Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Lê Hoa pha!


72 vị cao thủ Lệ gia ẩn mình thật sâu trong tầng tuyết, che giấu tất cả khí tức. Cả đám ngay cả ánh mắt cũng không lộ ra, tu vi bị áp chế toàn bộ, chỉ lưu lại công năng nguyên thủy nhất của lỗ tai trên cơ thể mà thôi.


Trong lòng mỗi người đều dâng lên cảm xúc tàn ngược.


Trong khoảng thời gian này, bị áp chế quá thê thảm. Hiện giờ rốt cuộc cũng có cơ hội phản kích rồi!


Nói như vậy là bởi vì liên tục nửa năm qua, người của Lệ gia đã bị nghẹn khuất tới chỉ muốn chửi mẹ nó. Cả đám có lực mà không có chỗ dùng, chỉ bị động bị đánh, uất ức tới đỏ lừ cả mắt lên rồi.


Một khi tiếp chiến, thế tất như địa liệt sơn băng! Khuynh tất lực lượng!


Mạc Thiên Cơ thần cơ diệu toán khiến bọn hắn tin tưởng nhiều lắm. Quân sư vô địch... cuối cùng cũng có rồi! Con mẹ nó.


Tất cả cảm giác tuyệt vọng lúc trước đều biến thành hư không.


Phương xa, trong tuyết rơi trắng xóa, có rất nhiều bóng người màu trắng cấp tốc bay tới. Ba chi đội ngũ đã tiến hành biến trận hai lần, càng thêm khó bề phân biệt.


Mục tiêu của ba đội ngũ cũng trở nên mơ hồ, khiến cho người ta nhìn vào mà cảm thấy, đối phương có thể tấn công nơi này, nhưng cũng rất có khả năng sẽ tấn công bên kia!


Cho dù là công kích mục tiêu thứ ba cũng không chừng.


Ba chi đội ngũ đều mang theo niềm tin tất thắng, cùng một loại tư thái tràn ngập niềm tin, áp tới như một tia chớp!


Khoảng cách đã rất gần rồi, trước trận doanh địch năm mươi dặm, ba chi đội ngũ sẽ tách ra. Trong đó một đội cắt đứt liên lạc giữa Ngô Công lĩnh và Bạch Tuyết nhai. chủ yếu đánh cơ động. Một đội khác đánh nghi binh Bạch Tuyết nhai.


Hai đôi ngũ này đều chỉ là phô trương thanh thế, bởi vì cho dù có đánh hạ được Ngô Công lĩnh và Bạch Tuyết nhai, bị đối phương giáp công ba mặt thì cũng không thủ được. hơn nữa, đó lại là nơi yếu hại của Lệ gia, nhất định phải liều mạng cướp lại.


Mà một kiếm sắc bén chân chính, lại nhắm thẳng vào Lê Hoa pha.


Lần hành động này được Đệ Ngũ Khinh Nhu đặt tên là: Tam kiếm đoạt Lê Hoa pha! Phái ra nhiều cao thủ như vậy, Đệ Ngũ Khinh Nhu gần như quyết tâm lấy được Lê Hoa pha!


"Chuẩn bị xong chưa?" Mặc kệ bạo tuyết quất lên mặt, Tiêu Tránh Ngôn không thèm để ý chút nào, ánh mắt lạnh lùng, trầm giọng hỏi.


"Xong rồi!" Trần Kiếm Long cười hắc hắc tàn khốc.


Bên phía Thạch gia, một người bi phẫn nói: "Máu của Thạch gia chúng ta sẽ không chảy vô ích. Hai vị tiền bối, đa tạ các ngươi lược trận!"


"Ừm, không cần khách khí! Món nợ máu của Thạch Khải Thư huynh đệ sẽ phải đòi lại trong trận chiến này!" Tiêu Tránh Ngôn hung hăng cười: "Lên đường cẩn trọng, chúc các ngươi mã đáo thành công!"


Hơn sáu mươi vị cao thủ Thạch gia cùng ôm quyền: "Đa tạ Tiêu tiền bối!"


Trong lúc nói chuyện, tất cả đã phóng vụt ra ngoài mấy ngàn trượng.


Khoảng cách năm mươi dặm, nếu như là quân đội bình thường của Hạ Tam Thiên, tiến quân ít nhất cũng phải mất nửa ngày, mà trong thời tiết băng tuyết thế này, một ngày cũng chưa chắc đã tới nơi!


Nhưng đối với những cao thủ này, chỉ mất thời gian nửa nén hương! Thậm chí còn không tới.


"Tách ra!"

"Tách ra!"


Tiêu Tránh Ngôn hạ lệnh một tiếng, đội ngũ của Tiêu gia mạnh mẽ tách ra khỏi đại đội ngũ, giống như một mũi lợi tiễn, đâm về phía bên phải.


Trần Kiếm Long ra lệnh một tiếng, Truy Phong thú của Trần gia liền lao đi, cuốn theo bụi tuyết ngập trời, đột tiến chính giữa.


Người của Thạch gia mang theo một lòng quyết tâm, tiến mạnh cánh trái!


Tiếng quát của Tiêu Tránh Ngôn vẫn còn vang vọng trên không trung, ba chi đội ngũ đã hoàn toàn tách ra! Trong gió tuyết, ba mũi lợi tiễn đoạt mệnh trắng như tuyết, hung hăng phóng tới.


Chỉ trong thời gian mấy cái nháy mắt đã tiến dược mấy trăm trượng, biến mất trong gió tuyết. Theo tốc độ nhanh như chớp của ba chi đội ngũ, khoảng cách giữa bọn hắn cũng càng lúc càng lớn...


Lê Hoa pha!


Trong đám cao thủ mai phục của Lệ gia, một vị chí tôn bát phẩm cùng một vị chí tôn thất phẩm cầm đầu, liếc mắt nhìn nhau, bắt đầu truyền âm nói chuyện.


"Đến rồi!"


"Mục tiêu của đối phương, quả nhiên chính là Lê Hoa pha! Vị Mạc quân sư kia đúng là thần rồi!"


"Nói nhảm, không thần thì làm được cửu kiếp trí nang sao?"


"Nói cũng đúng."


"Bất quá, tới không nhất định là Thạch gia! Nếu thật là người của Thạch gia, lão tử đúng là bội phục sát đất luôn, trở về thế nào cũng phải dập đầu hắn vài cái."


"Ta phỏng chừng tám chín phần mười... Cái đầu của ngươi phải dập xuống đất rồi."


Tiếp đó hai người lập tức truyền lệnh: "Tung tích địch nhân đã lộ, chuẩn bị chiến đấu!"


Chiến ý trong lòng mọi người lập tức bốc lên hừng hực.


Rốt cuộc cũng tới.


....


Trên đỉnh núi ngay bên cạnh Lê Hoa pha, trong mây mù tràn ngập, đại tuyết vẫn rơi không ngừng.


Sở Dương, Mạc Khinh Vũ, Mặc Lệ Nhi, Đổng Vô Thương đang ẩn mình trên một gốc tùng, lẳng lặng nhìn xuống dưới.


"Ta chẳng hiểu gì cả, lão đại ngươi chạy tới chỗ này làm gì...." Đổng Vô Thương có chút bất mãn: "Nơi này rõ ràng đến chim cũng chẳng thèm ỉa. Nhiều vị trí yếu hại như vậy đều có thể phát sinh chiến đấu, ngươi lại đi lựa chọn nơi này."


Sở Dương hừ hừ hai tiếng, trợn trắng mắt không đáp lại.


Hắn biết Đổng Vô Thương chỉ muốn kiếm người cãi nhau mà thôi. Hơn nữa Sở Dương còn phát hiện một vấn đề, chỉ cần có Mặc Lệ Nhi ở bên cạnh, Đổng Vô Thương nhất định sẽ nói nhiều hơn bình thường, hơn nữa còn có một loại biểu hiện hiếu thắng.


Điểm này, thường xuất hiện trong tình yêu của thanh niên.


Nhưng Sở Dương thật không nghĩ tới, loại đầu gỗ như Đổng Vô Thương mà cũng có loại biểu hiện này. Trong lòng thầm cao hứng cho hắn, xem ra Đổng Vô Thương thật sự yêu mất rồi.

Nhưng Sở Dương thật không nghĩ tới, loại đầu gỗ như Đổng Vô Thương mà cũng có loại biểu hiện này. Trong lòng thầm cao hứng cho hắn, xem ra Đổng Vô Thương thật sự yêu mất rồi.


Mạc Khinh Vũ vênh khuôn mặt nhỏ nhắn lên: "Vô Thương ca ca, Sở Dương chọn nơi này tất sẽ có đạo lý. Không bằng chúng ta đánh cược đi?"


Đổng Vô Thương cười nói: "Cược cái gì?"


"Nếu như nơi này thật sự phát sinh chiến đấu như Sở Dương dự liệu, Vô Thương ca ca ngươi thua cuộc. Tương lai, ngươi kiếm được bao nhiêu nội hạch linh thú, đều phải đưa hết cho ta, ta muốn nuôi Tiểu Tuyết." Mạc Khinh Vũ nghiêm túc nói. Nàng có một loại tin tưởng hoàn toàn mù quáng với Sở Dương.


Sở Dương nói nơi này có đánh nhau, vậy nhất định sẽ đánh!


Đổng Vô Thương nhướng mày nói: "Nội thạch linh thú tương lai?"


Sở Dương mỉm cười một chút: "Như vậy thì chẳng phải là khiến Đổng Vô Thương cả đời kiếm nội hạch cho ngươi sao? Không bằng đổi thành một trăm năm thời gian đi."


Cái miệng hồng nhuận của Mạc Khinh Vũ khẽ chu lên. Ác quá.. Thật ra ta chỉ muốn một năm...


Đổng Vô Thương nói sang sảng: "Không thành vấn đề. Nhưng nếu ngươi thua thì sao?"


Mạc Khinh Vũ nhướng mày: "Nếu như ta thua...."


Sở Dương lại nói: "Nếu Khinh Vũ thua, ta tặng hai người các ngươi một đôi Cửu Trọng đan hoàn chỉnh."


Hai mắt Đổng Vô Thương sáng lên: "Một lời đã định!"


Mạc Khinh Vũ phùng má lên: "Bổn cô nương không bao giờ quỵt nợ!"


"Thành giao!" Đổng Vô Thương hớn hớ, hắn chẳng để ý tới bản thân lắm, nhưng Mặc Lệ Nhi lại khác nha. Nếu như có hai viên Cửu Trọng đan hoàn chỉnh trong tay, chẳng khác nào Mặc Lệ Nhi có thêm hai cái mạng.


"Vỗ tay lập thệ!" Mạc Khinh Vũ giơ bàn tay lên, Đổng Vô Thương vội vàng đập một cái: "Đổ ước thành lập, không được đổi ý!"


Sở Dương mỉm cười nhìn. Tiểu tử ngốc này bị lừa rồi. uổng ngươi đi khôn vặt, tranh thủ đồ tốt cho lão bà của mình. CHẳng lẽ không có lần đánh cược này, ta còn có thể bạc đãi lão bà ngươi sao?


Hừ hừ, bất quá đã như vậy, tiểu tử ngươi cứ chuẩn bị làm công cho Khinh Vũ một trăm năm đi...


"Đừng cược...."Mặc Lệ Nhi vẫn một mực chú ý bên ngoài đột nhiên phát hiện ra có điều không ổn, vội vàng quay đầu lại ngăn cản, nhưng chỉ nhận được bốn chữ trong lúc Đổng Vô Thương đang cao hứng hớn hở: "Đổ ước đã thành! Khong được đổi ý!"


Mặc Lệ Nhi đưa tay ôm mặt.


Mình lấy phải dạng phu quân đầu gốc gì thế này... Vừa bị kích bác vài câu đã bán cả bản thân đi rồi...


Cánh tay phải giơ ra lập thệ của Đổng Vô Thương còn chưa kịp thu về, đã ngây ngốc nhìn xuống phía dưới, hoàn toàn trợn mắt há hốc miệng, biến thành một pho tượng tuyết!


Miệng há hốc, thần tình đặc sắc vạn phần. Text được lấy tại Truyện FULL


Tuyệt đối không ngờ tới, đổ ước vừa mới thành, mình đã thua cuộc rồi!


Thậm chí không có bất cứ thời gian giảm xóc nào!


Điều này cũng quá phũ phàng, chẳng trách Đổng Vô Thương không chịu nổi. Đổi lại bất cứ người nào, chỉ sợ cũng phải luống cuống! Nhìn bàn tay giơ ra lập thệ vẫn còn chưa kịp thu về, Đổng Vô Thương khóc không ra nước mắt, chỉ hận không thể chặt tay mình đi!

Điều này cũng quá phũ phàng, chẳng trách Đổng Vô Thương không chịu nổi. Đổi lại bất cứ người nào, chỉ sợ cũng phải luống cuống! Nhìn bàn tay giơ ra lập thệ vẫn còn chưa kịp thu về, Đổng Vô Thương khóc không ra nước mắt, chỉ hận không thể chặt tay mình đi!


Quá hãm hại người mà....


Bởi vì đúng lúc này, phía dưới chợt có một cỗ sát khí khủng bố tràn thẳng tới! Giống như nộ hải gào thét, trong phút chốc đã càn quét hơn mười dặm!


Đúng là người của Thạch gia, chính thức phát động tấn công rồi!


Khoảng cách tới Lê Hoa pha chỉ còn năm sáu dặm, đúng là thời điểm xung phong thích hợp nhất. Lửa hận thù trong lòng người của Thạch gia đã lên tới đỉnh điểm, đạt tới đột cao gần như nổ tung.


Xông tới giống như núi lở sóng thần!


Lê Hoa pha vô luận thế nào cũng phải đoạt lấy!


67 người giống như gió lốc cuốn tới! Khoảng cách tới Lê Hoa pha chỉ còn không tới hai trăm rtượng! Thậm chí hiện tại đã có thể nhìn thấy vẻ mặt kinh hoảng của đám cao thủ trú đóng ở Lê Hoa pha, điên cuồng rống lên: "Không xong rồi...."


Nghe thấy thanh âm hoảng sợ của đối phương, trên mặt đám người Thạch gia liền lộ vẻ tàn nhẫn! Không xong? Con mẹ các ngươi, đây mới chỉ là bắt đầu thôi!


Ánh mắt tất cả người Thạch gia đều tập trung lên Lê Hoa pha, xốc lên tinh thần, càng hăng hái xông lên.


Đúng vào lúc này!


Xoạt xoạt xoạt!


Vô số đao quang kiếm ảnh đột nhiên chớp động, hơn nữa còn bạo phát ngay giữa đội ngũ của Thạch gia! Giờ khắc này, cao thủ Lệ gia mai phục từ lâu, rốt cuộc cũng xuất thủ.


Hơn nữa ai nấy vừa xuất thủ là dốc toàn lực, dùng hết khí lực từ khi bú tí mẹ! Nhất thời đều là nhân kiếm hợp nhất nhân đao hợp nhất... Còn có người vừa xông lên đã thế như liều mạng!


Bất ngờ không đề phòng, đám người Thạch gia đang chìm đắm trong cảm xúc hận thù tàn ngược, đột nhiên phải nghênh đón một hồi đả kích như cuồng phong bão tố!


Từ dưới chân, hai bên, nơi mà tất cả đám người Thạch gia không hề đề phòng, đều có bạch y nhân nhảy ra, điên cuồng chém giết chúng vị cao thủ của Thạch gia đang tập trung toàn bộ tinh khí thần lên Lê Hoa pha phía trước, chẳng khác nào chặt dưa thái rau.


"Có mai phục!" Một thanh âm chói tai, thê lương vang lên!


Nhưng quá muộn rồi.


Đám người Lệ gia chỉ còn oán hận trong đầu, không nói một lời liền chém giết. Chỉ qua một lần va chạm, người của Thạch gia đã bị mất một nửa quân số rồi!


Hơn nữa, còn có đại bộ phận là trọng thương!


Vị chí tôn thất phẩm lại càng được một vị chí tôn bát phẩm và một vị chí tôn thất phẩm ần cần chiếu cố, toàn lực xuất thủ, ba ba ba, trên người bị đối phương táng như nổi trống, cuồng đấm ba mươi quyền, cuồng chém mười tám đao, cuồng đá chín mươi sáu cước!


Một tiếng cũng không kịp rên, đã bị đánh bay lên giữa không trung!


Phanh!


Phía trên, Đổng Vô Thương nghiến răng nghiến lợi: "Giết hay lắm! Chết tốt lắm! Đám hỗn đản này... làm ta thua một trăm năm...."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận