Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Mặc dù kiếm đà thành hỉnh, đã lộ ra hình thức ban đầu nhưng kiếm mới vừa thành hình còn chưa được tôi vào nước lạnh thì còn cần được trui luyện! Còn cần đi trừ tạp chất! Còn muốn mài thành mùi nhọn!


Như thế mới có thể thực sự trở thành tuyệt thế thần binh khiếp sợ thiên hạ!


Mà đến loại tình trạng này rồi, để loại đi mỗi phân mỗi một điểm tạp chất cũng cần có cương mãnh lực lượng khổng lồ, cũng cần thật chịu thật nhiều thống khổ mới nghiền ép ra một điểm không gian cuối cùng, mới có thể làm cho tạp chất từ trong thân thể bị bài xuất ra!


Mà trong quá trình này, Thư Cuồng cùng Họa Vương chính là hai thanh đại chùy mang theo thế lôi đình vạn quân đập xuống, đem thanh Thần kiếm Sở Dương ép ra tạp chất cuối cùng!


Hoàn thành quá trình trui luyện!


Mỗi một lần đối chiến chính là một lần rèn luyện; Sở Dương mỗi một lần cũng là mấy sống mấy chết, chết đi sống lại; hắn thậm chí bản thân mình cũng có thể cảm giác được, từ trong thân thể của mình có một chút vật chất đang chậm rãi bị ép ra bên ngoài!


Mà quá trình này, vô hạn chậm chạp và giống như trước là vô hạn thống khổ!


Nhưng cái quá trình này cũng nhất định phải chịu được. Hơn nữa, cho dù không có loại thống khổ này thì cũng phải cố ý đi tìm loại thống khổ này! Nếu không thì không có khả năng tiến bộ!


Buổi tối.


Chờ Sở Dương lần nữa bị khênh trở về thì hắn đã lâm vào hôn mê bất tỉnh. Trên người của hắn có lẽ đã tìm không được một khối thịt lành lặn nào, nơi nào cũng là tím xanh một khối! Mà, đó chẳng qua mới là ngoại thương!


Bên trong nội tạng nội thương lại còn không tính toán nổi. Mạc Khinh Vũ cùng Tử Tà Tình ngồi ở bên giường, nhìn Sở Dương hôn mê mà đau lòng nhưng cũng nhất thời không nói gì.


Mặc dù biết rõ Sở Dương trước mắt cũng chỉ là do kiệt sức, chỉ cần một khi tỉnh lại là có thể tự mình nhanh chóng khôi phục như cũ... thương tổn này chỉ cần thời gian rất ngắn là có thể khỏi hẳn, nhưng thấy người yêu hiện tại thảm đạm như thế thì vân không thể không khó chịu.


Thánh Nhân tầng thứ cường giả a!


Người nào đã từng nhìn thấy qua Thánh Nhân trung cấp cao thủ lại có thể thảm đến cái bộ dáng này?!


"Hắn quá mệt mỏi rồi..." Mạc Khinh Vũ vành mắt đỏ nói.


"Ai..." Tử Tà Tỉnh thở dài nói: "Đây cũng là chuyện không có biện pháp nào, ngoại nội chịu áp lực thúc đẩy thì hắn mới có thể nhanh chóng cường đại lên, hôm nay nhất thời khổ sở hoặc là có thể tránh khôi ngày sau rất nhiều tiếc nuối."


Tử Tà Tình một thân tuyết bạch y chậm rãi đi tới bên cửa sổ, nhìn trăng sáng trên bầu trời mà cảm thấy cảm xúc phập phồng lẩm bẩm nói: "Thiên hạ này vốn cũng không ai có thể đốt cháy thời gian; coi như là có thì đó cũng là đem sự thống khổ chất chứa lâu dài năm tháng dồn nén mà chịu đựng trong quá trình này, từ đó mới có thể có sở thành."


"Hiện tại Sở Dương đã là như thế."


" tiến cảnh của hắn thật sự là quá nhanh."


Tử Tà Tình thở dài nói: "Sở Dương có thể có được phần tiến cảnh này lại không giống với Mạc Thiên Cơ, bất đồng với cố Độc Hành và cũng không giống với ngươi, càng không giống với ta hay Bổ Thiên và Thiến Thiển."


"Nhưng phàm là người, tận đáy lòng tất có một chỗ để dựa vào! Ngay cả không thừa nhận cũng được, ngay cả không dùng đến cũng tốt, thủy chung vẫn phải có!"


"Ngay cả kẻ dựa vào ngoại lực mà thành cường giả như Yêu Ninh Ninh, hắn hoặc là bất cần đời nhưng hắn có cái chỗ dựa vào, hắn có mẹ của hắn. Cho nên, cho dù hắn học cấp tốc cũng là do mẫu thân hắn nghĩ biện pháp tăng lên cho hắn! Mà chỉ cần nghĩ ra được biện pháp thì đến tiếp sau vấn đề căn cơ tự nhiên sẽ vì hắn mà giải quyết."


"Mà nói đến Đàm Đàm, Mạc Thiên Cơ, cố Độc Hành... Cửu Kiếp huynh đệ, mặc dù ngoài mặt xem ra cùng Sở Dương hoàn toàn giống nhau nhưng trên thực tể lại là đại đồng tiểu dị."


"Bởi vì bọn họ cũng có chỗ dựa vào. Mà cái bọn họ dựa vào là lão đại của bọn hắn Sở Dương."


"Mặc dù huynh đệ địa vị ngang hàng, không có gì khác biệt, nhưng ở trên tinh thần, ở trong lòng Sở Dương đã sớm trở thành tinh thần cột trụ của những người này!"


"Đây chính là cái gọi là chỗ dựa vào!"


"Khinh Vũ ngươi, ta, Bổ Thiên, Thiển Thiển, bốn người chúng ta mặc dù thoạt nhìn tính cách khác nhau nhưng không thể phủ nhận chính là, Sở Dương cũng là tinh thần cây trụ của chúng ta, ngươi, có thể nhận ra không?!"


Tử Tà Tình quay đầu, nhìn Mạc Khinh Vũ, nhẹ giọng nói: "Có lẽ bình thường cũng không thể cảm giác được cái gì, nhưng ta hỏi ngươi, Khinh Vũ, nếu là có một ngày Sở Dương chết đi... Cái thế giới này chỉ có một mình ngươi cô linh linh, ngươi sống còn cảm giác thú vị sao? Ngươi có thể sống một mình sao?!"


Mạc Khinh Vũ vẻ mặt sợ hãi chấn động, lẩm bẩm nói: "Nếu là Sở Dương đã chết... Ta còn sống làm cái gì? Tự nhiên là muốn một đạo chung đi cửu tuyền!"


"Là như thể, cho nên Sở Dương là chỗ dựa của ngươi, tâm ngươi dựa vào, mạng ngươi dựa vào, đồng dạng hắn cũng là chỗ dựa vào của chúng ta." Tử Tà Tỉnh khẳng định nói: "Cho nên chúng ta đều có chỗ dựa vào."

"Là như thể, cho nên Sở Dương là chỗ dựa của ngươi, tâm ngươi dựa vào, mạng ngươi dựa vào, đồng dạng hắn cũng là chỗ dựa vào của chúng ta." Tử Tà Tỉnh khẳng định nói: "Cho nên chúng ta đều có chỗ dựa vào."


"Mà Sở Dương lại không có sự dựa vào này!"


"Hắn không thể dựa vào bất luận kẻ nào! Bởi vì bản thân hắn chính là chỗ dựa vào của chúng ta cho nên hắn ngược lại không thể dựa vào người khác, hắn chỉ có thể dựa vào chính mình! Không ngừng mà dựa vào chính hắn liều làm ra vô hạn tương lai."


"Đó là chính bản thân hắn làm ra tất cả để cho chúng ta dựa vào!"


"Người khác chọc họa, có người ra mặt hỗ trợ, chúng ta chọc họa có Sở Dương ra mặt nhưng Sở Dương chọc họa lại chỉ có thể tự hắn gánh lấy! Đây chính là điều bất đồng! Căn bản là tính chất không như nhau".


"Hiện nay, Sở Dương nhìn như thực lực không lô kì thực căn cơ lại là không ổn nên chỉ có thể dùng loại cực độ cao áp này để thúc ép chính hắn; lấy phương thức như thể mới có thể chân chính làm vững trụ cột và đạt được cảnh giới bây giờ."


Tử Tà Tình nhẹ giọng nói: "Chỉ có chính hắn đạt đến cảnh giới cao hơn chúng ta rồi và chờ khi chúng ta đột phá thì hắn mới có thêm biện pháp tiến một bước và làm cho sự thống khổ chúng ta phải thừa nhận giảm đến mức thấp nhất; dựa vào tu vi của hắn mà tới trợ giúp chúng ta bình yên vượt qua cửa ải khó khăn, ổn định cảnh giới!"


Mạc Khinh Vũ trong mắt thoáng cái đầy nước mắt, đau lòng nói: "Có thể là như vậy... Sở Dương cũng quá khổ rồi, ta thật rất đau lòng..."


"Từ trong bịa đặt thành mãi mài truyền kỳ, tò hai bàn tay trắng trong lấy được muôn đời cơ nghiệp, hơn nữa không có ai ở cõi đời này từ tay trắng thành lập nên Bất Hủ uy danh... Nơi nào sẽ dê dàng chứ?"


Tử Tà Tình thở dài nói: "Thống khổ... Có lẽ chẳng qua là 1 việc bé nhỏ trong truyền kỳ của hắn mà thôi. Thống khổ nhất không phải là cái này, mà chính là hy sinh!"


"Sở Dương hiện tại thừa nhận thống khổ càng lớn, sau này sự hy sinh mà chúng ta phải đối mặt sẽ càng ít đi; mà điểm này, mọi người chúng ta, trừ Sở Dương ra những người khác, bất luận kẻ nào cũng không thể làm được."


" nhị ca ngươi là Mạc Thiên Cơ mặc dù có thể chưởng khống thiên hạ, bày mưu nghĩ kể, tính toán không bỏ sót nhưng hắn... không thể thay thể cho Sở Dương ở vị trí trụ cột này!"


Mạc Khinh Vũ cái hiểu cái không gật đầu, nói: "Có thể là như vậy... Chúng ta còn như vậy... Chẳng phải là làm khó hắn quá sao?"


Tử Tà Tình khẽ mỉm cười nói: "Cái gì mà quá làm khó rồi? Ngươi là nói... Giữa chúng ta tranh giành tình nhân?"


Mạc Khinh Vũ đỏ mặt nói: "Chính xác, chúng ta không nên để cho hắn dễ dàng một khắc sao?"


"Không có chuyên dễ dàng như vậy, ngươi nên nhớ trong chuyện này không có gì có thể làm khó." Tử Tà Tình hừ hừ nói: "Hắn đã có can đảm trêu chọc nhiều nữ nhân như vậy thì nhất định phải trả giá tương đối cao! Rồi hãy nói... Đây vẫn chỉ là một cái bắt đầu mà thôi."


"Bất kỳ tam thê tứ thiếp nào nếu không thông qua mài hợp như vậy cuối cùng chỉ có thể đưa đến 1 cái gia đình hỗn loạn, nhiều nhất chỉ có thể là ngoài mặt hài hoà, bên trong lại là vô số phân tranh."


"Bao gồm cả vấn đề sau này ai là con nối dòng, ai là lớn? Ai là nhỏ? Con Sở Dương, rốt cuộc ai là con vợ cả? Ai là con vợ kể? Người nào ngày sau có quyền thừa kể cao nhất? Người nào có tuyệt đối quyền uy?"


"Những thứ này đều có thể là lý do gây ra tranh cãi ngày sau do đó nên tường tận suy nghĩ đi. Mà bây giờ tranh giành tình nhân, hay là tại khoảng thời gian này đem những vấn đề này tạo thành một cái ước định, các nữ nhân chúng ta sẽ tự mình định ra; về sau này cũng không có cái gì phải tranh chấp nữa."


"Nếu không, vạn nhất đến sau này tất cả mọi người đều có hài tử, khi còn là nữ nhân của Sở Dương thì không sao cả, có thể không ngần ngại cùng chung một trượng phu bởi vì đó vốn chính là thế giới như vậy nhưng làm thân là một người mẫu thân, người nào lại cam tâm để con của mình thấp hơn con người khác đâu"


"Tránh đề sau này phiền toái quá nhiều. Không bằng sớm làm ra quyết định đi"


"Cho nên, hết thảy cũng nên quyết định sớm ngay lúc ban đầu, đó mới là biện pháp tốt nhất." Tử Tà Tình trong mắt lóe ra quang mang nói: "Đời đời con cháu không ít nhưng căn cơ thì sẽ liền từ mấy người chúng ta trong khoảng thời gian tranh giành tình nhân này dựng lên."


"Cho dù ai cũng không thể nhượng bộ."


"Cho nên, phải nhìn xem sau này lực lượng của người nào lớn nhất." Tử Tà Tình cô đơn cười một tiếng nói: "Chúng ta khi nói những lời này không khỏi có chút vô tình nhưng hiện tại như vậy so sánh với việc con gái huynh đệ sau này tương tàn vẫn tốt hơn nhiều lắm, đây không phải là lành khốc mà là khôn ngoan." nguồn TruyenFull.vn


"Ngày khác, chúng ta ngay cả có thể quản được con, có thể quản được cháu, cho dù chúng ta có thể vẫn trông nom được nhưng tương lai cũng có 1 số vấn đề chúng ta trông nom không được... Hoặc là chúng ta đà chán ghét những thứ này, không muốn trông nom nữa, ngày đó đến phải là có thể mà là tất nhiên.


"Sở Dương hiện tại cùng tương lai đều chính là đại sự khiếp sợ thiên hạ, chúng ta cũng nên nghĩ mưu kế để xây dựng căn cơ muôn đời không ngã! Hết thảy cũng từ nơi này mà bắt đầu, tò giờ khắc này bắt đầu... Khinh Vũ, những cái này không chỉ có ta mà các ngươi thật ra đều có nghĩ đến, chỉ bất quá là chỉ có ta mới nói trắng ra như vậy."


Mạc Khinh Vũ cái hiểu cái không gật đầu, một hồi lâu sau mới không nhịn được thở dài một tiếng.


"Rồi hãy nói, hiện tại Sở Dương cảnh giới căn cơ chưa ổn cố, cũng tuyệt đối không phải là lúc trầm mê nữ sắc!"


Tử Tà Tình thản nhiên nói: "Đến tụ vi như chúng ta, trên căn bản muốn hưởng thụ cuộc sống thì sau này còn nhiều cơ hội nhưng việc đầm trụ cột thời cơ, một khi thời cơ bỏ lỡ thì không còn có cơ hội này nữa!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận