Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Sở gia!


Quay về thời gian mấy tháng trước.


...


Đổng Vô Thương với Nhuế Bất Thông cần cù luyện công. Từ khi hộ tống đám người Hàn Tiêu Nhiên trở lại Sở gia, hai người này luyện công nhiệt tình, càng ngày càng tăng vọt.


Sau khi lưu lạc ở bên ngoài quay về đây, hai người đều có cách nhìn: cao thủ Cửu trọng thiên nhiều như mây, lúc này tu vi bản thân, cũng không khác cặn bã!


Cho nên hai huynh đệ đều phát huy dốc sức liều mạng thân thể tam lang. Mỗi ngày đều tìm địa phương trống trải từ hừng đông tới tối đen đối kháng với hai người Mặc Lệ Nhi và Mạt Khinh Vũ.


Ngẫu nhiên, hai người cũng so chiêu cùng hai người Đổng Vô Thương.


Nhuế Bất Thông biến thân trở thành Tiểu Cường bất khuất đánh không chết, mỗi ngày bị Đổng Vô Thương đánh chết đi sống lại, nhưng mỗi lần Nhất Thiên lại không biết sống chết gây hấn. Nguồn: https://truyenfull.vn


Ngẫu nhiên hai người đều có lĩnh ngộ mới, liền liên thủ cả gan đi ứng chiến Nguyệt Linh Tuyết.


Mỗi một lần Nguyệt Linh Tuyết đều không lưu tình chút nào đánh hai người một trận trí tử!


Người bên giang hồ bên ngoài tới Bình Sa Lĩnh càng ngày càng ít, càng ngày càng yên tĩnh.


Nơi đây, người chết đã quá nhiều, không phải không có người giang hồ không sợ cái chết.


Mặc Lệ Nhi liên tiếp ở cùng Mạt Khinh Vũ. Thế nhưng trong khoảng thời gian này Mặc Lệ Nhi phát hiện một hiện tượng kỳ dị. Đó chính là tính tình Mạt Khinh Vũ tựa hồ phát sinh thay đổi từng ngày một.


Trong khoảng thời gian này Mạt Khinh Vũ rất kỳ dị.


Đã là thiếu nữ gần 14 tuổi, thân thể dần dần nẩy nở, vóc dáng cao gầy như liễu trước gió; dần dần cuối cùng phát triển thành nét tao nhã của tuyệt thế mỹ nhân!


Tuy rằng đều là nữ nhân, nhưng khi Mặc Lệ Nhi nhìn vào ánh mắt Mạt Khinh Vũ, cũng có một chút mê say.


Bản thân Mặc Lệ Nhi chính là mỹ nữ, trước đó nàng cũng không cho rằng ở cõi đời này, còn có bất kỳ nữ nhân nào có thể được bản thân nàng tán thưởng, tâm phục khẩu phục.


Nhưng giờ phút này đối mặt với Mạt Khinh Vũ, cơ thể vừa mới nảy nở, phong độ tư thái. Từ tận đáy lòng nàng cảm thấy tự ti mặc cảm.


Cho nên Mặc Lệ Nhi chú ý tới Mạt Khinh Vũ càng ngày càng nhiều. Nàng muốn tìm ra nét bản thân mình mạnh hơn Mạt Khinh Vũ, nhưng càng tìm, càng cảm thấy bản thân không bằng, càng tìm ngược lại càng thưởng thức...


Lúc này Mạt Khinh Vũ, có thể nói hoàn mỹ!


Điều này là trẻ trung, tựa hồ dần dần đi xa. Thay vào đó thực sự không phải là thiếu nữ dịu dàng mà là một loại tiên linh khí bức người, làm cho người ta có một cảm giác, tựa hồ nữ tử như vậy căn bản không nên tồn tại ở hồng trần nhân thế!


Nàng có lẽ ở trên chín tầng trời, hát hay múa giỏi!


Từ thực chất bên trong từ trong linh hồn, từ nhất cử nhất động, một cái nhăn mày, một nụ cười đều phát ra trầm tĩnh ưu nhã, đủ để cho bất luận kẻ nào, bất luận nam nữ, lần đầu tiên nhìn thấy nàng cũng cảm thấy tự ti mặc cảm.


Mạt Khinh Vũ thay đổi, không chỉ là ở phương diện này. Thái độ đối với người bề trên cũng có chút thay đổi.


Vốn nàng nhìn thấy Sở Phi Lăng với Dương Nhược Lan thì lập tức đi tới, nhất là Dương Nhược Lan, Mạt Khinh Vũ miệng nhỏ ngọt ngào, vây quanh nàng. Mạt Khinh Vũ e sợ bà bà tương lai không thích con dâu tương lai này.


Nhưng lúc này khi nhìn thấy Dương Nhược Lan, Mạt Khinh Vũ bắt đầu xấu hổ, trên mặt ửng đỏ. Nàng chỉ muốn trốn.


Đối với thay đổi của Mạt Khinh Vũ, Dương Nhược Lan cười mà nói: "Tiểu nha đầu trưởng thành, rõ ràng biết e lệ rồi"


Nhưng Mặc Lệ Nhi lại mơ hồ cảm giác, Không có đơn giản như bề ngoài.


Hơn nữa Mạt Khinh Vũ càng ngày càng trầm mặc, bắt đầu ít nói. Có một vài động tác xấu, cũng bất tri bất giác thay đổi.


Trước kia khi nàng đang trầm tư, thích chọn một kiểu ngồi: ngồi xổm ở trên thềm đá, hai cánh tay một tả một hữu chống cằm, tròng mắt vẫn không nhúc nhích, như ngưng kết vậy.


Nhưng lúc này, nàng lại sẽ một tay đặt ở trên đùi, một tay lặng yên nâng tóc mai, tầm mắt rủ xuống, tầm mắt chỉ nhìn trên mặt đất.


Trước kia khi nàng cao hứng, có lẽ gặp được chuyện gì buồn cười, sẽ hé miệng cười ha ha không hề cố kỵ, nhưng lúc này, khóe miệng khẽ cong, hiển lộ một nụ cười nhẹ.


Nhưng ngay cả nụ cười phát ra từ nội tâm cũng rất yếu ớt, ở trong mắt Mặc Lệ Nhi cũng có một loại cảm hương vị dịu dàng ngoan ngoãn gần như là thảm thiết..


Đây là rốt cuộc là chuyện quan trọng gì đã xảy ra?


Biến hóa như thế, có lẽ chỉ có bản thân Mạt Khinh Vũ biết rõ.


Trong lòng tiểu nha đầu cũng rất lo sợ nghi hoặc; một vốn một lời người thay đổi, cũng có một loại cảm giác không biết làm thế nào.


Mạt Khinh Vũ không biết từ lúc nào bản thân nàng luân phiên chìm vào một loại quái mộng. Nàng rất e ngại, cũng rất không hiểu vì cái gì, bản thân nàng lại là một người hay nằm mộng vậy?


Hơn nữa, lần sau so lần trước càng chân thật hơn. Lần sau so lần trước càng phiến diện. Khoảng cách lần sau so với lần trước càng gần.


Thẳng đến gần đây nhất Mạt Khinh Vũ cảm nhận được sự e ngại.


Đang ở trong giấc mộng, bản thân dần dần lớn lên, sau đó bị thương, sau đó thiên tư bị phế, sau đó gia tộc lạnh lùng, sau đó nhận hết khi dễ...


Thậm chí khi nàng bị phế, đau lòng nhất bản thân nàng vừa gặp nhị ca, nhị ca đã đi xa nhà, nàng rưng rưng nhìn hắn, hy vọng nhị ca có thể hiệp trợ nàng, kéo bản thân nàng một chút; nhưng, nhị ca lại lên giọng, quay đầu đi chỗ khác.


Lúc ấy toàn thân lạnh buốt.


Mạt Khinh Vũ nhớ rõ, cuộc sống của nàng ở hiện tại và trong mộng là giống nhau. Chỗ khác nhau duy nhất chính là: trong mộng không có Sở Dương, mà trong cuộc sống thật, chính là bản thân nàng cầm lấy Tinh Mộng Khinh Vũ đao, mà gia tộc cũng đoạt mất đao...


Đương nhiên, điều giống trong mộng chính là: khi nhị ca đối mặt cầu cứu của nàng, cũng lên giọng, nghiêng đầu...


Có lẽ ngay cả chuyện này, ta đối với nhị ca rất không vừa lòng, rất thất vọng đau khổ. Mạt Khinh Vũ, nói với bản thân mình như vậy.


Sau đó nàng rốt cục lớn lên, đó là mấy năm tràn đầy u ám.


Đột nhiên có một gia tộc cầu hôn với Mạc thị gia tộc.


Muốn cưới nàng làm vợ.


Mà người kia, chính bản thân nàng cực kỳ chán ghét, hơn nữa là một thiếu gia không người không biết ăn chơi...


Mạt Khinh Vũ sao có thể cam tâm gả cho người như vậy? Vì vậy Mạt Khinh Vũ lựa chọn hướng cầu viện nhị ca.


Lúc ấy nhị ca ở Thương Lan chiến khu, sau khi nàng gửi thư ra ngoài, liên tiếp không có hồi âm truyền về; sau đó, nữ nhân liên tiếp đi theo bên người nhị ca đã trở về, nàng nói cho Mạt Khinh Vũ biết: tâm kia đã chết, Nhị gia rất bận rộn, nào có thời gian quản chuyện của ngươi?


Nữ nhân kia, ở kiếp này đúng là nữ nhân của đại ca, phái đến bên người nhị ca, lại bị nhị ca khống chế.


Nhưng đang ở trong mộng, khi nữ nhân đó mang tin tức đến lại làm cho nàng mất hết can đảm, từ nay về sau đối với người gia tộc không còn nửa điểm lo lắng...


Mẫu thân cũng cầu khẩn nàng gả đi.


Vì vậy Mạt Khinh Vũ, trong tình huống mất hết can đảm, lựa chọn trốn tránh. Lúc ấy, trong mộng nàng lựa chọn trốn ra khỏi nhà, tìm một nơi cũng không xa để trốn. Nàng nghĩ thầm: nếu như gia tộc gấp, nếu như phụ thân thương tâm, sẽ ưu thương, như vậy, thà rằng nàng oan uổng vì gia tộc mà kéo minh hữu, cũng gả đi được rồi.


Nhưng không có.


Phụ thân không sốt ruột. Sau khi nàng mất tích, chẳng qua là qua loa tìm một phen. Hai ngày sau liền nói chuyện cùng nhà kia, nàng mất tích, sau đó tuyển một nữ tử từ trong gia tộc gả đi...


Từ nay về sau rõ ràng chẳng quan tâm tới nàng.


Bản thân nàng từ khi đó hoàn toàn thất vọng đau khổ đối với gia tộc!


Vì vậy từ khi đó nàng lưu lạc nơi chân trời xa xăm.


Rốt cục có một ngày, nàng lưu lạc chân trời xa xăm. Ở một trong rừng trúc tím, nàng phát hiện một kiếm khách cô độc, tên của hắn gọi là Sở Dương!


Vị kiếm khách cô độc này trùng tên với Sở Dương ca ca ở kiếp này; đang ở trong mộng, Mạt Khinh Vũ thậm chí có cảm giác như vậy. Hơn nữa dáng vẻ cũng giống nhau...


Hai người đều là người cô độc, giống như là hai Cô Lang ở trên sa mạc, cô độc cả đời, cùng gặp nhau.


Mạt Khinh Vũ đột nhiên có một cảm giác hả hê; mỗi một lần chứng kiến người cô độc này tựa hồ trong lòng nàng có một loại cảm giác an ủi...


Vì vậy càng ngày nàng càng cảm thấy người này rất không may, muốn an ủi hắn...


Sau đó hai người tách ra, còn thỉnh thoảng lo lắng: hắn lúc này, có thể không chỗ nương tựa giống như mình không?


Rốt cục lại một lần nàng đến Tử Trúc Lâm trong thời gian, lại một lần gặp hắn.


Lúc ấy, hắn phảng phất như đang nhớ cái gì đó; rất yếu ớt vì vậy nàng thuận miệng an ủi hai câu.


Nhưng khi hắn ngẩng đầu lên, trong ánh mắt thấu hiển lộ nỗi tuyệt vọng với một chút dịu dàng ngoan ngoãn chợt lóe lên, lại như tia chớp đánh trúng vào tâm nàng.


Nàng nói tên mình cho hắn. Hai người trở nên quen thuộc.


Sau đó có lẽ là muốn an ủi hắn, có lẽ là do nguyên nhân khác, nàng nói: "Hãy thư thái... Nếu không, ta nhảy cho người xem một điệu vũ?"


"Mẹ ta kể, Mạt Khinh Vũ, chung thân của con gái, coi chừng suốt đời khổ v.."


Thế nhưng lúc này, nàng lại muốn vì hắn mà nhảy.


Khi nàng Hồng Y phất phới, nàng rõ ràng thấy được trong mắt người này hiện lên vẻ thưởng thức, dịu dàng ngoan ngoãn, cùng một loại cưng chiều!


Chính là loại cưng chiều này trong chốc lát, hàng phục nàng.


Người nọ là một người kiếm khách, tín ngưỡng của hắn chính là: vô tình kiếm khách! Vô tình không thể đến đỉnh phong! Cho nên cuối cùng hắn đã nói: "Ta không thể hại ngươi... Ta chỉ muốn luyện kiếm! Xin ngươi tách ra!"


Nhưng nàng cũng rất cố chấp. Nàng cho rằng, mặc dù ngươi không quan tâm ta, đối với ngươi, ta tình nguyện dùng suốt đời cô độc của ta, đi sưởi ấm ngươi.


Cho nên nàng nói: "Ta tình nguyện cho ngươi dùng ta để luyện kiếm! Dù là ngươi nghiền nát tình ta. Nếu là có thể từ nơi này đạt được kiếm đạo tinh túy ngươi muốn, ta tình nguyện!"


Hai người người cô độc ở cùng nhau, lập tức không còn cô độc.


Ta trả giá. Thực sự không phải vì ngươi thừa nhận ta, tổn thương ta. Ta chỉ muốn trả giá vì ngươi...


Ta cũng tình nguyện bị ngươi làm tổn thương...


Vì vậy từng bước một dây dưa, lần lượt phân phân rồi hợp hợp, người vô tình này lại từng bước một chiếm hết thảy địa vị cứ trong lòng nàng...


Nhưng, hắn một mực quên không báo thù cho sư phụ của hắn, báo thù cho sư đệ của hắn, báo thù cho sư môn của hắn. Hắn đeo huyết cừu ngập trời trên lưng. Thậm chí nàng có thể cảm giác được, mỗi thời khắc, nỗi khổ trong lòng của hắn đều có thể hóa thành nước đậm đặc.


Nàng có một loại cảm giác, nếu như hắn tiếp tục tra tấn bản thân như vậy, sớm muộn có ngày hắn sẽ tan vỡ.


Khi hắn ngủ đều ôm kiếm của hắn, mỗi ngày, khi không có chuyện gì, ánh mắt của hắn chỉ nhìn kiếm của hắn, chăm chú. Kiếm, là hết thả vọng của hắn, hy vọng báo thù!


Nàng rất tìm kiếm cái lạ: chẳng lẽ, đối với nam nhân mà nói, một thanh kiếm lạnh băng, rõ ràng còn đẹp hơn so với một mỹ nữ sao?


Rốt cuộc là ta đẹp hay kiếm đẹp?


Hắn thường thường bừng tỉnh từ trong mộng, hô to một tiếng: "Ta muốn giết các người!"


Mỗi lần xảy ra điều này, nàng hay dùng cánh tay ôm chặt lấy hắn, cho đến khi hắn yên tĩnh lại. Mỗi lần nàng luôn đau lòng rơi lệ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận