Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Ngừng có độc xà từ trong bụi cỏ tranh nhau trườn ra, vô số dã thú cũng điên cuồng lao ra ngoài từ đợt từng đợt, hốt hoảng bỏ trốn. Nhìn thấy Pháp Tôn và Dạ Túy cản đường liền lập tức điên cuồng công kích.


Đám Thiên ma chi khí kia đối với hai người Pháp Tôn mà nói, đương nhiên là thứ mà bọn hắn thiết tha mơ ước, nhưng đối với đám độc xà dã thú này mà nói, lại chính là độc tố trí mạng!


Một đường xâm nhập rừng sâu ba trăm dặm, hai người không biết đã chém giết bao nhiêu dã thú rồi!


Rốt cuộc, cự ly tới hắc vụ chỉ còn một chút thôi!


Ở ngay trước mắt, một đám hắc vụ khổng lồ, quay cuồng chuyển động không ngừng. Đúng là Thiên ma chi khí tinh thuần nhất!


Thiên ma chi khí, gần trong gang tấc, tựa hồ có thể lấy dễ như trở bàn tay, hô hấp hai người đều có chút dồn dập.


Tựa hồ cảm ứng được hai người tới, trong hắc vụ đột nhiên phát ra tiếng hô hấp, tiếp đó giống như trăm sống đổ về biển, trong phút chốc đã cấp tốc thối lui, giống như vô số hắc xà tranh nhau về ổ. Chỉ trong nháy mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.


Phía trước, trong đám sương mù âm u dày đặc, lờ mờ xuất hiện một thân ảnh mơ hồ.


Một thanh âm mệt mỏi dị thường nói: "Không thể tưởng được ở nơi này còn có hai người... Các ngươi từ đâu tới?"


Thanh âm này rất mệt mỏi, chẳng những mệt mỏi mà còn cực kỳ suy yếu, thậm chí khiến cho người ta có một loại cảm giác vi diệu, người này nhất định thân đang thụ trọng thương! Trong lòng hai người đều có cảm giác như thế!


Nhưng trái ngược, hai người cũng có một cảm giác mãnh liệt rằng, người nọ có một lực lượng cường đại tới cực điểm. Đó là một cỗ lực lượng mạnh mẽ tới gần như không thể kháng cự! hai thứ này kết hợp, tựa như một cỗ lực lượng cuối cùng của sinh mệnh, nhưng vẫn có khủng bố mạnh mẽ đủ để thôn thiên nuốt địa, hủy diệt nhân thế! Thậm chí còn có một loại tàn ngược tràn ngập trong không khí!


Trong lòng Dạ Túy có quỷ, ngập ngừng không dám trả lời.


Pháp Tôn ngẩng đầu, trầm giọng hỏi: "Các hạ là ai? Từ đâu tới?"


Thanh âm kia trầm mặc một chút, đột nhiên phát ra tiếng cười quái dị trầm thấp: "Không trả lời còn hỏi ngược lại sao? Tiểu tử thật thú vị... Dũng khí không tệ. Nếu như đã tới đây, còn không tiến vào ta xem xem."


Vù một tiếng, rừng cây rậm rạp đột nhiên bắt đầu nhanh chóng thối rữa. Ngay trước mắt hai người, chỉ trong thời gian mấy cái nháy mắt, một con đường thẳng tắp bỗng nhiên xuất hiện.


Tất cả hoa cỏ cây cối vốn nằm trên con đường này, đều biến mất không thấy tăm hơi.


Bị thối rữa bốc hơi hết rồi!


Một con đường thẳng tắp tới cực điểm, cứ như vậy hình thành.


Nhìn thấy cảnh tượng này, Dạ Túy cùng Pháp Tôn đều hít một hơi thật sâu. Tu vi thần dị thế này, bản thân Pháp Tôn cũng không làm được, chứ càng đừng nói tới phương thức quỷ dị khôn cùng này.


Bước đi trên con đường này, hai người đều cảm thấy ma nguyên trong cơ thể điên cuồng xoay chuyển.


Không kìm chế được, trên người tràn ra hắc khí nồng đậm.


Pháp Tôn đương nhiên là sớm có cảnh giác, nhưng Dạ Túy lại trợn mắt líu lưỡi. Nhìn thấy trên người Pháp Tôn xuất hiện hắc khí, hắn lại có một cảm giác hoang đường quái dị giống như thế giới điên đảo cả rồi.


Pháp Tôn là ai? Đây chính là chúa tể giả Cửu Trọng Thiên, chấp pháp giả hiệu lệnh thiên hạ, là lãnh tụ chính đạo của toàn bộ Cửu Trọng Thiên!


Hiện giờ, trên người Pháp Tôn không ngờ lại xuất hiện thứ được xưng là Thiên ma chi khí tà ác nhất thiên hạ? Ta ta ta... không phải là ta hoa mắt nhìn lầm rồi chứ?


"Pháp Tôn đại nhân... ngài ngài...." Dạ Túy trợn mắt há hốc miệng, nói không ra lời.


Pháp Tôn hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lộ ra sát khí sắc bén, xoay đầu nhìn về phía Dạ Túy.


Một cỗ sát khí lành lạnh đột nhiên bạo phát.


Rất rõ ràng, Pháp Tôn muốn giết người diệt khẩu rồi. Vô luận thế nào, hắn cũng không định để Dạ Túy sống sót!


Tranh với ta, thần cũng phải chết!


"Ngươi dám giết hắn, ta giết ngươi!" Trong rừng rậm, thanh âm mệt mỏi không nóng không lạnh nói: "Ngươi cứ thử xem?"


Thân thể Pháp Tôn cứng lại. Hắn cảm thấy Thiên ma chi khí trong cơ thể mình đột nhiên bị khống chế, không ngờ tựa hồ còn muốn nghịch chuyển tâm mạch.


Hắn không dám động nữa rồi. Pháp Tôn có thể cảm ứng được rõ ràng, kẻ trước mắt tuy mệt mỏi gần chết, nhưng nói xử lý mình cũng không phải đe dọa, thật có khả năng một kích tất sát. Có lẽ chỉ có nữ tử thần bí Tử Tà Tình ngày đó mới có thể so sánh.


Trong suy nghĩ của Pháp Tôn, cho dù là ở trước mặt vực ngoại thiên ma, mình cũng có phân lượng nặng hơn. Tuy Dạ Túy cũng có Thiên ma chi khí, nhưng thực lực thấp kém, càng chỉ là hạng người vô danh, cũng không có nhiều tác dụng. Mình giết thì có sao chứ?


Không những không phải chia sẻ Thiên ma chi khí ở nơi này, mà còn có thể tránh được hậu hoạn.


Dù sao một khi tin tức mình có Thiên ma chi khí truyền ra, hậu quả thật sự không thể nào tưởng tượng được!


Ngoài ra, nơi này cũng chỉ óc mình và Dạ Túy hai người là người bản thổ Cửu Trọng Thiên. không có Dạ Túy, thần bí ma giả kia cũng chỉ có lựa chọn mình, cho nên giết chết Dạ Túy tuyệt đối trăm cái lợi mà không có một cái hại.

Ngoài ra, nơi này cũng chỉ óc mình và Dạ Túy hai người là người bản thổ Cửu Trọng Thiên. không có Dạ Túy, thần bí ma giả kia cũng chỉ có lựa chọn mình, cho nên giết chết Dạ Túy tuyệt đối trăm cái lợi mà không có một cái hại.


Dạ Túy nhất định phải chết!


Vừa nghĩ tới đây, nhưng Pháp Tôn vẫn cung kính nói: "Vâng, cẩn tuân pháp chỉ tiền bối."


Ý tứ trong lời nói tựa hồ là chấp nhạn rồi, nhưng ngay sau khi Pháp Tôn nói ra câu đó, trong con ngươi lại lóe lên quang mang sắc bén, đột nhiên vung tay đánh tới, vù một tiếng, trong không khí xuất hiện gợn sóng rung động.


Gần trong gang tấc, toàn lực xuất thủ!


Một kích tất sát, một kích nhất định phải chết!


Pháp Tôn tự tin, mình đột nhiên đánh lén, khoảng cách lại gần như vậy, phóng mắt toàn bộ Cửu Trọng Thiên, tuyệt đối không ai có thể cứu được Dạ Túy. Dạ Túy nhất định phải chết, hơn nữa còn phải chết tan xương nát thịt, thần hồn câu diệt!


"Hắc hắc...." Một tiếng cười lạnh vang lên. Một bóng đen đột nhiên xuất hiện trước người Dạ Túy. Tiếp đó hai đạo hắc khí bỗng không xuất hiện, trong tích tắc đó, chặn hai tay Pháp Tôn lại.


Bang bang hai tiếng, hai cỗ kình khí tuyệt cường va chạm vào nhau, nhưng lại chỉ phát ra thanh âm rất nhỏ, nếu không phải mọi thanh âm nơi này đều biến mất, chỉ sợ đến một chút thanh âm cũng không nghe được.


lần này Pháp Tôn cả kinh không phải nhỏ, tâm niệm xoay chuyển thật nhanh, không dám chậm trễ chút nào, vội vàng lui về phía sau. Theo hắn nhanh chóng lui về phía sau, trong không trung lại vang lên thanh âm rồn rột giống như tằm ăn rỗi vậy. Uy thế kinh thiên động địa vừa rồi trong phút chốc đều biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi.


Dạ Túy tu vi thấp kém, mấy chiêu thế vừa rồi lại quá nhanh, tai họa sát nách, còn chưa kịp phản ứng kịp. Đợi đến khi hắn hiểu được, mới phát hiện mình thoát hiểm một mạng, trong lòng nghĩ lại mà sợ hãi không thôi. Truyện được copy tại Truyện FULL


Sắc mặt lập tức trắng bệch, hai đùi gần như đều muốn run rẩy, đột nhiên phẫn nộ vạn phần mắng lớn: "Pháp Tôn! Ta kính ngươi là tiền bối cao nhân, từ trước tới nay lễ kính có thừa, thật không nghĩ tới ngươi lại là loại khẩu phật tâm xà, tiếu lý tàng đao, tiểu nhân đê tiện. Với thân phận của ngươi, xử lý một tên tiểu bối như ta cần gì phải đánh lén ám toán. ngươi có biết xấu hổ không?"


"Bên ngoài ngươi là lãnh tụ chấp pháp giả đương thời, bên trong lại là truyền nhân Thiên ma. Lừa đời lấy tiếng thì cũng thôi, nhưng vì sao ngươi muốn giết ta? Chẳng lẽ ngươi không thể nhìn ra, ta cũng là truyền nhân Thiên ma sao?"


Dạ Túy lần này suýt chết trong gang tấc, lập tức máu xộc lên não, trong lòng phẫn hận đều có. Cái cảm xúc bạo ngược của Thiên ma trong cơ thể cứ như vậy bạo phát. Lập tức không cố kỵ chút nào, đỏ lừ mắt mà chửi mắng: "Chẳng lẽ ngươi cho rằng lão tử dễ chọc vào sao?"


Vị Dạ công tử này đúng là rất lợi hại, không ngờ đối diện với Pháp Tôn mà cũng dám xưng lão tử! Nếu để lão tổ tông Dạ Trầm Trầm của hắn biết được chuyện này, không biết sẽ có cảm tưởng gì!


Pháp Tôn một kích thất thủ, đã biết thần bí nhân kia không những thực lực khủng bố tới cực điểm, mà còn là cao thủ âm mưu quỷ kế, sớm đoán được đường đi nước bước của mình. Thấy không còn cơ hội đắc thủ, dứt khoát không hạ thủ nữa. Coi như không nghe thấy Dạ Túy chửi rủa, gương mặt gầy gò vẫn tiêu sái thong dong giống như hàn đam.


"Hắc hắc...." Thanh âm quái nhân kia chậm rãi nói: "Nếu các ngươi rời khỏi nơi này, có đánh nhau sống chết thế nào, ta đều không quan tâm. Nhưng có ta ở nơi này, chỉ có ta mới được giết người, người khác, không được!"


"Ta ở nơi nào, nơi đó, ta là... chúa tể sinh tử!" Thanh âm quái nhân kia âm trầm khàn khàn, lại tràn ngập một loại vận luật kỳ dị. Khi nói những lời này, càng hiển lộ uy phong bá đạo, khí độ quân lâm thiên hạ một phương!


Pháp Tôn khẽ cười: "Nơi ngươi ở... chỉ có ngươi có thể giết người sao? ha ha... Một khi đã vậy, ta sẽ tuân theo quy củ của ngươi, không giết hắn là được. Một con kiến, tha cho sống có ngại gì."


Quái nhân kia trầm mặc một chút, đột nhiên bắt dầu thở dốc kịch liệt.


Tiếng thở dốc đó thật giống như có vô số âm hồn đang gào rít âm trầm.


Tính tình quái nhân kia có thể nói là ngang ngược càn rỡ, độc đoán tới cực điểm. Nếu như là khi hắn chưa bị thương, Pháp Tôn dám có thái độ nửa châm chọc nửa thỏa hiệp thế này, hắn nhất định sẽ nổi giận, lập tức đánh chết dưới chưởng....


Nhưng hiện giờ chỉ còn lại một thành lực lượng. Với một thành thực lực này có thể chiến thắng người trước mắt đã là cực hạn rồi, nếu muốn ngăn hắn đào tẩu thì đúng là không có nắm chắc...


Hiện tại là thời điểm vi diệu, chuyện không nắm chắc mười phần không thể làm!


Pháp Tôn nói: "Vị tiền bối này chính là người vực ngoại?"


Quái nhân kia hừ lạnh một tiếng, âm trầm nói: "Biết rõ còn cố hỏi, ta chính là người các ngươi đang nghĩ."


Pháp Tôn mỉm cười: "Vậy, động tĩnh nơi này chắc chắn cũng là tiền bối cố ý hiển lộ ra, dẫn chúng ta tới rồi?"


Quái nhân kia trầm mặc một chút, nói: "Ngươi không cần hỏi nữa! Ta không thích trả lời vấn đề của người khác. Ngươi lại hỏi tiếp ta sợ ta sẽ không nhịn được mà giết ngươi."


Trong lòng Pháp Tôn vừa động, nói: "Vâng."


Thầm nghĩ, gia hỏa này quả nhiên bảo ngược, tính cách ngược điểm không ít, những nhược điểm này vị tất đã không thể lợi dụng...


"Tên đại lục này không ngờ lại là Cửu Trọng Thiên đại lục..." Quái nhân nghi hoặc, lẩm bẩm một câu, đột nhiên cực kỳ phẫn nộ nói: "Ta nhổ vào, dựa vào cái gì? Một nơi hỗn trướng rác rưởi như thế này, có tư cách gì mà lấy tên Cửu Trọng Thiên đại lục?"


Đối với vấn đề này, Pháp Tôn và Dạ Túy đều ngạc nhiên, trong lúc nhất thời hoàn toàn không biết đối đáp thế nào, càng không biết vì sao đối phương nói như vậy.


Cửu Trọng Thiên đại lục... hình như mấy chục vạn năm qua đều gọi là như vậy, có vấn đề gì sao?


Thượng Tam Thiên, Trung Tam Thiên, Hạ Tam Thiên, hợp xưng Cửu Trọng Thiên, đúng là thuận lý thành chương!


Thái độ tên gia hỏa này mới là khó hiểu đó...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận