Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Tấm bia cuối cùng có một hàng chữ, hiển nhiên là thêm vào cuối cùng vì bút tích tuyệt không giống nhau.


" Ta là đương thế Dược Vương, muốn đem truyền thừa này tạo phúc thiên hạ. Bất đắc dĩ nghe đồn vực ngoại Thiên Ma tàn sát bừa bãi, huynh đệ thương nghị vứt bỏ mà đi, tàn sát Thiên Ma, Thiên Ma không hết, ta cũng không về! "


Thấy được hàng chữ này Sở Dương đột nhiên trong lòng quặn đau.


Thiên Ma!


Lại là Thiên Ma!


Từ xưa đến nay, bao nhiêu anh hùng hảo hán đều vì tàn sát Thiên Ma mà biển mất trong cuộc sống? Mà vị Dược Vương này, cứ như vậy mà đi, bây giờ vẫn chưa về.


Chẳng lẽ Thiên Ma tàn sát mãi không hết sao?


Tấm bia khác, chữ viết lại như giương cung bạt kiếm, loại chữ này, Sở Dương trước đây đã gặp rồi, đúng là của Tử Tiêu Thiên Đế Tử Hào.


" Tử Hào ta, may mắn lấy được Dược Vương Thần Cung này, vỉ Dược Vương Thần cung mà phát dương quang đại. Cũng vì Dược Vương Đại Nhân mà chém hết Thiên Ma!.. ".


Nhìn đến đây, Sở Dương không khỏi xúc động thở dài. Dược Vương Thần cung chính là nơi ở của Thượng cổ Dược Vương.


Trong đó có Trường Sinh thuật, Kim Đan thuật, Tạo Hóa Thuật, Thiên Vận Thuật... vân vân, hơn mười loại thần kỳ công pháp người vô duyên căn bản nhìn không thấy, tùy tiện một loại nào cũng có thể thay đổi vận mệnh của người hữu duyên.


Mà Dược Vương chính là vì phát hiện ra dã tâm của vực ngoại Thiên Ma nhất tộc nên mới cùng vài huynh đệ viễn độ thương khung, đi tiêu diệt Thiên Ma, đáng tiếc là đi chưa về.


Mà trước khi đi, giống như đã có giác ngộ, ở nhân gian mà lưu lại truyền thừa của mình, cũng là vì tương lai mà lưu lại một mồi lửa, một phần hi vọng.


Tử Tiêu Thiên Để Tử Hào nói mấy câu đó rất rõ. Bản thân Tử Hào chính là người đầu tiên nhận được thừa kể của vị Dược Vương này.


Tử Hào sau khi chiếm được Dược Vương Thần cung thì bắt đầu nhanh chóng quật khởi; lợi dụng Kim Đan thuật, Tạo Hóa Thuật... Các loại..., ở trong thời gian cực ngắn trưởng thành nhất phương Thiên Đế, mà hắn cũng không vi phạm lời hứa của mình, cũng đích xác cùng Thiên Ma chiến đấu đến khi tánh mạng kết thúc.


Duy nhất tiếc nuối là Tử Tiêu Thiên Đế không thể sửa được nhân tâm, cuối cùng bởi vì nhân tâm nhân tính ti tiện mà bại vong.


" nếu nói như vậy. Vực ngoại Thiên Ma chi hoạn chỉ sợ đà có tò xưa đến nay. Nếu như không phải lúc trước đã có Dược Vương tiền bối quét sạch thì chỉ sợ hôm nay Thiên Ma phát triển còn nhanh hơn nữa; mà bây giờ Thiên Khuyết đã sớm không biết biến thành bộ dáng gì nữa rồi. Hoặc là nói, Dược Vương tiền bối mặc dù không có trở về nhưng vân thành công trì hoãn cước bộ của vực ngoại Thiên Ma vài trăm van năm! Bọn họ hy sinh thật sự có giá trị nhưng phần giá trị này lại bị người đời thờ ơ! "


Sở Dương trầm giọng nói: " ta nói như vậy... có đạo lý hay không? Có có chút cực đoan hay không! "


Kiểm Linh trầm tư một hồi, nói: " không, việc vốn là như thế. Những tiền bối này vì thiên hạ mà đổ máu, bỏ mạng tha hương. Kết quả là người trong thiên hạ lại có được mấy người nhớ về họ? " Text được lấy tại Truyện FULL


Sở Dương cười lạnh hắc hắc.

Sở Dương cười lạnh hắc hắc.


"Về sau Tử Tiêu Thiên Để 1 mình chống lại Thiên Ma, mặc dù cuối cùng bị diệt nhưng tin tưởng là đã có thể làm tổn thương nguyên khí của vực ngoại Thiên Ma. Thể cho nên Thiên Ma mãi đến bây giờ chỉ có thể chiếm giữ Tử Tiêu thiên mà không tiến thêm được một bước nào nữa. Ta thậm chí hoài nghi, không phải là bọn họ không muốn khuếch trương mà là không đủ sức thôi; ta giải thích như vậy có phù hợp không? " Sở Dương lần nữa hỏi.


" dù có sai lệch thì ta tin tưởng cũng không khác sự thật bao nhiêu Kiếm Linh gật mạnh đầu nói.


" Tử Tiêu Thiên Để đã chết được bao nhiêu năm rồi? " Sở Dương hỏi.


" ân, đại để gần trăm vạn năm quang âm.. Kiếm Linh thổn thức một tiếng nói.


" trăm vạn năm dài dằng dặc tuế nguyệt, đủ để nghỉ ngơi lấy lại sức rồi, tích súc sinh lực rồi, vực ngoại Thiên Ma trải qua khoảng thời gian này nghỉ ngơi lấy lại sức, tin tưởng là sắp khôi phục lại nguyên khí rồi, thậm chí có thể đã khôi phục nguyên khí nhưng tạm thời không động, chỉ chờ một cơ hội phát động, nói cách khác, Cửu Trọng Thiên Khuyết sắp đối mặt với Thiên Ma đại kiếp nạn rồi! "


Sở Dương thanh âm trầm trọng, từ đáy lòng dâng lên một loại cảm giác nguy cơ.


Kiếm Linh đồng dạng trầm trọng nói: " ai, ta mặc dù rất không muốn thừa nhận, nhưng căn cứ thời gian để phán đoán, đích thật là không sai biệt lắm, trăm vạn năm đủ để xóa đi bất luận tổn thất gì".


Sở Dương thở dài một tiếng, ở trước hai tấm bia cúi người chào sau đó sải bước đi vào Dược Vương Thần cung. Bên trong có bản đồ rất tường tận.


Luyện công khu.


Linh dược khu.


Điển Tịch Khu.


Tu luyện khu.


Khu cư trú.


Tất cả các phương tiện, cái gì cần có đều có, chỉ cần ngươi có thể nghĩ đến nơi này đều có thể tìm được!


Sở Dương trước tiên tiến vào Điển Tịch Khu. Nơi này mới đúng là hạch tâm khu vực, cũng mạch máu của nhất phương thế lực ở đây.


Đi vào xem xét thì chỉ thấy 1 cái gian phòng trống rỗng lớn, bên trong dường như cũng chỉ có năm cái giá, trên từng cái cũng chỉ có một khối ngọc mà thôi, nói là một gian lưu gửi điển tịch thật sự có chút nói hơi quá, hữu danh vô thực.


Sở Dương không chút nào chậm trễ đi đến gần cái giá đầu tiên, ánh mắt tập trung vào khối ngọc kia, đập vào mắt có thể thấy được, trên khối ngọc có khắc mấy chữ, cũng chỉ có mấy chữ mà thôi. Sở Dương mới vừa vặn ngưng thần nhìn vào thì lại tức thời cảm giác một cổ Đao ý muốn Phá Thiên, chém Phá Thương khung đập vào mặt mà đến.


" ta chính là Đao vương! Thiên Thượng Địa Hạ Vô Song Nhận, Tuyên cổ Thương Khung Đệ Nhất Đao; lần đó đi Quỳnh Tiêu chiến Thiên ma mà đem một tay vứt đi! Đao vương truyền thừa này, hậu bối


có được phải làm Đao Vương chi danh bất diệt! Lấy máu tươi làm vật dẫn, linh hồn thế giai; đao khí nhập thể, được truyền thừa của ta! "


" Đao vương truyền thừa! Đúng là Đao vương truyền thừa! " Sở Dương tâm thần chấn động. Ngay sau đó đưa tay cầm lấy khối ngọc kia, cũng lấy chỉ làm đao cắt đứt ngón trỏ, đem mấy giọt máu tươi nhỏ vào khối Bạch Ngọc kia.


Ngay sau đó, một đạo đao khí lăng không hiển hiện, suýt xảy ra tai nạn cứ như vậy lao thẳng vào ấn đường của Sở Dương, với tu vi của Sở Dương hiện tại lại không thể né tránh được.


Đao!


Sở Dương trong óc tức thì hiển hiện một chữ to.


Thô sơ giản lược xem xét, chỉ thấy bên trong chỉ dẫn làm như thế nào để vận đao, như thể nào để xuất đao, như thế nào để dưỡng Đao... hết thảy về Đao, cái gì có quan hệ đến Đao, vô số pháp môn, bên trong cái gì cần có đều có, hơn nữa còn lộ vẻ tinh túy tinh hoa!


Sở Dương dĩ vãng đối với Đao không hiểu nhiều, bây giờ chỉ thô sơ giản lược như vậy mà lại cảm giác rộng mở trong sáng hơn rất nhiều.


" quả nhiên không hổ là Đao vương truyền thừa! "


" Đao vương truyền thừa này đối với Vô Thương là hữu dụng nhất. Sau này gặp mặt, nhất định phải luận bàn, đem phần truyền thừa này đưa cho hắn, cho ta sử dụng dường như hơi lãng phí Sở Dương hít một hơi thật sâu, ổn định một chút tâm tình rồi đi về cái giá gô thứ hai.


Còn chưa đi đến trước mặt, một đám phong duệ sắc bén kiếm khí dĩ nhiên đã đến.


" ta chính là Kiêm Vương! Kiêm Trung Chi Vương! Kiêm Vương truyền thừa, tất cả trong đó


Sở Dương tâm thần chấn động. Kiếm Vương truyền thừa, đối với chính mình và đám cố Độc Hành, La Khắc Địch, Kỷ Mặc, Ngạo Tà Vân đều hữu dụng


Ngay sau đó giống như trước mà thu lấy Kiếm Vương truyền thừa rồi Sở Dương lần nữa đi phía trước. Kế tiếp chính là Độc Vương, Độc Vương truyền thừa.


Sau đó là Thương Vương!


Cuối cùng, thì lại là Dược Vương.


" Độc Vương truyền thừa, thích hợp với Nhạc nhi nhất, còn có Vũ Tuyệt Thành nữa, cả 2 đều là nhân tuyển thích hợp, về phần Thương Vương truyền thừa này lại chưa có nhân tuyển thích hợp, tạm gác lại chờ người hữu duyên đi Sở Dương vừa thu, vừa suy nghĩ.


Sau khi được Dược Vương truyền thừa, Sở Dương rốt cuộc nhìn thẳng vào.


Tử Tiêu Thiên Để, chính là dựa vào cái này, cuối cùng thành tựu nhất đại Thiên Đế. Dựa theo tình hình trước mắt xem thì Tử Tiêu Thiên Đế năm đó cho dù là thời kì tối cường thịnh thì chỉ sợ cũng chưa đạt tới tình trạng của Dược Vương.


Trong lòng Sở Dương cảm khái vạn phần, đây quả nhiên là vận mệnh.

Trong lòng Sở Dương cảm khái vạn phần, đây quả nhiên là vận mệnh.


Nếu Tử Tiêu Thiên Đế Tử Hào lúc trước không phải là thụ phong Tử Tiêu thiên mà lại là thiên địa khác thì chỉ cần cho hắn đủ thời gian, chỉ sợ với một mảnh thiên địa lực lượng hắn đã có thể chống lại Thiên Ma, thậm chí là tàn sát Thiên Ma!


Chỉ tiếc, hắn thụ phong lại đúng vào Tử Tiêu thiên đứng mũi chịu sào nhưng Sở Dương nghĩ lại: với tính của Tử Tiêu Thiên Đế, cho dù cho hắn lựa chọn cơ hội, hắn cũng chưa chắc đã chọn thiên địa khác a? Hắn sẽ lựa chọn nơi gần kẻ địch nhất là Tử Tiêu thiên!


Nếu như không phải là như vậy thì hắn cũng đà không phải là Tử Tiêu Thiên Đế!


Đối mặt với di tích, Sở Dương than thở ngàn vạn lần.


" Kiếm Linh, ta muốn tìm Dược Linh của Tử Tiêu Thiên Đế, có cơ hội lớn là sẽ lấy được tại nơi này Sở Dương rốt cuộc minh bạch cái gì nói: " mà lúc trước ta cảm giác được khí tức quen thuộc, nên là khí tức Dược Linh của Tử Hào còn sót lại


Kiếm Linh cũng lập tức tỉnh ngộ nói: " không sai, có nhiều khả năng là như vậy! "


" ta muốn tìm bản thể của Dược Linh kia, rất có thể ở chỗ này. Mà Dược Linh hóa thân năm đó theo Tử Tiêu Thiên Để cùng biến mất, nơi này bản thể của Dược Linh cũng tức thời hóa thành tro bụi nhưng dược lực bên trong lại chưa tiêu tán. Điều này cũng tạo thành kỳ dị hiện tượng nơi này


Sở Dương chậm rãi dự đoán.


" ân, nên là như thể Kiếm Linh đối với dự đoán của Sở Dương hoàn toàn đồng ý.


" mà vài người huynh đệ kết nghĩa cùng Tử Tiêu Thiên Đế đi cứu nguy đất nước nên tu luyện công pháp của các vị Đao Vương, Kiếm vương và Độc Vương.. Sở Dương nói: " cho nên, huynh đệ bọn họ, mấy người có thể sóng vai đi thiên hạ, thành lập hiển hách công huân, không lọt vào tục lưu


" cho dù trước kia có trụ cột nhưng thời điểm chính thức quật khởi cũng có thể là sau khi chiếm được những truyền thừa này


"Đúng! Chỉ có như thể mới hợp tình lý! " Kiếm Linh liên tục đồng ý nói.


" Dược Vương Thần cung, không những trồng đại lượng dược liệu mà bên trong không gian cũng dị thường rộng lớn Sở Dương nói: " ngoại trừ trồng dược liệu ra, bên trong còn có thể dung nạp thiên quân vạn mã! Tử Tiêu Thiên Đế sao lại đem nó để ở chỗ này, để đây cũng không có ích cho chiến sự, có cái không gian này, hắn có khả năng vận dụng chiến thuật càng thêm thần diệu, cái này lại khiến cho người ta không rõ! "


Kiếm Linh nói: " quả thật, cái này ta cũng là trăm mối vẫn không có cách giải. Nhìn bố trí bên trong, Tử Tiêu Thiên Đế năm đó chỉ sợ thật sự đã trú quân tại đây, nhưng sao cái bảo bối này cuối cùng lại lưu lạc đến cái biên duyên tiểu thành này, nguyên nhân trong chuyện này thật sự là mờ mịt khó hiểu


" bất quá.. Kiểm Linh muốn nói lại thôi.


" bất quá cái gì? " Sở Dương mẫn cảm quay đầu lại hỏi.


" trong truyền thuyết, có một loại bổn mạng không gian, đại khái là tương đương với Cửu Kiếp Không Gian của chúng ta ; tu vi sau khi đến trình độ nhất định cho dù bản thân vân lạc thì không gian vân có thể tồn tai độc lập, hơn nữa có thể trở về nơi ban đầu nó tồn tai


" loại không gian này theo cổ xưa tương truyền thỉ được xưng là Tự Khai Vũ Trụ! "


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận