Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Trong vô biên vô hạn sóng người có hơn phân nửa trên thân đều có vết thương, hoặc nhe hoặc nặng, không phải trường hợp cá biệt, nhưng người người cũng là vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt kiên quyết! ở chỗ này nhìn không thấy sự tuyệt vọng, nhìn không thấy tới bất kỳ chán chường nào!


Chỉ có cừu hận mãnh liệt, mãnh liệt chiến ý!


Đây không thể nghi ngờ chính là một chi thiết hùng binh!


Chỉ từ cái hình ảnh này tin tưởng người nào cũng sẽ không nghĩ tới, chỉ một ngày sau mấy trăm vạn tên hảo hán tử này lại đã vĩnh viễn an nghỉ ở Tử Tiêu Thiên!


"Các huynh đệ, mọi người đều biết!" Tử Hào thanh âm biến thành hoan khoái nói: "Ta còn có một hài tử còn chưa ra đời..., mà bây giờ ta đã đưa ra ngoài... Tử Tiêu Thiên chúng ta còn có hậu nhân, còn có hi vọng, còn có tương lai!"


"Tốt!" trong một mảnh hoan hô chấn thiên địa có người kêu to nói: "Tương lai để cho Tiểu vương gia tới thu hồi Tử Tiêu Thiên!"


Có người khác nói thầm nói: "Ngươi sao biết là Tiểu vương gia, nhờ là Tiểu công chúa? Biết trước a..." nguồn TruyenFull.vn


Nhất thời tiếng cười rung trời.


"Hôm nay ở chỗ này, đem tất cả Cuộc nói chuyện hôm nay cũng dùng Thời Gian Ngưng cố ở chỗ này..., thuận tiện, cũng để cho con cháu của các ngươi tới thăm những thúc thúc này, nhớ kỹ các ngươi! Nhớ kỹ Tử Tiêu Thiên! T Tử Tiêu Thiên thuộc về mọi người chúng ta!"


Tử Hào hét lớn một tiếng nói: "Cho dù hắn hiện tại còn chưa ra đời! Hắn cũng là người Tử Tiêu Thiên! các ngươi nhớ kỹ, đó là trách nhiệm của hắn cũng là vinh quang của hắn!"


Tử Hào vừa nói ra, phía dưới không gian đột nhiên lâm vào một mảnh yên tĩnh không tiêng động.


"Mọi người Tử Tiêu Thiên chúng ta!" Tử Hào thét dài một tiếng, quay đầu theo thói quen phân phó nói: "Lãnh Nguyệt, từ ngươi bắt đầu, trước cùng cháu ngươi hoặc là..."


Tuy nhiên nói được một nửa, trong lúc bất chợt dừng lại. Đôi môi cũng có chút run run.


Bên cạnh một người nhẹ giọng nói: "Lãnh Nguyệt hộ pháp"... Đà lừng lẫy chiến mạng..."


Chỉ nghe đến đó Tử Tiêu Thiên Để thở dài một tiếng nhưng mặt mũi lập tức trở lại nguội lạnh, lớn tiếng nói: "Lành Nguyệt đã mất, vậy thỉ từ ngươi bắt đầu muốn nói gì cùng con cháu của ngươi thì thống khoái nói đi."


"Nhiều năm sau, khi hắn thấy một màn như vậy nhất định sẽ vì các ngươi mà kiêu ngạo! Cũng đều vì phụ thân hắn kiêu ngạo!"


"Bởi vì ta có các ngươi! Tử Tiêu Thiên có các ngươi!"


"Ở thời điểm Tử Tiêu Thiên gặp đường cùng, còn các ngươi nữa cùng với ta! Chúng ta cùng chung đối mặt, tử vong!"


Tử Hào thanh âm đã có chút mệt mỏi, nhưng như cũ tràn đầy khí tức bễ nghễ thiên hạ!


Khi nói chuyên với hài tử cũng như lúc đối mặt với thiên hạ, hắn cũng là Tử Tiêu Thiên Đế chiến vô bất thắng kia!


Một bóng người từ từ đi tới, người đến là một người trung niên hán tử, hắn yên lặng đứng một hồi rồi nhẹ giọng nói: "Hài tử ngươi chớ để quên phụ thân của ngươi là một anh hùng! Chúng ta rất bội phục hắn!"


"Hmm, hài tử, khi thấy ta có phải cảm giác ta rất tuấn tú hay không


a?"


"Cút đi! Hài tử ngươi nhìn ta này, ta là Dương lục thúc của ngươi, thúc thúc ta đã giết chết vài vạn thiên ma rồi, cả Tử Tiêu Thiên trừ cha ngươi ra thì không sai biệt lắm phải tính tới ta..., "


"Vớ vẩn..." Hài tử ngươi đừng nghe hắn nói, đả đả sát sát, đó mà hay sao..., hài tử đây là thứ thúc thúc đưa cho ngươi..., sau này ngươi lấy được, nhất định phải hảo hảo học."


"Thiên Đế bệ hạ hài tử sao còn cần ít đồ như vậy? Nhìn ta...


"Hảo hài tử, khi trưởng thành nên nhe phụ thân ngươi làm một đỉnh thiên lập anh hùng!",


"Hài tử, hảo hảo sống."


Lần lượt từng người đi tới nói chuyên, sau đó rời đi, nhưng, thủy chung không có một người nào nói tới chiến tranh, nói tới sinh tử: Mà đều nhất phái dễ dàng thong dong, làm hết sức mình có thể để nghĩ ra phương thức, tới kể một ít chuyên khôi hài,."


Hướng về phía hài tử còn chưa ra đời, tất cả mọi người vắt kiệt hết tâm lực, cẩn thận từng li từng tí che chở...,


Tử Tà Tình lệ quang trong suốt, mím môi cẩn thận nhìn mỗi người, cố gắng nhớ lấy mặt mũi mỗi một người...


Rốt cục có một người đi lên trước, nhìn dáng dấp chính là một thô lỗ mành nhân, bên cạnh có người nhẹ giọng lặng lẽ nhắc nhở nói: "Cái này, lão Hắc, ngươi chú ý chút ít..., đừng quá kịch liệt..., "


Hán tử giống như hắc tinh tinh này gật đầu đi lên thật lâu nhưng thủy chung không nói chuyên, một hồi lâu sau đôi môi mấp máy, rốt cục phảng phất như bộc phát vậy nặn ra một câu nói: "Hài tử, nhất định phải nhớ kỹ, khi trưởng thành nhất định phải cho Vân Thượng Nhân tên khốn kiếp kia 1 trận, vì phụ thân mà báỏ thù, cũng vì Tử Tiêu Thiên chúng ta mà báo thù!"


"Nhất định phải đánh rụng tên Thánh Quân ngụy quân tử kia!"


Lời còn chưa dứt, lập tức bên cạnh có người tức giận mắng nói: "Đồ hỗn trướng, cút nhanh đi! Ngươi nha nói cái gì vô liêm sỉ nói, để cho ta lên." ngay sau đó hán tử hào phóng này đã bị những người khác một cước đạp đi ra ngoài...,


Nhưng ngay sau đó những tên còn lại chen chúc tới đây, khuôn mặt cười nói: "Hài tử đừng để ý a... Mới vừa rồi vị thúc thúc kia của ngươi thật ra thì chính là bị bệnh thần kinh, Vân Thượng Nhân là ai chúng ta cũng không biết, còn có cái gì Thánh Quân nữa, đó vốn không phải là một món đồ..."


Hiển nhiên, những hán tử sắp đi ra chiến trường, sắp đi tới đoạn đường cuối cùng, những thiết huyết các chiến sĩ này, tuyệt đại đa số trong lòng cũng không muốn lưu lại cho hài tử sự cừu hận.


Mà hy vọng hài tử kia hảo hảo mà sống...


Chỉ sợ..., không phải báo thù!


Lần lượt mỗi người đi lên trước, nhưng nhân số thủy chung là nhiều lắm, mấy trăm vạn người đây, không thể nào để cho mỗi người cũng ló mặt cho nên lúc này trong sân đã vang lên thanh âm rung trời hô nói: "Hài tử, nhất định phải hảo hảo sống!


Tiếng rống to này tựa hồ nhắc nhở nhiều người.


Một trận thanh âm đón gió tò tò gắn bó thành một mảnh.


"Hài tử, hảo hảo sống!"


"Chớ nhớ cái gì... Chúng ta tò sống đến chết, không hối hận không hối tiếc!"


"Vỉ Thiên Khuyết! Ta không hối hận!"


"Đi theo bệ hạ, ta không hối hận!"


"Hài tử, mọi người chúng ta cũng sẽ vì ngươi cầu nguyện..." Hảo hảo mà sống, hạnh phúc mà sống!"


Từ đầu đến cuối, hai chữ sống tốt này xuất hiện với tần số cao nhất: Mà Hảo hảo mà sống được các anh hùng hảo hán này nói nhiều nhất là do tự biết lần đi này hẳn phải chết, cho nên bọn họ mới thức ý thức được ở trên nhân thể này, cái gì mới là đáng quý nhất.


Đầu tiên là sống!


Sau đó là hảo hảo sống!


Nhịp trống hùng tráng kịch liệt trong lúc bất chợt vang lên dồn dập, cả thiên địa cũng phảng phất như đang run sợ: sắc mặt của mọi người cùng một thời gian trở nên lệ liệt, kiên quyết!


Bởi vì thời điểm xuất chinh đã đến.


Thanh âm của Tử Tiêu Thiên Để Tử Hào đột nhiên vang lên, một tiếng kinh thiên rống to làm cho mây đen trên bầu trời cũng cơ hồ bị đánh xơ xác nói: "Dàn trận!"


Tiếng kèn ô ô vang lên.


"Dựa theo an bài lúc trước! Xuất chinh!" Tử Hào rống to nói: "Vạn Cổ Tử Tiêu!"


"Vạn Cổ Tử Tiêu!!"


Mọi người cùng kêu lên rống to, rống như thể sau này không còn có thể được rống ra nữa.


Thanh âm này thẳng kích làm cho mặt đất nổi bụi mù mịt.


Phương xa núi lớn truyền đến thanh âm ùng ùng hồi âm...


Ở trong tấm hình, nhiều đội nhân mã chỉnh tề chạy nhanh ra, phất tay một cái, cứ như vậy đi, không ai quay đầu nhìn lại nữa.


Trong tấm hỉnh, thân thể Tử Hào cao ngất hùng tráng cứ như vậy đứng vững, nhìn chiến sĩ của mình một đội lại một đội đi ra ngoài, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén!


Vào giờ khắc này, hắn không còn là 1 vị từ phụ lúc trước mà là một vị thiết huyết vô tình Thống soái!


Thanh âm ùng ùng càng ngày càng xa.


Hình ảnh này kéo dài càng ngày càng xa, nơi xa là một đại môn, cái đại môn này thật cao lớn cao chừng vạn trượng, rộng mấy vạn trượng phía trên có ba chữ: Tử Tiêu quan!


Một cái thanh âm vội vàng vang lên nói: "Để cho ta đi qua."


Tử Tà Tình nghe vậy thân thể mềm mại chấn động nói: "Mẹ,..."


Một cái thân ảnh xinh đẹp đột nhiên xuất hiện ở trên bầu trời, vóc người yểu điệu, bạch y như tuyết, bạch y tóc đen đồng thời ở trong cuồng phong tung bay, trong tay cầm một thanh kiếm hàn quang lóe lên. Nhưng, ánh mắt Lăng Phiêu Bình vẫn nhìn lại về phía nơi đó.


Trong mắt tất cả đều là si mê cùng quyển luyến.


Đôi môi đỏ mọng khẽ hé, nước mắt chảy xuống, lẩm bẩm nói: "Hài tử..." Tha thứ cho mẹ... Mẹ muốn đi cùng cha con..." Hài tử, hài tử của ta..., hài tử của ta...,"


Trong tấm hỉnh, nàng đưa ra hai tay ra tựa hồ muốn ôm con của mình: Nhưng cứ như vậy cánh tay dừng ở giữa không trung, "... Trong mắt nước mắt giống như đê vỡ điên cuồng xông ra.


" tâm nguyện lớn nhất của mẹ chính là muốn ôm con một cái, nhìn con 1 lần...,"


Lăng Phiêu Bình trên không trung thống khổ nhìn lại nơi này, trong mắt phải vô lực khẩn cầu.


"Xuất chiến!"


Tử Hào khàn giọng hô tô, giọng mũi nồng đậm dị thường, phảng phất như đang cố gắng đè nén tâm tình nhưng hắn như cũ ra lệnh kiên quyết.


Tử Hào khàn giọng hô tô, giọng mũi nồng đậm dị thường, phảng phất như đang cố gắng đè nén tâm tình nhưng hắn như cũ ra lệnh kiên quyết.


Tiếng nói còn quanh quẩn nhưng thân ảnh khôi ngô kia đã xông lên lên thiên không, kéo theo Lăng Phiêu Bình bay đi.


Hắn cứ như vậy đưa lưng về phía bên này, mơ hồ có thể nhìn ra được, tay áo của hắn có một chút ẩm ướt... Là đang rơi lệ sao?


Nhưng hắn cuối cùng không có xoay người.


Chẳng qua là lưu cho con của mình một cái thân ảnh cao ngất như núi, rộng rãi như núi, giống như muốn đỡ cả thanh thiên vậy.


Là vững chắc không thể phá vỡ!


Như vậy có thể dựa vào!


"Đi!" Tử Hào khàn giọng nói.


"Hài tử..." Lăng Phiêu Bình gọi một tiếng thì đã bị Tử Hào lôi kéo cực tốc bay đi ra ngoài. Bị kéo đi với tốc độ cao nhưng nàng vân cố chấp quay mặt về hướng bên này, thân ảnh bị lôi kéo càng ngày càng xa.


Bạch y tung bay, tóc đen phất phới, ánh mắt thống khổ, không thôi quyển luyến, đạo thân ảnh kia tựa hồ muốn hung hăng đánh vào trong lòng Tử Tà Tình.


Thanh âm thống khổ kia còn đang quanh quẩn mà hình ảnh kia lại đột nhiên gián đoạn.


Tử Tà Tình kinh hãi thấy hình ảnh biến mất, theo bản năng bổ nhào lên trước hai bước, làm như muốn kéo lại hình ảnh đà biến mất kia nhưng lại chỉ nghe được thanh âm Tử Hào tràn đầy mỏi mệt ý tứ hàm xúc nói: "Hài tử"... Bây giờ là thời điểm đánh một trận cuối cùng... Đối phương ba Đại Thiên Ma Vương đã tới... Chiến trường, ta liền không để cho ngươi nhìn thấy..."


"Về phần mẹ của ngươi..., "


Tử Hào thanh âm có chút nghẹn ngào, nói tới đây đột nhiên dừng lại.


Dừng một chút mới nói: "Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết"... Hiện tại Tử Tiêu Thiên, trong Tử Tiêu Thiên Binh cũng chỉ còn lại có là một mình cha thôi!"


Sở Dương cùng Tử Tà Tình đồng thời trong lòng rung mạnh!


Chỉ còn lại có một người.


Như vậy nói cách khác..., Vào lúc này, vô số hảo hán tử kia, còn có mâu thân của Tử Tà Tình là Lăng Phiêu Bình hiện tại, đã lừng lây bỏ mình!


Nhớ tới hình ảnh mới vừa rồi, nhớ tới thanh âm mẫu thân, mặt mũi mẫu thân, Tử Tà Tỉnh đột nhiên co người ở trên mặt đất, lệ rơi đầy mặt, chỉ cảm thấy trong lúc nhất thời đau lòng không cách nào hô hấp được..."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận