Nghịch Thế Vũ Thần


Trình Sát sửng sờ nhìn Trần Lệ thi thể lạnh lẽo nằm trên mặt đất, một lạnh lẽo cảm giác nhất thời lan tỏa khắp toàn thân của hắn.

Hắn làm sao cũng không nghĩ tới, trên đời lại có một cái Lục Tinh Vũ Sĩ mạnh mẽ như vậy, đầu tiên là một kiếm bức lui bọn hắn hai cái Cửu Tinh Vũ Sĩ đỉnh phong, kiếm thứ hai liền trực tiếp đem Trần Lệ chém giết.

Phải biết, Trần Lệ thực lực là không kém gì Trình Sát hắn, Vương Hạo Thần có thể một kiếm giết Trần Lệ, vậy một kiếm giết hắn có gì là khó?

- Trốn! Lập tức trốn!

Trình Sát trong nội tâm điên cuồng gào thét, hắn tự biết bản thân không có khả năng là đối thủ của người trước mặt, tiếp tục đánh nữa, chờ đợi hắn chính là tử vong.

Nghĩ liền làm, Trình Sát hoàn toàn không có chút nào do dự, lập tức quay người dùng tốc độ nhanh nhất chạy khỏi chiến trường, một chút cũng không dám quay đầu lại, chỉ sợ Vương Hạo Thần đuổi theo không bỏ.

Ngoài dự liệu của Trình Sát, Vương Hạo Thần căn bản không có ý truy sát, ngược lại đem kiếm tra vào vỏ, y phục trên người từ đầu đến cuối không có một vết bẩn nào.

Đồng Tĩnh Vân ở một bên đã sớm ngây người, nàng nhớ rất rõ, Vương Hạo Thần không bao lâu trước đó thực lực nhiều lắm cũng chỉ sàn sàn Đồng Thanh Cương mà thôi, thế nhưng Trình Sát và Trần Lệ cả hai người đều là Cửu Tinh Vũ Sĩ đỉnh phong, bất luận là thực lực hay tu vi đều cao hơn Đồng Thanh Cương không ít, ở trong tay Vương Hạo Thần làm sao ngay cả một chút sức hoàn thủ cũng không có, còn bị hắn giống như thái dưa cắt rau giết ngược một người?

- Ngươi vì sao không đem Trình Sát tên kia cùng một chỗ giết? Lấy thực lực của ngươi, giết hắn có lẽ rất dễ dàng a!

Đồng Tĩnh Vân miễn cưỡng để cho bản thân mình bình tĩnh lại một chút, sửa sang lại mái tóc hơi rối loạn, đi tới Vương Hạo Thần bên người, nhẹ giọng hỏi.


- Mục đích của ta chỉ là bảo vệ ngươi an toàn!

Vương Hạo Thần nhàn nhạt nhìn Đồng Tĩnh Vân một cái, đơn giản hồi đáp.

Xác thực, lấy năng lực của Vương Hạo Thần lúc này, muốn giết loại võ giả như Trình Sát không có bao nhiêu khó khăn, thế nhưng hắn vì cái gì phải vì Đồng gia chém giết? Như hắn đã nói, mục đích của hắn chỉ đơn giản là bảo vệ Đồng Tĩnh Vân một mạng, cũng không muốn làm tay chân cho Đồng gia, vì họ trừ đi một cái địch nhân.

Đồng Tĩnh Vân thủy chung cảm giác Vương Hạo Thần thái độ đối với mình tựa hồ so với trước đó phải lãnh đạm không ít, chẳng lẽ hắn đã biết chuyện giữa nàng và Hoàng Thiếu Phong?

Mấy ngày này tại Đồng gia người biết chuyện nàng và Hoàng Thiếu Phong có quan hệ không tầm thường cũng không ít, chuyện này truyền đến tai Vương Hạo Thần tựa hồ cũng không phải chuyện lạ gì.

Nghĩ như vậy, Đồng Tĩnh Vân thần sắc liền có lúng túng, nhất thời không biết phải đối mặt với Vương Hạo Thần như thế nào.

Phải biết trước đó, là nàng và phụ thân hướng bên ngoài tuyên bố Vương Hạo Thần là vị hôn phu của nàng, nay nàng bỗng nhiên lại qua với nam nhân khác, cái này không phải đối với Vương Hạo Thần là một cái thiên đại sỉ nhục, đả thương lòng tự tôn của hắn hay sao?

Thật lòng mà nói, trong mắt Đồng Tĩnh Vân, Vương Hạo Thần ấn tượng so với Hoàng Thiếu Phong phải tốt hơn nhiều, bởi vì hai người dù sao quen biết đã lâu, hắn cho nàng những ký ức không thể nào quên, là nam nhân đầu tiên mà nàng thực sự động tâm, hơn nữa nếu như không tính bối cảnh, Vương Hạo Thần tựa hồ điểm nào cũng không kém Hoàng Thiếu Phong, thậm chí còn nhỉnh hơn người sau không ít.

Thế nhưng là, Hoàng Thiếu Phong là Tử Dương Tông thiếu tông chủ, thân phận bậc này Vương Hạo Thần có thể sánh với sao?

Đáp án theo Đồng Tĩnh Vân chắc chắn là không! Bởi nếu như thế lực sau lưng Vương Hạo Thần có thể sánh với Tử Dương Tông, vậy hắn sau khi biết mình bị nàng cho đội nón xanh làm sao lại không đi tìm Hoàng Thiếu Phong gây sự? Nhất định là vì ngay cả thế lực sau lưng Vương Hạo Thần cũng không dám đắc tội với Tử Dương Tông, vì thế hắn mới giận mà không dám nói gì.


- Vương Hạo Thần, cái này không thể trách ta! Muốn trách thì hãy trách Hoàng Thiếu Phong có một cái hậu trường mạnh mẽ, hắn với ngươi càng có tư cách trở thành nam nhân của ta!

Đồng Tĩnh Vân trong lòng nghĩ thầm, rốt cuộc đè xuống cảm giác tội lỗi trong lòng, tâm tình tốt hơn không ít.

Nàng không muốn và cũng không cho rằng lựa chọn của mình là sai lầm, Vương Hạo Thần cho dù ưu tú hơn nữa, có thể sánh với một cái thế lực khổng lồ như Tử Dương Tông sao? Vậy nàng vì sao không thể lựa chọn một cái lão công có thể cho nàng một cái hậu trường mạnh mẽ hơn so với Vương Hạo Thần đây?

Vương Hạo Thần không biết Đồng Tĩnh Vân đang suy nghĩ cái gì, hắn lúc này đang tập trung quan sát trận chiến giữa Đồng Thiên Tân và hắc y nhân ở phía xa, lông mày hơi nhíu lại lộ ra vẻ lo lắng.

Đồng Thiên Tân và hắc y nhân vốn dĩ tu vi chênh lệch không nhiều, nếu như đánh cận chiến thì người trước tất thắng, thế nhưng Đồng Thiên Tân lúc này lại chỉ có thể phát huy ra 6 thành lực lượng, kết quả tự nhiên là bị hắc y nhân treo lên đánh, ứng phó cực kỳ chật vật, đánh tiếp chỉ sợ rất khó có phần thắng.

Vương Hạo Thần tự nhiên không phải lo lắng cho an toàn của Đồng Thiên Tân, cái hắn lo là một khi hắc y nhân diệt xong Đồng Thiên Tân, nhất định sẽ quay sang tiện tay giải quyết hắn và Đồng Tĩnh Vân, cái này mới là việc để hắn lo lắng.

Lấy thực lực của Vương Hạo Thần lúc này, tại Vũ Sĩ bên trong có thể hô mưa gọi gió, thế nhưng đem chút thực lực này đặt trước mặt hắc y nhân tu vi đạt tới Vũ Linh cảnh thì lại không tính là cái gì, đối phương một bàn tay liền có thể đem hắn chụp chết, mà trận chiến giữa Đồng Thiên Tân và hắc y nhân, Vương Hạo Thần đồng dạng cũng không có tư cách nhúng tay, càng không nói đến việc xuất thủ trợ giúp Đồng Thiên Tân.

Lại nói, trận chiến ở nơi này động tĩnh lớn như vậy, đám Đồng gia hộ vệ kia lẽ nào bị mù hay là bị điếc, làm sao đến giờ này một cái cũng chưa thấy tới?

- Hết cách! Thật sự không được liền mang Tĩnh Vân tỷ chạy đi a!


Vương Hạo Thần thở dài.

………….

Lại chiến thêm mấy chục hiệp, Đồng Thiên Tân tình hình càng thêm nguy cấp, rơi xuống tuyệt đối hạ phong, tựa như lúc nào cũng có thể bại trận.

Hắc y nhân thì ngược lại càng đánh càng hăng, đem Đồng Thiên Tân đánh cho không hề có lực hoàn thủ, phải không ngừng lui về phía sau.

- Đại ca! Ta đến giúp ngươi!

Mắt thấy Đồng Thiên Tân hoàn cảnh đã là sơn cùng thủy tận, bỗng nhiên từ bên ngoài truyền tới một đạo thanh âm hùng âm, ngay sau đó, một đạo thân ảnh nhanh chóng chạy tới, tốc độ nhanh đến kinh người.

Người đến, chính là Đồng Thiên Tân đệ đệ, Đồng Vô Lệ.

Vương Hạo Thần nguyên bản đang muốn dẫn Đồng Tĩnh Vân chạy trốn, lại nhìn thấy Đồng Vô Lệ chạy tới, rốt cuộc thở phào một hơi, có Đồng Vô Lệ ở đây, bất kể là bọn hắn hay Đồng Thiên Tân đều xem như an toàn.

Đồng Vô Lệ tu vi là Tứ Tinh Vũ Linh, thực lực bất kể là so với hắc y nhân hay Đồng Thiên Tân đều mạnh hơn nhiều, chỉ thấy hắn chớp mắt một cái đã chạy tới hắc y nhân bên người, một chưởng nối tiếp một chưởng đánh ra, đem đối phương không thể không ngừng công kích Đồng Thiên Tân, bất đắc dĩ phải lui về thế phòng thủ.

Tu vi hai bên tranh lệch đến ba tiểu cảnh giới, hơn nữa không phải ai cũng giống như Vương Hạo Thần có sức chiến nghịch thiên như vậy, Đồng Vô Lệ đoán chừng chỉ cần trong 30 chiêu là có thể giải quyết đối thủ.

Đồng Thiên Tân rốt cuộc có cơ hội thở dốc, chỉ thấy hắn sắc mặt trắng bệch, nội ngoại đều bị thương không nhẹ, nếu như Đồng Vô Lệ không kịp thời đuổi tới, hắn xác thực là có nguy hiểm tính mạng.


Mà lúc này, từ bên ngoài lại có hai đạo thân ảnh chạy tới, là Hoàng Uyên và Hoàng Thiếu Phong.

- Đồng huynh! Ngươi không sao chứ?

Hoàng Uyên trước tiên tiến lên một bước nhìn Đồng Thiên Tân hỏi.

- Khục! Vẫn là không chết được!

Đồng Thiên Tân tùy tiện lau dính ở trên khóe miệng vết máu, cười khổ nói.

Hoàng Uyên khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn hắc y nhân đang đại chiến với Đồng Vô Lệ, cười nhạt nói:

- Đồng huynh! Xem ra có người muốn nhắm vào ngươi và Vô Lệ a! Vậy mà chấp nhận bỏ ra đại giới mời Thính Huyết Lâu sát thủ đến ám sát các ngươi!

- Cả Vô Lệ cũng bị nhắm vào?

Đồng Thiên Tân nhíu mày, nếu là bản thân hắn bị người khác nhắm vào, hắn còn có thể hiểu được, thế nhưng Đồng Vô Lệ chẳng qua chỉ mới trở về Đồng gia không được mấy ngày, việc này thậm chí còn chưa lan truyền ra ngoài, bản thân Đồng Vô Lệ càng không có khả năng gây chuyện với ai, đối phương làm sao còn nhắm vào y?

- Người tới là một cái Thính Huyết Lâu Tứ Tinh Vũ Linh sát thủ, may mắn ta có mặt ở gần đó nên kịp thời chạy tới trợ giúp mới giết được sát thủ kia! Vô Lệ cũng là lo lắng ngươi đồng dạng gặp phải ám sát, nên lập tức chạy tới cứu viện, may mắn là vẫn còn kịp!

Hoàng Uyên nói.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận