Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Tuy lần này hai người may mắn toàn thân trở ra,, nhưng trong quá trình chạy trốn lại gần như phi hành trên không liên tục không ngừng nghỉ. Ở một đoạn đường cuối cùng, lại cường ngạnh thi triển bí pháp, tăng tốc thoát đi. Nguyên khí tiêu hao rất lớn, so với luân phiên mấy trận đại chiến còn lớn hơn. Muốn khôi phục lại thì thập phần khó khăn, càng đừng nói dưới nhiều lần biến cố, tâm tình thoáng có thiếu khuyết, đời này muốn đột phá bình cảnh hiện tại, đạt tới cảnh giới chí tôn cửu phẩm, chỉ là tâm nguyện xa vời mà thôi...


Miêu Chấn Đông ngây ra những phỗng, khóc không ra nước mắt.


Lúc đầu phát hiện dị thường, còn nghĩ thiên tài địa bảo tìm tới cửa, hưng phấn vội vàng đi tầm bảo, cuối cùng lại khiến cho toàn quân bị diệt, hai huynh đệ cũng phải chạy trối chết như chó nhà có tang... Thì ra đây còn không phải là kết quả xấu nhất.


Ngất, kết quả xấu nhất còn ở phía sau, địch nhân mượn cơ hội liệt sát đám người mình để lịch lãm, đột phá chí tôn cửu phẩm rồi... Bạn đang xem tại Truyện FULL - truyenfull.vn


Còn chuyện gì có thể càng đả kích, càng khốn kiếp hơn chuyện này không?


Nếu như Úy công tử biết hai người này nghĩ như vậy, khẳng định sẽ hung hăng chửi: Tại sao không? Nếu không phải đám biến thái các ngươi làm ra chuyện tốt, lão tử đã sớm đột phá cực hạn chí tôn bát phẩm. Còn nữa, nếu không phải bất ngờ đột phá, ngươi cho rằng hai người các ngươi còn có thể toàn thân thoát ra sao? Còn không mau cảm tạ trời đất đi...


"Nhanh chóng đi thôi! Bên kia vừa mới đột phá, có lẽ còn phải củng cố cảnh giới một chút. Nhưng đoạn thời gian này chưa chắc đã quá dài, nhiều nhất chỉ tầm một ngày mà thôi." Nhị cung phụng nói: "Theo ta quan sát tinh quái này, hắn có tâm lý mang thù cực kỳ khủng bố. Một khi đột phá xong nhất định sẽ tìm chúng ta trả thù. Chúng ta truyền tin cho những người khác, bảo bọn họ chạy tới trợ giúp, hai ta không cần đi đường vòng nữa, cấp tốc đi thẳng tới Tây Bắc mới là chính đạo, càng nhanh càng tốt. Ở đó cao thủ nhiều như mây. Chỉ cần tới nơi đó rồi, hai ta mới chân chính được an toàn."


"Đúng, đúng lắm, đi mau đi mau." Miêu Chấn Đông liên tục gật đầu: "Đến lúc đó, nếu bảo bối này thật sự mò tới, tập hợp mọi người cùng giết chết hắn. Cho dù hai ta được chia ít đi một chút cũng được. Ta không tin hắn rời khỏi cánh rừng cổ quái này còn kiêu ngạo được...."


"Thân ca, ngươi là thân ca của ta rồi đấy. Ngài đại phát từ bi đi, đừng nghĩ tới chuyện giết người ta nữa... Người ta là cửu phẩm rồi..." Nhị cung phụng hoàn toàn không biết nói gì: "Mau che giấu thần thức, rời đi thôi."


Hai người tăng tốc, sưu một tiếng đã biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi.


Lại qua một ngày rưỡi.


Bên ngoài Thương Mãng sơn lâm vù một tiếng, một bóng người cao lớn anh tuấn xuất hiện. Một thân thanh y, vẻ mặt bình tĩnh hòa hoãn, thước cao ngọc lập, tự nhiên mà mang theo một loại khí tức độ lượng, phóng khoáng, vân đạm phong khinh.


Người tới chính là Úy công tử.


Chỉ thấy hắn xác định phương hướng một chút, rồi lập tức động thân. Phương hướng chỉ có một, nhắm thẳng Tây Bắc!


Sở Dương, ta tới đây. Không biết ngươi còn nhớ hay không, ước định của chúng ta dưới Trung Tam Thiên lúc trước?


Đây chính là ước vọng lớn nhất của Tinh linh nhất tộc