Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Thanh âmthản nhiên này cũng không cómang theo nhiều ítcông lực, nhưng

thanh âmnhẹ nhàng bayđi, thì mỗi người đều cóthể nghe rõràng rành mạch.


Tuy rằng thanh âm cóvẻ lạnh nhạt, nhưng tràn đầy một loại tịch mịch xâm nhập thần hồn, cùng một loại cảm giác chán đến chết, tựa như mấy trăm

caothủ Dạ giatrước mặt hắn, vẫn như cũkhông vực dậy nổi một chút tinh

thần.


Mọi người đồng thời bừng tỉnh, đều đi ralều trại, đưa mắt nhìn lại.


Chỉ thấy ởbốn mươi năm mươi trượng phía ngoài, trên đỉnh một cây đại

thụ, một bóng người côđộc, đứng chắp tay, nhìn lên trời cao, quần áomàu

đen, đang phất phới trong gió.


Làm chongười ta cócảm giác, người này tựa như là cóthể baytheo gió bất cứ lúc nào, baytrở về nơi mênh mông ởgiữa thiên địa.


"Vị tiền bối này là..." Trong giatộc Dạ thị, Dạ tứ giaDạ VôThiên

caogiọng hỏi: "Xin hỏi tiền bối tìm lão tổ tông của chúng ta cóchuyện

gì?"


Hắc ynhân ngửa đầu nhìn bầu trời, áobào rung lên một chút. Lập tức chậm rãi cúi đầu, nhìn Dạ VôThiên, nhìn thật kĩhắn một cái.


Dạ VôThiên tiếp xúc với ánh mắt của đối phương từ xa xa,đột nhiên cảm

thấy đôi mắt của đối phương hóa thành bầu trời đêm đầy sao, saolốm đốm

đầy trời, trong nháy mắt trước mắt là sao bayloạn khắp, cóchút cảm giác

đầu váng mắt hoatừ chỗ sâu trong thần hồn dâng lên. Thân thể tuyrằng vẫn bất động như trước, nhưng bên trong thần hồn đã cócảm giác như trời đất quay cuồng.


Dạ VôThiên nhịn không được một tayphủ trán, dùng sức nhắm haimắt lại, cố gắng nói: "Tiền bối..."


Rốt cuộc nói không ralời.


Nhưng người khác đều nhìn nhau hoảng sợ.


Tuy rằng Dạ VôThiên chỉ kêu lên một từ xưng hô, nhưng mọi người đều

biết, một tiếng này, chỉ haichữ ngắn ngủn, thật ra làđang xinkhoan dung.


Được coi làngang ngược vôcùng như Dạ VôThiên, lại cóthể bị đối phương liếc mắt một cái, liền biến thành như vậy? Như vậy đối phương

thuộc loại cảnh giới nào, tất cả đã cóthể đoán ra.


Hắc ynhân

ngẩng đầu một lần nữa, ánh mắt cóchút thẫn thờ nhìn lên ánh trăng ởtrên

trời, thật lâu sau, mới thản nhiên nói: "Dạ Võng Nhiên, nếu ngươi không

đi ra, taliền đivào."


Thanh âm tuylạnh nhạt, nhưng sự uyhiếp trong lời nói, cũng rất rõràng.


Ngươi không đi ra, taliền giết đivào! Tinrằng đám người của ngươi, cũng không đủ cho tagiết! Ngươi không muốn để chongười của Dạ giacác ngươi

đều chết ởchỗ này, vậy ngoan ngoãn đi ra cholão tử!


Những lời

này cũng không cónói ra,nhưng ởtrong lòng tất cả mọi người của Dạ giađều cảm thấy được một cách rõràng sự tồn tại của những lời này!


Đồng thời, một tiasát khí diđộng ởgiữa thiên địa, cóvẻ như đang dần dần khuếch tán. Sát khí thản nhiên, như cónhư không.


Hắc ynhân ởtrên ngọn cây nhẹ nhàng thở dài một tiếng, mang theo một chút bất đắc dĩ.


Tất cả mọi người cảm thấy một tiếng thở dài này mang ýnghĩa như thế

nào: Haizz, vẫn chưa thể khống chế sát khí một cách tự nhiên, tu vicòn

chưa đủ...


Tất cả mọi người làhoảng sợ vôcùng.


Có thể

đem sát cơbiến thành vôhình, chỉ cóchí tôn ngũ phẩm đã ngoài mới cóthể

làm được. Hắc ynhân ởtrước mắt đã làm được như cónhư không, lại cóthể

còn chưa đủ...


Một thanh âmnặng nề vang lên từ trong trong

doanh địa của Dạ gia: "Quyết chiến như vậy, vốn làđám tiểu bối cọ xát

trút bớt giận dữ, thế hệ trước như chúng taluyện một chút binh...Sao

Tiêu giacác ngươi lại cóthể choloại caothủ như ngươi xuất chiến?"


Trong thanh âm, thật sự cóchút bất mãn. Hiển nhiên làđang trách Tiêu giachuyện bé xé ra torồi.


"Ha hả... Chúng ta làthế hệ trước?" Hắc ynhân trên ngọn cây phát ramột

ting cười khẽ: "Dạ Võng Nhiên, aivới ngươi là... Chúng tathế hệ trước?”


Dạ Võng Nhiên nói: "Không phải làchúng tasao?”


Hắc ynhân trên ngọn cây đã imlặng, ngay sauđó, bỗng nhiên, hắn dùng thần hồn lực quát lên một tiếng: "Dạ Võng Nhiên!”


Theo một tiếng thần hồn này hét lớn, tất cả Dạ gia caothủ, đồng thời

cảm nhận được bên trong thần hồn ýniệm của chính mình, đột nhiên xuất

cảm nhận được bên trong thần hồn ýniệm của chính mình, đột nhiên xuất

hiện một mảnh Huyết Hải mờ mịt.


Sau khihét lớn một tiếng, trong một mảnh biển máu này, đột nhiên xuất hiện sóng gió ngập trời! Màu máu

đỏ tươi, cùng trường thiên đại liên tiếp lại với nhau, không còn cónhan

sắc khác.


Nhịn không được đều nhắm mạnh haimắt lại, thân mình lắc lư haicái. Thật lâu không dám mở tomắt, trên mặt, to rakinh ngạc.


Xoát một tiếng, một đạo hắc ảnh từ trong doanh địa của Dạ gia bay

ra,nhẹ nhàng baylên, bay ra bamươi trượng, thẳng tắp sát mặt đất, thân

mình gập lại tuyệt đẹp, xông ngược lên, sauđó giống như hỏa tiễn phóng

lên caonăm mươi trượng sauđó lại bồng bềnh bayđi.


Lại cóthể kéo dài khoảng cách, thân hình hạ xuống ởđỉnh một cây đại thụ cách Hắc ynhân bamươi trượng.


Tất cả động tác, đều làliền mạch lưu loát, đầu tiên là bayvút ởtầng

trời thấp, sauđó biến chuyển thành baylên, sauđó luivề phía sau, đứng

vững. Thế nhưng không cóthay hơi thở.


Loại thân pháp này, thật sự còn linh hoạt hơn chim chóc nhiều.


Nhưng Dạ Võng Nhiên cóloại thân pháp này thì vẻ mặt cũng thận trọng,

ánh mắt ngưng trọng, nhìn khuôn mặc bị chekín của của Hắc ynhân đứng đối diện, hít một hơi thật sâu, nói: "Thần hồn lực ngưng đọng quá!”


Người mặc hắc y chekín mặt hừ một tiếng, nói: "Dạ Võng Nhiên, ngươi làngười của đời thứ mấy trong Dạ gia?”


Dạ Võng Nhiên đứng thẳng thân hình, nói: "Ta chính làđời thứ sáu mươi

lăm của Dạ gia, truyền nhân của dòng chính, đứng hàng thứ sáu!”


Tuy rằng hắn còn chưa cóthừa nhận thân phận tiền bối của đối phương,

nhưng trả lời chitiết câu hỏi của đối phương, trên thực tế cũng đã làmột loại thái độ: bối phận của tathấp hơn ngươi.


Hắc ynhân ồlên

một tiếng, thản nhiên cười cười, nói: "Đời thứ sáu mươi lăm... Ừm, lão

hủ nhớ rõchính mình chính làtruyền nhân đời thứ năm mươi chín của Tiêu

giata... Hahả... Không thể tưởng được đời thứ sáu mươi lăm của Dạ gia,

cũng đã trở thành chí tôn rồi.”


Hắn tựa như lại cóchút ngỡ ngàng, thật lâu sau, mới hỏi: "Dạ tiền bối, còn tốt chứ?”


Dạ Võng Nhiên trầm mặc một chút, nói: "Lão tổ tông vẫn tốt!”


Hiện tại Hắn không xác định được thân phận của đối phương, cũng không dám không xác định, đành phải nói qua loamột ít.


"Ừm…" Đối với câu trả lời của Dạ Võng Nhiên, tựa như Hắc ynhân rất hài

lòng, thổn thức nói: "Đã baonhiêu năm... Trăng sáng này, vẫn làtrăng

sáng này.”


Những lời này, làm choSở Dương tránh ởtrong không

gian Cửu Kiếp gần như cười ratiếng: trăng sáng không phải làtrăng sáng

này, chẳng lẽ lại biến thành mặt trời haysao?


Dạ Võng Nhiên lại cóthể tràn đầy đồng cảm, lại cũng thổn thức theo một câu, nói: "Hồng

nhan đầu bạc, bạch cốt anhhùng, ngàn vạn năm đến, cũng chỉ cótrăng sáng

không thay đổi...”


Hắc ynhân thản nhiên nói: "Không thay đổi, còn cóthiên đạo!”


Dạ Võng Nhiên sợ hãi chấn động, rốt cuộc cung kính nói: "Đa tạ tiền bối dạy bảo, không sai! Không thay đổi, còn cóthiên đạo.”


Hắc y mơnhân vuimừng gật đầu: "Trẻ nhỏ dễ dạy!”


Hắn vẫn khoanh taynhìn bầu trời, ngóng nhìn trăng sáng, nói bằng thanh

âmmờ ảo: "Tối naytrăng sáng saothưa, ánh trăng chiếu khắp, lão hủ đột

nhiên cómột chút ngỡ ngàng... Vìthế liền nghĩ đi rangoài một chút...”


Dạ Võng Nhiên cung kính nói: "Vâng.".


Hắc ynhân thản nhiên tiptục: " Ânoán giữa Dạ giacùng Tiêu gia ta,tồn tại đã lâu


.Chẳng quaquan hệ giữa haibên cũng luôn làhữu nghị, ngay cả khixuất hiện

chuyện kẻ sống người chết, cũng chưa baogiờ gây chiến. Dạ Võng Nhiên,

ngươi cóbiết, chuyện này là vì saokhông?”


Dạ Võng Nhiên cung

kính, nói: "Năm đó chín vị Thủy Tổ, thề ởtrước Cửu Kiếp kiếm, đời đời

concháu của ta ởphàm trần, vĩnh viễn làhuynh đệ, nếu làm sai, cửu đại

giatộc cùng nhau tiêu diệt.”


Hắc ynhân chậm rãi gật đầu: " Sau

Hắc ynhân chậm rãi gật đầu: " Sau

khilão hủ xuất quan, nhìn trăng sáng ở xa,lòng thấy cảm động. Rồi lại

biết được Dạ giacác ngươi ồạt xâm phạm, liện tự tanghi đến, đi rangoài

một chút.”


Trong lòng Dạ Võng Nhiên liên tục kêu khổ, thầm

nghĩ, ngài đi rangoài một chút như thế này... Nhưng cũng đừng tới tìm

tachứ, tađâu cóchịu nổi việc ngài tùy tiện đi rangoài một chút...


"Đột nhiên biết, người tới đây của Dạ giatên làDạ Võng Nhiên..." Tay

áocủa Hắc ytrên phất phơ màkhông phát ratiếng động ởtrên không trung,

hắn cũng nở nụ cười: "Tựa như đêm tối này, tangơ ngẩn... Liền tới tìm

ngươi nói chuyện.”


Dạ Võng Nhiên cảm thấy khổ sở, thầm nghĩ, thì ra là dotên của tarước lấy họa. Hỏi: "Xin hỏi tiền bối là...”


Hắc ynhân cười hahả: "Ta ởđời thứ năm mươi chín, đứng hàng thứ thứ mười chín. Hiện tại, ngươi cóbiết ta là aichưa?”


Sắc mặt Dạ Võng Nhiên lập tức biến đổi, thần thái càng thêm tôn kính,

nói: "Thì tinbối làngười năm đó được xưng Nhất kimphá thiên hoang Tiêu

Thập cửu gia! Năm đó Thiên Hoang tamtôn hoành hành ởđông nam, được xưng

là vôđịch, Thập cửu giatuân theo lệnh của giatộc chặn giết bangười này;

nghe nói chỉ ramột kiếm! Liền làm choThiên Hoang tamtôn lúc ấy không ai

bìnổi cúi đầu xưng thần, từ nayvề sau maidanh ẩn tích khỏi giang hồ...

Một kiếm kia, nghe nói tên là‘Sơn hàđộng ’!”


Hắc ynhân tựu như càng thêm vắng lặng buồn tẻ, nói một cách tiêu điều: "Chuyện cũđã qua, nhắc tới làm chi.”


Dạ Võng Nhiên nói: "Vâng.".


Hắc ynhân vẫn lẳng lặng yên đứng, vẫn không nhúc nhích, tựa như chìm vào trong những chuyện cũ.


Hắn bất động. Dạ Võng Nhiên cũng không dám động.


Hắn không nói lời nào, Dạ Võng Nhiên cũng không dám nói lời nào.


Thần hồn lực màđối phương thể hiện ra,đã làm chohắn hoàn toàn kinh sợ.

Hiện tại Dạ Võng Nhiên hoàn toàn tintưởng: Hắc ynhân ởtrước mắt, chính

làngười đã từng hoành hành Thượng TamThiên của Tiêu gia, làTiêu Thập cửu giatừng tung hoành qualại ởtrong trăm ngàn vạn caothủ!


Trong

truyền thuyết, sauđời của hắn ởTiêu gia, tuyrằng đời đời concháu, mỗi

một thời đại đều phải vượt quamười chín người, nhưng chưa cómột người

nào dám đứng thứ thứ mười chín!


Tiêu giaThập cửu gia, từ sau khiNhất kimphá thiên hoang, liền vĩnh viễn giữ lại thứ hạng này chomình.


Đối mặt với nhân vật truyền thuyết như thế, ngay cả làmột vị chí tôn

caothủ như Dạ Võng Nhiên, cũng muốn phát ratôn kính từ nội tâm, cùng

kiêng kị!


Thật lâu sau, chỉ thấy ống tay áovị Hắc ynhân ‘Tiêu

Thập cửu gia ’này phất một cái, thân thể nhẹ nhàng baykhỏi ngọn cây,

bayvề phía bầu trời đên mêng mông ở xa,để lại một câu nói thản nhiên:

"Đi theo ta.”


Liền bay đikhông quay đầu lại.


Dạ Võng Nhiên cũng không dám chần chờ chút nào, liền baylên đuổi theo.


Tốc độ của ‘Tiêu Thập cửu gia’ ởphía trước cũng không nhanh, ítnhất,

ởtrong mắt vị chí tôn như Dạ Võng Nhiên, tốc độ như vậy, thật đúng

làkhông để vào mắt. Cũng chính làtốc độ của thánh cấp màthôi...


Hắn thực không hiểu, vị tiền bối ‘Tiêu Thập cửu gia’ nếu phải nói

chuyền cùng mình, vì saophải dùng tốc độ chậm như vậy, không nhanh không chậm bayđi?


Nhưng ‘Tiêu Thập cửu gia’ chắp hai tay saulưng,

ngắm nhìn trăng sáng ởtrên trời, đitrên đường cóvẻ tiêu sái, tựa như vừa đi, một bên nhớ lại những chuyện cũ, một bên ởthẫn thờ, một bên lolắng, một bên tìm hiểu...


Loại phong thái xuất trần này của đối

phương, làm choDạ Võng Nhiên không dám lỗ mãng, càng không dám lên tiếng làm phiền. Đành phải bám theo, dùđối phương bay đivới tốc độ baonhiêu,

hắn cũng thành thật điđằng sau haimươi trượng, đitheo một cách nhẫn nại.


"Dạ Võng Nhiên, ngươi xemnúi sông ởđông namnày như thế nào?"

Đang bayđi, vị ‘Tiêu Thập cửu gia’ lại nói chuyện, vừa nói, chính làmột

câu hỏi.


Dạ Võng Nhiên đưa mắt nhìn quanh, nhìn từ trên không

trung, khen: "Núi thì hùng vĩ, cao vàdốc đồ sộ, trời đất hợp lại làm

một, thật sự làphong cảnh đệp nhất thế gian. Nơi thanh túnhư vậy, khó

trách hào kiệt trong Tiêu gia cóthể xuất hiện liên tục.”

trách hào kiệt trong Tiêu gia cóthể xuất hiện liên tục.”


"Ha hả..." Theo tiếng cười thản nhiên, ‘Tiêu Thập cửu gia’ thản nhiên lắc lắc đầu.


"Ý của tiền bối là?" Dạ Võng Nhiên khiêm tốn thỉnh giáo.


"Lúc trước, ta có maymắn đicùng Dạ tiền bối dạo chơi núi sông của Trung đô, khiđó, Dạ tiền bối từng hỏi tamột câu: Thập cửu, ngươi xemnúi sông

ởTrung đô như thế nào?" Tiêu Thập cửu giathản nhiên nói.


Tinh thần của Dạ Võng Nhiên lập tức chấn động, nói: "Vậy, xinhỏi năm đó tiền bối trả lời như thế nào?”


Hai người lẳng lặng bay quabầu trời như một đám mây.


Vào giờ phút này Dạ Võng Nhiên cảm giác được một cách rõràng bốn cỗ hơi thở cường đại đang ẩn núp ởphía dưới, nhưng, Tiêu Thập cửu giacũng

không cóphản ứng, chonên Dạ Võng Nhiên cũng làm bộ như không biết, liền

bayqua...


Chỉ làbốn thánh cấp...


Nếu Tiêu Thập cửu giađã đích thân đến, làm sao cóthể còn ra tayđánh lén?


Đối với điểm này, đối với phong độ của bậc tiền bối, Dạ Võng Nhiên đu tintưởng không điều kiện!


Không chỉ có làhắn, mỗi người trong cửu đại giatộc đều như thế. Caothủ

cái thế như thế, một khi ratay, nhất định lànúi sập đất tan, oanh oanh

liệt liệt! Làm gì cóchuyện đánh lén ởđây?


Huống chi, hiện tại

Dạ Võng Nhiên tràn đầy lòng hiếu kỳ cùng hamhọc hỏi. Hắn biết, nếu đối

phương nói như vậy, đó làchỉ điểm chomình, thường thường một câu của

caonhân như thế này, thì còn hơn chính mình khổ tumấy chục năm.


Dạ Võng Nhiên làm sao cóthể buông tha cơhội như thế?


‘Tiêu Thập cửu gia’ tựa như làmang theo ýcười thản nhiên, sau khigiống

như gió mát thổi quamấy dặm đường, mới lên tiếng: "Năm đó, Dạ tiền bối

hỏi tanhững lời này, taliền suynghĩ, vì saohắn lại hỏi tanhững lời này?”


Hắn thản nhiên nói: "Mà vừa rồi tahỏi ngươi, ngươi không cần

nghĩ ngợi lintrả lời, chonên, cái này đã chothấy, ngươi cũng không có

suynghĩ.”


Ngay lập tức Dạ Võng Nhiên ướt đẫm mồ hôi!


Một bên chủ động suynghĩ, một bên không suynghĩ, như vậy sự khác biết trong đó làrất lớn!


"Xin tinbối chỉ điểm." Dạ Võng Nhiên chỉ cảm thấy một trận gió lạnh

thổi đến, trên người lạnh lẽo, vào giờ phút này lại cóthể cảm nhận được

trời thumát mẻ.


"Năm đó sau khi ta suynghĩ, thì trả lời như thế này: Trung đô cùng đông nam, mỗi người mỗi vẻ đều quamuôn đời. Tiêu

Thập cửu giacười nhạt một tiếng rồi nói.


Dạ Võng Nhiên tập trung suynghĩ.


Trung đô cùng đông nam, mỗi người mỗi vẻ đều quamuôn đời.


Ý tứ trong những lời này, ngụ ýcũng không nhỏ. Rõràng coiTiêu giacùng

Dạ gianhư nhau; hơn nữa, lànói ranhững lời này ngay trước mặt lão tổ

tông Dạ, lá ganvị Tiêu Thập cửu gianày thật sự không nhỏ. Không biết

lúc ấy lão tổ tông đánh giá như thế nào?


Nghĩ đinghĩ lại, liền hỏi: "Xin hỏi tinbối, năm đó lão tổ tông Dạ trả lời như thế nào?”


‘Tiêu Thập cửu gia’ cười nhạt lắc đầu, nói: "Năm đó Dạ tiền bối nói:

Thập cửu quả nhiên làưng thị lang cố, anhhùng của một thế hệ!”


Ưng thị lang cố, anhhùng của một thế hệ!


Trong lòng Dạ Võng Nhiên chấn động, còn tự hỏi những lời này, những lời này, rõràng cóchút nghĩa xấu, nhưng cũng cóchút nghĩa tốt. Ýtứ của lão

tổ tông khinói những lời này, lànhư thế nào?


Hắn nghĩ nửa ngày, cũng không cóđáp án, rốt cuộc hỏi: "Như vậy, Thập cửu gia suynghĩ, câu

trả lời vừa rồi của vãn bối, thì như thế nào?”


Những lời này, cóchút ýtứ sosánh giữa mình với vị ‘Thập cửu gia’ năm đó.


Hắn muốn biết, chính mình chênh lệch ởchỗ nào.


Hai người giống như mây baygió thổi, không biết từ lúc nào, đã thổi quabốn năm ngọn núi liên tiếp, cách xaHắc Tùng Lâm


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận