bắn sang, quan sát người trên đùi Sầm Qua từ đầu đến chân,cuối cùng rơi vào cái mông cong vểnh của cậu trai tiếp rượu, cười rộ lên đầy thâm sâu: “Con mắtcủa Sầm tổng thật tốt.”


Sầm Qua thuận thế giơ một tay ôm eo cậu trai, tay kia luồn vào phía dưới áo sơ mi của đối phương, nắn bóp thắt lưng thon thả của cậu, nhẹ nhàng vuốt ve. Anh vừa vân vê nhào nặn, vừa hừ cười nói: “Eo thật mềm.”


Nghe vậy, cậu trai trẻ tiếp rượu buông hai tay ra, cúi người cầm ly rượu trên bàn, hơi nhấc mặt nạ lên một chút, đưa môi sát mép thủy tinh, ngửa đầu uống một ngụm rượu. Sau đó cậu đặt ly rượu xuống, môi khẽ hé ra tiến đến bên môi Sầm Qua, muốn dùng miệng chuyển rượu sang cho anh.


Sầm Qua không vui nhíu mày, giơ tay bóp chặt khuôn mặt đối phương, “Rửa miệng của cậu chưa?”


Cậu trai tiếp rượu bị anh siết đến mức không thể động đậy, rượu vang ngậm trong miệng từ khóe môi tràn ra, chảy dọc theo làn da trắng bóc, lướt qua hàm dưới và xương quai xanh tuyệt đẹp của cậu, cuối cùng rơi vào trong cổ áo sơ mi.


Ánh mắt của vị giám đốc kia cũng theo khóe môi chạy đến tận cổ áo của cậu, sau đó trở nên đắm đuối, “Sầm tổng không thích? Nếu không thích thì tặng cho tôi.”


Sầm Qua thả tay ra, tay kia cũng buông khỏi eo của cậu trai, ngả lưng về phía sofa.


Giám đốc đẩy người trong lòng ra, con mắt nheo thành một sợi chỉ mỏng, đứng dậy cầm cổ taycủa tiếp viên, thiếu kiên nhẫn kéo cậu về phía ông ta.


Sầm Qua hờ hững rời tầm mắt, thấy người ở bên ngoài, con ngươi màu hổ phách hơi cứng lại.


Cậu bé tiếp rượu mặc áo sơ mi đen đeo mặt nạ thỏ trắng ngơ ngác đứng ở chỗ đó, trong tay đang nắm chiếc thẻ phòng.


Hết chương 10


Chú thích


[1] Một số địa điểm công cộng (chẳng hạn như nhà hát, phòng trà, nhà hàng, quán karaoke,…) thiết kế một phòng đơn đặc biệt, có khoảng vài chỗ ngồi, mang tính riêng tư.


Thông thường không gian khép kín lắp đặt nội thất sang trọng được gọi là ghế lô.


[2] Ghế dài trong quán bar là biến tướng của ghế lô, thường được phân bố trên cả hai mặt của hội trường, tạo thành một kết cấu bán bao bọc.


Ghế dài trong câu lạc bộ biểu diễn nghệ thuật hoặc câu lạc bộ giải trí hay trong các nhà hàngthường là hai sofa mặt đối mặt, cộng với một chiếc bàn nhỏ ở giữa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...