Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


"Hỏi cái gì?" Tử Tà Tình chỉ cảm giác được nhịp tim của mình loạn nhịp, dường như vừa sợ hãi mà lại vừa mong đợi.


"Đại tỷ có phải rất hoài niệm thời gian lúc còn ở Cửu Trọng Thiên đại lục, khi mọi người ở chung một chỗ hay không... Có phải vì vậy mới xây dựng nơi này thành cái bộ dáng này hay không... Đây vẫn còn là do nhớ tới ta..."


Sở Dương một câu còn chưa nói hết đã bị Tử Tà Tình đỏ mặt đuổi giết. Trong lúc nhất thời kiểm khí soàn soạt nhưng sát cơ không có.


Sở Dương hỉ hả chạy loạn ở phía trước, Tử Tà Tình nghiến răng nghiến lợi đuổi ở phía sau, ở trong mà đuổi giết này, trong lòng hai người lại tràn đầy trí nhớ cũ.


Sở Ngự Tọa trong lòng cực kỳ đắc ý: ta làm không tệ, người giống như là Tử đại tỷ, loại nữ nhân này, tuyệt đối không thể dựa theo cách đối phó với Bổ Thiên cùng Thiến Thiến được... Cô nàng này quá cường thế, nhất định phải như vậy mới có thể có hiệu quả... Quả nhiên! Bị ta đã đoán đúng rồi, xem ra ta đúng là thiên tài như Đàm Đàm tiểu tử kia nói, là tình trường thánh thủ, giờ phút này dùng dao mổ trâu cắt tiết gà, chưa từng thất bại? Wow ha ha...


"A nha..."


Có người đang tự đắc chí vừa lòng, ý nghĩ kỳ quái thì lại bị Tử Tà Tình bay lên đạp cho một cước ngà xuống đất, chật vật muôn dạng như chó gặm thức ăn vậy.


Tử Tà Tình một cước dẫm ở trên lưng của hắn, uy phong lẫm lẫm, đằng đằng sát khí cất giọng quát lên nói: "Ngươi tên du côn trời đánh này, còn dám đùa giỡn ta hay không?"


"Không dám, không dám, thật lòng không dám..." Sở Dương khẩn cấp xin tha, ở dưới mái hiên nhà người sao dám không cúi đầu.


Tử Tà Tình như phảng phất trong lúc bất chợt tìm được về cảm giác sảng khoái khi ngày ở Thiên Cơ Thành tùy ý giày xéo ngược đãi Sở Dương, trong lúc nhất thời không khỏi hăng hái, tựa hồ như đột nhiên hồi tưởng lại mà lên tiếng quát nói: "Nói, có phục hay không?"


Sở Dương hai tay vái nói: "Phục phục, ta phục rồi..."


Tử Tà Tình thỉ ngược lại ngây ngốc; gia hỏa này, ban đầu bị ngược đãi như vậy, hắn cũng chỉ cắn răng nói: không đấu lại!


Hôm nay tại sao, làm sao hiện tại một cước giẫm lên lại phục rồi?


Tử Tà Tình lòng tràn đầy hồ nghi, theo bản năng buông chân ra, Sở Dương nhào lên rồi hai người tương đối mà cười, nhưng ngay sau đó đột nhiên trăm miệng một lời hỏi nói: "Ngươi hiện tại đến tu vi gì rồi? Ta sao không nhận ra?"


Cả 2 cùng nhau nói chuyên, cùng nhau mở miệng cùng nhau câm miệng sau đó lại là một trận cười.


"Ta bây giờ là... Thánh Nhân sơ cấp." Tử Tà Tình lạnh nhạt nói: "Ngày hôm qua mới vừa vặn đột phá."


Vừa nói vừa đưa đôi mắt sáng nhìn Sở Dương, chờ nhìn xem thằng này tỏ vẻ khiếp sợ cùng với cái loại cảm giác chán nản vỉ Khoảng cách càng ngày càng xa. Theo Tử Tà Tình nghĩ, Sở Dương nhìn không thấu tu vi mình hôm nay thật sự là đương nhiên.


Còn mình nhìn không thấu tu vi Sở Dương hoặc là mình mới đột phá nên vân chưa toàn diện thích ứng với Thánh Nhân tầng thứ thực lực, hoặc là do người này vận dụng thủ đoạn nào đó.


Dù sao thằng này thân là Cửu Kiếp Kiếm Chủ, lá bài tẩy khẳng định rất nhiều.


Sở Dương vừa nghe xong quả nhiên thất kinh, làm ra vẻ trợn mắt hốc mồm nói: "Thánh... Thánh Nhân... Sơ cấp? Ông trời của ta kia... đất của ta... Làm sao ngươi có thể tăng lên nhanh như vậy đây? A a a... quá là nhanh đi wow..."


Mặc dù cảm giác được vẻ mặt Sở Dương có chút quá khoa trương, dường như còn có chút giả dối nhưng Tử Tà Tình vân cảm giác được trong lòng sảng khoái mà lạnh nhạt nói: "Không có gì, ta trước kia căn cơ dày chút ít, hôm nay so sánh với tu vi của ngươi thì cũng phải hơn mười cấp, ta so sánh với ngươi thì đi trước nhiều như vậy, chẳng lẽ hiện tại ngược lại không bàng ngươi sao?!"


Sở Dương than thở nói: "Ai... Cái này có thể làm sao cho tốt đây..."


Tử Tà Tình càng vui vẻ híp mắt cười nói: "Còn ngươi? Ngươi hiện tại tu vi như thể nào? Nói một chút để cho ta xem tiến bộ của ngươi như thế nào, không phải là tiến độ quá chậm chứ, không dê nói sao?!"


"Đúng là không đáng giá nhắc tới, không đáng giá nhắc tới..." Sở Dương thở dài, vẻ mặt mất mác nói: "Ta thật lòng không dễ nói... Ta vốn tưởng ràng hôm nay ta khẳng định so với ngươi còn mạnh hơn, nhưng không có nghĩ đến, kết quả lại là như thế... Ai, thế sự khó lường, Thiên Ý trêu người a."


Tử Tà Tình trong lòng lại càng hồi hộp, nói: "Làm sao? Còn không mau nói đi? Nói mau lên! Ngươi hôm nay rốt cuộc có cấp bậc gì rồi, thống khoái mà nói đi, đại nam nhân sao lại xấu hổ như thế!"


Sở Dương thở dài ngẩng đầu nhìn Tử Tà Tình ánh mắt cực độ bất đắc dĩ nói: "Ta hiện tại dường như cũng là Thánh Nhân sơ cấp, cũng là đột phá ngày hôm qua, cuối cùng vẫn không thể nào vượt qua được ngươi, tiếc nuối quá..."


"Ha ha ha... Không sao, lấy căn cơ của ngươi, hôm nay có thể đến Thánh cấp sơ cấp đã rất tốt rồi... đúng?!" Tử Tà Tình nói được một nửa thì đột nhiên lấy lại tinh thần, mở to hai mắt nhìn; "Ngươi nói gì? Thánh Nhân? Ngươi nói ngươi đã là Thánh Nhân sơ cấp rồi? Ngày hôm qua mới vừa đột phá?"


"đúng thế..." Sở Dương vẻ mặt vô tội nói: "Thánh Nhân sơ cấp a... giống nhau mà, ta làm sao lại không cách nào vượt được ngươi chứ, thật là chuyên ăn năn trong nhân sinh! Ta lấy này cùng ngươi không sai biệt lắm đây!"


Tử Tà Tình ngây người một hồi lâu, trong lúc bất chợt túm lấy cổ tay của hắn vận công tra xét rồi ngay sau đó sắc mặt thay đổi.


Nụ cười trở bỗng nhiên đỏ bừng, trong lỗ mũi hung hăng phún ra khí tức. Tên khốn này nguyên lai là trêu chọc ta...


Nhớ tới Sở Dương mới vừa rồi trợn mắt hốc mồm còn có mình thì mới vừa rồi còn dương dương đắc ý vừa lòng, thì ra thằng này ở trước mặt mình làm một thằng hề...


Trong lúc nhất thời, Tử Tà Tình quả thực có chút không đất dung thân!


"Khốn nạn!"


Tử Tà Tình rống to một tiếng, mặt đỏ lên thở phì phò nhưng vẻ xinh đẹp lại tăng thêm ba phần.


Sở Dương thấy thể thì cười ha ha, giờ khắc này tiếng cười đó lọt vào tai Tử Tà Tình thì lại đầy ghê tởm, nàng không nhịn được đã muốn đánh cho hắn một trận nữa.


Sở Dương cười dài nói: "Tử đại tỷ, ngươi còn nhớ ước định ban đầu của chúng ta không?"


" chó má ước định gì?! Không nhớ rõ!" Tử Tà Tình quẫn giận đại phát tức giận, khí tràng trong nháy mắt bành trướng đến mức tận cùng.


"Lúc ấy ngươi trước khi đi, ta với ngươi đã có cái ước định kia." Sở Dương sắc mặt nghiêm túc, trong ánh mắt lộ ra một tia nóng bỏng tự đáy lòng.


"Lúc ấy ta nói, nếu là có một ngày tu vi của ta mạnh hơn ngươi, ngươi có phần thưởng gì cho ta?" Sở Dương nói.


Vừa nói như thể, Tử Tà Tình cũng nhất thời nghĩ ra mà không khỏi mặt đỏ tía tai cả giận nói: "Chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi hiện tại đã mạnh hơn ta sao? Tất cả mọi người đều là Thánh Nhân sơ cấp, sao ta lại không bàng ngươi!?"


Lúc ấy, Tử Tà Tình sắp đi Đồ Đạo cuộc chiến. Sở Dương nói lên cái vấn đề này Tử Tà Tình ngạo nghễ nói: "Được rồi, nếu có một ngày tu vi của ngươi có thể mạnh hơn ta, ta sẽ vô điều kiện đáp ứng ngươi bất cứ chuyện gì!"


Lúc ấy Sở Dương ánh mắt sáng ngời, nói: "Bất cứ chuyên gì hả!? Bao gồm cả đánh đòn sao? Xa nghĩ muốn đem chuyên ngươi trong khoảng thời gian đánh cái mông của ta, toàn bộ sẽ trả lại, ngươi cũng đáp ứng hả??"


Tử Tà Tình nhớ lại mình lúc ấy có nói: "Chính xác, ngươi nếu muốn trả thù, dĩ nhiên là có thể. Ta đã nói là bất cứ chuyên gì, vô luận là chuyên gì, làm sao thỉ làm, ta cũng đáp ứng! Chỉ cần ngươi có thể mạnh hơn ta là được."


"Mặc ta muốn làm gì thì làm hả?" Sở Dương tà nhãn nhìn nàng nói.


Nghĩ tới đây, Tử Tà Tình sắc mặt trở nên ửng đỏ, còn có một tia nổi giận khó có thể che dấu được. Cái mông căng đầy của mình tựa hồ cũng có một loại cảm giác kỳ dị, tựa hồ như đang bị người khác dùng bàn tay nhẹ nhàng mà đánh...


Trong phút chốc, thân thể Tử Tà Tỉnh lại hoàn toàn không có dấu hiệu run rẩy.


"Làm sao, nghĩ ra rồi sao?" Sở Dương tễ mi lộng nhăn nói: "Tử đại tỷ, ngài nói mà không có giữ lời sao? Ta nhớ rõ là ngươi nói, ta có thể làm gì ngươi thì làm mà, làm sao cũng được, ngươi cũng đáp ứng rồi, bao gồm cả việc cởi hết mà đánh đòn... Bao gồm cả chuyện khác nữa... Có phải thể không?"


Hắn thở dài một tiếng nói: "Tử đại tỷ, chính là vì cái điều kiện vô cùng mê người này mà ta mới không để ý đến tánh mạng mà đi tu luyện, hiện tại mọi người tu vi tương đương, ta nghĩ là ta còn có cơ hội..."


Tử Tà Tình mặt hồng giống như muốn rỉ máu nhưng vẫn giận dữ nói: "Ta nói rồi, lời của ta dĩ nhiên là không thay đổi nhưng điều kiện tiên quyết là.. Ngươi phải đánh thắng được ta! Ngươi tự cho là tu vi của ngươi bàng ta hả, đoán chừng thôi sao?"


Sở Dương híp mắt, xoa xoa đôi bàn tay, nói: "Cái này... vẫn là có mấy phần nắm chặc!"


Tử Tà Tình giận dữ nói: "Khẩu khí thật lớn, vậy tới chiến đi!"


"Ở chỗ này hả? Không phải đâu chứ?" Sở Dương sợ hết hồn nói.


"Chẳng lẽ ngươi còn muốn tìm một cái phong thủy bảo địa khác sao?" Tử Tà Tình khẽ cắn môi nói.


"Đại tỷ nói ở chỗ này thì ở chỗ này, xem chiêu a!" Sở Dương xuất kỳ bất ý một quyền đánh ra.


Tử Tà Tình cười lạnh một tiếng thân thể quay lại như mây trắng phiêu khởi nói: "Sở Dương, lần này cũng đừng trách ta hạ thủ không lưu tình!! Đây hết thảy đều là do bản thân ngươi tự mình tìm thôi!"


"Ha hả, lần này là ta muốn báo thù mới đúng!" Sở Dương hưng phấn mà hét lớn một tiếng rồi lao lên.


Hai vị đều là Thánh Nhân tầng thứ, là đương đại cường giả giao thủ, vừa ra tay liền đã không hẹn mà cùng mở ra lực trường riêng của mình, không những để bảo vệ tự thân mà còn đem trọn cả Lạc Hoa tiểu trúc nghiêm mật bảo vệ. Nếu không đột nhiên, cho dù hai người này cũng không đem hết toàn lực giao chiến thì chỉ riêng kình khí dư ba cũng đủ đem Lạc Hoa thành hoàn toàn đánh nát rồi!


Lúc này hai người ở trong khí tràng, người khác thậm chí căn bản không biết, nơi này đang phát sinh một cuộc chiến giữa 2 Thánh Nhân cường giả.


Mặc dù hai người cũng không chân chính liều chết chiến đấu nhưng Sở Dương muốn đạt tới Mục đích của mình nên một cách tự nhiên là toàn lực đi ứng phó mà bên kia, Tử Tà Tình vì duy trì tôn nghiêm của mình... Khẳng định cũng sẽ tận hết sức lực!


Trận chiến này nếu là có người "Hiểu công việc" đứng xem tại chỗ thì tất nhiên sẽ hơi bị hoa mắt thần mê.


Quả nhiên là một cuộc chiến rực rỡ! Giao thủ còn không quá nửa khắc thì Tử Tà Tình đã âm thầm kêu khổ.


Hiện nay tu vi của Sở Dương nơi nào giống như là người vừa mới mới đột phá Thánh Nhân tầng thứ chứ, rõ ràng là so với mình còn sâu hơn nhiều lắm! Nếu là liều mạng, mình tuyệt đối không phải là đối thủ! Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn


Điều này sao có thể đây? Sở Dương không có lý do gì lừa gạt mình, có thể là mọi người hôm qua cùng đột phá sơ cấp Thánh Nhân nhưng sao 2 bên xê xích nhiều như vậy?


Huống chi ta vốn mạnh hơn hắn ngàn vạn lần! Hiện nay làm sao lại phát sinh tình huống như thể? í


Đây căn bản là không thể nào giải thích được, khó có thể hiểu được!


Sau khi nỗ lực chu toàn mấy chiêu nữa, Tử Tà Tình rốt cục xác nhận: mình hiện tại dường như thật sự đã không phải là đối thủ của Sở Dương nữa!


Lúc này nàng đã toàn diện rơi vào hạ phong, chỉ có chu toàn chống đỡ mà không còn chút sức hoàn thủ nào!


Còn cái "Đánh cuộc giữa hai người.", Tử Tà Tình tất nhiên vừa thẹn vừa vội nhưng vô kể khả thi, không thể làm gì được.


Chẳng lẽ thật sự để cho hắn "trả thù"? Nhưng người này làm sao có thể sử dụng thủ đoạn đàng hoàng để "trả thù " đây? Tất nhiên là sẽ muốn làm gì thì làm, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận