Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Đả tự bởi: Diệp Linh Yên - Mộc Hà Sa - Truyện FULL


Dạ Sắc kêu to, vẻ mặt thống khổ nhưng ở trong phòng, Mạnh Siêu Nhiên lại không nhanh không chậm, hắn ngồi ở trước giường nhìn Dạ Sơ Thần đang ngủ say mà thở dài một tiếng rồi lại lắc đầu cười cười.


Nghe Dạ Sắc bên ngoài đang kêu gào, Mạnh Siêu Nhiên hoàn toàn có thể biết được Dạ Sắc lúc này đang sống không bằng chết. Cũng biết, Dạ Sắc giờ phút này yêu cầu mình giết cũng là thiệt tình.


Mạnh Siêu Nhiên trầm ngâm một chút rồi đi đến trước cái tủ bát lấy ra một bầu rượu, bốn đĩa rau trộn nhỏ và hai chén rượu.


Vào thời khắc này hắn bày ra rượu và đồ ăn, đối diện để một cái chén không, rót rượu đầy vào rồi ha hả cười nói: "Hàn Vũ, Dạ Sắc yêu cầu ta đi giết hắn, ngươi xem thế nào?"


Nâng chén uống một hơi cạn sạch, thì thào nói một hồi: "Ta muốn giết hắn nhưng hiện tại giết hắn thì không khỏi tiện nghi cho hắn……Ha hả…..".


Thật lâu sau lại nói: "Một khi đã như vậy, để cho kiếm của ngươi đi ra giết hắn đi. Ha hả…..Hàn Vũ, tự tay báo thù!"


Nói xong, hắn nâng trường kiếm trên bàn run lên, trường kiếm ra khỏi vỏ, sau một tiếng ngâm nga liền như du long bay ra ngoài.


Mạnh Siêu Nhiên thậm chí không quay đầu liếc mắt một cái. Cũng không nói với Dạ Sắc câu nào!


Trường kiếm nhanh như điện chớp bắn tới! Bay qua hơn hai mươi trượng tốc độ không giảm, kình đạo không giảm nhưng khi trường kiếm còn cách Dạ Sắc ba trượng thì lại trệch hướng.


Thấy vậy, Dạ Sắc hét lớn một tiếng rồi xoay người nhảy lên, tự đưa ngực đón lấy mũi kiếm, kiếm chuẩn xác cắm trái tim Dạ Sắc! Dạ Sắc ngửa mặt lên trời cười thảm: "Mạnh Siêu Nhiên, ngươi ngay cả việc tự tay giết ta cũng không nguyện ý, không nên ép ta chấm dứt tánh mạng của mình như thế! Ha ha ha……Hảo! Hảo! Hảo!"


Rồi lại cười to ba tiếng quát: "Ta đi gặp Lăng Hàn Vũ rồi! Có cừu báo cừu, có oán báo oán đi!". Sau đó thân mình đứng thẳng ngửa mặt lên trời té ngã.


Trường kiếm trong trẻo như nước cắm ở ngực Dạ Sắc, trong đầy trời đại tuyết vẫn lấp lóe nghiêm nghị bất động. Lăng tuyết Hàn Thiên Vũ; Lăng gia Lăng Hàn Vũ!


Sở Dương và Đổng Vô Thương có chút nghiêm nghị nhìn một màn này. Dạ Sắc không phải là người tốt, thủ đoạn rất là đê tiện nhưng cuối cùng lúc đối mặt với sinh tử lại biểu hiện giang hồ binh sĩ cốt khí! Hắn không có khẩn cầu mạng sống mà yêu cầu được chết nhanh!


Kẻ địch như vậy làm cho người ta thật giận, lại làm cho chúng nhân cảm giác được sự đáng sợ.


Dạ Sắc đã chết! Những người có mặt chỉ còn lại có ba người Gia Cát Trường Trường, Dạ Thú Vũ, Diệp Mộng Sắc.


Ba người này, ngoại trừ Gia Cát Trường Trường ra thì đều không nhúc nhích tay.


Dạ Thí Vũ từ đầu đến cuối đều đứng ở ngoài Lan Hương viên chưa từng bước vào một bước. Có thể nói, những kẻ có thể tạo thành uy hiếp cho Sở Dương đã bị diệt trừ! Hiện tại đại chiến đã kết thúc.


Mà ngay cả người có lòng tin như Sở Dương cũng không nghĩ đến, trận chiến này sẽ chấm dứt nhẹ nhàng như vậy. Trước đó hắn đã phải trù tính mất bao nhiêu thời gian, nay có thể chấm dứt nhẹ nhàng như vậy thật là ngoài ý liệu.


Đến lúc này, Sở Dương rốt cục cảm giác được bản thân đã trưởng thành, là một thế lực có thể tung hoành thiên hạ rồi!


Kẻ địch vốn cường đại kỳ thật hiện tại đã không còn là như vậy nữa! Tới lúc dao sắc chân chính gặp nhau, không ai còn đi để ý tới sự đáng sợ của người khác, sự cường đại của người khác mà chỉ để ý tới sinh tử của bản thân thôi!


Hai bên đứng cách nhau mấy trượng, từ xa xa nhìn nhau, trong lúc nhất thời không ai nói gì.


Chợt ngoài cửa có thanh âm truyền đến: "Sở huynh, ta có thể đi rồi sao?" Chính là Dạ Thí Vũ.


Sở Dương nhướng mày nói: "Oa?"


Dạ Thí Vũ cười khổ một tiếng nói: "Ta từ đầu đến cuối cũng không muốn làm địch với huynh! Lần này về gia tộc cũng sẽ không đi ra ngoài nữa. Nếu Sở huynh chịu thả ta, ta liền rời đi. Nếu Sở huynh không thả, liền đem ta giết chết đi".


Dạ Thí Vũ mỉm cười: "Ta sẽ hoàn thủ, sẽ không khoanh tay chịu chết tuy biết không phải là đối thủ".


Sở Dương im lặng không nói gì. Dạ Thí Vũ ha ha cười rồi liền ôm quyền nói: "Cáo từ!" sau đó xoay người tiêu sái mà đi.


Ngươi muốn giết ta tất phải lưu ta lại, ngươi không lưu ta lại thì ta đi đây.


Sở Dương nhìn thấy Dạ Thí Vũ sắp biến mất ở trong đại tuyết nhưng thủy chung vẫn không nói gì thêm, cũng không có làm cái gì. Thấy hắn bất động, Nhuế Bất Thông cùng Đổng Vô thương đương nhiên lại càng không động.


Bọn họ đều hiểu tâm tình Sở Dương, Dạ Thí Vũ mặc dù là kẻ đi theo nhưng căn bản không có động thủ, cũng không có chỉ huy, ngược lại còn thối lui ra khỏi hành động lần này.


Giết hắn, trong lòng có chút không thích hợp.


Dạ Thí Vũ thân ảnh sắp biến mất, thấy Sở Dương không có đuổi theo, không ngờ hắn còn dừng lại quay đầu nhìn, qua làn tuyết rơi mờ mịt chăm chú nhìn Sở Dương nói: "Sở Dương, nói cho Mạnh Siêu Nhiên biết, đối xử tử tế với cô cô ta. Ta lần này về đến gia tộc, làm một chút công đạo, phải đi tìm thuốc cho cô cô; Một khi tìm được rồi có thể làm cho cô cô tỉnh lại, cho dù phải đi ngàn dặm ta cũng sẽ đưa tới!"


Nói xong những lời này, Dạ Thí Vũ lẳng lặng đứng một hồi, đợi cho bông tuyết dính đầy toàn thân thì mới thở dài, xoay người rời đi như bay.


Ta không muốn là địch của ngươi không phải vì sợ ngươi. Trước kia không muốn là địch bởi vì tán thưởng nhau, giờ phút này không muốn là địch là bởi vì cô cô ta!


Cô cô Dạ Sơ Thần chính là người tốt nhất đối với ta. Ta không muốn là địch với thân nhân của nàng.


Tuy những lời này Dạ Thí Vũ không nói ra, hắn đi rồi nhưng Sở Dương có thể hiểu được, nhất là khi……hắn nói mấy câu cuối cùng.


Sở Dương thở dài thật sâu, người này giống như Dạ tam thiếu chủ, cũng là người có cá tính……


"Sở huynh, cuối cùng tới một bước này, ngươi đã có thể quật khởi tại Cửu Trọng Thiên rồi!" Diệp Mộng Sắc tiến lên trước một bước, vẻ mặt có chút phức tạp nhìn thi thể đầy đất chua sót cười nói.


"Diệp huynh, ngươi phải đi sao? Hay là……lưu lại đi??" Sở Dương có chút đáng tiếc nhìn Diệp Mộng Sắc trước mặt nói.


Diệp Mộng Sắc ảm đạm cười nói: "Trước đó, ta chơi trò chơi nhân sinh, tự xưng là hộ Hoa công tử, hộ tẫn thiên hạ mỹ nữ nhưng……thực ra là do tính cách ta không màng danh lợi, thứ hai là cũng thích thưởng thức mỹ nữ, muốn thời thời khắc khắc đều có thể nhìn thấy mỹ nữ khác nhau……Nhưng, quan trọng nhất chính là muốn tránh né phân tranh bên trong gia tộc".


Diệp Mộng Sắc chua xót nói: "Dạ Sắc tuy rằng đã chết nhưng hắn nói một câu rất đúng; Ta, không có tiềm chất của thượng vị giả. Không đủ tâm ngoan thủ lạt, không đủ âm hiểm độc ác……Không hiểu được hy sinh, không hiểu được bỏ qua…..".


"Ta là như vậy". Diệp Mộng Sắc lẳng lặng nói: "Ta chỉ cầu bản thân thoải mái tiêu sái như thế này. Nhưng, Dạ Sắc cũng còn chưa nói hết toàn bộ……Như ta vậy, mặc dù là đã thối lui ra khỏi tràng tranh đấu, nhưng chỉ cần thượng vị giả không hiểu cho mà bỏ qua thì ta về sau, bao gồm cả thân nhân và người phụ thuộc một ngày nào đó sẽ bị hại!"


"Ta không tranh, cũng không đại biểu là người khác sẽ không nhằm vào ta". Diệp Mộng Sắc lẳng lặng nói: "Cho nên ta muốn tranh! Ta muốn trở về!"


"Trở về làm một thượng vị giả!" Diệp Mộng Sắc nói như thế.


Sở Dương trầm mặc một hồi rồi nở nụ cười nói: "Chúc ngươi thành công".


Diệp Mộng Sắc gật đầu: "Hy vọng chúng ta có một ngày giang hồ tái kiến, thực lực của ta có thể còn hơn ngươi".


Sở Dương nhàn nhạt nở nụ cười nói: "Hảo. Nếu có một ngày ta và ngươi là địch, ta sẽ không hạ thủ lưu tình".


"Ta cũng sẽ không" Diệp Mộng Sắc nghiêm túc nói rồi thi lễ một cái và xoay người mà đi. Thân hình vẫn tiêu sái như cũ tuy nhiên bước chân trầm trọng hơn vài phần tựa như trong lòng chất chứa đầy suy tư,


"Từ nay về sau, Hộ Hoa công tử Diệp Mộng Sắc đã chết rồi!" Diệp Mộng Sắc không quay đầu lại, nhàn nhạt cười dài nói: "Ngay cả mình hộ còn không xong, còn hộ hoa gì nữa?"


Hắn cười to ba tiếng, thân mình cuồn cuộn nổi lên một đoàn bông tuyết rồi biến mất ở trong thiên địa mênh mông. Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn


Đứng một bên, Gia Cát Trường Trường nhìn thấy Dạ Thí Vũ cùng Diệp Mộng Sắc đều đi rồi, trong lòng không khỏi nổi lên hy vọng nói: "Sở huynh, ra…….".


"Ngươi không cần phải nói!" Sở Dương nhàn nhạt cười nhìn nhìn hắn: "Ngươi nhìn thấy ta thả bọn họ đi rồi liền cho rằng tính tình ta tốt lắm hả? Tốt lắm hả? Ân?"


Gia Cát Trường Trường sắc mặt biến thành trắng bệch.


"Ngươi có nói cái gì thì hôm nay cũng phải chết không thể nghi ngờ" Sở Dương chán ghét nói rồi vung tay lên nói: "Đổng Vô Thương, làm thịt hắn đi! Hôm nay ta sẽ tế điệu Gia Cát nhị công tử tại tổng bộ của Gia Cát gia tộc tại Thiên Cơ thành!"


"Hảo!" Đổng Vô Thương khẽ quát một tiếng rồi vỗ mạnh Mặc đao, một cỗ đao khi lạnh thấu xương mãnh liệt tuôn ra!


"Chậm đã!" Gia Cát Trường Trường thanh âm biến đổi nói: "Ta có một tin tức rất quan trọng, ngươi sẽ cảm thấy hứng thú! Chẳng lẽ ngươi không muốn biết?"


Sở Dương không cảm thấy hứng thú nói: "Giết đi!"


"Chậm đã!" Gia Cát Trường Trường râu tóc dựng đứng hét lớn một tiếng nói: "Sở Phi Hàn đang ở trong tay chúng ta!"


"A?!" Sở Nhạc Nhi quát to một tiếng.


"Ân?" Sở Dương vừa thấy Đổng Vô Thương muốn động thủ vội vàng ngăn lại, hắn quay người lại nhìn Gia Cát Trường Trường nói: "Ngươi nói cái gì?"


"Sở Phi Hàn, bây giờ đang ở trong tay chúng ta!" Gia Cát Trường Trường không dám dừng lại vội vàng nói: "Thì ra ngươi thật sự là Sở gia nhân ở Bình Sa lĩnh".


Sở Dương trong mắt bắn ra sát khí: "Bình Sa lĩnh, Sở gia nhân……thì sao?"


Gia Cát Trường Trường liên tục xua tay nói: "Đương nhiên không sao, chỉ là muốn xác định thân phận của ngươi thôi, ta dám thề, chúng ta cũng không có làm cái gì…..".


"Tam thúc ta sao lại rơi vào trong tay các ngươi?" Sở Dương hỏi.


"Sau khi đấu giá hội kết thúc, các đại gia tộc khiếp sợ thực lực của các ngươi nên liền đi điều tra….." Gia Cát Trường Trường cho tới giờ khắc này không dám giấu diếm chút nào, mồm miệng phá lệ lanh lợi giải thích: "……Sau đó xác định thân phận ngươi, qua hai ngày sau, tình báo tại cửa thành trình lên, trong số những người vào thành phát hiện ra có một người tên là Sở Phi Hàn. Hắn đi mua thuốc cho nữ nhi mà đến…..Vì thế, gia tộc bọn ta đã lừa Sở Phi Hàn vào trong phủ, nói là sẽ bán thuốc cho hắn…… rồi lập tức khống chế lại…..".


Sở Dương cùng Sở Nhạc Nhi nhìn nhau, chỉ thấy Sở Nhạc Nhi bờ môi run run, trong mắt nước mắt ào ào chảy xuống. Nghe đến đó, cơ bản đã có thể xác định được người đó chính là bản thân tam thúc Sở Phi Hàn rồi.


Vạn Dược đại điển, trong thiên hạ, vạn dược tụ tập, chính là thời điểm vạn dược đệ nhất trên thế gian tập hợp lại. Sở Phi Hàn những năm gần đây phiêu lạc bên ngoài, đi tìm thuốc cho nữ nhi nên biết được Vạn Dược đại điển hắn sao có thể bỏ qua? Cho dù bị đánh gãy tay chân cũng sẽ đến.


Sở Dương nguyên bản vẫn thu thập tin tức ở cửa thành nhưng không có tin tức Sở Phi Hàn. Thì ra là thế, ở Thiên Cơ thành, Gia Cát gia tộc dù sao cũng là bọn rắn độc……Dĩ nhiên đã sớm khống chế Sở Phi Hàn rồi!


…………


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận