Nghịch Thế Vũ Thần


Vương Hạo Thần quay lại phủ đệ của mình, trong lòng lại có chút u uất không vui, Đồng Tĩnh Vân có thể xem là một trong người đầu tiên mà hắn xem là bằng hữu, thế nhưng mối quan nhệ này lại chẳng kéo dài được bao lâu đã tan vỡ.

Đương nhiên, Vương Hạo Thần cũng không hối hận vì quyết định của mình, bởi vì hắn và Đồng Tĩnh Vân căn bản là hai loại người đối lập, căn bản không thể làm bằng hữu lâu dài.

Vương Hạo Thần đi vào trong nhà, cũng không trì hoãn trực tiếp đi vào căn phòng nơi Hình Nhân đang ở.

Cứ việc thương thể đã có chút tiến triển, thế nhưng Hình Nhân như cũ vẫn không thể rời khỏi giường, từ đó có thể thay thương thể của hắn đến cùng nặng bao nhiêu.

Hình Nhân nằm ở trên giường tĩnh dưỡng, lúc này nghe thấy tiếng bước liền mở mắt ra nhìn vào người đang đi tới.

- Rất xin lỗi, nơi này không thể ở được nữa, chúng ta sáng mai liền phải rời đi!

Vương Hạo Thần có chút áy náy nhìn Hình Nhân nói.

Hắn phải rời khỏi Đồng gia, Hình Nhân tự nhiên cũng không thể ở lại, trừ phi y muốn rơi vào tay gia tộc này, mà Vương Hạo Thần sau tất cả mọi chuyện ở Đồng gia, đối với Hình Nhân sau cùng lại xuất hiện một đồng tình, vì thế muốn đem y cùng đi với mình.

Có thể nói là bởi vì nể phục Hình Nhân tính cách, hoặc là không muốn để Đồng gia được như ý, cũng có thể là đồng bệnh tương liên.

- Vì cái gì?

Hình Nhân hơi nhíu mày.

Hình Nhân biết Vương Hạo Thần hiểu rõ thương thể của hắn nặng đến mức nào, đứng nói là đi lại, coi như đứng dậy cơ hồ đều là thiên phương dạ đàm, vì thế nếu như không phải rơi vào tình thế bất đắc dĩ, Vương Hạo Thần tự nhiên sẽ không để cho hắn phải rời đi.


Chẳng lẽ Đồng gia đã biết chuyện Vương Hạo Thần âm thầm che giấu hắn, cái này dường như không hợp lý lắm, nếu thực sự là như vậy, Đồng Thiên Tân sớm đã chạy tới bắt hắn đi, Vương Hạo Thần làm gì có cơ hội đi tới nói với hắn những lời này.

- Đồng gia không dung!

Vương Hạo Thần qua loa nói, tựa hồ không muốn đề cập nhiều đến vấn đề này, bởi vì đây là một cái gai trong lòng hắn, từ nhỏ lớn lên trong cảnh bị người khác nhục nhã, dẫn đến việc hắn ghét nhất chính là bị đối xử như vậy, hơn nữa còn là từ một người mà hắn đã coi là bằng hữu.

Hình Nhân nghe vậy, không khỏi sửng sờ một chút, chợt cất tiếng cười to nói:

- Ha ha! Thật không nghĩ tới, ngay cả ngươi cũng rơi vào hoàn cảnh như vậy! Đồng gia thực sự là biết cách đi gieo thù hận... khụ khụ...

Cười lớn một tiếng, kích phát thương thể trong người, khiến cho Hình Nhân không nhịn được ho lên mấy tiếng, sau khi bình phục lại, mới nhìn Vương Hạo Thần nói tiếp:

- Thương thể của ta không phải ngươi không biết, căn bản không thể đứng lên...

Không đợi hắn nói hết, Vương Hạo Thần đã lấy ra một chiếc bình ngọc đưa đến trước mặt hắn.

- Đây là Khô Mộc Đan, đem nó ăn vào, thương thể của ngươi rất nhanh sẽ hoàn toàn bình phục!

Vương Hạo Thần khẽ nói.

- Thương thể của ta... không phải đan dược tầm thường có thể trị... tê... đợi một chút! Ngươi nói là Khô Mộc Đan?


Hình Nhân ban đầu không quá để ý đến Vương Hạo Thần lời nói, bởi vì thương thể của hắn thực sự rất nặng, không phải đan dược am phẩm trở lên căn bản không có cách trị khỏi, thế nhưng hắn rất nhanh liền khựng lại, bàn tay có chút cầm lấy bình ngọc, đem đan dược bên trong đổ ra trên lòng bàn tay.

Đan dược vừa ra, một cỗ nhàn nhạt đan hương liền lan tỏa khắp phòng.

Chỉ khẽ hít vào một hơi đan hương, Hình Nhân đều có thể cảm giác được thương thể của mình vậy mà lại có chuyển biến tốt.

- Thực sự là Khô Mộc Đan?

Hình Nhân hai mắt trợn trừng, có chút không dám tin tưởng vào vật mình đang cầm trong tay.

Phải biết, Khô Mộc Đan thế nhưng là tứ phẩm cao cấp đan dược, là loại đan dược cho dù là tại khắp Đông Hoa hoàng triều đều có thể xem là tương đối trân quý, chỉ có tứ phẩm luyện dược sư trở lên mới có năng lực luyện chế.

Hình Nhân biết rõ Khô Mộc Đan trân quý đến mức nào, bởi vì cho dù tìm khắp Đồng gia cũng đừng mong có thể tìm được một viên tứ phẩm đan dược, bản thân hắn cũng chỉ là từ trên dược điển tìm được thông tin về loại đan dược này mà thôi.

Tại trong Nhai Đình sơn mạch phạm vi khu vực, cao cấp chỉ là tam phẩm đan dược, căn bản không có tứ phẩm đan dược, vì thế trong tay Hình Nhân Khô Mộc Đan lúc này, rất có thể chính là ở trong khu vực này một viên duy nhất tứ phẩm đan dược.

Bất ngờ có được một vật quý giá như vậy, cho dù là lấy Hình Nhân tâm tính cũng không nhịn được mà kinh ngạc đến ngây người.

- Khô Mộc Đan trân quý như thế nào không cần nói cũng biết, ngươi xác thực là muốn đem nó cho ta?


Kinh ngạc qua đi, Hình Nhân liền đưa mắt chăm chú nhìn Vương Hạo Thần, trầm giọng nói.

Tứ phẩm đan dược Khô Mộc Đan là thánh dược trị thương, cho dù là Vũ Quân cường giả bị trọng thương gần chết, chỉ cần còn sót lại một hơi, phục dụng một viên Khô Mộc Đan về sau liền có thể đem mạng hắn từ quỷ môn quan kéo trở lại.

Loại đan dược này, cũng chỉ có Tử Dương Tông loại này cao cấp tông môn có thể cầm ra, thế nhưng cũng tuyệt đối không thể tuỳ tiện phân phát, chỉ có một ít nhân vật quan trọng của tông môn mới có tư cách nhận được.

Có Khô Mộc Đan, tại dưới Vũ Vương cảnh giới chẳng khác nào nhiều thêm một cái mạng, đan dược trân quý như vậy, Vương Hạo Thần lại cam tâm đem nó đưa cho hắn?

Phải biết, bọn hắn chẳng qua chỉ mới quen biết vài ngày, căn bản không có bao nhiêu giao tình.

- Ta cũng không muốn mang theo một cái phế nhân, như vậy chúng ta không ai có thể thoát được!

Vương Hạo Thần nói.

Vương hạo Thần đương nhiên biết rõ Khô Mộc Đan độ trân quý, kỳ thực hắn trên người đúng là không có bao nhiêu loại đan dược này, trước lúc hạ sơn, sư nương Nhạc Thi Dao tổng cộng cũng chỉ đưa cho hắn ba viên Khô Mộc Đan, chính là muốn để chohắn nếu rơi vào tình cảnh nguy hiểm tột cùng liền nhiều thêm một chút hi vọng sống, đây cũng là loại đan dược trị thương cao cấp nhất mà hắn có trên người.

Thế nhưng là, Vương Hạo Thần cũng hiểu rõ, nếu như hắn mang theo Hình Nhân trọng thương rời khỏi, sẽ không có cách nào che dấu, độ nguy hiểm sẽ tăng lên rất nhiều, trên đường rất có thể sẽ dẫn đến Đồng gia nghi ngờ, từ đó hắn và Hình Nhân liền một người đều không thể chạy thể chạy thoát.

Nếu đã quyết định giúp vậy liền giúp cho trót, xem như là để kết giao với Hình Nhân cái này hảo hán tử.

Hình Nhân thật sâu nhìn Vương Hạo Thần, rốt cuộc trịnh trọng nói:

- Đại ân của các hạ, Hình Nhân nhất định nhớ kỹ, sau này cho dù là núi đao biển lửa, chỉ cần các hạ nói một tiếng ta nhất định sẽ không chút do dự thực hiện!

Nếu có thể sống căn bản không ai muốn chết, mà Hình Nhân hắn thực sự so với bất kỳ ai cũng muốn sống, bởi vì hắn phải gánh trách báo thù cho gia tộc trên vai.


Chính vì vậy, sau khi được Vương Hạo Thần liên tiếp cứu mạng hai lần, Hình Nhân đã đối với người trước cực kỳ cảm kích.

Kỳ thực bản thân Hình Nhân trong lòng cũng chỗ suy nghĩ, Vương Hạo Thần có thể ở độ tuổi này có được Lục Tinh Vũ Sĩ tu vi, hơn nữa còn có Khô Mộc Đan dạng này thánh dược trị thương, hắn bối cảnh sau lưng chắc chắn không yếu, ít nhất phải mạnh hơn Đồng gia rất nhiều.

Vương Hạo Thần gật đầu, cũng không nhiều lời mà trực tiếp ra khỏi phòng, hắn cần phải làm một ít chuẩn bị, đề phòng trường hợp xấu nhất.

Hình Nhân thì lập tức phục dụng Khô Mộc Đan, lấy đan dược hiệu quả mà nói, thương thể của hắn tối đa trong vòng nửa canh giờ hoặc một canh giờ liền có thể hoàn toàn hồi phục, tu vi thậm chí có thể nhân cơ hội này tiến thêm một bước.

Đại khái nửa canh giờ về sau, Hình Nhân trên người thương thể triệt để khỏi hẳn, trên người bốc lên một cỗ khí tức không gì sánh được hùng hậu, so với thời kỳ đỉnh phong trước đó còn mạnh hơn không chỉ mấy lần, tựa như một ngọn núi lửa đang sắp bộc phát.

- Hắn đây là... muốn đột phá Vũ Linh Cảnh?

Vương Hạo Thần hơi liếc mắt nhìn.

Trong giới võ đạo thường có câu, đại nạn không chết tất có hậu báo, Hình Nhân tu vi trước đó đã đạt tới Cửu Tinh Vũ Sư, sau khi bình phục thương thể, tu vi lại có chỗ tiến triển, mơ hồ đụng chạm tới cái kia Vũ Linh bích chướng.

Bất quá để cho Vươgn Hạo Thần có chút kinh ngạc chính là, cỗ khí tức cường đại kia chỉ hơi bùng lên một chút, sau đó liền nhanh chóng thu lại, cuối cùng biến mất không cần thấy gì nữa.

- Ngươi làm sao không nhân cơ hội này đột phá đến Vũ Linh?

Vương Hạo Thần đi vào trong phòng, nhìn Hình Nhân cười hỏi.

- Không có ý nghĩa, xem như ta đột phá đến Vũ Linh cũng không phải đối thủ của tên cường giả bên người Đồng Thiên Tân kia! Nếu như Đồng gia vì nhìn thấy ta đột phá ba động mà chạy tới nơi này, ta với ngươi chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn! Lại nói, ta chỉ vừa mới bước vào Cửu Tinh Vũ Sư không lâu, miễn cưỡng đột phá Vũ Linh căn bản là lành ít dữ nhiều!

Thương thể hồi phục về sau, Hình Nhân tâm tính cực kỳ tốt đẹp, cũng không có bởi vì việc không thể đột phá mà phiền muộn, phải biết hắn trước đó cơ hồ là chỉ còn nửa cái mạng, lúc này có thể bình phục hoàn toàn đã là thiên đại hảo sự, còn tu vi đột phá chỉ cần hắn còn sống liền tuỳ thời có thể làm được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận