Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Mạc Thiên Cơ nói: "Ta làm sao không biết ngươi trọng cảm tình, nghe được khó tránh khỏi không thoải mái, nhưng... Có chút chuyện lúc này ngươi không thoải mái, lại là vì tương lai mọi người ở chung một chỗ, thiên trường cửu nhật nguyệt mãi mãi chung đụng khoái trá."


"Nếu là có người bị... Không thể đền bù thương tổn... Chúng ta sẽ vì hắn báo thù." Mạc Thiên Cơ đôi môi run run một chút, nói: "Nhưng, mọi người đã đến cảnh giới hiện tại, chúng ta đã không đường quay đầu lại nữa. Hết thảy cũng cần mỗi người tự mình gánh chịu.


"Muốn đi lên thiên hạ đỉnh thì không thể dựa vào người khác, dựa vào ngoại lực đi tới được


Mạc Thiên Cơ nói một câu cuối cũng làm cho Sở Dương hoàn toàn bỏ đi chủ ý.


Trầm mặc một lúc lâu rốt cục vẫn phải cho phép.


Đúng vậy muốn đi lên thế gian đỉnh, chỉ có dựa vào cố gắng của mình mới được. Tuyệt đối không thể dựa vào người khác đi tới! đối với việc bọn hắn tự mình tới cũng là tự rửa sạch sỉ nhục!


Tất cả mọi người là hạng người tâm cao khí ngạo, người nào có chấp nhận nhờ người khác mà đi lên chí tôn vị?


Ngay cả là huynh đệ, ngay cả hiểu lẫn nhau như thế nào thì cũng không được.


"Ta hiện nay muốn đi Yêu Hoàng Thiên một chuyến, xử lý một chút chuyện." Sở Dương quyết định thật nhanh, nếu đã có quyết định liền lập tức bắt tay vào thi hành, do dự giẫm chân tại chỗ chỉ sẽ hỏng việc. Text được lấy tại Truyện FULL


"Chờ ta đi qua Yêu Hoàng Thiên, sắp xếp xong xuôi nhiều loại chuyện thì liền mang theo đám Khinh Vũ, Bổ Thiên... Đi Đông Hoàng Thiên, nhờ Tuyết Lệ Hàn mở ra con đường rời Cửu Trọng Thiên Khuyết. Trở về Cửu Trọng Thiên đại lục một chuyến."


"Vừa lúc này... Muốn đi Vong Mệnh Hồ một chuyến." Sở Dương trong mắt có thật sâu tư niệm nói.


Không chỉ là vì Vong Mệnh Hồ, cũng vì bằng hữu, huynh đệ, cha mẹ, người nhà...


"Tốt."


Mạc Thiên Cơ gật đầu nói: "Ta sẽ vui vẻ mà từ đó ẩn cư ở phía sau màn... nhìn ba tên kia có thể đem tam đại thiên địa làm thành hình dáng ra sao, là thành công hay là xả thân."


"Chỉ có sau đại loạn mới có thể có đại trị. Mà Cửu Trọng Thiên Khuyết tình huống bây giờ thật sự là (vỗ cùng hỗn loạn. Chúng ta căn bản là không cách nào bảo đảm được ẩn trong Cửu Trọng Thiên Khuyết cao tầng còn có Thiên ma khác nằm vùng hay không."


"Muốn trong tương lai hướng về phía Thiên ma quyết chiến đấu nhất cử đánh bại thiên ma, diệt sạch Ma hoạn... giai đoạn hiện nay mà nói hoàn toàn không có bất kỳ nắm chắc nào. Chỉ có đem tất cả lực lượng, làm hết sức nắm giữ lực lượng ở trong tay mình mới có thể nắm chắc hơn."


Mạc Thiên Cơ nhàn nhạt nói: "Cho nên, lần đại loạn là phải, phạm vi đại loạn còn có thể tiếp tục mở rộng, có lẽ sẽ mở rộng ra cả Cửu Trọng Thiên Khuyết. Hơn nữa, nếu là dưới loại tình huống toàn diện loạn cục này, Thiên ma đánh tới cũng chưa hẳn nhất định là chuyện xấu... Cửu Trọng Thiên Khuyết, thật sự cần tỉnh táo lại một chút."


Sở Dương gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.


Mạc Thiên Cơ đã đem tất cả tình huống và hết thảy suy nghĩ một lần nói ra. Hết thảy đều đã rất chu đáo, coi như là tình huống xấu nhất cũng đã tính toán không sai biệt lắm...


"Chờ ngươi đến Cửu Trọng Thiên bên kia..." Mạc Thiên Cơ trù trừ một chút, rốt cục vẫn phải cười khổ một tiếng, trong ánh mắt có vẻ tư niệm nhưng cuối cũng không có nói ra câu nói kế tiếp.


"Ta biết." Sở Dương an ủi cười cười nói.


Mình nhớ nhà, các huynh đệ sao lậi không nhớ?


Đã biết một lần còn có thể trở về, nhưng bọn hắn đi không được.


... nhiệm vụ, sẽ phải toàn bộ áp ở trên người mình.


Lần gặp ngoài ý muốn này thời gian nói chuyện rất ngắn.


Năm người tổng cộng kết bạn đồng hành được ba ngày thời gian, sẽ thấy mỗi người phải đi một ngả, hơn nữa chỉ sợ ở trong thời gian dài kế tiếp không cách nào liên hệ được rồi!


Chẳng qua là Sở Dương rất yên tâm. Trừ tín nhiệm Mạc Thiên Cơ ra thì còn do thấy Sở Nhạc Nhi rất vui vẻ, mà khi ở cùng Mạc Thiên Cơ, Nhạc Nhi chính là rõ ràng chiếm cứ vị trí tuyệt đối chủ đạo.


Mặc dù Sở Nhạc Nhi đối với cái ny cố gắng che dấu, nhất phái xấu hổ nhưng Sở Dương như cũ từ ánh mắt muội muội mình cùng có chút rõ ràng, rõ ràng cảm thấy Sở Nhạc Nhi giờ phút này hạnh phúc cùng thỏa mãn.


Đối với cái này Sở Dương thật cao hứng, thật rất vui vẻ.


Dĩ nhiên, ngoài vui vẻ ra cũng có chút ít cảm khái: Không nghĩ tới một đời Cửu Kiếp trí nang bàn tay thiên hạ, ý chí phong vân, bày mưu nghĩ kế quyết thắng thiên lý Thần Bàn Quỷ Toán cũng rốt cục lưu lạc thành bị vợ quản lý nghiêm khắc, tạo hóa trêu ngươi a!


Vừa nghĩ đến đây, không nhịn được trong lòng thổn thức than thở không dứt.


Ngoài ra, Sở Nhạc Nhi đã từng len lén nói cho Sở Dương: Nàng hiện tại bất kể là tu vi hay là độc công cũng đã toàn diện vượt qua sư phụ của mình là Vũ Tuyệt Thành...


Tiểu nha đầu lúc này khi nói chuyện, trên mặt tràn đầy tự hào, vẻ mặt mong đợi được khen ngợi. Sở Dương dĩ nhiên sẽ không để cho nàng thất vọng, hết sức thổi phồng sở trường tán thưởng vài câu, thuận tiện lại hỏi tình trạng Vũ Tuyệt Thành gần đây như thế nào, nhất là vấn đề tâm thái


Từ Sở Nhạc Nhi hắn biết được, Vũ Tuyệt Thành hiện tại tâm thái tương đối tốt, còn có nữa, hắn được các huynh đệ cũ cho vô số thiên tài địa bảo tu luyện, lão ca trước mắt đã tới 1 địa phương bí ẩn liều mạng tu luyện.


Độc công của Vũ Tuyệt Thành tiến triển cực nhanh, ngày càng tiến bộ. Tin tưởng không bao lâu có thể lấy lại thực lực một lần nữa trở lại trận doanh của huynh đệ. Mà những huynh đệ của hắn tất cả cũng mong đợi ngày đó đến.


Đối với chuyện đồ đệ trò giỏi hơn thầy vượt qua bản thân, Vũ Tuyệt Thành không có gì mất mát hoặc là tức giận, ngược lại cảm thấy rất bình thường, hơn nữa còn mỗi lần không ngại học hỏi kẻ dưới, ngược lại hướng về đồ đệ mình thỉnh giáo dụng độc chi đạo...


Đến đây, Sở Dương coi như là hoàn toàn yên tâm, nhưng vẫn là không nhịn được báo cho Sở Nhạc Nhi nói: "Độc... Thủy chung chỉ là một loại thủ đoạn, có lẽ ở tu vi nhất định là có thể vận dụng, hơn nữa, có thể vô cùng hữu hiệu kinh sợ địch nhân, nhưng... Cõi đời này người tài ba quá nhiều, tu vi xê xích quá xa, khi đó ngay cả độc công giỏi như thế nào cũng không làm nên chuyện gì, tự thân tu vi thủy chung mới là trọng yếu."


Sở Nhạc Nhi cúi đầu thụ giáo.


Nha đầu vốn chính là người thông minh, về vấn đề này chẳng những Sở Dương đã nói, Mạc Thiên Cơ đã nói, Vũ Tuyệt Thành lại càng liên tục nói nên tự nhiên là khắc trong tâm khảm, không dám quên được!


Sở Dương nhẹ khẽ thở dài một hơi, đang muốn nói gì thì trong lòng dâng lên một trận cảm giác cao sơn ngưỡng chỉ. Lấy tình huống bây giờ mà nói, Nhạc Nhi sử dụng độc đối chiến, tuyệt đại đa số võ giả đều bị uy hiếp, chỉ cần là cao thủ dưới cao cấp Thánh Nhân sẽ phải bị độc lực uy hiếp, điểm này tại lúc trước Thiên ma đại chiến đã được xác minh, hiệu quả tuyệt hảo.


Nhưng là, độc công của Nhạc Nhi tại Cửu Trọng Thiên Khuyết cơ bản đã coi như là đến đỉnh núi rồi, cực hạn rồi, rất khó có cơ hội tiến một bước đột phá nữa, mà độc lực nàng có thể phát huy ra tới đối với cao thủ cấp Cửu Đế Nhất Hậu tác dụng cũng đã rất ít. Thậm chí là căn bản vô dụng.


Đây cũng là lý do Sở Dương lúc này chiến đấu với hai Đại Ma Vương kia căn bản không có nghĩ tới, một khi hiệu quả quá nhỏ, cho tới hoàn toàn không có hiệu quả, chỉ lãng phí cơ hội ra tay, thậm chí là tạo thành sơ hở.


Còn có Vân Thượng Nhân, Thiên ma Thiên Hoàng, loại cường giả cao tầng hơn, tin tưởng nếu sử dụng độc lực đối với bọn họ mà nói chính là một chuyện cười, ít nhất lấy độc công tài nghệ của Sở Nhạc Nhi trước mắt thật chính là một chuyện cười!


Cho nên nói, khi đã đạt tới chân chính cao thâm tầng thứ, hết thảy thủy chung cũng phải bằng vào thực lực chân thật của bản thân!


Bất kể là độc bá đạo cỡ nào, vô địch cỡ nào, đối với bọn hắn mà nói vẫn là ko có ý nghĩa.


Còn có cao thủ cao tầng thứ hơn, tỷ như người chế tạo Cửu Kiếp Kiếm kia, còn có người áo đen kia, cũng không nói là độc của Sở Nhạc Nhi, coi như là độc trong vũ trụ, bất kỳ loại độc ly kỳ cổ quái như thế nào đối với bọn họ mà nói, tất cả đều là không có ý nghĩa.


Nghĩ đến cảnh giới kia, Sở Dương trong lúc bất chợt cảm giác được mong muốn.


Nhưng cũng chỉ là rất muốn thôi, bởi vì Sở Dương hết lòng tin, bản thân ngày khác nhất định có thể tới được cảnh giới kia!


Mấy ngày qua, Mạc Thiên Cơ chính là đồng bạn duy nhất của Sở Dương; phần lớn thời điểm ở vào trạng thái cô đơn: Sở Nhạc Nhi cả ngày dính bên cạnh Sở Dương, Mạc Khinh Vũ cùng Tử Tà Tình cũng đi theo Sở Dương...


Mạc Thiên Cơ cũng chỉ có thở dài.


Xem muội muội người ta một chút, nhìn nhìn lại muội muội mình... chênh lệch làm sao lại lớn như vậy đây, quá lúng túng, quá mất điểm đi...


Rốt cục ở ngày cuối cùng, Mạc Khinh Vũ tựa hồ phát hiện ra nhị ca mình mất mát ít nói chuyện với Mạc Thiên Cơ. Chỉ trong chốc lát mà đường đường là Thần Bàn Quỷ Toán Mạc Thiên Cơ lại kích động thật lâu, rất có điểm được sủng ái mà lo sợ.


Suốt đến trưa cũng thường mở miệng cười.


Cuối cùng, Mạc Thiên Cơ hài lòng mà đi.


Sau khi Sở Nhạc Nhi cùng Mạc Thiên Cơ biến mất trong tầm mắt, Sở Dương cùng Mạc Khinh Vũ và Tử Tà Tình một lần nữa lên đường; nhưng lần này tốc độ cũng nhanh hơn rất nhiều, cơ hồ chính là toàn lực lên đường, tốc độ cực nhanh xông thẳng về Yêu Hoàng Thiên.


Mạc Khinh Vũ vẻ mặt có chút buồn nhưng cũng có chút vui mừng.


Mất mát chính là, nhị ca của mình không hề thuộc về mình nữa...


Vui mừng chính là, nhị ca của mình rốt cuộc tìm được hạnh phúc...


Tam đại thiên địa gió thổi mưa rơi. Đợi đến khi nhìn thấy Yêu Hoàng Thiên Sở Dương rốt cục như có cảm giác trở về nhà vậy.


Lần này đến cảm giác khác nhau rất lớn.


Hôm nay Yêu Hoàng Thiên tựa hồ đang chỉnh đốn, nơi nơi đều luyện quân. Cái loại không khí đại chiến sắp xảy ra này rất rõ ràng.


Ở bến tàu đã có đội ngũ quân đội nghiêm nghị bắt đầu tụ họp!


Sát khí di thiên.


Người Lĩnh quân chính là Yêu Hoàng Thiên nguyên lão, Yêu tộc cao thủ Huyền Báo.


" gióng trống khua chiêng như vậy là muốn làm cái gì?"


Sở Dương hỏi.


"Đợt Yêu Hoàng đại quân thứ nhất sắp xuất chiến Tử Tiêu Thiên!" Huyền Báo thanh như hồng chung nói.


" A? Xin hỏi có bao nhiêu người đi trước?" Sở Dương mặt nhăn cau mày nói.


"Một trăm vạn!" Huyền Báo lòng tin tràn đầy nói: "Chúng ta lần này đi chính là đi tiền trạm. Trước tiên kiểm tra lai lịch bên vực ngoại Thiên ma, chúng ta điểm người tự nhiên là không có tư cách cùng bọn họ quyết nhất tử chiến, điểm tự biết rõ này chúng ta vẫn phải có. Đến bên kia cố thủ đợi viện binh, bảo tồn thực lực, đợi chờ đại quân toàn diện tới thì mới chính thức chinh phạt."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận