Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Dương Nhược Lan vừa nói, nước mắt lại đổ rào rào rơi xuống.


Sở Dương giống như trước nghẹn ngào ôm chặt lấy mẫu thân, hai người ôm nhau thật sự cảm thụ được sự tồn tại của đối phương.


Một hồi lâu sau, Dương Nhược Lan mới đưa đầu Sở Dương từ trong lòng đỡ lên, lau nước mắt cẩn thận chu đáo nói: "Ngươi đứa nhỏ này, như thế nào lại gầy đi nhiều như vậy... Dương Dương, ngươi ăn không ít khổ cực sao... Đáng thương con ta, tuổi còn trẻ trên mặt lại đầy vẻ phong sương, ra bên ngoài làm sao tự tại thoải mái bàng ở nhà chứ..."


Sở Dương nín khóc mỉm cười nói: "Mẹ, chúng con một đường lặn lội đường xa trở lại, làm sao có không phong sương chứ... Chờ con rửa mặt xong là ngon ngay, con của mẹ thủy chung vẫn đẹp trai như vậy. Con nào có gầy đi... con so sánh với trước kia mập thêm bảy cân rưỡi đó..."


Dương Nhược Lan bất mãn nói: "Ngươi đứa nhỏ này, trở lại dám cùng ta mạnh miệng sao, ta nói ngươi gầy, ngươi chính là gầy, làm sao lại mập, làm sao lại thành mập mạp rồi?"


Ở trong mắt mẫu thân, hài tử chỉ cần không ở bên cạnh mình, như vậy khẳng định chính là ăn không ngon ngủ không ngon, coi như là thật mập đó cũng là gầy.


Sở Dương hắc hắc cười khổ, nói: "Mẹ, tất cả con dâu của ngài cũng tới đó..."


Dương Nhược Lan nghe vậy cả kinh, cơ hồ có chút kinh hoảng nói: "A? tóc của ta loạn loạn chưa? Y phục có bị nhăn không? Cái... Ngươi đứa nhỏ này sao không nói sớm đây..."


Ta nói sớm? Sở Dương trong lòng nói thầm...


Sau một khắc, Sở Dương thấy được công phu biến sắc mặt siêu phàm nhập thánh của mẫu thân. Chỉ thấy Dương Nhược Lan một tay đẩy Sở Dương ra, ngay sau đó lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai không thể đỡ nhanh chóng thu thập đầu tóc, xoa một chút mặt, tò trong lòng ngực lấy ra khăn lụa, đem bản thân mình thu thập sạch sẽ, sau đó "Quét" một tiếng, trên người bụi đất hoàn toàn biến mất.


Quay đầu nhìn Sở Dương lộ ra một cái nụ cười sáng lạn, ung dung thân thiết, nghiêm túc hào phóng nói: "Dương Dương, vợ của ngươi đâu?"


"Ách... Ách..." Sở Dương thấy vậy trợn mắt hốc mồm.


Nguyên đến mẫu thân mình cường đại như vậy a...


Nhanh như vậy đã thay đổi xong bộ dáng. Từ một vị mẫu thân tư niệm con trong nháy mắt biến thành bà bà chờ tiếp kiến con dâu mới.


Công phu như vậy quả nhiên là không thể tưởng tượng nổi, không thể tưởng tượng nổi, khó có thể hiểu, khó khăn để giải thích!


Quá rung động! Quá cường đại đi!


Bóng người chợt lóe lên, Thiết Bổ Thiên xuất hiện trước, nàng là bị Ô Thiến Thiển liên thủ với Mạc Khinh Vũ đẩy ra.


Bổ Thiên bệ hạ là người nhập môn đầu tiên kéo dài hương khói Sở gia, nàng không đánh trận đầu, người nào đánh trận đầu đây?!


Dĩ vãng một đời Đế Quân, hôm nay làm con dâu Sở gia đỏ bừng cả khuôn mặt, chân tay luống cuống.


Ách, thật ra thỉ cũng khó trách, người trước mắt tiêu chuẩn là người quen, trừ là bà bà hiện nay, dĩ vãng là sư tỷ...

Ách, thật ra thỉ cũng khó trách, người trước mắt tiêu chuẩn là người quen, trừ là bà bà hiện nay, dĩ vãng là sư tỷ...


Cái cái... Nữ hoàng đại nhân từ đáy lòng đầy lúng túng... Lúc trước mặc dù cũng đã từng gặp qua, cũng thừa nhận thân phận rồi nhưng một lần này vẫn lúng túng?


"Ách..." Dương Nhược Lan cũng là một trận kinh ngạc, nhưng ngay sau đó cười nói: "Điềm Điềm a..."


"Ân..." Thiết Bổ Thiên một trận thẹn thùng, dịu dàng ngã quỵ nói: "Bổ Thiên tham kiến bà bà."


Dương Nhược Lan cười không khép được miệng, vội vàng dìu dắt đứng lên nói: "Mau mau dậy đi, không phải là lần đầu tiên ra mắt, đâu cần tiến hành cái gì đại lê, nha đầu này thật là..."


Thiết Bổ Thiên đỏ mặt đứng lên.


Dương Nhược Lan đang định muốn lôi kéo Thiết Bổ Thiên về nhà, lại thấy trước mặt bóng người đung đưa, trong phút chốc lại thêm hai thiên kiều bá mị mỹ nhân tuyệt sắc nữa xá đối với mình.


"Con Thiến Thiển ra mắt bà *


"Con Khinh Vũ, ra mắt bà bà..."


Mạc Khinh Vũ cùng Ô Thiến Thiến thật ra thì tất cả cũng đà từng gặp qua Dương Nhược Lan, chẳng qua là khi đó cũng không phải là lấy thân phận vợ Sở Dương cho nên cũng không có phân lúng túng. Nhưng nhưng bây giờ lấy lễ tiết con dâu tham kiến bà bà, trong lòng sự thấp thỏm như thể nào tất nhiên khó có thể hình dung được, ít nhất không phải là văn chương có thể hỉnh dung được!


Lo sợ bất an.


Bà bà có thể để ý ta hay không đây? Có thể cảm thấy ta quá dở hơi hay không? Có thể có ấn tượng đầu tiên không tốt không? Có thể hay không...


Hai nàng vừa tự định giá, vừa châm chước, vừa cố duy trì tự thân hình ảnh tốt đẹp nhất, mặt đỏ bừng nở nụ cười.


Dương Nhược Lan nhất thời ngây dại.


Trăm triệu lần không nghĩ tới hôm nay thoáng cái nghênh đón ba cô con dâu, hơn nữa ai nấy cũng là chung linh lưu tú, ai nấy cũng là quốc sắc thiên hương, ai nấy cũng là tuyệt đại giai nhân trên trời khó kiếm dưới đất khó tỉm!


"Ai nha nha... Mau dậy đi mau dậỵ đi." Dương Nhược Lan vội bước lên phía trước, môi tay đở một cô, cuối cùng mới nhớ Thiết Bổ Thiên lại không đủ tay đỡ nên quay đầu lại hung hăng nhìn chằm chằm vào con mình một. Ngươi thằng oắt con này trở lại làm cho lão nương đẹp mắt rồi, lần đầu tiên gặp mặt ta chạy đi ra ngoài cũng không mang theo lê ra mắt... thất lễ như vậy ngươi nói sao bây giờ?


Đang suy nghĩ thì lại cảm thấy trong tay bất chợt xuất hiện hai cái vòng ngọc, ngay sau đó thấy con nháy mắt mấy cái.


Nàng vội vàng ha hả cười một tiếng nói: "Lần đầu tiên gặp mặt... các con cũng là người quen cả, thứ tốt tất cả cũng không gì lạ... Ân, đây là đồ gia truyền của Sở gia chúng ta... Đến đây, một người một cái, đeo lên đi... Mang lên người chính là người Sở gia rồi..."


Sở Dương trong lòng ho lên: Cái... Đồ gia truyền?...


Dương Nhược Lan ha hả thân thiết cười, đem vòng ngọc đưa cho mọi người. Sau một khắc, bản thân nàng ngây ngốc một chút. Sao ta lại nói khiêm nhường như vậy.

Dương Nhược Lan ha hả thân thiết cười, đem vòng ngọc đưa cho mọi người. Sau một khắc, bản thân nàng ngây ngốc một chút. Sao ta lại nói khiêm nhường như vậy.


Hai cái vòng ngọc vừa lấy ra, nhất thời sáng mờ vạn đạo, màu ngọc bích ngàn con; rạng rỡ sinh huy!


Tựa hồ cả trời cao ngân hà đều bị áp súc ở trong vòng tay này vậy.


Đây là thứ Sở Dương lấy được ở trong bảo khố của Nguyên Thiên Hạn. Thứ tốt của một đời Thiên Đế chắc chắn sẽ không là vật đơn giản.


Chỉ cần là nữ nhân, thấy đồ tốt trên căn bản không có khả năng chống cự.


Dương Nhược Lan cầm lấy rồi mà cơ hồ cũng không muốn đưa ra ngoài.


Mạc Khinh Vũ thấy cái mình thích là thèm, sau một tiếng hoan hô không nói hai lời liền nhận lấy đeo lên cổ tay mình, trên dưới phiên động, trong lòng tràn đầy yêu thích không buông tay.


Ô Thiến Thiến đồng dạng việc nhân đức không nhường ai, cũng đón tới, luôn miệng cảm tạ thưởng thức không ngừng, hiển nhiên là trân ái vô cùng.


Dương Nhược Lan khóe miệng không nhịn được co quắp một chút, lại nhìn Thiết Bổ Thiên hai tay trống trơn đứng ở một bên, càng thấy không phải nên đưa tay véo lô tai Sở Dương nói: "Ngươi tên du côn cắc ké..."


Nhưng cảm giác mình trong lòng bàn tay ấm áp, lại là hai cái vòng tay khác tia sáng bắn ra bốn phía xuất hiện.


Sở Dương cố lộng huyền hư tễ mi lộng nhãn, dụng ý không cần nói cũng biết.


Tâm nguyện được đền bù, Dương Nhược Lan nhất thời khôi phục ung dung hào phóng, liền đem một cái đưa cho Thiết Bổ Thiên, cười đến hết sức hiền lành nói: "Lần trước vào cửa đà quên cho ngươi... Lần này thống nhất bổ sung."


"Cám ơn bà bà." Tam nữ đồng thời cảm tạ.


Dương Nhược Lan cười đến không khép được miệng nói: "Ngoan."


về phần vòng tay còn dư lại thì lặng yên không một tiếng động đeo lên cổ tay mình, một bộ như sớm đã có vậy.


"Vòng này sau khi đeo lên, bị cao thủ dưới Thánh Nhân cấp công kích có thể hoàn toàn được miên thương tổn." Những lời này, Sở Dương đem lưu ở trong lòng, cũng không có nói ra.


Dù sao đối với đám người Mạc Khinh Vũ mà nói, công kích của cao thủ dưới Thánh Nhân cấp đã sớm đã không thể gây thương tổn được các nàng, không nói tới cái gì được miễn; nhưng đối với Dương Nhược Lan ở Cửu Trọng Thiên đại lục mà nói cũng thật sự là phòng thân chi bảo!


Cả Cửu Trọng Thiên đại lục, dường như ngay cả Thiên cấp cao thủ cũng không có, chớ đừng nói chi là Thánh Nhân cấp... Dương Nhược Lan mang vào rồi, cơ bản có thể nói là vô địch thiên hạ.


Buổi tối hôm đó, cả Sở gia đại viện đèn dầu sáng rỡ. Sở gia trên dưới người người cũng tâm tình phấn chấn, Sở Hùng Thành lão gia tử cười to không đứt.


Chỉ có cha mẹ Sở Nhạc Nhi là có chút mất mát, dù sao khuê nữ nhà mình lần này không có trở lại, không biết bao lâu mới có thể trở về. May mà -Sỡ Dương thông suốt giải thích, Sở Nhạc Nhi hiện tại rất lợi hại, hơn nữa rất vui vẻ, còn tìm được hạnh phúc của mình rồi...

Chỉ có cha mẹ Sở Nhạc Nhi là có chút mất mát, dù sao khuê nữ nhà mình lần này không có trở lại, không biết bao lâu mới có thể trở về. May mà -Sỡ Dương thông suốt giải thích, Sở Nhạc Nhi hiện tại rất lợi hại, hơn nữa rất vui vẻ, còn tìm được hạnh phúc của mình rồi...


Chờ không lâu sau là có thể mang theo con rể một đạo trở lại vân vân... Một hồi an ủi, Sở tam gia rốt cục thoải mái, bắt đầu tha thiết chờ đợi...


Một đêm chưa chợp mắt, Sở gia trên dưới tận tình say sưa, ngay cả đám người chững chạc như Sở Phi Lăng cũng uống đến say mèm. Nhìn con mình cùng ba cô con dâu phong hoa tuyệt đại, Sở đại gia cảm thấy an ủi chí cực, có thể nào không say một cuộc?!


Cửu Kiếp Kiếm Chủ trở lại!


Tin tức này đối với khắp cả Cửu Trọng Thiên đại lục mà nói, không nghi ngờ chút nào tuyệt đối là một cái tin tức chấn động. Trên thực tế, buổi tối hôm đó, Chấp Pháp Đường đã đến đây bẩm báo.


Phong Nguyệt hai vị Pháp Tôn đại nhân, tức thì mang nữ nhi lên đường mà đến, sở dĩ mang theo nữ nhi không phải là bởi vì nữ nhi cùng Sở gia có một tầng quan hệ sao...


Cùng nhau đến đây còn có Đệ Ngũ Khinh Nhu đại nhân hiện nay quyền cao chức trọng.


Nhận được cái tin tức này không lâu: úy Công Tử cùng thê tử hai người dắt tay nhau mà đến, trước mắt đã trên đường đi...


Còn có Hạ Tam Thiên hoàng cung truyền đến tin tức: Thiết Vân Đế Quân Thiết Dương đã lên đường, đang hướng về Thượng Tam Thiên mà đến.


Xem ra tên tiểu tử cũng muốn thăm cha mẹ... Tin tức này làm cho Sở Dương cùng Thiết Bổ Thiên rất là cảm thấy vui mừng...


Nói tóm lại, cả Cửu Trọng Thiên đại lục bởi vì Cửu Kiếp Kiếm Chủ trở về mà lâm vào một mảnh luống cuống hưng phấn trước nay chưa có.


Thậm chí, một số tổ chức cường đạo hay sát thủ toàn bộ đều ở trong mấy ngày rối rít ngừng kinh doanh và chỉnh đốn.


Đóng cửa không ra, vô hạn đàng hoàng, rất thức thời. Nói giỡn, không có thể không như vậy?


Trong truyền thuyết Cửu Kiếp Kiếm Chủ có thể là một vị ghét ác như cừu... Vạn nhất bị lão nhân gia ông ta biết được mình có chút không thành thật...


Tìm tới tận cửa rồi, vậy cũng không phải là xui xẻo bình thường nữa...


Cũng không cần xuất thủ, một hơi thổi sẽ đem chúng ta diệt hết... Truyện được copy tại Truyện FULL


Thậm chí thổi một hơi cũng có thể tiết kiệm được, chỉ cần hơi méo mó cái miệng, hơi chút ánh mắt, tự nhiên có thật nhiều người lao đến giết chết chúng ta!


Cho nên trong khoảng thời gian vẫn nên thành thật một chút. Mạng nhỏ chỉ có một cái, phải quý trọng một điểm thì thỏa đáng hơn!


Cả Thượng Tam Thiên trong phút chốc gió nổi mây phun, vô số gia tộc rối rít ra roi thúc ngựa, cũng là nhân vật cấp gia chủ đêm tối kiên trình chạy tới đông nam Bình Sa Lĩnh, bái kiến Cửu Trọng Thiên Thần Thoại Cửu Kiếp Kiểm Chủ đại nhân...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận