Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Ngụy Vô Nhan biến sắc, hỏi: "Có thể hay không là cái gì..." Nói đến đây, sắc mặt của hắn đột nhiên trắng đi.


Hiển nhiên, Ngụy Vô Nhan cũng nghĩ tới một cái sự thật đáng sợ.


Sở Dương ánh mắt chớp động, nói: "Đoạn đường này, trừ lúc chúng ta vừa

vào, xuất hiện trở ngại bé nhỏ không đáng kể. Sau đó một đường đi vàođịa phương người đời nghe tên biến sắc Hắc Huyết Tùng Lâm, không ngờ lại

không có trở ngại!"


"Mà Ngụy huynh ngươi, thứ nhất cũng không

có bộc lộ thân phận. Thứ hai, cho dù ngươi bộc lộ thân phận ở chỗ này

cũng không có lực chấn nhiếp quá lớn."


"Cho nên chỉ có thể có nguyên nhân khác!"


Sở Dương vừa nói, sắc mặt Ngụy Vô Nhan cũng càng ngày càng khó coi.


Sở Dương xoay người, nhìn Ngụy Vô Nhan: "Ngụy huynh, ở trong Hắc Huyết

Tùng Lâm, có thể làm được điểm này, dường như chỉ có một người."


Ngụy Vô Nhan khô khốc nuốt nước miếng một cái, nói: "Không sai, chỉ có một người."


Tiếng nói của hắn, trở nên hơi khô cằn.


"Nếu quả thật chính là người kia, hắn sao lại làm như vậy chứ?" Sở Dương hỏi.


Ngụy Vô Nhan thở một hơi, nói: "Ta cũng không biết."


Hai người trầm mặc.


Bất kể như thế nào, bây giờ đã xâm nhập đến một ngàn bốn trăm dặm. Các

trung tâm đã không xa. Nếu thật là người nọ có ý định để nhóm người mình đi vào, như vậy giờ phút này muốn thối lui, đã là chuyện không thể nào.


Bất kể phía trước là cái gì đang chờ đợi, ba người cũng chỉ có đi tới.


Nhưng giờ phút này, tâm tình đã có chút trầm trọng.


Ba người một đường đi về phía trước, Ngụy Vô Nhan thình lình phát hiện: Sở Dương tên tham tiền này, vẫn còn càn quét linh dược! Hơn nữa tần số lại phi thường dày đặc, căn bản là thấy được dược thảo, liền một mực không

buông tha!


Thậm chí có đôi khi phải chạy đường vòng thật xa, cũng phải đem dược thảo thu vào trong tay.


Điều này làm cho Ngụy Vô Nhan rất không minh bạch.


"Ngươi bây giờ còn có tâm tình mân mê cái này?" Ngụy Vô Nhan buồn bực:

"Suy đoán của ngươi, tuyệt đối không có sai, nhất định là người kia đang chờ gặp chúng ta, người kia tu vi sâu không lường được, chúng ta tuyệt

đối không phải là đối thủ của hắn, mà giờ khắc này, đi tới là nguy cơ

trùng trùng, lui về phía sau cũng là cửu tử nhất sinh! Loại thời khắc

này, ngươi vẫn còn thu thập dược thảo... Ta thật là phục ngươi."


Ngụy Vô Nhan lắc đầu: "Ngươi sao lại nắm chắc như vậy?"


Sở Dương khom lưng tỉ mỉ thu hồi một gốc Huyết Linh Chi màu đen, cũng

không ngẩng đầu lên nói: "Vì sao bây giờ không thể thu? Bây giờ cùng vừa này, có cái gì bất đồng sao?"


Bây giờ cùng vừa nãy có cái gì bất đồng sao? Ngụy Vô Nhan lại một lần im lặng.


Bây giờ cùng vừa nãy đúng là không có gì bất đồng, nhưng ngươi biết rõ

phía trước có một vị siêu cấp cao thủ thần bí khó lường, hung tàn thành

tínhđang chờ tìm ngươi gây phiền toái, mà vào thời khắc này ngươi lại

tâm bình khí hòa hái thuốc...


Nếu người nọ có ác ý, ngươi ngay

cả hái một trăm vạn gốc cây thiên tài địa bảo, thì cũng có tác dụng gì?

cả hái một trăm vạn gốc cây thiên tài địa bảo, thì cũng có tác dụng gì?

Chúng cũng không thể nào cứu mạng ngươi a.


Ngụy Vô Nhan đang

tìm lý do, chỉ nghe Sở Dương thản nhiên nói: "Ngụy huynh, là phúc thì

không phải là họa, là họa thì tránh không khỏi. Vô luận phía trước người nọ muốn làm cái gì, chúng ta cũng đều không tránh thoát. Cho nên lúc

này, thật sự không cần thiết lo lắng. Bởi vì lo lắng là vô dụng."


Ngụy Vô Nhan trương há mồm, lại im lặng.


Nói không sai.


"Phía trước người nọ nếu là muốn giết ta, vô luận như thế nào ta cũng

không tránh thoát. Ngay tại lúc này, ta hái những linh dược này thì có

quan hệgì?" Sở Dương cười nói.


Ngụy Vô Nhan ngạc nhiên.


Sao tư tưởng của người này và mình cùng nghĩ tới một điểm, nhưng lại hoàn toàn trái ngược nhau?


Sở Dương mỉm cười, nói: "Nếu người nọ căn bản không muốn giết ta, ta

thừa dịp bây giờ không ai quấy rầy thu thập linh dược, chẳng phải là

buôn bán có lời sao?"


Ngụy Vô Nhan ngạc nhiên. Chuyện này... còn có thể nghĩ như vậy?


Sở Dương ha ha cười một tiếng: "Ta cả đời này a, tín điều duy nhất

chính là... cả đời ngàn vạn chớ nên để lại bất cứ tiếc nuối nào! Nếu ta

nghe ngươi, chỉ lo sợ hãi mà không có hái linh dược, kết quả người nọ

không giết chúng ta... Đây chẳng phải là rất tiếc nuối sao?"


Ngụy Vô Nhan triệt để im lặng, đồng thời trong lòng mơ hồ bội phục:

Thiếu niên này mặc dù trẻ tuổi, nhưng tâm thái so với mình lại mạnh hơn

không biết bao nhiêu lần...


Khó trách người ta tuổi còn trẻ,

không chỉ có y thuật xuất thần nhập hóa, mà còn có võ đạo đạt đến Kiếm

Đế ngũ phẩm! Không trách được a...


Có tâm tính như vậy, cái khó khăn gì không vượt qua được chứ.


Đang than thở trong lòng, chỉ nghe Sở Dương cười quái dị một tiếng nói: "Hơn nữa... Cho dù hắn muốn giết ta, ta sao có thể đem nhiều thiên tài

địa bảo như vậy cho hắn? Đến lúc đó chỉ cần tát một cái, không phải có

thể phá đi toàn bộ? Giết ta còn muốn giữ lại những thứ linh dược này,

nào có chuyện tình dễ dàng như vậy?"


Ngụy Vô Nhan cơ hồ phun ra một búng máu, nhất thời cả khuôn mặt đỏ bừng, một đầu ngón tay hung

hăng chỉ vào Sở Dương, sắc mặt trong phút chốc bóp méo, có chút bi phẫn

nói: "Ngươi ngươi ngươi..."


Ngụy Vô Nhan suýt nữa xấu hổ khóc lên, cái này thật sự không mặt mũi nào gặp người mà.


Ta mới vừa rồi còn đem tiểu tử này nghĩ đến mức quang minh vĩ đại như thế, thì ra là hắn ác độc như thế... Ta thật là… thật là...


Tốc độ

của ba người càng ngày chậm. Bởi vì Sở đại thiếu gia dùng hết thảy thủ

đoạn, thu thập linh dược. Bất kể là lớn lên trên cây, chôn dưới đất, ẩn

núp... Cũng bị hắn thu vào tất cả.


Không chỉ là Ngụy Vô Nhan

nhìn quen mắt, ngay cả các cường giả đang âm thầm chú ý đến ba người

trong Hắc Huyết Tùng Lâm, trong mắt cũng phóng hỏa, toát ra lục quang

giống như lang sói.

giống như lang sói.


Con mẹ nó, chúng ta ở chỗ này nhiều năm như vậy, sao không có phát hiện nơi này có nhiều thứ tốt như vậy? Sao tiểu

tử này đến lần đầu liền phát hiện toàn bộ?


Chúng ta đi

theo hắn từ trưa, thấy hắn thu thập ít nhất một trăm gốc… Lấy tốc độ này suy tính, hỗn đản này trong mấy ngày qua, ít nhất là năm sáu trăm gốc

linh dược vào túi.


Lại vẫn không đủ!


Tất cả mọi người hàm răng hận đến mức ngứa lên.


Hơn nữa nghe hắn nói: Nếu người nọ muốn giết ta, ta liền hủy diệt toàn

bộ, chết cũng không lưu cho bọn hắn... Ta không ăn được thì người khác

cũng đừng hòng húp canh...


Mọi người liền khó chịu như ăn phải ruồi, tâm tư ăn tươi nuốt sống tiểu tử này cũng đều có...


Nha, gặp qua người vô sỉ, nhưng chưa từng thấy tên nào vô sỉ trực diện

như vậy. Đã đi trên đường tới đoạn đầu đài, sắp đầu rơi xuống đất mà còn không ngừng đi phủi đệm lưng...


Thật là vô sỉ đến vô hạn.


Mọi người thầm mắng trong lòng, chỉ thấy Sở Dương dừng lại, nhíu mày,

như có điều suy nghĩ nói: "Nơi này là một ngàn bốn trăm năm mươi dặm,

lại có nhiều người phía trước muốn ngăn cản chúng ta như vậy... Lão Ngụy ngươi có phát giác không, bốn phía có rất nhiều người, những người này

rõ ràng không có hảo ý, hơn nữa là không nghe hiệu lệnh..."


Ngụy Vô Nhan còn chưa kịp trả lời, đã nghe gặp bốn phía hô một tiếng, hơn mười vị cao thủ nhất thời bỏ chạy!


Mẹ kiếp, tiểu tử này tìm đệm lưng, nếu mình bị hắn nói như vậy trước

mặt đại nhân, cho dù đại nhân không tin chỉ sợ cũng muốn lột da...


Hay là rời khỏi ôn thần này thật xa thì tốt hơn.


Mọi người giải tán lập tức.


Ngụy Vô Nhan sợ run một hồi lâu, mới giươ ngón tay cái lên: "Ngươi độc

ác, một tiếng nói này, quả thực so sánh với uy vọng của người kia còn

lợi hại hơn!"


Sở Dương cười ha ha, nói: "Luôn bị những người

này đi theo, thật sự là quá không thoải mái, để cho bọn họ cút đi, mới

là lẽ phải a."


Bốn phía không có cản trở, Sở đại thiếu gia càng thêm không chút kiêng kỵ thu thập linh dược. Tốc độ cực nhanh, hạ thủ

cực chuẩn, để Ngụy Vô Nhan nhìn thấy mà giật mình.


Thậm chí,

người này không đi về phía trước cũng không lui về phía sau, mà đi vòng

tròn tìm kiếm linh dược, vừa kiếm vừa nói: "Linh dược thật nhiều, may

mắn ta đi vòng tròn, bằng không thật sự bỏ lỡ thì đời này không biết năm nào tháng nào mới có thể có cơ hội như vậy, lúc đó cũng phải hối hận

nổi..."


Đối với sự vô sỉ của tên này, Ngụy Vô Nhan xem thế là đủ rồi.


Chỉ có mười dặm đường, hắn lại đi suốt cho tới trưa. Chung quanh linh dược chu vi trăm dặm, vào hết trong túi hắn.


Nếu Ngụy Vô Nhan có thể tiến vào Cửu Kiếp Không Gian của Sở Dương, sẽ

thình lình phát hiện. Ở trong Cửu Kiếp Không Gian, loại linh dược toàn

thân màu đen trong suốt, đã chồng chất thành một ngọn núi lớn.


Mà tòa bên cạnh núi linh dược, còn có một vị Kiếm Linh mặt mày hớn hở

tinh tế đếm, bộ mặt thỏa mãn, một bên đếm một bên lẩm bẩm tự nói: "Một

mùa hu hoạch lớn nữa, mùa thu hoạch lớn nữa ha ha ha... Thật là đã

nghiền a ha ha ha..."


Một bên đếm một bên tính toán, Kiếm Linh

cảm thấy, cho dù Sở Dương bây giờ thu tay lại. Dựa vào những dược liệu

này, ở Gia Cát thế gia Vạn DượcĐại Điển, chẳng qua là dùng những linh

dược cùng chủng loại dư thừa, phẩm chất không tốt lắm đi đổi những thứ

khác, cũng trở thành muốn đổi cái gì… thì đổi cái đó!


Hơn nữa!


Còn có thể có không ít lợi nhuận...


Nhưng Sở đại thiếu gia rõ ràng không nghĩ sẽ dừng tay. Hắn vẫn còn tân

tân khổ khổ chuyên cần, siêng năng nỗ lực, nhìn tinh thần Sở Dương đầy

sức mạnh, Ngụy Vô Nhan tuyệt đối tin tưởng: Không gian chứa đựng của

thằng thật sự là quá nhỏ. Nếu khá lớn thì hắn có thể sẽ đem trọn Hắc

Huyết Tùng Lâm, một miếng đất cũng không để lại toàn bộ cất vào.


Đối với cái suy đoán này, Ngụy Vô Nhan tuyệt đối không có bất kỳ hoài nghi!


Càng về sau, Ngụy Vô Nhan dẫn theo Sở Nhạc Nhi tựa vào một cây đại thụ ngủ gật, mặc cho tên khốn kia tự đi sưu tập linh dược.


Lại đi hai ngày, rốt cục đi được năm mươi dặm.


Một ngàn năm trăm dặm.


Tốc độ sưu tầm linh dược của Sở Dương nhanh hơn...


Ở nơi này một ngày, Sở Dương đang ở vùi đầu đào móc một gốc cây Hắc

Huyết Chu Quả... Gốc Chu Quả này, rõ ràng đã có năm sáu ngàn năm, phải

biết rằng, ở Hắc Huyết Tùng Lâm sinh trưởng năm sáu ngàn năm, đây tuyệt

đối không phải chuyện đùa!


Nhất là Chu Quả.


Gốc Chu Quả này lớn bằng cánh tay, toàn thân cũng đã trong suốt, bên trong mơ hồ có ánh sáng lưu động.


Trên thân sinh trưởng ba bốn mươi trái cây màu xanh nhạt, rõ ràng còn

chưa thành thục. Nhưng Sở Dương cũng không kịp đợi, không thể làm gì

khác hơn là đem trọn vẹn Chu Quả Thụ đào lên, dứt khoát dời đi.


Vừa mới đào ra một nửa, đột nhiên một cái thanh âm nổi giận nói: "Ngươi đào móc những vật vô chủ khác thì cũng thôi, nhưng ngươi lại mơ ước Chu Quả Thụ của ta! Thật sự làm cho ta không thể tha thứ! Vật này ở ngay

đây, ai mà không nhìn thấy? Ngươi thật là chiếm tiện nghi đến mức bao

nhiêu cũng không đủ rồi..."


Sở Dương tay mắt lanh lẹ, giả vờ

muốn đứng dậy đáp lời, tay phải âm thầm mãnh liệt dùng sức, đem rễ cây

Chu Quả Thụ chặt đứt nhổ ra, chà một tiếng trước tiên nhét vào Cửu Kiếp

Không Gian, lúc này mới xoay người lại.


Không khỏi ngẩn ra.


Đồng thời hai mắt tỏa sáng.


Chỉ thấy trước mặt có một cái Bạch y nhân bộ mặt giận dữ, đối hành vi bất lương vừa rồi của hắn tức tới lệch mũi.


Sở Dương không nghĩ tới, chẳng qua là trong lòng kỳ quái: Thế nào ở Hắc Huyết Tùng Lâm loại địa phương này, còn có Bạch y nhân tồn tại?!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận