Nghịch Thủy Hàn


Mấy người đó xông tới, nhất tề quỳ xuống hành lễ: "Thuộc hạ xin thỉnh an Lưu đại nhân".Lưu Độc Phong mặt dâng hiện vẻ cười mà không phải cười, chỉ thốt: "Các ngươi đến thật đúng lúc".Nghe Tân Đông Thành khẩn trương hoảng hốt la: "Ai kêu các ngươi đến! Mau về, mau về". Lão hồi nãy đã cực lực cản trở chính vệ sĩ thân cận của tướng biên phòng Đô Thuấn Tài tiến vào, nhưng chín người lại không chịu nghe lời lão, lão chỉ sợ Lưu Độc Phong khiển trách. Làm quan phụ mẫu, tiểu tướng biên phòng của trấn huyện nhỏ nhoi, tuy là chức vụ béo bở, nhưng đối với mệnh quan triều đình có thể nói vài lời trước mặt thiên tử lại thấp kém hơn nhiều. Lão thà đắc tội với Đô tướng quân, chứ nào dám đắc tội với Lưu bộ thần. Nguồn tại http://Truyện FULLĐại hán cầm đầu râu ria đầy mặt tươi cười: "Tân lão gia, chuyện này đâu phải chuyện của ông".Tân Đông Thành tức tới mức mũi trắng nhợt, hai tên nha dịch bên cạnh lão tay án lên chuôi đao, một quát: "To gan!", một quát: "Câm miệng!".Tân Đông Thành phẩy tay, ngăn hai tên thủ hạ hành động. Hai tên nha dịch đội chức trách trên đầu, đâu thể không quát vài tiếng, làm bộ ra vẻ, kỳ thực kêu bọn chúng thật sự xuất thủ đối phó đám thân tín của tướng lĩnh biên phòng, có khác gì lấy mạng bọn chúng! Trong lòng lão đã tính mình phải ở lại nơi đây, tốt xấu gì cũng là quan địa phương trực trách phụ trách giữ trị an, nhưng Đô Thuấn Tài tay nắm binh phù, cố không gây gổ trở mặt, liền ráng nhịn, nói: "Hồng phó thống lĩnh, ngươi có cao kiến gì?".Đại hán cười nhe răng, nhưng lời nói không chút nhân nhượng: "Cao kiến thì không dám! Tân lão gia sách vở lễ nghĩa, Hồng Phóng ta một chữ cũng không biết, chỉ biết Lưu bộ thần là đại bộ đầu vạn dân kính ngưỡng, lần này có công chuyện giá lâm hoang trấn của chúng ta, Đô tướng quân của bọn ta đã mộ danh từ lâu, thành tâm muốn kết giao, Tân đại nhân lần này đem Lưu bộ thần một nhân vật danh chấn bát phương đóng cửa giấu kín, người kính ngưỡng Lưu bộ thần có khác gì muốn cầu kiến cũng không được, ông làm như vậy, không phải khiến cho tướng quân hối tiếc bỏ mất dịp giao hảo sao?".Tân Đông Thành giận dữ: "Nếu ta có ý che giấu hành tung của Lưu bộ thần, Đô tướng quân làm sao lại biết Lưu bộ thần đã đến? Ngươi nói chuyện quá vô lý!".Hồng Phóng vẫn cười tươi, cười rất khiêm nhường: "Thuộc hạ không dám vô lễ. Lưu bộ thần bây giờ rõ ràng muốn đi, tướng quân đã sớm liệu trước, sai bọn ta đi tới trước, bảo vệ Lưu đại nhân, tướng quân sẽ đến sau".Tân Đông Thành tức khí giậm chân, chỉ nói: "Lưu đại nhân, ngài xem, việc này... tôi thật khó lòng xử sự".Lưu Độc Phong biết Tân Đông Thành cản không nổi chín người này, mới để bọn chúng xông vào, không phải lão có ý muốn như vậy, liền thốt: "Là ta kêu ông ta bất tất phải làm lớn chuyện. Ông ta đã thông tri cho Đô tướng quân, ta rất là không vừa ý. Ta phen này đến đây vốn có nhiệm vụ trọng yếu, đâu có tính thông tri cho bất cứ một ai".Hồng Phóng tựa như không ngờ Lưu Độc Phong lại nói như vậy, thừ người ra, nhưng mặt mày vẫn tươi cười nói: "Tướng quân sợ trên đường lộn xộn, đặc biệt sai chín người bọn tôi đến hầu Lưu đại nhân".Tân Đông Thành nói: "Nhảm. Trên đường lộn xộn, Lưu đại nhân thiên hạ vô địch, ai dám phiền nhiễu? Bằng vào các ngươi mà bảo vệ được Lưu bộ thần sao?".Lưu Độc Phong đôi mày hơi nhíu: "Chư vị xin về đi, ta thừa lệnh phá một vụ án, không nên nhọc tới các vị, xin chuyển cáo với Đô tướng quân một tiếng: hảo ý của tướng quân, tại hạ xin tâm lĩnh".Bọn Hồng Phóng đưa mắt nhìn nhau, một người gầy ốm nói: "Đô tướng quân ra lệnh cho bọn tôi đến, nếu bọn tôi trái lệnh bỏ đi, tất phải bị phạt nặng, Lưu đại nhân xin đợi chốc lát, để Đô tướng quân thân hành đến bái hội rồi hãy nói được không?".Lưu Độc Phong thầm nghĩ: Đô Thuấn Tài mà đến thì lại càng phiền toái, liền thốt: "Bất tất, bọn ta đã định phải lên đường liền".Hồng Phóng nói: "Tướng quân chắc cũng đã khởi trình, Lưu đại nhân không phải chờ lâu đâu, chỉ cần một chốc là tướng quân tới liền...".Lưu Độc Phong lạnh lùng thốt: "Ta có công sự trên mình, nếu có sai sót gì, các ngươi gánh được chứ?".Chín hán tử nhất tề biến sắc, đều cúi đầu nói: "Không dám".Lưu Độc Phong biết câu nói đó dĩ nhiên hữu hiệu, trong bụng lại hơi xấu hổ: lợi dụng chức quyền. Quyền uy quả thật có thể hưởng thụ rất nhiều phương tiện mà người thường không thể có. Mình một mực tránh né, nhưng có lúc tình thế ép buộc, không thể tránh được. Chỉ cần có một khởi đầu, lạm dụng đặc quyền, là sẽ bất tri bất giác bị hủ hóa, tạo thành thói quen lạm dụng quyền uy. Mình mà còn như vầy, người không đủ định lực càng không thể tưởng tượng nổi. Thực ra ông ta đến nước này đâu có nhiệm vụ đặc thù gì, chỉ là trốn né địch nhân truy sát, đành nói như vậy, tránh người ta dây dưa không ngừng; nhưng nói như vậy thì mình rõ ràng đã ỷ vào oai vọng để hù người, thật phải hổ thẹn trong lòng.Ông ta vòng tay nói với chín người: "Mời chư vị đi". Sải bước đi ra, Trương Ngũ, Liêu Lục áp giải Thích Thiếu Thương bước ra Tân phủ.Con đường đất quanh co, đi qua ngõ hẹp, không biết trải tới đâu? Bên vệ đường có một mảng cỏ, màu xanh rờn rọi chiếu dương quang ngời ngời, thoạt nhìn còn nghĩ đầu mấy cọng cỏ toàn một màu trắng.Đường dài dằng dặc.Bọn họ không rời khỏi Yến Nam trấn liền.Trấn có hai khách sạn, một lớn một nhỏ. Cái lớn sạch sẽ hơn, cái nhỏ rất dơ dáy. Giá tiền phòng ở cái lớn gấp ba cái nhỏ. Khách nhân qua đường không có tiền thì chọn ở cái nhỏ. Khách nhân của cái lớn không nhiều, nhưng một khi có người ghé, số tiền tiêu đủ bằng tiểu điếm thu từ bốn người. Cho nên tính cho cùng thì đại điếm vẫn kiếm tiền nhiều hơn, khách sạn nhỏ chỉ có thể duy trì bảng hiệu.Con người là vậy, nằm ngồi đâu tới ba thước đất, nhưng phải tốt, phải sạch, phải có mặt mũi, cũng vì vậy, tiệm tùng càng mở càng phải đẹp đẽ. Còn người vì phải đầy đủ thể diện, thủ đoạn chỉ đành càng lúc càng nhơ nhớp.Bọn Lưu Độc Phong tiến vào khách sạn nhỏ.Đó đương nhiên không phải bản tính của Lưu Độc Phong.Ông ta luôn luôn chú trọng hưởng thụ, thích phô trương, ưa thoải mái.Bọn họ đi vào cửa trước, chưa được nửa canh giờ là đi ra cửa sau.Lúc tiến vào và đi ra đã hoàn toàn đổi hết bộ dạng.Lưu Độc Phong biến thành một thương nhân. Râu dài năm chòm vốn thả dưới cằm, giờ quấn sang hai má, đôi mắt vốn cực kỳ oai phong lẫm liệt, dùng bột dán màu thịt dán trên mí mắt, khiến cho mí mắt giống như bị dao cắt, đuôi mày dùng râu bắp nhuộm đen dán che xuống khóe mắt, mình vận áo lụa thêu vân nhạn kiểu thương gia trong thành, đầu đội mũ cao, chân mang giày da, nhìn có vẻ phúc hậu tròn trịa, hoàn toàn biến đổi hình dạng.Thích Thiếu Thương lại khoác áo lông cừu, đầu đội mũ trùm kín, giống như một bệnh nhân, đi đứng không còn khí lực, mắt mờ lờ đờ.Trương Ngũ và Liêu Lục trên mặt áo khoác ngoài ngắn, dưới mặt quần xanh, đầu cột khăn vải, chân mang giày đế gỗ, bốn người mướn một cỗ xe ngựa, Trương Ngũ đỡ Thích Thiếu Thương cải trang làm bệnh nhân lên xe, Lưu Độc Phong cũng leo vào trong mui xe, để Liêu Lục đánh xe. Bương bả rời khỏi Yến Nam, trực chỉ Vô Chỉ Sơn.Yến Nam là một trấn lớn, thương gia lai vãng dĩ nhiên không ít, tình cảnh này giống như một thương khách dẫn đứa cháu bệnh hoạn vào thành chữa trị, ai mà nghi được.Đồ hóa trang dĩ nhiên là trò của Trương Ngũ, muốn qua mắt địch nhân.Có thể tránh khỏi sự chú ý của địch nhân hay không? Có lẽ đó chỉ là địch nhân trong tưởng tượng --- địch nhân căn bản không tồn tại? Chuyện này khó mà liệu được. Trước khi tai nạn xảy ra, cảm thấy nguy cơ chập chờn, kiếm cách tránh né nó là học vấn cao thâm nhất. Bởi nguy cơ tuy có tồn tại, nhưng bị mình liệu trước, lo tránh né trước, hoặc triệt để hủy diệt trước, thành ra nguy cơ không còn tồn tại nữa. Bất quá không ai biết nguy cơ có phải thật sẽ xảy ra, đâu có giống đến khi nguy cơ thật đã xảy ra rồi hối hận ban đầu sau biết rõ.Cao thủ thật sự là phải phát giác trước khi nguy cơ xảy ra chứ không phải đợi sau khi xảy ra rồi mới hối hận.Lưu Độc Phong giả làm thương gia, dán thêm "râu giả", nhấn thêm "thịt bột", biến thành một người tròn trịa vô cùng. Thương gia phản ứng chậm chạp, Lưu Độc Phong dĩ nhiên không thích.Ông ta xuất thân gia đình danh giá, giàu có tôn quý, lối sống thoải mái đến cùng cực, nhưng thủy chung luôn luôn bảo dưỡng, chuyên cần luyện công, cho nên vẫn quắc thước tráng kiện. Đoạn ngày tháng vừa qua, vì phải truy bắt, áp giải Thích Thiếu Thương, đã chịu không ít gian khổ, nay lại kêu ông ta lặn lội bùn sình, giả trang làm một thương nhân mập béo, trong lòng tuy cực kỳ không muốn, nhưng vẫn không oán than một tiếng.Bởi ông ta biết nếu không như vậy, khó tránh khỏi gặp phải nguy cơ: muốn áp giải Thích Thiếu Thương sống sót về kinh, trên đường phải chịu ủy khuất một chút.Trương Ngũ biết chủ mình khó chịu, cho nên cố sức không bôi trét cho Lưu Độc Phong dữ quá --- không giống như Thích Thiếu Thương, mặt mày phấn trắng phấn xanh đùn đẩy, nếu kéo nón lên nhìn, thấy giống như một cương thi vừa ra khỏi cổ mộ.Xe ngựa lọc cọc.Một canh giờ đầu, trên đường còn có ngựa xe vào ra, không lâu sau, người đi đường dần dần thưa thớt, đường xá gồ ghề hẳn.Liêu Lục quả là cao thủ đánh xe.Mấy con ngựa cứ như đã ký khế tự thầm lặng với y, muốn chúng phóng nhanh thì phóng nhanh, muốn đi chậm thì đi chậm, không cần biết phi nhanh hay chạy chậm, trên xe không chút dằn xốc.Thích Thiếu Thương bỗng nghĩ tới huynh đệ Liên Vân Trại: bọn họ cũng có bản lĩnh riêng từng người. Như "Thiên Lang Ma Tăng" Quản Trọng Nhất thiện nghệ gọi thú đuổi sói, "Tái Gia Cát" Nguyễn Minh Chính giỏi bày mưu tính kế, "Trận Tiền Phong" Mục Cưu Bình có thể quyết thắng ngàn dặm... nhưng cũng có đám huynh đệ lòng lang dạ sói, không ngại bán bạn cầu vinh, tất cả cùng gặp nhau...Chợt nghe Liêu Lục rên khẽ một tiếng, lại lại rít lên mấy lượt, tựa như nói chuyện với ngựa, lại tựa như tự lầm bầm với mình.Trương Ngũ nói: "Lão gia, để thuộc hạ đi xem xem".Thích Thiếu Thương cảnh giác: "Chuyện gì?".Lưu Độc Phong đáp: "Tiểu Lục tử phát hiện có người theo dấu".Thích Thiếu Thương tức giận: "Đám oan hồn bất tán đó, thật không lấy được đầu Thích mỗ thì không ngừng!".Lưu Độc Phong cười thốt: "Đầu của ngươi ta đã lấy, nếu muốn đầu của ngươi thì phải hỏi ta trước".Trương Ngũ mặt lộ vẻ ưu lo: "Lão gia, có cần thuộc hạ đi trước dò đường không?".Lưu Độc Phong đáp: "Ngươi đừng gấp, Tiểu Lục tử đã đi xem rồi".Thích Thiếu Thương hơi ngạc nhiên, xe ngựa vẫn đi đều, Liêu Lục lại không có mặt điều khiển xem ra thuật đánh ngựa của Liêu Lục không kém gì thuật dịch dung của Trương Ngũ. Bốn người Vân Đại, Lý Nhị, Lam Tam, Chu Tứ chắc phải toàn là kẻ có năng lực hơn người, đều là vì truy bắt mình mà từng người phải bỏ mạng, không những đáng tiếc, trong lòng Lưu Độc Phong và Trương Ngũ, Liêu Lục tất cũng đau xót khôn lường.Thích Thiếu Thương bất giác cảm thấy có lỗi.Chợt nghe ngoài xe mấy tiếng ngâm khe khẽ.Đó là thanh âm của Liêu Lục.Y đã về xe, cứ như chưa từng rời khỏi chỗ.Lưu Độc Phong thốt: "Là bọn chúng".Trương Ngũ mặt mày khẩn trương.Thích Thiếu Thương không cầm được hỏi: "Là ai?".Lưu Độc Phong đáp: "Chín tên đó".Thích Thiếu Thương hỏi: ""Vô địch cửu vệ sĩ"? Bọn chúng đi theo làm gì?".Lưu Độc Phong thản nhiên đáp: "Dở là dở ở chỗ bọn chúng thật nghĩ mình "vô địch"".Trương Ngũ thỉnh thị: "Lão gia, thuộc hạ đi đánh đuổi bọn chúng chứ?".Lưu Độc Phong trầm ngâm một hồi, quay ra ngoài rèm thốt: "Còn cách chỗ nghỉ chân bao xa?". Thanh âm của ông ta không lớn, cũng không vang, nhưng vừa hay có thể lọt vào tai Liêu Lục, tiếng bánh xa vó ngựa cũng che át không được.Liêu Lục nói: "Cách miếu sơn thần Hoàng Hòe chưa đầy ba dặm, ở đó rất hợp để nghỉ ngơi".Lưu Độc Phong quay sang Trương Ngũ thốt: "Vậy không gấp. Đến đó rồi hãy giở chút ít trừng phạt đuổi đám nhàn rỗi kia về".Trương Ngũ mặt lộ vẻ hưng phấn, giọng cung kính: "Dạ".Thích Thiếu Thương thấy Trương Ngũ còn rất dễ dàng để lộ nét nóng nảy nghịch ngợm của tuổi thiếu niên, liền hỏi: "Dám hỏi Ngũ ca năm nay được bao nhiêu tuổi?".Trương Ngũ hoang mang: "Thích trại chủ, xin đừng chọc quê tiểu nhân, gọi tiểu Ngũ được rồi. Tôi tên họ Trương Ngũ, vốn tên Ngũ Khả, năm nay mười chín, bọn tôi theo lão gia dùng nhập môn trước sau để định lớn nhỏ, cho nên Liêu Lục tuy lớn tuổi hơn tôi, nhưng vì nhập môn trễ hơn hai năm, chỉ đành chịu khuất làm tiểu đệ. Y tên họ vốn là Liêu Lục Đức, thật ra vô năng vô đức".Nghe Liêu Lục ở ngoài cười nói: "Lão Ngũ chết bằm, sao ngươi lại miệng lưỡi sau lưng vậy?".Trương Ngũ cười mắng: "Tiểu Lục tử ngươi, không gọi tới một tiếng "Ngũ ca", không biết lớn nhỏ gì hết!".Lưu Độc Phong cười thốt: "Bọn họ là vậy đó, thích giỡn thích hớt, làm môn hạ của ta, chuyện đàng hoàng không lo được mấy chuyện, lại thích bày trò tà môn đâm thọt, chọc phá nháo nhào...". Nói đến đó, chợt nhớ tới Vân Đại Lý Nhị Lam Tam Chu Tứ đã chết, trong lòng không khỏi xót xa, không nói tiếp nữa.Thích Thiếu Thương vì trước đây đã hối tiếc sâu sắc, giờ lại biết Lưu Độc Phong xót thương, tuy không có cảm xúc đặc thù, lại sinh ra một thứ đối chiếu kỳ quái: "Bọn sáu người Vân Đại gia nhập làm môn hạ của Lưu Độc Phong, định bối phận theo trước sau, cũng như "Tứ Đại Danh Bộ" đi theo Gia Cát tiên sinh vậy. Nhưng "Tứ Đại Danh Bộ" danh vang thiên hạ, uy chấn bát phương, sáu người này lại chỉ là tùy tùng, trong võ lâm không chút đỉnh đỉnh đại danh, cũng không chúng công lao hiển hách, có thể thấy mệnh vận và thời vận của con người khác biệt làm sao.Một quyết định vô ý thức của một người, đủ để biến đổi cả đời chàng.--- Tức đại nương nếu không đi theo bảo vệ chàng, hiện tại Hủy Nặc Thành chắc vẫn còn vững chãi.--- Lôi Quyển nếu không ủng hộ chàng, Giang Nam Lôi gia đâu thể nào đại bại huynh đệ táng mạng.--- Huynh đệ Liên Vân Trại không đi theo chàng, có lẽ đâu đụng phải trường hạo kiếp này!"Đến rồi".Tiếng nói vực Thích Thiếu Thương trở về hiện thực.Vén màn nhìn, mặt trời đang buổi hoàng hôn, mấy cây tùng xanh tươi che phủ một góc miếu.Thích Thiếu Thương nhìn tấm biển cũ kỹ, trên mặt viết mấy chữ cơ hồ bị mạng nhện bụi bặm che không còn thấy nữa."Sơn Thần Miếu".Cái miếu này đã bỏ hoang nhiều năm, Liêu Lục tìm một bản đá xanh sạch sẽ hơn mấy chỗ khác, kiếm hai cái đệm rách, một cái cho Lưu Độc Phong ngồi, cái kia cho Thích Thiếu Thương, Thích Thiếu Thương lắc lắc đầu, cảm tạ: "Bất tất".Liêu Lục nhúm lửa, lúc đã hâm nóng lương khô và rượu trong hồ lô, Trương Ngũ cũng im ỉm về tới.Y tuy lách vào cửa miếu không hơi không tiếng như một con mèo, Lưu Độc Phong dĩ nhiên phát giác: "Sao rồi?".Trương Ngũ lập tức ngừng lại, cúi đầu đáp: "Bẩm lão gia. Bọn chúng biết bọn ta dừng chân ở miếu này, cho nên dừng chân ở một nhà dân cách hơn một dặm, tôi đi tới đó dò xét, quả là đám nhân vật "Vô địch" đó".Lưu Độc Phong định vuốt râu lên tiếng, phát hiện râu dài đã vén dán hai bên má, lẩm bẩm: "Chín tên này không ngờ theo tới được, cũng coi là có bản lĩnh".Trương Ngũ hỏi: "Lão gia, có muốn tôi đi đánh đuổi một trận không?".Lưu Độc Phong thốt: "Gấp làm gì? Đợi Tiểu Lục tử nấu nướng ăn xong, hai người các ngươi mới cùng đi".Trương Ngũ nói: "Lão gia, đánh đuổi bọn chúng, một mình tôi là đủ rồi".Lưu Độc Phong nhìn trời: "Trời sắp tối rồi, màn đêm buông xuống, chỉ cần phân nửa sức là có được gấp hai kết quả, hơn nữa bọn chúng cũng không nhận dạng được".Trương Ngũ quay sang Liêu Lục rướn giọng: "Tiểu Lục tử, còn không mau nấu đồ ăn cho xong, bọn ta còn phải đi quậy đó".Liêu Lục gắp thịt khô hơ trên ngọn lửa nướng, rắc rắc đồ gia vị, cười nói: "Sắp rồi, sắp rồi. Bọn ta đánh đuổi xong mấy vị đại gia vô địch kia, lửa còn chưa tắt mà!".Lưu Độc Phong quay sang Thích Thiếu Thương cười thốt: "Ngươi xem xem, mấy người bên mình ta toàn là giỡn phá như con nít vậy".Thích Thiếu Thương lại nghĩ tới đám huynh đệ cặp kè đảo điên tay cầm cục thịt tay nâng chén rượu, bất giác trong lòng buồn bã từng hồi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận