Nghịch Thủy Hàn


Trương Ngũ và Liêu Lục tiến vào phòng, đưa mắt nhìn nhau, cúi bái Lưu Độc Phong: "Lão gia".Lưu Độc Phong gật gật đầu.Trương Ngũ, Liêu Lục lại đưa mắt nhìn nhau, Trương Ngũ nói: "Thuộc hạ hành sự chậm trễ, khiến cho lão gia lo lắng cho thuộc hạ, cúi xin lão gia giáng tội".Liêu Lục cũng nói: "Thuộc hạ cũng tuân theo sự phân phó của lão gia, cũng chậm trễ, cho nên đến đây xin tội". Nguồn tại http://Truyện FULLLưu Độc Phong lẳng lặng ngồi yên, ghế ông ta ngồi rất thư thái, trải thảm lông hồ cừu trắng, tựa như nhìn hai người bọn họ, lại tựa như không nhìn ai hết.Liêu Lục và Trương Ngũ đưa mắt nhìn nhau.Lưu Độc Phong thốt: "Nói đi".Trương Ngũ và Liêu Lục trên mặt đều thoáng qua vẻ kinh ngạc, Lưu Độc Phong cười nói: "Các ngươi theo ta bao lâu nay, có chuyện khó nói ta còn nhận không ra sao? Trong lòng có gì muốn nói thì cứ nói ra hết, có phải không tiện nói ở đây?".Ý ông ta chỉ là Thích Thiếu Thương đang tại trường, có phải có gì bất tiện không? Trương Ngũ miệng lưỡi lanh lợi, lập tức nói: "Không phải, lão gia quả không để sót chút nào, tôi chuyến này đi ra quả đã đụng một chuyện không tầm thường"."Nói ra thật kỳ quái, hai ngày nay, ở huyện Tư Ân đã xảy ra đại án. Hai mươi bảy binh sĩ đồn trú ở trấn Từ Vũ vùng lân cận nội trong một đêm không còn một mạng. Tri huyện Lương Kỷ Văn của huyện Tư Ân bị người ta chém đầu, mười hai nhà dân lành ở Vô Chung Sơn bị người ta hỏa thiêu sạch". Trương Ngũ càng nói càng kích động: "Trên trấn Yến Nam có mười một khuê nữ thất tung ba ngày trước, hồi nãy tôi ra ngoài phân phó cho quản sự của Tân lão gia lo chuyện cơm nước, nghe nói có thi thể nổi lềnh bềnh trên sông, liền chạy đi xem --- mười một cô gái đồng trinh xinh đẹp bị người ta lột hết y phục, thây nổi trên sông!".Lưu Độc Phong không có phản ứng gì, chầm chậm nâng chung trà, cúi đầu nhấp một ngụm trà. Thích Thiếu Thương ngồi gần, phát giác cơ bắp trên mặt ông ta hơi giần giật.Trương Ngũ chưa hết cơn khích động: "Cho nên tôi lần khần trên Khổng tước kiều điều tra xem có dấu tích gì không, phải chậm trễ một lúc...".Lưu Độc Phong hỏi: "Có manh mối gì không?".Trương Ngũ đáp: "Chuyện này là do bọn võ lâm bại hoại làm!".Lưu Độc Phong hỏi: "Thấy thế nào?".Trương Ngũ nghiến răng nói: "Bọn họ sau khi bị gian dâm, bị người ta dùng "Lạc Phượng Chưởng" chấn nát kinh mạch mà chết, rồi quăng xuống nước".Lưu Độc Phong chưa kịp nói gì, Thích Thiếu Thương mặt biến sắc, thất thanh: "Lạc Phượng Chưởng!".Trương Ngũ hậm hực: "Chính là Lạc Phượng Chưởng phàm lấy trinh nguyên của nữ tử càng nhiều, chưởng lực càng sắc bén khó địch".Lưu Độc Phong trầm ngâm: "Ngươi không nhìn lầm chứ?".Liêu Lục nói: "Ngũ ca không nhìn lầm, bởi "Ngọa Long Trảo" cũng đã xuất hiện".Lưu Độc Phong thốt: "Ồ?".Liêu Lục nói: "Thuộc hạ vốn đi ra để tìm lão Ngũ, nhưng nghe bên ngoài nhốn nháo xôn xao, phạm nhân trong lao đều được thả ra hết, tác loạn khắp nơi, người canh gác đại lao bị sát hại hết, thuộc hạ không cầm được đi xem, thấy ngục tốt bị hại ai ai trên mặt cũng có năm lỗ...".Lưu Độc Phong hỏi: "Song nhãn, nhân trung, ấn đường, cổ họng?".Liêu Lục căm phẫn: "Chính vậy".Trương Ngũ cũng nhịn không được: "Luyện "Ngọa Long Trảo", là phải giữ thân đồng tử, luyện Đồng Tử Công, giết hại hài nhi, vô nhân đạo đến cùng cực".Lưu Độc Phong thốt: "Đã có "Lạc Phong Chưởng" trước, sự xuất hiện của "Ngọa Long Trảo" cũng không lạ kỳ gì". Đột nhiên bên ngoài xáo động, Lưu Độc Phong lắng tai nghe kỹ.Liêu Lục nói: "Bên ngoài biến loạn liên miên, Tân lão gia vừa kinh hãi vừa tức giận, huyện lý cũng lập tức báo tin vào thành, điều binh khiển tướng đến điều tra chuyện này".Lưu Độc Phong thốt: "Giả như thật sự là kẻ sử "Lạc Phượng Chưởng" và "Ngọa Long Trảo" tác loạn, có phái thêm trợ thủ đến e rằng cũng vô dụng".Trương Ngũ nói: "Cho nên theo ý kiến của thuộc hạ, đã là tình cờ bọn ta gặp phải, chi bằng...".Lưu Độc Phong ngắt lời: "Ngươi muốn xen tay vào vụ án này?".Trương Ngũ nói: "Đúng là...".Lưu Độc Phong chém đinh chặt sắt: "Không được".Trương Ngũ nói: "Lão gia...".Lưu Độc Phong hỏi: "Ngươi biết những vụ án này nhắm vào ai mà làm không?".Trương Ngũ ngạc nhiên.Lưu Độc Phong thốt: "Bọn chúng chặn đường hồi kinh của bọn ta không được, liền đoán bọn ta vẫn còn lưu lại quanh đây, trước hết bày mấy vụ án lớn suốt một dải đất này, dẫn dụ bọn ta xuất thủ --- Bọn ta vừa xuất thủ, y liền biết chỗ ở của bọn ta. Bọn chúng nhằm vào bọn ta mà đến, mục tiêu là Thích trại chủ".Trương Ngũ ngạc nhiên: "Bọn chúng...".Liêu Lục nghi hoặc hỏi: "Bọn chúng là ai?".Lưu Độc Phong đáp: "Trong võ lâm kẻ đồng thời có thể sử "Lạc Phượng Chưởng" và "Ngọa Long Trảo" không nhiều, Cửu U Thần Quân là một trong số".Trương Ngũ giận dữ: "Cửu U lão yêu là người của Phó tướng gia, lão ta dùng thứ thủ đoạn ti bỉ này, sao không sợ người ta nhận ra".Lưu Độc Phong thốt: "Cửu U lão quái làm chuyện này, ai cũng không chỉ chứng được là lão hạ thủ, mục đích của lão chỉ là bắt giữ chánh phạm, thủ đoạn không chút thương tiếc. Hơn nữa chuyện này cũng vị tất là lào hạ thủ, những năm gần đây Cửu U lão quái cũng rất ít khi thân hành động thủ tác nghiệt".Liêu Lục nói: "Đệ tử của lão đâu có ai là người tốt!".Trương Ngũ nói: "Tôi thấy nói không chừng đây là chuyện do hai tên khốn Tiên Vu Cừu và Lãnh Hô Nhi làm!".Lưu Độc Phong thốt: "Bọn chúng quan chức có lớn tới đâu cũng không đủ can đảm nhắm mắt làm bừa, vả lại hai tên đó võ công không ghê gớm gì, vị tất có thể sử hai thứ võ công tàn độc tuyệt luân đó!".Liêu Lục hỏi: "Lão gia, vậy bọn ta nên làm sao?".Thích Thiếu Thương chợt nói: "Giải ta ra giao cho bọn chúng".Lưu Độc Phong hơi ngạc nhiên: "Ngươi hồi nãy không phải đã nói muốn sống còn để báo thù rửa hận sao?".Giọng nói của Thích Thiếu Thương có nét bình tĩnh sau khi đã nguội lạnh tâm ý: "Không sai, ta muốn báo thù cho bằng hữu huynh đệ đã chết, không ngờ lại liên lụy tới biết bao nhiêu là người vô tội chưa từng gặp mặt".Lưu Độc Phong chợt đứng dậy, chắp tay sau lưng đi đi lại lại, lần này không ngờ ông ta không để ý gì tới bụi bặm: "Không cần biết là ai, thứ hành vi đó trời đất không tha".Sau đó ông đột nhiên dừng lại, nhìn Thích Thiếu Thương: "Cho nên bọn ta càng không thể giao ngươi ra!".Thích Thiếu Thương hỏi: "Tại sao?".Lưu Độc Phong đáp: "Ngươi xấu tốt gì cũng là một người hiệp nghĩa, cho dù ta đem ngươi giao ra, cũng quyết không giao cho hạng tiểu nhân ti bỉ hạ nhục sát hại hảo hán!".Thích Thiếu Thương nói: "Ông...". Bỗng im bặt, không nói nữa.Lưu Độc Phong vụt quát một tiếng: "Ai?".Một người hoảng sợ bước vào, bái lạy Lưu Độc Phong.Lưu Độc Phong bước tới một bước, đỡ lão lên: "Tân huynh, ta đã nói rồi, ngươi không phải hành lễ khi gặp ta".Người đến chính là tiểu quan của trấn - Tân Đông Thành. Lão cố ý bái lạy, muốn Lưu Độc Phong thương tình kết nạp, nhưng lão bị Lưu Độc Phong đỡ dậy, cảm thấy một luồng nhu lực dựng người dậy, có muốn bái cũng bái không được.Tân Đông Thành hoang mang: "Hạ quan không biết Lưu bộ thần đang bàn chuyện quan trọng với chư vị, đường đột xâm nhập, xin Lưu đại nhân ban tội".Lưu Độc Phong biết Tân Đông Thành tục lễ đã nhiều, lại hay ăn nói hoa hòe, thật không muốn nói chuyện dài dòng với lão, đành nói: "Bên ngoài là những ai?".Tân Đông Thành đáp: "Chín đại hộ vệ bên mình Đô đại tướng quân trong thành. Chín vị dũng sĩ này ai ai cũng kiêu dũng thiện chiến, đã lập nhiều đại công, phen này Đô tướng quân ân chuẩn, đến đây hầu cận bảo vệ Lưu đại nhân, cũng có thể coi là một chút tâm ý của hạ quan và Đô tướng quân...".Lưu Độc Phong giật mình, lại thốt: "Chậm đã! Ngươi nói Đô tướng quân trong thành điều "Vô địch cửu vệ sĩ" đến đây?".Tân Đông Thành liền nói: "Phải! Chín vị đại anh hùng, đại dũng sĩ này đều là ái tướng bên mình Đô tướng quân, lần này Đô tướng quân chịu phái chín vị vệ sĩ của mình ra, chính là vì mặt mũi, thân phận quý trọng của Lưu đại nhân, quyết không thể cho phép yêu nhân tác loạn sinh họa suốt một dải đất này gần đây quấy nhiễu, cho nên mới đặc biệt phái chín vị...".Lưu Độc Phong liền hỏi: "Đô Thuấn Tài làm sao biết ta đã đến đây?".Tân Đông Thành nghe ông ta kêu thẳng tên Đô tướng quân, thầm biết không xong, nhưng lại không biết đắc tội với Lưu Độc Phong chỗ nào, chỉ sợ đến mức ấp úng đáp: "Hạ quan đáng chết, hạ quan đáng chết, hạ quan thấy quái sự họa loạn liên miên khắp nơi, tù phạm trốn chạy những ngày gần đây, lo lắng bộ thuộc của hạ quan bất tài, không có cách nào bảo vệ chăm sóc một cách chu toàn, lại đã từng đáp ứng với Đô tướng quân, hễ có quý nhân nào đến đây là phải thông báo cho ngài biết... Cho nên hạ quan lỗ mãng, ngày hôm qua đã thông tri với Đô tướng quân, Đô tướng quân vừa nghe Lưu đại nhân đã đến, liền không chút do dự, sáng sớm hôm nay tung ra chín vị dũng sĩ này... Lưu đại nhân có thể xin đừng thấy lạ, chín vị dũng sĩ này tuy không thần công cái thế bằng đại nhân, nhưng trung thành cẩn cẩn, can đảm hơn người, còn...".Lưu Độc Phong phất tay, ngăn lão huyên thuyên, quay sang Trương Ngũ, Liêu Lục thốt: "Chuẩn bị lên đường".Tân Đông Thành hoảng vía, nhưng lão lại không biết mình sai ở đâu: "Lưu đại nhân, xin đừng giận, tôi kêu bọn họ đi, xin ngày...".Lưu Độc Phong thốt: "Không liên quan đến chuyện chín người kia. Ngươi không nên đem chuyện ta đến đây nói với Đô Thuấn Tài. Bọn ta phải đi liền, chuyện bọn ta từng đến, ngàn vạn lần không thể tiết lộ ra nữa".Ông ta ngưng một chút, trầm giọng: "Nếu không, sau khi về kinh, mão ô sa của ngươi e rằng khó giữ".Tân Đông Thành không ngờ chuyến này vỗ mông ngựa lại vỗ phải chân ngựa, cảm thấy ô sa trên đầu mình thật như muốn vỗ cánh bay đi, sợ hãi lắp bắp: "Dạ dạ, dạ dạ, hạ quan...".Lưu Độc Phong vỗ vai lão, an ủi: "Ngươi ra trước đi, mấy vụ án gần đây ngươi không lo được đâu, cứ tận khả năng an ủi ủy lạo gia đình người chết, chu cấp chút ít là được rồi".Tân Đông Thành chỉ đành nói: "Dạ dạ...".Lưu Độc Phong mở cửa: "Mời".Tân Đông Thành khúm núm đi ra.Lưu Độc Phong trầm tư xoay mình. Liêu Lục hỏi: "Lão gia, bọn ta đi thật sao?".Lưu Độc Phong giọng nghiêm trọng: "Không thể không đi".Trương Ngũ hỏi: "Sao vậy?".Lưu Độc Phong đáp: "Nếu mấy vụ án kia đều là vì thăm dò chỗ ở của bọn ta, vậy hành tung của Tân Đông Thành nhất định đã bị địch nhân chú ý, thêm vào Đô Thuấn Tài lại có hảo ý phái chín thủ hạ trứ danh đến, đối phương nếu tinh tế lợi hại, chắc chắn sẽ để ý, bọn ta ngồi thừ ra ở đây, cực kỳ không an toàn, không thể không đi".Trương Ngũ nói: "Chi bằng...", ngậm miệng không nói nữa.Lưu Độc Phong liếc y một cái như chớp giật, chỉ nói một tiếng: "Nói!".Trương Ngũ nói: "Bọn ta mặt đối mặt với bọn chúng, đánh một trận!".Liêu Lục cũng xen miệng: "Đúng, bọn chúng phạm án to tát như vậy, bọn ta cũng nên trừ hại cho dân".Lưu Độc Phong lắc đầu: "Không".Trương Ngũ, Liêu Lục mặt mày có vẻ thất vọng.Thích Thiếu Thương nói: "Các ngươi không biết thôi, ông ta không phải không dám đụng đầu, mà là đối phương vạn nhất có thánh chỉ, nắm mật lệnh, nếu cứ nằng nặc đụng đầu, vậy là phản kháng Hoàng mệnh. Cho dù đối phương không phụng mệnh, xuất thủ đối đầu là liền trở thành chính diện trở mặt với Phó Tông Thư, ta thấy "lão gia" của các ngươi đó giờ hết sức tránh né cục diện đó".Lưu Độc Phong điềm đạm thốt: "Ngươi nói đúng một nửa".Thích Thiếu Thương hỏi: "Lại không biết đã sai một nửa nào?".Lưu Độc Phong đáp: "Bọn chúng đại để chưa được thánh chỉ, nếu không đã có thể danh chính ngôn thuận bắt quan lại các tỉnh các huyện giao ra tại hạ và túc hạ là xong. Ta một là không muốn trở thành địch nhân của Phó thừa tướng, hai là... ta với Cửu U lão quái có uyên nguyên, ta hy vọng lão ta đừng bức người thái quá!".Thích Thiếu Thương cười khà khà: "Trong quan trường các ngươi, uyên nguyên thật không ít!".Lưu Độc Phong tựa như không nghe thấy ý châm chọc trong lời nói của chàng, chỉ thốt: "Nhân duyên giữa ngươi với bằng hữu trên giang hồ cũng đâu có ít".Liêu Lục hỏi: "Vậy bọn ta đi sao đây?".Lưu Độc Phong nhíu mày: "Ở đây có mấy đường về kinh?".Liêu Lục đáp: "Một đường là quan đạo, đi qua huyện Yến Nam thẳng tới thành Đan Dương, theo đường lớn về kinh; một đường khác là đường mòn vòng qua Vô Chỉ Sơn, rồi quẹo vào Nghiệp thành, sau đó nhắm đường nhỏ lên Tịch Dương Nhai, quanh quanh quẹo quẹo về kinh".Lưu Độc Phong trầm ngâm một hồi: "Hai con đường lớn nhỏ đó, Cửu U lão quái tất đã lưu ý, không thể đi".Liêu Lục nói: "Còn có một đường nữa".Trương Ngũ nói: "Thủy đạo".Liêu Lục nói: "Bọn ta có thể lên thuyền về hướng tây, đi vào Dịch Thủy, dùng thủy lộ giảm bớt một đoạn hành trình, sau khi rời khỏi dải đất này rồi lên bờ về kinh".Lưu Độc Phong thốt: "Thủy lộ vạn vạn lần không thể đi, bởi Cửu U lão quái tinh thông thủy tánh, đụng phải lão dưới nước, địch ưu ta khuyết, địch tối ta sáng, quyết không đánh lại!". Ông ta dùng tay khe khẽ vỗ vỗ chung trà, lại nói: "Không phải đường về kinh thì có mấy đường?".Liêu Lục mắt sáng lên: "Tổng cộng có ba đường, một là...".Lưu Độc Phong ngắt lời: "Ba đường đều không đi".Liêu Lục và Trương Ngũ đều ngây người.Lưu Độc Phong nói: "Bọn ta nhắm nơi không có đường mà đi. Tránh nơi có nước, tránh loạn thạch tuyệt bích thích hợp để bố trận, những nơi đó đều là nơi Cửu U lão quái dễ bề phát huy tài bố trận của lão. Bọn ta nhắm chỗ không có đường xá, không có dấu chân người mà đi, mang theo lương khô, doanh trướng, trốn mấy ngày để Cửu U lão quái không mò được rồi hãy nói".Liêu Lục nói: "Nhưng...".Lưu Độc Phong hỏi: "Nhưng cái gì? Không có địa phương nào như vậy sao?".Liêu Lục sợ sệt: "Có thì có, nhưng rất dơ bẩn... Bọn tôi lại chỉ còn hai sư huynh đệ, sợ hầu cận ngài không chu...".Lưu Độc Phong nhìn nhìn đôi tay trắng tinh của mình, lại nhìn nhìn đôi chân sạch bóng của mình, khe khẽ thở dài: "Có gì đâu, lúc đó chịu dơ một chút, chỉ là khốn khổ cho hai ngươi". Ông ta ngưng lời, lại nhìn chiếc nhẫn ngọc phỉ thúy trên ngón tay giữa của mình, lại nhìn chỗ ngón út đã cụt, đang băng bó vải trắng, vẫn còn rỉ máu, lòng cảm thấy bực dọc, lẩm bẩm: "Thật không nên đi chuyến này".Ông ta ở kinh thành địa vị cao quý, vốn bất tất phải đích thân ra tróc nã Thích Thiếu Thương, cho dù Hoàng thượng giáng chỉ, ông ta có thể trá bệnh mà chối từ, Hoàng thượng cũng đâu đến mức giáng tội, ông ta cũng đâu có ngờ trong quá trình truy bắt áp giải này lại xảy ra nhiều chuyện như vầy, có đủ thứ biến hóa không như ý như vầy. Điều này khiến ông ta rất bực bội. Vốn ông ta quyết ý lần này đi bắt giải là lần cuối cùng, hơn nữa vì để giải cứu hình phạt những hảo hữu đang chịu đựng ở Kinh sư, ông ta quả quyết đảm nhậm trọng nhiệm không hay ho gì này, kết quả bây giờ giữa biết bao mâu thuẫn và khốn đốn, tiến không được mà thoái cũng không xong. Ông ta đã không thể hành sự một cách hoàn toàn công chính, bởi ông ta phát giác "công chính" đó là hãm người ta vào chỗ bất nghĩa; ông ta lại không thể hoàn toàn đứng trên lập trường chính nghĩa để đối kháng cường địch, vì ông ta có quá nhiều đắn đo tư lự, khiến ông ta không thể có một tư thế kiên quyết. Ông ta chỉ đang duy trì trách nhiệm "bộ đầu" của mình, không để người ta làm tổn thương đến tù phạm ông ta đang áp giải, cũng không để "đồng liêu" của ông ta xâm phạm đến quyền uy của ông ta, đồng thời cũng không thể để "tù phạm" của ông ta chạy thoát.Trong chuyện này, ông ta ít ra đã tổn thất một ngón tay và bốn ái tướng.Ông ta khổ nào nghĩ ngợi, thốt: "Các ngươi bất tất phải lo cho ta, để ý Thích trại chủ là được rồi".Thích Thiếu Thương nói: "Các ngươi nếu muốn nhẹ nhàng một chút, sao không giải khai huyệt đạo trên hai chân ta, ta đáp ứng chỉ cần đại cục xong xuôi là để các ngươi khống chế, không trốn chạy".Lưu Độc Phong ngó nghiêng chàng: "Ngươi không chạy?".Thích Thiếu Thương đáp: "Ta không chạy".Lưu Độc Phong lại hỏi: "Ngươi nhất trí hành động với bọn ta?".Thích Thiếu Thương đáp: "Bọn chúng đến bắt ta, ta nếu rơi vào tay bọn chúng, so với trong tay ngươi còn thảm gấp trăm lần, ta có chạy cũng là chạy khỏi ma chưởng của chúng, không phải các ngươi".Lưu Độc Phong cảm thấy nếu Thích Thiếu Thương chịu hợp tác, gánh nặng giảm đi rất nhiều, liền thốt: "Lời nói của ngươi coi như là lời hứa".Thích Thiếu Thương nói: "Ta phải thanh minh trước, nếu đại cục vẫn khống chế trong tay ngươi, ta không chạy, còn nếu không, ta phải chạy thục mạng".Lưu Độc Phong trầm ngâm, thốt: "Một lời đã định, bất quá... vết thương của ngươi...".Thích Thiếu Thương cười khổ: "Có mấy ngày điều dưỡng, đã đỡ chút ít rồi".Lưu Độc Phong vuốt râu: "Như vậy rất hay...".Chợt bên ngoài huyên náo lên, "vèo" một tiếng, có mấy bóng người xông tới.- o O o -


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận