Nghịch Thủy Hàn


Bầu trời tối sầm lại.Từng tia sét không ngừng rạch ngang bầu trời, tiếng sấm đì đùng mãi không thôi.Từng hạt mưa không ngừng rơi xuống xối xả, tạo ra hàng vạn đóa thủy hoa trên mặt đất.Công thế dường như muốn bùng phát.Thích Thiếu Thương đột nhiên lắc mình lao tới bên cạnh nói nhỏ vào tai Tức đại nương một câu.Thậm chí trong cơn mưa lớn này, mọi người ngũ quan đều như bị che khuất trở lên mơ hồ, nhưng cũng có thể thấy được sự kinh ngạc từ Tức đại nương.Lưu Độc Phong không có phương pháp gì để biết Thích Thiếu Thương đã nói câu gì.Ông quát lên: "Ai ra tay đầu tiên ta liền giết người đó!". Trước giờ ông chỉ bắt người, không phải chuyện bất đắc dĩ thì quyết không giết người. Nhưng cục diện đêm nay không cho phép ông lựa chọn. Nên dường như ông nói ra câu đó trước, khi giết người trong lòng cũng yên ổn hơn được một chút.Ông vừa nói dứt lời thì đã có người phát động công thế đầu tiên.La Bàn Cổ!La Bàn Cổ là một tên người hầu rất trung thành của Hách Liên Xuân Thủy.Y cũng là một viên mãnh tướng bên cạnh Hắc Liên Xuân Thủy.Lưu Độc Phong vốn thích an nhàn, đã lâu không đi lại trên giang hồ, tuy rất quen thuộc với những cuộc đấu trí trong tầng lớp quyền quý, nhưng lại không hiểu được những hảo hán cương trực trong võ lâm.Ông nói lời vừa rồi, không những không có tác dụng gì mà ngược lại còn kích phát dũng khí của La Bàn Cổ.Cự nhân!Tế đao!Phong vũ!Dưới ánh sáng lập lờ của những tia sét, Tế đao kéo theo một luồng hắc sắc dị mang phá tan màn mưa cắt đứt tất cả công thế của La Bàn Cổ.Bất quá cùng lúc đó, hơn hai mươi loại vũ khí đồng thời tấn công về phía Lưu Độc Phong.Lưu Độc Phong không thèm lui lại mà cúi người lao vào vùng đao quang kiếm ảnh tựu như một vị tướng quân tung hoành giữa vạn quân.Trên vai ông lúc này đã xuất hiện một vết thương sâu, những vết máu đọng trên người theo những hạt mưa rơi xuống tạo thành một vũng nước đỏ ngầu.Ba tên tráng đinh, một tên khoái đao thủ ngã lăn trên mặt đất, bọn chúng đã không còn chút thống khổ nào vì trước khi ngã xuống chúng đã mất đi sinh mạng của mình.La Bàn Cổ lảo đảo một hồi, từ trong cổ họng phát ra những tiếng khằng khặc, cuối cùng ngã vật xuống đất, thanh đao lăn lóc bên cạnh.Chỉ trong chốc lát, Lưu Độc Phong đã liên tiếp giết chết năm người.Tay Lưu Độc Phong cũng có chút run run, đã hơn mười năm trở lại đây, ông chưa từng đại khai sát giới như đêm nay.Ông rất muốn yêu cầu ngưng lại nhưng lần luân công thứ hai đã tiếp tục được triển khai.Đêm nay phảng phất như là một đêm mưa giết người!Tiếng tử thần gào thét trong gió.Năm tên tráng đinh cùng với một tên khoái đao thủ chết trong chớp mắt đã mất đi sinh mệnh.Thanh hắc kiếm trong tay của Lưu Độc Phong cũng đã bị đánh rơi.Nhưng khi ông vội vã lui về thì Lý Nhị đã ném tới một thanh kiếm màu xanh.Sau khi Lưu Độc Phong đón được kiếm, Hắc Liên Xuân Thủy phá không lao tới. Bạn đang xem tại Truyện FULL - truyenfull.vnLưu Độc Phong lấy kiếm phá kiếm, đánh lui Hách Liên Xuân Thủy, đồng thời vào lúc đó. Lý Nhị đã bị Trương Điếu Thi, Trầm Câu Nguyệt cùng với Đào Thanh vây giết.Lưu Độc Phong vội lao sang cứu viện, kiếm uốn lượn như thanh long, đầu Đào Thanh đã rơi xuống đất nhưng Lý Nhị cũng đã đoạn khí.Đọt giao thủ thứ hai cũng đã kết thúc!Tiếng mưa rơi nghe như ngàn vạn tiếng gào khóc, tiếng sấm như tiếng trống đồng rền vang. Mọi người đang chờ đợi đợt công kích thứ ba!Sau khi đợt công kích thứ ba kết thúc thì cục diện sẽ như thế nào?Ai chết? Ai sống? Ai đổ máu?Bốn tráng đinh còn lại thấy Đào Thanh bị giết, mắt đều đỏ ngầu lên, lần công kích thứ ba này sẽ do bọn chúng bắt đầu.Lưu Độc Phong nổi giận quát lên: "Chịu chết đi!".Thanh kiếm vung lên trong màn mưa giống như một con du long phá không bay đi.Thanh quang lóe lên mang theo huyết ảnh.Ba tên tráng đinh đã bị giết, tên còn lại chiến ý đã hoàn toàn mất hết bưng mặt quỵ trong vũng nước.Lại một tên khoái đao thủ hét lên ngã vật xuống vũng máu.Thanh kiếm trong tay Hách Liên Xuân Thủy gãy đoạn.Y hét lên: "Lui!". Không công kích Lưu Độc Phong nữa mà ngược lại đưa mũi kiếm gãy định chế trụ huyệt đạo Trương Ngũ.Lưu Độc Phong lắc mình lao tới, một kiếm trả một kiếm, Hách Liên Xuân Thủy đang định phản kích thì đột nhiên trước ngực khẽ đau nhói, giống như bị sét đánh trúng.Thanh kiếm của Lưu Độc Phong tuy bị vỏ kiếm của y chặn lại nhưng vẫn bị kiếm ý vô hình lại đâm trúng vào ngực.Hách Liên Xuân Thủy trúng kiếm, toàn thân lập tức lui lại. Ngực y tuy bị kiếm ý làm cho bị thương những vẫn chưa tổn hại đến tâm mạch.Lưu Độc Phong truy theo, thanh kiếm của ông đã cắm vào trong vỏ kiếm phỉ thúy của Hách Liên Xuân Thủy.Ông thở ra một tiếng, vỏ kiếm liền bị chấn tan thành trăm ngàn mảnh, cùng với thanh sắc kiếm quang hóa thành một làn mưa bụi lấp lánh trông rất đẹp.Đúng lúc này, Lưu Độc Phong đột nhiên nhớ tới: Thích Thiếu Thương cùng với Tức đại nương đâu? Ngoại trừ lần công kích đầu tiên, sao chưa từng thấy bọn họ xuất thủ?!Ông ngẩn người ra, đúng vào lúc này, Hách Liên Xuân Thủy nhanh như chớp lao vào trong rừng sâu.Chỉ có Trầm Câu Nguyệt đang ở phía khu rừng, một đao chặt bay đầu của Lam Tam đang bị chế trụ huyệt đạo.Lưu Độc Phong nổi giận, đá ra một cước, thanh lơi đao nhỏ nằm trên mặt đất hóa thành một tia sáng bay xẹt tới cắm ngập vào lưng Trầm Câu Nguyệt.Trầm Câu Nguyệt kêu lên một tiếng thảm thiết rồi ngã lăn ra, Lưu Độc Phong chống kiếm nhìn quanh: Thích Thiếu Thương cùng với Tức đại nương đâu? Nhất thời không có lòng dạ đuổi theo Hách Liên Xuân Thủy, Trương Điếu Thi cùng với ba tên khoái đao thủ còn lại.Toàn trường giờ chỉ còn một tên tráng đinh đang quỵ trong vũng máu, run rẩy phát ngốc.Lưu Độc Phong thở dài một tiếng, ngẩng đầu trong mưa nói: "Thích Thiếu Thương a Thích Thiếu Thương, lần này lại để cho người chạy mất rồi!".Lúc cuộc chiến mới bắt đầu, Thích Thiếu Thương đã bỏ đi, chàng thấy mọi người đều tràn ngập chiến ý, chắc chắn sẽ không nghĩ rằng chàng và Tức đại nương lại có thể không chiến mà lui.Lưu Độc Phong đã nói rằng nếu qua ba lần mà không bắt được Thích Thiếu Thương thì sẽ không lùng bắt chàng nữa, lần này đã là lần thứ hai rồi.Lưu Độc Phong cười thảm, nhìn vào Thanh Phong kiếm trong tay, rút bàn tay kia từ trong trong vạt áo ra, bốn ngón tay bê bết máu, dần dần trôi đi theo những hạt mưa. Nhưng giọt mưa rơi vào vết thương khiến ông chỉ cảm thấy đau nhói trong lòng: "Có lẽ, ta đã nhìn nhầm ngươi...".Ông thủy chung không nghĩ đến Thích Thiếu Thương lâm trận bỏ chạy. Nếu không vậy, bọn họ sao có thể thoát khỏi ông.Lưu Độc Phong đi tới giải khai huyệt đạo cho Trương Ngũ cùng với Liêu Lục.Bọn họ sáu người cùng tới đây, vậy mà bây giờ, Vân Đại chết dưới kiếm Tức đại nương, Chu Tứ bị Hoa Gian Tam Kiệt giết, Lý Nhị cùng với Lam Tam cũng vong mạng tại nơi này, trong cuộc đời của Lưu Độc Phong, rất ít khi gặp phải tổn thất nghiêm trọng như thế này.Mà đã bước vào cuộc chiến, làm gì có cái gì gọi là khí khái cao thủ, phong độ tông sư, chỉ là kẻ địch không chết thì ta chết.Giết bao nhiêu người có khả năng là vô tội, hoặc ít nhất là chưa đáng chết.Tại trận đấu vừa rồi, ông chỉ muốn làm thương người, chỉ khiến đối phương trọng thương mất đi ý chí chiến đấu, nhưng cũng khó làm được. Nhưng mà nếu ông kiếm hạ lưu tình, thì lại làm tăng thêm khó khăn nguy hiểm cho mình, ông đành phải giết ngườiCái gì khiến cho ông tâm ngoan thủ lạt như vậy?Đó cũng bởi vì cơn mưa này! Con mưa ma quỷ! Trong lòng Lưu Độc Phong hận, thân thể hôi hám cùng hoàn cảnh bẩn thỉu, khiến ông lập ý tốc chiến tốc quyết, do đó không ngại giết người.Nhưng mà chỉ vì sợ bẩn mà có thể giết người sao?Trong lòng ông vô cùng khó chịu, nhìn những tráng đinh đang đứng ngây ra đó, ông thở dài một tiếng, Liêu Lục giúp ông mặc áo, cất kiếm, lau bẩn, Còn Trương Ngũ băng bó vết thương cho ông.Tâm tình của Trương Ngũ và Liêu Lục, đều vô cùng trầm trọng, khó chịu.Lưu Độc Phong đột nhiên quay sang Trương Ngũ nói: "Ngươi ở lại đây mai táng cho bọn họ thật tốt". Rồi quay sang Liêu Lục nói: "Ngươi đi theo ta".Liêu Lục vội đáp: "Vâng".Trương Ngũ phản đối: "Lão gia, cho tôi cùng đi, tôi muốn tự tay đâm tên đầu sỏ gây họa Thích Thiếu Thương!".Lưu Độc Phong nói: "Ngươi trên người đã bị thương, với lại thi thể của ba người huynh trưởng của ngươi vẫn còn ở nơi này, không thể cứ để như thế được. Nếu ta không quay lại thì ngươi hãy trở về kinh thành không cần ở lại đây nữa".Trương Ngũ đau thương nói: "Bao nhiêu năm nay chúng tôi chưa từng bao giờ rời xa lão gia, xin người thu lại mệnh lệnh, chúng ta cùng chôn cất ba vị ca ca rồi mới lên đường, lão gia...".Lưu Độc Phong thở dài: "Cũng được. Dù sao bọn chúng có trốn cũng không thoát". Ông vuốt ve bàn tay dưới mưa, đến lúc này, ông không còn để ý đến sự bẩn thỉu ô uế của nơi này nữa. Cả đời ông truy nã không ít đại ác nguyên hung, nhưng chưa bao giờ nặng nề uể oải như bây giờ, dường như người truy đuổi và người bị truy đuổi, trong mà mưa ngập trời này, đều là những kẻ đáng thương cùng bị cuốn vào một vận mệnh bị thảm.Trước trận chiến, Thích Thiếu Thương đã nói bên tai Tức đại nương rằng:"Khi trận chiến bắt đầu, chúng ta lập tức chạy".Cái này không giống cá tính ngày thường của Thích Thiếu Thương.Càng không giống những lời được nói ra từ miệng Thích Thiếu Thương.Nhưng mà lại được chính miệng Thích Thiếu Thương nói ra.Khiến cho Tức đại nương có chút ngạc nhiên.Khi trận chiến xảy ra vô cùng kịch liệt.Mỗi người đều liều mạng, không phải liều mạng của mình mà còn là liều mạng của kẻ khác.Sau khi đợt công kích đầu tiên bắt đầu, Thích Thiếu Thương đã lôi Tức đại nương bỏ chạy.Trong trường chiến đấu hỗn loạn không ngừng chém giết, đến cả Lưu Độc Phong cũng không lưu ý đến Thích Thiếu Thương đã bỏ chạy.Bọn chàng chạy một mạch cho đến một ngã ba, Tức đại nương giật tay ra khỏi tay Thích Thiếu Thương, nói: "Để ta dẫn đường".Bọn họ sóng vai chạy, trên đường cả hai đều không nói câu gì, lúc này cơn mưa đã dần nhỏ hạt.Ở xa xa có thể thấy ánh đèn le lói.Nơi nào có người sống thì nơi đó sẽ có ánh đèn.Con người ai cũng thích ánh sáng, không ai thích bóng tối cả.Chỉ là bóng tối ở khắp mọi nơi, mọi người chỉ có thể tụ lại gần nhau, thắp thêm một hai ngọn đèn, thì mới cảm thấy sáng hơn một chút.Tức đại nương trong lòng cũng chút bối rối.Thích Thiếu Thương nắm lấy tay nàng khẽ kéo đi, chỉ nghe Tức đại nương lầm bẩm: "Bọn họ không biết đã ra sao...".Thích Thiếu Thương cũng cảm giác được, nói: "Nàng không phải là đang giận ta chứ?".Tức đại nương ngước mắt nhìn lên bầu trời, ánh trăng như phủ một làn nước lên khuôn mặt, chầm chậm lộ ra từ trong mây: "Kiếm của Lưu Độc Phong, trong tình cảnh đó, có lẽ không tha mạng cho người khác".Thích Thiếu Thương nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tức đại nương: "Đại nương, ta...".Tức đại nương khẽ tránh, Thích Thiếu Thương thấy vậy liền rút tay về.Tức đại nương cũng phát giác mình làm như vậy, đã quá lộ liễu, vì vậy liền đáp: "Muội chỉ lo lắng cho sự an nguy của mọi người mà thôi".Thích Thiếu Thương nói: "Huynh biết".Chàng ngừng một lúc rồi nói: "Chắc nàng giận ta lâm trận bỏ chạy, đó là hành vi của kẻ ươn hèn".Tức đại nướng nhướng mày nhìn Thích Thiếu Thương một cái, muốn từ nét mặt đọc được tâm ý của chàng, nhưng lại bị thần sắc chán nản phủ đầy trên khuôn mặt chàng cản lại, bước lên một bước, nắm lấy tay chàng nói: "Ta biết huynh làm vậy chỉ là bất đắc dĩ, võ công của Lưu Độc Phong quá cao, chúng ta hai mươi lăm người liên thủ, chưa chắc đã địch được. Chỉ là, sớm hay muộn đều phải chết, vậy chạy trốn để làm gì?".Sắc mặt Thích Thiếu Thương từ vẻ đau thương chuyển sang thống khổ.Tức đại nương tiến lên xem xét cánh tay cụt của chàng, quan tâm hỏi: "Vết thương sao rồi?". Sau đó lại hỏi tiếp: "Rất đau phải không?".Thích Thiếu Thương lập tức lắc đầu.Tức đại nương nói: "Cục diện vừa rồi, huynh có lưu lại cũng không có tác dụng gì, nếu có ra tay thì cũng chỉ mất mạng mà thôi... bất quá, nghĩ đến đám bằng hữu đã quen biết bao nhiêu năm vì chúng ta mà liều mạng, ta thực sự... thực sự không muốn chạy, nếu phải chết, thì phải chết cùng nhau, dù chết cũng thống khoái".Thích Thiếu thương nói: "Bọn họ không phải chết vì huynh!".Tức đại nương không hiểu chàng đang ám chỉ điều gì.Thích Thiếu Thương nói tiếp: "Bọn họ không biết huynh, nhưng mà, bọn người Cao Kê Huyết, Hách Liên công tử lại nhận biết nàng, bọn họ vì nàng nên mới đến cứu huynh".Tức đại nương lo lắng nói: "Bọn họ nhận lời muội, nhất định phải cứu huynh...".Thích Thiếu Thương nói: "Bọn họ là vì nàng mà chết".Tức đại nương nói: "Nhưng muội vì huynh mà không màng đến sống chết"."Huynh biết". Ngũ khí của Thích Thiếu Thương nhu hòa trở lại: "Đại nương, chúng ta đã cùng nhau trải qua biết bao sinh tử hoạn nạn, lẽ nào ngay cả điểm này huynh cũng không rõ sao?"."Vậy sao huynh không vui?". Tức đại nương hỏi."Muội cũng không vui". Thích Thiếu Thương nói, "Nhưng người đó vì muội mà đến, kết quả, chúng ta lâm trận bỏ chạy, bọn họ bảo vệ chúng ta mà tử chiến"."Chúng ta lưu lại đó thì có tác dụng gì?". Giọng Thích Thiếu Thương trở lên kích động, "Chúng ta chắc chắn không phải là đối thủ của Lưu Độc Phong, chắc chắc sau đó sẽ bị sẽ bị bắt hoặc bị giết, đến lúc đó thì có ai sẽ báo thù?"."Từ khi Liên Vân Trại bắt đầu từ sự việc của huynh mà gặp tai kiếp, đã kiến cho không ít người, Phích Lịch Đường Lôi môn, Toái Vân Hủy Nặc Thành, mà nay lão nhân gia cũng giúp đỡ, còn có cả Hách Liên vương phủ, từng người từng người một, từng đám từng đám một bị hủy gia diệt môn". Thích Thiếu Thương thống khổ nói: "Bọn họ vì bảo vệ cho huynh kẻ đáng ra phải chết sớm này đã phải hy sinh không ít người, rốt cục còn phải hi sinh thêm bao nhiêu người nữa đây?! Nếu như ta chết hoặc bị bắt về kinh thành thì ai sẽ báo thù cho họ?! Ta làm sao... đối mặt với bọn họ"."Sự sống chết của ta không quan trọng, ta đã nghĩ thông suốt rồi", Thích Thiếu Thương nắm chặt tay thống hận nói, "Cho dù bọn họ có chết đi, ta vẫn phải sống, sống để mà báo thù cho bọn họ"."Thù này, không thể không báo"."Vì báo thù". Chàng nắm lấy tay Tức đại nương, nói: "Trừ nàng ra, ta có thể hy sinh tất cả, cho dù mất đi cả liêm sỉ"."Phải sống để báo thù!".Thích Thiếu Thương nói: "Cho nên, vừa rồi ta không ở lại chiến đấu cùng với mọi người mà chọn chọn lựa bỏ chạy, vả lại mục đích của Lưu Độc Phong là ta, một khi ta chạy trốn, ông ta sẽ không có lòng nào mà chiến đấu tiếp, vậy nên ta bỏ trốn"."Ta mặc kệ, Cố Tích Triều, Hoàng Kim Lân, Văn Trương, Tiêu Vu Cừu, Lãnh Hô Nhi, Lý Phúc, Lý Tuệ, Phùng Loạn Hổ, Hoắc Loạn Bộ, Tống Loạn Thủy... còn có cả Lưu Độc Phong, sẽ có một ngày thiên đao vạn quả, một tên ta cũng không tha".Đào vong bao lâu nay, Thích Thiếu Thương vẫn chưa thoát ra khỏi vận đen, trong lòng có một nỗi oán độc chưa bao giờ có trong tâm thức của một hào kiệt."Muội đương nhiên hiểu được tâm ý của huynh". Tức đại nương ngậm ngùi nói: "Từ giờ đều là muội khuyên huynh đào tẩu, chỉ có giữ được tính mệnh, tất cả mới còn có cơ hội... nhưng mà, trong lòng muội, huynh mãi là một người anh hùng, hiện giờ thực sự nhìn thấy huynh lâm trận đào vong, trong lòng không biết làm sao... không ngờ... ài, thực sự là muội không đúng"."Không phải, Đại nương". Thích Thiếu Thương ánh mắt thâm tình nhìn Tức Hồng Lệ, nói, "Muội vẫn hy vọng ta phải mạnh, hy vọng ta được tốt, hôm nay ta thành như thế này... muội cũng không vui".Trong mắt Thích Thiếu Thương lóe lên quang mang thù hận, ngửa mặt lên trời: "Chỉ là, ta muốn báo thù, cho nên ta phải sống, ta vì đạt được mục đích bất chấp phải ngoan độc, vì hoàn thành tâm nguyện, ta không những phải sống mà còn phải sống thật thoải mái, để cho những kẻ không muốn ta sống phải tức điên lên, mất đi sự tỉnh táo... ha ha ha...".Tức đại nương có chút sợ hãi nói: "Huynh thay đổi rồi...". Muốn rút tay ra khỏi tay Thích Thiếu Thương nhưng không dám."Ta kỳ thực không thay đổi". Thích Thiếu Thương nói, "Ta chỉ muốn dùng biện pháp hữu hiệu nhất để đả kích địch nhân, muốn cho địch nhân sống không được vui vẻ, không vừa ý! Bọn chúng muốn ta chịu khổ sở thì ta càng phải sống thật vui vẻ!"."Vừa rồi muội đối với huynh như vậy, huynh đừng để trong lòng là được"."Đại nương". Thích Thiếu Thương thốt lên hai tiếng đó, ngữ khí chuyển sang nhu tình lay động lòng người."Những người đó, muội mời họ đến để giúp đỡ, tuy là bọn họ đại bộ phận đều có mong muốn riêng, chỉ là, bọn họ có chút, cũng thực sự tốt với muội...". Tức đại nương uyển chuyển nói: "Bọn họ có người rất thích muội, người trong giang hồ, gặp nhau như bèo nước, bọn họ dù có ý đồ, cũng không quá phận"."Ta biết tâm ý của bọn họ đối với muội, Đại nương". Thích Thiếu Thương nói: "Ta thấy thần sắc của Mục tứ đệ, liền đã hiểu được bảy tám phần. Đoạn thời gian này, ta không ở bên cạnh muội, muội đương nhiên cũng cần phải có bằng hữu tri giao."Ta biết ngay là huynh đầu óc hồ đồ đoán bậy tâm ý của người ta". Tức đại nương lườm chàng một cái, cười nói: "Ta chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với huynh, không giống như ai đó". Bàn tay nàng như muốn véo mũi chàng: "Ở bên ngoài phong lưu trăng gió, mà lại không thấy nữ tử vào vì an nguy của huynh mà xuất đầu lộ diện".Thích Thiếu Thương nhanh chóng chuyển đề tài: "Nói đến mới nhớ, Mục lão tứ không biết có chạy được không?".Chàng đương nhiên không biết rằng, Mục Cưu Bình bởi vì cứu Lôi Quyển đã chết trong tay Văn Trương cùng với Thư Tự Tú. Hơn nữa, Thẩm Biên Nhi và Tần Vãn Tình vì yểm hộ Lôi Quyển và Đường Vãn Từ, cả hai đã bị thiêu sống. Trong lúc sinh tử tồn vong, Lôi Quyển và Thích Thiếu Thương đều chọn cùng một cách.Trước tiên cần phải sống.Sau đó mới phục thù.Cách làm của hai người, không bàn mà hợp.Lẽ nào anh hùng mới biết anh hùng, trong lúc lâm nguy cách làm đều giống nhau, đều không màng đến cái gì, bất chấp thủ đoạn? Lẽ nào những người như vậy nếu muốn sống, đều phải trả giá bằng sinh mệnh của những người khác?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận