Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Chỉ thấy giữa không trung, xuất hiện một cái trạng huống kỳ lạ: Vũ Trì Trì tay trái hung hăng bắt được vai phải Sở Dương mà Sở Dương đồng dạng một tay túm được Vũ Trì Trì, hai người cũng ôm ý nghĩ đồng dạng: ngươi đừng nghĩ muốn đi!


Dĩ nhiên cũng đem đối phương cổ định ở giữa không trung!


Một tay khác của Vũ Trì Trì điên cuồng vạn phần từng quyền từng quyền đánh vào trên người Sở Dương, mỗi một quyền cũng đánh cho Sở Dương phun ra một ngụm tiên huyết. Tiếng xương cốt gảy lìa cũng cứ như vậy tùy theo mà liên tiếp không ngừng vang lên.


Mà một tay khác của Sở Dương cầm Cửu Kiếp Kiếm cũng giống như không muốn sống một kiểm một kiếm đâm vào trên người Vũ Trì Trì! Tiền tiền hậu hậu, Sở Dương bướng bỉnh đem Cửu Kiếp Kiếm hướng vào trên người Vũ Trì Trì cùng một chỗ đâm vào!


Mỗi mỗi nhát đâm hạ xuống, trên người Vũ Trì Trì chính là một trận bạch quang dày đặc mà trong miệng cũng phun ra một ngụm tiên huyết. Hai người kia cũng như không muốn sống công kích đối phương!


Duy nhất tâm niệm cũng chỉ có ngươi chết!


Rầm rầm rầm!


Phốc phốc phốc phốc...


Thanh âm như vậy trước kia mọi người cũng đã nghe qua không biết bao nhiêu lần r. nhưng chỉ có lần này, mỗi người đều như theo thanh âm đó vang lên mà trái tim cũng nhịn không được muốn theo kịch liệt co quắp. Tâm thần chấn động!


Hai người thân thể vừa đánh vừa không ngừng lên cao, sau đó vừa đánh vừa dần dần hạ xuống.


Ở trong quá trình này, Vũ Trì Trì đã không biết đánh bao nhiêu quyền, Sở Dương cũng không biết mình rốt cuộc đâm ra bao nhiêu kiếm! Môi một kiểm cũng là Đồ Hết Thiên Hạ Thì Đã Sao, phảng phất như đã trở thành công việc quen thuộc!


Rốt cục, khi cách mặt đất ước chừng còn có mười trượng thì đột nhiên trên không trung truyền đến một thanh âm Bổ nhào. Rất giống như là cái dùi ghim phá vỡ một cái khí cầu vậy.


Mọi người nhìn chăm chú lại, chỉ thấy khuôn mặt Sở Dương đầy tàn nhân, một kiếm này hẳn là đã đâm xuyên qua Thánh Nhân Kim Thân hộ thể bạch quang, đâm thật sâu vào thân thể Vũ Trì Trì!


Hộ thể bạch quang trong lúc bất chợt bạo tán ra. Cửu Kiếp Kiếm mang theo tiên diêm huyết quang từ sau lưng Vũ Trì Trì để lộ ra nửa đoạn! Rạng rỡ phát sáng!


Nhưng ngay sau đó, "Sưu" một tiếng rồi lần nữa thu hồi lại, ngay sau đó lại từ một vị trí khác, Cửu Kiếp Kiếm lần nữa nhô ra.


"A " Vũ Trì Trì thê lương kêu lên thảm thiết, cả thân thể cũng


đang kịch liệt run rẩy mà đột nhiên trống rỗng dùng sức, hai người lại lần nữa bay lên bầu trời cao.


Cùng lúc đó, quyền đầu của Vũ Trì Trì cũng hung hăng đập vào mặt Sở Dương, cả cái đầu Sở Dương bị nện lệch ra bên ngoài. Xương cổ "Răng rắc" một tiếng nhưng trong tay của hắn, kiếm vẫn không có nửa điểm chần chờ mà liên tục ba lần đám vào trên người Vũ Trì Trì!


Máu tươi từ từ từ trên không trung rơi xuống, rơi trên mặt đất, dần dần đọng thành một bãi và cũng phân ra đâu là máu Sở Dương hay là máu của Vũ Trì Trì. Trên thân 2 người máu ào ào chảy, trong miệng cũng tất cả đều là bọt máu nồng đặc, mặt và đầu cổ đầy vết máu, có của mình, cũng có của đối phương!


Lúc này, hai người cũng đã rơi vào tình thế sắp chết nhưng trong mắt hai người chiến ý vân tàn nhân và điên cuồng. Cũng là ai cũng không chịu kém người nào!


Mọi người nhìn hai người giao chiến mà ai nấy cũng là ngậm miệng thật chặc, lẳng lặng không nói một lời.


Giờ khắc này. Mọi người trong lòng cũng tràn đầy kính ý.


Người bên Vũ Trì Trì kia, ai nấy cũng coi việc giết chết Sở Dương là yểu vụ thứ nhất nhưng giờ phút này, nhìn thấy Sở Dương có thể hung hãn chiến đấu như thể thì ai nấy cũng kìm lòng không đậu mà sinh lòng kính ý. xem tại TruyenFull.vn


Địch nhân như thế... Có thể nói là kinh khủng trong lòng bất cứ địch nhân nào nhưng cũng đáng để người ta tôn kính.


về phần bên Sở Dương đám Đàm Đàm nhìn Vũ Trì Trì giờ phút này chiến đấu mà cũng từ đáy lòng thản nhiên dâng lên một cỗ kính ý, bất kể người này làm người như thể nào, nhân phẩm như thế nào, chỉ nhìn vào trận chiến đấu này thì Vũ Trì Trì không hổ là Mặc Vân Thiên phó soái.


Bất kể hắn có phải do bị biệt khuất hay bị buộc thành cái bộ dáng này hay không hoặc là bởi vì lý do khác nhưng chỉ cần một người đàn ông có thể liều tánh mạng đi chiến đấu, đi chém giết như vậy, bất kể người nam nhân này là ai cũng đáng để tôn kính!


Hiện tại, hai người kia đang ở giữa chiến đấu, đã không còn đơn thuần vỉ thắng bại sinh tử nữa mà là vỉ một ít phân kiên trì!


Xem ai có thể kiên trì hơn, ai có thể kiên trì được là thắng lợi!


Hai người hôm nay cũng đã đến gần mức hỏng mất, thứ duy nhất có thể giúp bọn họ chống đở là tín niệm: ta nhất định phải nhìn đối phương ngã xuống trước!


Đây là một tràng nam nhân chiến đấu, đã không còn cùng sinh tử liên quan nữa, cũng không còn cùng ân oán cừu hận liên quan nữa; phương thức chiến đấu như vậy thuần túy đúng là hai chữ: nam nhân!


Trên người Vũ Trì Trì lổ kiếm đã không dưới một trăm; mà trên người Sở Dương cũng vô số vết thương sâu hoắm, rất hiển nhiên là xương cốt đã hoàn toàn nát bấy!


Thương thể như vậy vô luận bình thường đã chết mười lần thậm chí một trăm lần rồi!


Nhưng chính là như vậy, hai người đều không hẹn mà cùng không có lựa chọn đánh vào tay kia của đối phương: ta giữ lại ngươi, giữ lại ngươi để chiến đấu, xem ai cuối cùng kiện trì không được trước!


Oanh!


Hai người rốt cục đồng thời rụng rơi trên mặt đất, nhưng như cũ túm lấy nhau, hung hăng nhìn nhau, nháy mắt một cái cũng không mà gắt gao nhìn chàm chàm vào nhau!


Vũ Trì Tri cắn răng lại ra một quyền, chậm chạp đánh vào trên người Sở Dương, quả đấm của hắn lúc này đã không có bất kỳ khí lực nào nữa nhưng khi đụng vào trên người Sở Dương, lúc bình thời có lẽ ngay cả con kiến cũng không chết thì lúc này lại làm cho Sở Dương đau đớn hừ


một tiếng.


Trong tay Sở Dương Cửu Kiếp Kiểm lần nữa từ từ giơ lên, lấy tốc độ chậm nhất đâm vào bộ ngực Vũ Trì Trì, thật giống như là làm dáng vậy, đáng tiếc là hắn rõ ràng đã dùng hết toàn bộ lực lượng nhưng mũi kiếm không xuyên thấu được lồng ngực Vũ Trì Trì.

Trong tay Sở Dương Cửu Kiếp Kiểm lần nữa từ từ giơ lên, lấy tốc độ chậm nhất đâm vào bộ ngực Vũ Trì Trì, thật giống như là làm dáng vậy, đáng tiếc là hắn rõ ràng đã dùng hết toàn bộ lực lượng nhưng mũi kiếm không xuyên thấu được lồng ngực Vũ Trì Trì.


Hắn không thể làm gì khác hơn là từ từ rút kiếm ra, hiển nhiên là tính toán đổi lại một chỗ khác mà cùng một thời gian, Vũ Trì Trì cũng như lão nhân chậm chạp thu quyền đầu về, hai người động tác cũng đều mềm nhũn, hữu khí vô lực, nhưng ánh mắt đều điên cuồng thiêu đốt lên.


Giống như hừng hực liệt hỏa.


Rốt cục, quả đấm của Vũ Tri Trì thu hồi được một nửa rồi cứ như vậy mềm nhũn thả xuống, cũng không nâng lên nổi nữa.


Sở Dương chậm rãi đem kiểm từ bộ ngực Vũ Trì Trì rút ra, cổ tay không khỏi run lên, Cửu Kiếp Kiếm kia cơ hồ rời tay rơi trên mặt đất nhưng hắn vẫn cắn răng, không tiếng động điên cuồng gào thét, cả người run rẩy lại đem kiểm lần nữa giơ lên.


Vũ Trì Trì tức giận đưa mắt nhìn kiếm trong tay Sở Dương, tất cả đều là cuồng nhiệt thiêu đốt.


Sở Dương nâng kiểm một tấc một tấc đưa ra phía trước!


Ở trong quá trình này, hai người ánh mắt thủy chung gắt gao nhìn nhau, đột nhiên, trên mặt Sở Dương tràn đầy máu đen lộ ra một tia mỉm cười, đôi môi khẽ mấp máy yểu ớt nhưng rõ ràng nói: "Ta thắng rồi."


Cùng lúc đó, hắn kiểm trong tay một lần cuối cùng... Chậm rãi đâm vào ngực Vũ Trì Trì!


Thời gian tựa hồ vào giờ khắc này như đông lại! Vũ Trì Trì giờ phút này đã không có thể có động tác gì nữa mà Sở Dương như cũ có thể động, vẫn có thể dùng kiểm.


Cho nên, trận chiến này, Sở Dương thắng!


Trên không trung có một tiếng nổ vang rồi một cái âm thanh trong trẻo ở trên không trung vạn dặm không mây sâu kín vang lên nói: "Sở Dương giao chiến Vũ Trì Trì, Yêu Hoàng Thiên chứng kiến Thánh Nhân tu giả thứ 7754 chiến, người chưa đạt đến Thánh Nhân tầng thứ là Sở Dương thắng! Sinh tử thắng bại, dựa vào thiên mệnh; đánh cuộc kết thúc. Quân tử một dạ, Thiên Đạo chứng kiến; thệ ước thực hiện, không được tà đạo!"


Thệ Ước Tư, rốt cục vào thời khắc này làm ra tài quyết!


Sở Dương thắng!


Người không đạt đến Thánh Nhân tầng thứ là Sở Dương, thắng!


Vũ Trì Trì trong mắt thần quang vẫn như hoả diễm cháy lên gắt gao ngó Sở Dương, một hồi lâu sau, trong mắt của hắn thần quang rốt cục dần dần lờ mờ đi mà rên rỉ nói: "Ta thua rồi..."


Tay hắn vốn nắm chặt tay Sở Dương trong lúc bất chợt buông ra; thân thể khôi ngô cao ngất cũng bất chợt lay động một chút rồi ngay sau đó thẳng tắp ngã xuống!


"Vũ soái!"


"Vũ soái..."


Một đám dưới trướng Vũ Trì Trì nhanh như tia chớp xông lên, đỡ Vũ Trì Trì ngã xuống. Vũ Trì Trì chỉ yểu ớt nói ra hai chữ: "Vê đi." rồi hoàn toàn hôn mê.


Sở Dương vẫn như cũ thẳng đứng nghiêng nhìn người bên Vũ Trì Trì ôm lấy Vũ Trì Trì, ánh mắt đầy cừu hận khó có thể che dấu trừng nhìn mình một cái rồi yên lặng rời đi nhưng Sở Dương thủy chung không có động.


Sở Dương vẫn như cũ thẳng đứng nghiêng nhìn người bên Vũ Trì Trì ôm lấy Vũ Trì Trì, ánh mắt đầy cừu hận khó có thể che dấu trừng nhìn mình một cái rồi yên lặng rời đi nhưng Sở Dương thủy chung không có động.


Đàm Đàm đang ở một bên lo lắng hỏi thăm Sở Nhạc Nhi: "Nha đầu, trên người của ngươi có còn Cửu Trọng Đan hay không? vốn còn có một hai hạt mà?"


Sở Nhạc Nhi lắp bắp nói: "Ta... Ta../


Đàm Đàm gấp đến độ giơ chân nói: "Không có? Ngươi cũng không còn rồi? Ngươi cũng dùng hết rồi sao?"


Sở Nhạc Nhi "Wow" một tiếng khóc lên nói: "Ta cũng vậy không có chú ý a... Ngươi cũng không còn ư?"


Đàm Đàm nghe vậy thỉ ngây người như phỗng. Hai hàng nước mắt, cứ như vậy theo gương mặt chảy xuống.


Trận chiến này, Sở Dương không nghi ngờ chút nào, hiểu rõ xác thực là trận đánh tạo ra uy phong của mình nhưng cũng đánh ra tất cả sinh mệnh, tất cả tiềm lực! Đến cuối cùng, mỗi một quyền mỗi một kiếm, cũng là đem Sinh Mệnh Chi Hỏa còn sót lại đi chiến đấu!


Bất kể là Sở Dương cùng Vũ Trì Trì, bất kể ai thắng ai bại, hai người kia cũng rất khó có cơ hội sống thêm được nữa.


Trừ phi, trên người Vũ Trì Trì có trân quý bí dược do Mặc Vân Thiên Để Nguyên Thiên Hạn ban thưởng, nếu không, Vũ Trì Trì hẳn phải chết không thể nghi ngờ.


Mà Sở Dương cũng giống như vậy, nếu không có Cửu Trọng Đan kia, Sở Dương hẳn phải chết không thể nghi ngờ!


Nhưng hết lần này tới lần khác vào lúc này, Cửu Trọng Đan mà Sở Dương khi phi thăng Thiên Khuyết cho Sở Nhạc Nhi cùng Đàm Đàm cũng đã sớm dùng hết.


Trong khi giãy chết, Cửu Trọng Đan do nhà giàu Sở Dương tự thân sản xuất ra lại không có. Nếu như còn có Cửu Trọng Đan, trận chiến này làm sao cũng sẽ không thê thảm như vậy, việc Sở Dương vừa đánh nhau vừa cắn thuốc hai người đã gặp qua không chỉ một lần, không nói là mỗi trận chiến đều như thể.


Cẩn thận từng li từng tí nhìn qua, chỉ thấy ánh mắt Sở Dương ngơ ngác nhìn về phía trước, con ngươi cũng từ tò giãn ra.


"Đại ca!"


"Sư huynh!"


Sở Nhạc Nhi cùng Đàm Đàm đồng thời kêu to, mong đợi có thể gọi được thần trí Sở Dương trở về. Cuối cùng không phụ công hai người la lên, Sở Dương còn có chút tri giác lẩm bẩm nói: "Bọn họ đi rồi ư?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận