Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Ba ngày ba đêm, cơ hồ toàn bộ hành trình kìm nén bực bội, duy trì sự cẩn thận từng li từng tí, thật sự không phải là dễ dàng. Vị đại sự, ngay cả thinh thoảng lấy hơi cũng không dám dùng sức, cũng may nhờ tất cả mọi người là đỉnh tầng thứ cao thủ nên mới nhẫn nại được tới đây.


Mục đích đã đạt, mọi người liền bắt đầu động tác kế tiếp.


Mạc Thiên Cơ nằm trong lá cây rậm rạp, lén lút nằm ở trên ngọn cây, cẩn thận nhìn núi lớn đối diện. Trong lòng bàn tay, chín đồng tiền sáng ngời quay tròn.


Chỉ chốc lát sau, chín đồng tiền đồng thời ở trong lòng bàn tay Mạc Thiên Cơ rung động, Mạc Thiên Cơ sắc mặt trong nháy mắt trầm trọng.


"Không có nghĩ đến Vân Thượng Nhân này còn là một vị trận pháp cao thủ." Mạc Thiên Cơ nói: "Nơi bày lại là Tinh vân tỏa định đại trận."


Thanh âm Sở Dương từ trong lá xanh truyền đến nói: "Trận pháp này có thủ đoạn nào nhanh chóng phá giải được không?"


"Thế gian trận pháp, có pháp có phá, tuyệt không có gì hoàn mỹ!" Mạc Thiên Cơ nói: "Chẳng qua là muốn phá giải Tinh vân tỏa định đại trận, nhất định phải đến được vị trí trọng yểu của trận pháp mới có thể nghĩ ra cách phá giải, có cái ngoài vào bên trong, cái từ trên cao xuống thấp phá giải, chỉ là ở đâu, bất luận trận pháp cao thủ đều không thể hoàn toàn bỏ được vị trí yểu hại. Chỉ cần phá hư nơi nào, đại trận vận hành tức thì dừng lại. Nhưng là, trận pháp trọng yếu tất nhiên sẽ được thiết trí ở chỗ núi cao nhất, mà nơi đó, tất nhiên sẽ có thủ vệ tồn tại, cố nhiên chưa chắc có quá nhiều thủ vệ, nhưng tất nhiên là có cao thủ."


Mạc Thiên Cơ thở phào nhẹ nhõm nói: "Còn có một mấu chốt nữa có thể xác định được, sơn thể của tòa Thiên Càn Sơn này chắc chắn không phải là do thiên nhiên tạo thành, chính là thông qua trận pháp gia thành mà nên. Tinh vân tỏa định đại trận chính là mấu chốt, mà trận này lại có 1 đặc điểm chính là, không cho phép nơi này tồn tại lỗ hổng gì, nói cách khác, cả tòa núi này ngay cả cái huyệt động cũng không có. Cho nên, ở bên kia quả quyết là không có lối ra."


Sở Dương sửng sốt nói: "Trận pháp này cũng rất cổ quái, có thể ảnh hưởng đến cả sơn thể!?"


Mạc Thiên Cơ nhẹ nhàng thở dài nói: "Trận pháp bố trí khó khăn, nhưng công hiệu cũng rất lớn, ta nghĩ ngày đó Vân Thượng Nhân lựa chọn trận pháp này, hơn phân nửa chính là nhờ trận có thể gia hạn lớn nhất cho sơn thể, ngoài ra, còn làm sơn thể tự chủ bổ khuyết tất cả các huyệt động, cứ như vậy, nếu xuất hiện người bỏ chạy, cũng có thể giấu diếm được tung tích. Ta mà là hắn, ta cũng sẽ chọn trận như vậy! Bất quá, có lợi cũng có hại, nếu như chúng ta có thể nhất cử phá vỡ vị trí trọng yểu, cơ hội thành công lại tăng nhiều!"


Sở Dương nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, mặt dãn ra cười nói: "Vậy thì tốt. Ngay cả là từ phía trên phá trận có chút nguy hiểm, nhưng chung quy so sánh với bên trong tràn đầy hang ổ con chuột còn hơn nhiều."


Mạc Thiên Cơ hừ một tiếng, tung người xuống.


"Chúng ta binh chia làm hai đường. Ngươi mang một tổ, ta mang một tổ, ta tò bên trái lên đường, ngươi từ bên phải lên đường, sau đó vây quanh đối diện hai đường hội hợp, cứ như vậy tạo thành một cái lưới, đem nhân thủ bên trong hoàn toàn vây kín, tuyệt sẽ không xuất hiện sự bỏ sót."


"Nhiệm vụ của chúng ta là tất cả mọi người sưu tầm cửa ra vào! Ở đối diện hội hợp sau, không thể ngừng, tiếp tục đem phạm vi sưu tầm lại một lần nữa, sau đó lại quay về tới đây, tại chỗ này một lần nữa tập hợp, tập hợp thu hoạch."


Mạc Thiên Cơ nói: "Nếu có nhất phương lục soát được không chu toàn, bỏ qua cửa ra vào..." Hắn lộ ra hàm răng trắng như tuyết cười cười nói: "Từ nay về sau, lão đại thay đổi người!"


Sở Dương giận dữ nói: "Thật là gan chó to, mới được mấy ngày đã muốn soán vị trí lão Đại của ta hả! Tại sao ngươi nhận định là do bên ta xảy ra sai sót? Nếu là bên ngươi sai sót thì sao?"


Mạc Thiên Cơ vung vung đồng tiền trong tay, thong dong mỉm cười nói: "Ta bên này nếu sai sót, ta cam nguyện thế thân cho Nhuế Bất Thông ngồi vào vị trí em út! Từ đó về sau các ngươi cũng có thể chỉ huy ta! Làm ca của ta!"

Mạc Thiên Cơ vung vung đồng tiền trong tay, thong dong mỉm cười nói: "Ta bên này nếu sai sót, ta cam nguyện thế thân cho Nhuế Bất Thông ngồi vào vị trí em út! Từ đó về sau các ngươi cũng có thể chỉ huy ta! Làm ca của ta!"


Nhuế Bất Thông cùng Kỷ Mặc, La Khắc Địch cũng là ánh mắt đột nhiên nổ tung phát sáng nói: "Tốt, một lời này đã định, cứ như vậy đi!"


Mạc Thiên Cơ rét căm căm cười hai tiếng, nói: "Lần này, các ngươi không có ở tổ ta!"


Kỷ Mặc nhe răng nhếch miệng.


Do Mạc Thiên Cơ kiên trì, Kỷ Mặc, La Khắc Địch, Nhuế Bất Thông cũng thuộc về tổ Sở Dương, những người khác, chính là Mạc Khinh Vũ, Thiết Bổ Thiên, Ô Thiến Thiến, Tự Nương, tổng cộng là tám người.


về phần tám người khác còn lại là một tổ khác do Mạc Thiên Cơ, người có âm mưu soán vị kia làm thống lĩnh.


Mười sáu người, phân làm hai tổ sau đó, hai tổ này giống như là hai đạo mũi tên nhọn nhanh chóng lao vào trong bóng tối.


Sở Dương biết rõ, lần hành động này tuyệt đối là một cái công trình to lớn, mà Mạc Thiên Cơ sở dĩ dùng cái lý do khiên cường tới cực điểm này đem Kỷ Mặc trọng thương phân phối đến cạnh mình, chính là tỏ vẻ Mạc Thiên Cơ căn bản không có nắm chặc.


Thật ra thỉ cũng xem như là Mạc Thiên Cơ ngầm nhắc nhở.


Sở Dương cũng phải phấn chấn tinh thần, đem lực chú ý tập trung đến hoàn toàn.


Một đường sưu tầm, rất nhanh, đi qua Thiên Càn Sơn mạch, lúc này mọi người mới phát hiện ra, ngọn núi này sơn thể làm sao lại giống như là một hình trụ đây!


Toàn thân núi hình dung mà nói hẳn là... Bốn bề núi vây quanh, chỉ có ở giữa có địa phương là đất trống, nhưng, bất kể là từ mặt nào nhìn lại, từ trên xuống dưới chính là một toàn thân kín mít, căn bản không người nào nhìn ra được, nơi này thật ra còn có trụ sở, có huyền cơ khác.


Mãi cho đến khi sắp đi đến phía đối diện, tại nơi càng ngày càng hoang vu Sở Dương mới tình cờ phát hiện ra một bụi cỏ, có vài chỗ, dường như bị giẫm qua? Truyện được copy tại Truyện FULL


Không thể bỏ qua bất kỳ dấu vết nào, đây còn lại là đầu mối rõ ràng như vậy.


Tức thì ở nơi này cẩn thận tìm tòi.


Không biết vì sao, ở chỗ này sử dụng dụng thần thức tìm tòi là hoàn toàn vô dụng; cuối cùng như cũ chỉ có thể sử dụng mắt thường tìm kiếm.


Một hồi lâu sau, Sở Dương dừng lại ở trước mặt một cây đại thụ.


Cái cây này cao lớn to lớn cường tráng dị thường, chu vi khoảng hơn ba mươi người ôm mới hết, thẳng tắp phóng lên cao, tựa như một cây trụ đỉnh thiên lập địa! Tựa hồ cùng thiên, cùng địa, cùng núi liên tiếp ở chung một chỗ, làm thành một cái cây vô cùng tự nhiên.


Sở Dương liên tục cẩn thận quan sát vỏ cây, rốt cục lộ ra một nụ cười.


Cây này nhìn như là cây bình thường nhưng thật ra là rỗng một.


Vì ổn thỏa, Sở Dương lấy ra Cửu Kiếp Kiếm đâm vào thăm hỏi một phen, bên trong quả nhiên tồn tại một cái lối đi, ở trong cây lớn này, chừng hơn ba mươi người ôm mới hết nên lối đi không thấy hẹp hòi chút nào, thậm chí cho dù một chiếc đại hình xe ngựa đi vào cũng có thể thuận lợi thông hành.


"Thật sự là quỷ phủ thần công!" Thiết Bổ Thiên ngẩng đầu nhìn ngọn cây cao ngất đâm thẳng vào mây, lá cây vẫn xanh biếc mà không nhịn được thở dài nói.


Đem lòng cây đào rỗng, chỉ để lại vỏ cây cùng với chút ít thân cây lại còn có thể sinh tồn được trăm vạn năm! Cây này cũng thật sự là sáng tạo ra một cái kỳ tích.


"Đây cũng là kết quả do trận pháp gia thành." Sở Dương thở dài một tiếng, nói: "Vân Thượng Nhân thật là một người bác học đa tài, ở thế gian này tựa hồ không có chuyên gì, là hắn không hiểu, đáng tiếc, một người kinh thái tuyệt diễm như vậy lại đi theo con đường không nên đi! Lấy tài ba của hắn, cho dù theo chính đạo chưa chắc đà không thể du ngoạn sơn thuỷ đỉnh phong, cần gì làm như thế này chứ?!"


Thiết Bổ Thiên tỉnh táo nói: "Vì thiện làm ác, nhất niệm hứng diệt, nhiên phàm là đại gian đại ác tất nhiên là kỳ tài ngút trời rồi! Nếu không phải, hắn cũng không có thể làm ra nhiều chuyện như vậy được, gây ra nhiều sóng gió như vậy mà còn không muốn người biết!"


"Có đạo lý, quả thật như thể." Sở Dương gật đầu nói.


Nhưng ngay sau đó mọi người tiếp tục đi về phía trước, một đường cẩn thận sưu tầm, cho đến một ngày sau đó, lúc cùng đám người Mạc Thiên Cơ tại phía đối diện hội hợp, hai bên trao đổi phát hiện của nhau sau đó lại đi lại con đường nhỏ cũ lần nữa tỉ mỉ sưu tầm.


Chờ sau khi lần nữa hội hợp, Sở Dương dẫn đầu buột ra khôi miệng nói: "Chỉ có một."


Mạc Thiên Cơ trong mắt lóe quang mang nói: " Đúng, chỉ có một, đây là một tin tức tốt."


Hai người liếc nhau một cái, cũng thấy được trong mắt đối phương sự hưng phấn! chỉ có một lối ra, đó chính là cơ hội nhất cử tiêu diệt toàn bộ đối phương.


Dĩ nhiên, kiến tạo địa phương như vậy, vốn là cũng tuyệt đối không thích hợp để làm ra cửa ra vào bốn phương thông suốt...


"Dưới mắt việc cấp bách chính là trước tiên đem người bảo vệ mắt trận trên đỉnh núi giết chết, chỉ cần có thể hoàn thành được cái này, cơ hội của chúng ta chuyển phần thắng xoay mình tăng năm thành trở lên!" Mạc Thiên Cơ nói: -"Sau đó, chúng ta có thể tò cửa động này một đường giết đi vào, không cố kỵ chút nào đại khai sát giới, diệt sạch tất cả Vạn Thánh chân Linh nơi đây!"

"Dưới mắt việc cấp bách chính là trước tiên đem người bảo vệ mắt trận trên đỉnh núi giết chết, chỉ cần có thể hoàn thành được cái này, cơ hội của chúng ta chuyển phần thắng xoay mình tăng năm thành trở lên!" Mạc Thiên Cơ nói: -"Sau đó, chúng ta có thể tò cửa động này một đường giết đi vào, không cố kỵ chút nào đại khai sát giới, diệt sạch tất cả Vạn Thánh chân Linh nơi đây!"


Sở Dương gật đầu, lập tức nói: "Ở chỗ này trấn thủ tất nhiên là một cao thủ, hơn nữa, có thể làm cho Thánh Quân tín nhiệm như vậy, ủy thác trách nhiệm nặng nề, tất nhiên là tâm phúc của Thánh Quân rồi, chuyên này để ổn thỏa, cần đi mấy người."


Sở Dương ngay sau đó điểm tướng nói: "Nhuế Bất Thông, Tạ Đan Quỳnh, Mặc Lệ Nhi, Đổng Vô Thương; các ngươi bốn người cùng ta đồng loạt ra tay! Khinh Vũ, Thiên Cơ cùng La Khắc Địch, Tự Nương, Nhạc Nhi chịu trách nhiệm lược trận, vạn nhất để người nọ trốn ra được, phải tất yểu đánh chết, tuyệt đối không thể để cho hắn bất kỳ sinh cơ nào!"


Mọi người ồn ào đồng ý.


Thân ảnh đám người Sở Dương chợt lóe lên rồi biến mất.


Những người khác theo sát phía sau, xông về đỉnh núi mây mù tràn ngập.


Trong mây mù mờ ảo.


Khúc Hữu Phong ngồi thẳng trên đỉnh núi, phun ra nuốt vào vân khí, không nhúc nhích, thoáng như một pho tượng đá vậy.


Ở dưới đỉnh núi đầy mây mù quanh quẩn, tin tưởng không người nào có thể nhìn ra được, ở dưới thân thể của hắn, cái này vốn cũng không phải là thực, mà là vực sâu mấy chục vạn trượng! Hắn hẳn là hư không ngồi ở trên vực sâu, lẳng lặng vận công.


Kể từ khi đảm nhiệm nhiệm vụ bảo vệ, hắn đã ở tại nơi này tu luyện hơn chín mươi vạn năm! Có lẽ, còn thời gian rất dài nữa...


"có một ngày, Vạn Thánh Chân Linh độc bá thiên hạ, ngươi, chính là đệ nhất công thần!"


Chỉ cần nghĩ tới những lời này của Thánh Quân, Khúc Hữu Phong khóe miệng không nhịn được lộ ra nụ cười tràn đầy sự châm chọc.


Cái ta muốn, cho tới bây giờ cũng không phải là đệ nhất công thần, cũng không phải là hết thảy danh lợi lợi lộc thế gian.


Ta chỉ muốn xem, đi qua tay của ta, để cho tấm càn khôn này được nhất thống, hoàn toàn chân chân chân chính bị khống chế ở trong tay của một người! Đó mới là ý nghĩa lớn nhất cho sự tồn tại của ta.


Đó mới là độc nhất vô nhị khoái cảm!


Như thế, mới không phụ công ta gần trăm năm vạn năm chờ đợi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận