Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Ở trong trời đông giá rét, mưa tuyết tung bay.


Trong lòng Lăng Hàn Vũ lạnh lẽo thấu xương! Tuyệt vọng triệt triệt để!


...


"Sơ Thần, ngươi cũng thích tuyết; Ngày khác, ta với ngươi cùng đi xem tuyết, như thế nào?"


"Tốt."


"Sơ Thần, hai ngày nữa có thể có tuyết rơi, đến lúc đó ta tới tìm ngươi."


"Này...Không tốt đâu, ta cùng Ca Ngâm đã hẹn rồi, đến lúc đó, cùng đi xem tuyết, ngươi muốn đi cùng sao?"


"Ta...Ta đây không đi, chỉ sợ mấy ngày nay còn có việc."


"Sơ Thần, lại sắp có tuyết rơi, mấy ngày nay trời âm u lắm. Ta mang ngươi đi ra ngoài, đi chơi trong gió tuyết, tin tưởng đó tất nhiên là một cảm giác hoàn toàn khác."


"Không được, thực xin lỗi, Hàn Vũ, ngươi cũng biết, Ca Ngâm đi rồi, trong lòng ta...Cái gù cũng bị mất...Thực xin lỗi..."


"Sơ Thần, năm nay..."


"Sơ Thần...Ngươi...Lại không đi?"


"Sơ Thần..."


"Sơ Thần, nguyện vọng lớn nhất đời này của ta, chính là xem một hồi tuyết cùng ngươi..." Đây là ở mùa xuân năm nay, Lăng Hàn Vũ dùng giọng gần như khẩn cầu nói ra.


Lúc ấy Dạ Sơ Thần trả lời: "Tốt, để cho ngày mà tuyết rơi, ta hoàn thành tâm nguyện này của ngươi."


Lúc ấy thần sắc của Dạ Sơ Thần rất yên lặng, mơ hồ có chút áy náy.


Cùng nhau xem cảnh tuyết, trừ bỏ lúc còn nhỏ cùng chạy trốn trong gió tuyết, sau khi lớn lên, lại chưa từng có một lần nào.


Sinh sống thời gian dài nơi băng tuyết, băng tuyết bốn mùa gần như bao trùm Lăng Hàn Vũ, sau khi lớn, nguyện vọng lớn nhất kiếp này, lại chính là cùng người mình yêu xem một hồi tuyết rơi.


Từ ban đầu, cõi lòng tràn đầy hi vọng, đến chậm rãi thất vọng, lại đến có chút hy vọng, lại đến có chút mơ hồ không dám nói ra...Lại đến cuối cùng, gom hết dũng cảm nói thẳng ra một cái yêu cầu gần như tuyệt vọng.


Rốt cuộc Dạ Sơ Thần đã đáp ứng.


Khi đó, Dạ Sơ Thần chỉ là vì Hàn Vũ vẫn chiếu cố chính mình, nên giúp hắn hoàn thành điều tâm nguyện này. Không có ý khác.


Lăng Hàn Vũ biết, nhưng Lăng Hàn Vũ quan tâm. Cho nên Vạn Dược đại điển lần này, dược sư trong gia tộc vốn không phải là hắn. Nhưng hắn kiên trì tiến đến. Nhất định phải tới!


Từng nghĩ rằng, thời điểm cùng nhau xem tuyết, ta sẽ nói cho ngươi, trong bông tuyết này, ẩn chứa nhiều ít truyền kỳ, trong băng thiên tuyết địa, có nhiều ít giấc mộng...Ta đã luyện tập ở trong tuyết như thế nào, ta đã tìm hiểu ở trong tuyết như thế nào...


Từng nghĩ đến. Thời điểm cùng nhau xem tuyết. Ta sẽ nói cho ngươi biết, ta thích ngươi nhiều đến cỡ nào, lòng ta đối với ngươi. Tựa như tuyết này, trắng noãn vô cùng, không nhiễm một hạt bụi. Lại nối trời cùng đất, tràn ngập trời cùng đất...


Từng nghĩ muốn, thời điểm cùng nhau xem tuyết, ta sẽ quỳ rạp xuống giữa trời đất này, dùng thứ trời xanh giao cho ta mà ta thích nhất, giữa bầu trời đầy tuyết, dùng trái tim chân thành nhất, hướng ngươi cầu hôn...


Từng nghĩ muốn...


Nhưng, cuối cùng, ta chỉ muốn. Cùng ngươi xem một hồi tuyết.


Dù là không nói một câu, nhưng, nghe tiếng hít thở của nhau, ở trong tuyết, lẳng lặng đi một đoạn đường...Tâm nguyện đã trọn.


Dù biết rõ, thời điểm ngươi đang cùng ta xem tuyết ở đây, trong lòng nghĩ đến người khác.


Ta cũng hy vọng có thể bước chậm trên quãng đường trong tuyết này!


Đây là giấc mơ suốt đời ta!


Nhưng giấc mơ này. Hôm nay đã tan nát!


Dạ Sơ Thần, rốt cuộc ở hôm nay, dưới sự áp bách của gia tộc, ở thời điểm cận kề sống chết, lựa chọn. Thề với trời rồi, kết làm vợ chồng với Mạnh Siêu Nhiên!


Nàng lui một bước. Có thể có được sinh mệnh vô hạn.


Nhưng nàng lại tiến lên bước!


Một bước này, là bước đến tử vong!


Nhưng nàng không hề hối hận!


Nàng, không hề hối hận. Nhưng vào giờ phút này Lăng Hàn Vũ lại hoàn toàn rơi vào vực sâu không thấy đáy.


Người mà mình giành tình cảm chân thành, đã biến thành vợ của người khác, vợ của bạn tốt!


Trước đó, mặc dù biết sớm hay muộn thì nàng cũng sẽ trở thành vợ của người khác, nhưng dù sao còn chưa phải!


Nhưng mà hiện tại, danh phận đã thay đổi!


Mặc dù chỉ là một cái danh phận.


Nhưng vợ, cùng một phụ nữ tự do thì có sự khác biệt!


Nếu Lăng Hàn Vũ mời vợ của một người khác đi dạo trong tuyết, thì ngay cả hắn đều cảm thấy không thích hợp!


Hiện tại, bông tuyết trắng noãn bay đầy trời, mỗi một mảnh đều giống như đang châm chọc tâm nguyện hơn mười năm nay của Lăng Hàn Vũ! Mỗi một mảnh, đều đánh nát lòng hắn!


Chuyện mà ta chờ đợi đã lâu, rốt cục đã đến, nhưng mang đến cho ta, lại là sự tuyệt vọng!


Loại cảm giác này, làm cho trong lòng Lăng Hàn Vũ thay đổi rất nhanh, một phút trước, cả người giống như bị đốt cháy ở miệng núi lửa, ngay sau đó, cả người lạnh lẽo giống như đứng trong băng tuyết vạn năm...


Lăng Hàn Vũ cảm thấy suy nghĩ của mình nổ tung trong nháy mắt! Trái tim bay lên bầu trời đêm, nổ mạnh thành những ngôi sao đầy trời...


Dạ gia tuyên bố động thủ, nhưng Dạ gia vẫn không có động thủ! Mà giờ phút này Lăng Hàn Vũ lại ra tay trước!


Sơ Thần!


Tuy rằng ngươi không yêu ta, tuy rằng ngươi không thành vợ của ta, nhưng, xem ta dùng tánh mạng, để kiếm cho ngươi một hy vọng...Tương lai hạnh phúc!


"Muốn giết bọn hắn! Trước hết giết ta!" Lăng Hàn Vũ dốc cạn sức lực hét lớn một tiếng, bỗng nhiên phóng tới!


Mạnh Ca Ngâm! Ta hy vọng vào ngươi! Hy vọng ngươi đừng có phụ bạc Sơ Thần!


Ngươi đừng có phụ bạc nàng!


Lăng Hàn Vũ, áo trắng như tuyết, trường kiếm màu bạc, vẻ mặt mê muội mà điên cuồng; Ở trong gió tuyết, nổi điên lên! Ở trong sương mù, xông đến! Ở trong trời đất mênh mông, giết người!


Giờ phút này, Lăng Hàn Vũ điên cuồng như vậy

Giờ phút này, Lăng Hàn Vũ điên cuồng như vậy


Biến cố này, làm tất cả mọi người chấn động!


Ai cũng không nghĩ đến, Lăng Hàn Vũ lại đột nhiên giết ra một cách điên cuồng!


Bao gồm vài vị Chí Tôn của Dạ gia đã sớm phát hiện ra Lăng Hàn Vũ đã đến! Lăng gia cùng Dạ gia đều là Cửu đại gia tộc, luôn luôn có giao tình không tệ, lần này, lại là cùng một mục đích, ai sẽ nghĩ đến việc Lăng Hàn Vũ lại đột nhiên đi ra giết người?


Lăng Hàn Vũ xông vào đám người áo đen giống như hổ điên, cánh tay chấn động mạnh một cái!


Chấn động này, dùng sức mạnh, thế nhưng lại đem áo trắng trên người hắn bùng nổ! Trường kiếm liền bịch một tiếng, phóng ra ngàn vạn đóa bông tuyết, mang theo sát khí cuồng nhiệt vô cùng! Đâm mạnh ra!


Ba người áo đen đang kinh ngạc, cũng đã trúng kiếm!


Thân hình bị đánh trúng xoay tròn, máu tươi phun ra ngoài.


Kiếm của Lăng Hàn Vũ đã đâm vào ngực của hai người khác! Xoẹt qua cổ họng tên còn lại!


"Ca Ngâm! Mang theo Sơ Thần rời đi đi!" Lăng Hàn Vũ điên cuồng quát to, trường kiếm ở quanh người của hắn, trực tiếp biến ảo thành vòng sáng mang màu máu, thế không thể đỡ được, vọt vào vòng vây.


Sau đó xoay người một cái, lại vọt trở về!


"Đuổi kịp ta! Mang theo Sơ Thần!" Lăng Hàn Vũ kêu to!


Sự tuyệt vọng đánh sâu vào lòng hắn, người hắn yêu kết hôn cùng người mà nàng yêu, làm cho lòng hắn hoàn toàn dập nát! Người hắn yêu gặp phải nguy cơ lớn, làm cho máu của hắn hoàn toàn cháy lên!


Giờ phút này, bản thân Lăng Hàn Vũ cũng không biết hắn đang làm cái gì!


Chính hắn cũng không biết hắn đang hô cái gì!


Bên trong sự điên cuồng như vậy, trái tim của hắn. Lại cảm thấy giống như ở trong băng tuyết, không ngờ cảm thấy vô cùng bình tĩnh! Kí ức ngày xưa, lại hiện lên rõ ràng như vậy.


Sơ Thần, lúc tám tuổi, ta nói rằng phải bảo vệ ngươi. Không cho ngươi bị người ăn hiếp...


Sơ Thần, lúc mười lăm tuổi, ta nói rồi. Phải chiếu cố ngươi một đời một thế...


Sơ Thần. Lúc mười chín tuổi, ta nói rằng ta muốn thành toàn cho ngươi...


Sơ Thần, cho tới bây giờ. Ta nói, ta muốn đem hạnh phúc mà ngươi muốn cho ngươi...


Ta cho ngươi! Hạnh phúc mà ngươi muốn!


Dù là, phải trả giá tính mạng của ta!


Ngươi nhất định phải hạnh phúc nha! Ngươi nhất định phải hạnh phúc nha!!


Trong lòng hắn. Bằng một tốc độ như tia chớp, hiện ra tất cả những hình khi ở bên nhau ngày xưa, nhưng trong miệng hắn, đó là tất cả, hắn cũng không nói gì.


Hắn chỉ múa kiếm, giết người một cách điên cuồng! Điên cuồng, phóng ra bên ngoài!


"Ca Ngâm! Mang theo Sơ Thần đi! Mang theo Sơ Thần đi! Mang theo Sơ Thần đi!!!" Lăng Hàn Vũ ngửa mặt lên trời rít gào, trong gió tuyết mù mịt, hắn tựa như hóa thân thành tuyết. Theo gió lạnh phương bắc ngảy múa một cách thê lương, xiêu vẹo!


Người của Dạ gia bối rối ngăn cản, luống cuống tay chân tránh né, bọn họ không biết, nên đối mặt vị thiếu gia của Lăng gia rõ ràng đã điên cuồng này như thế nào!


Giết? Hay không giết?


Đang chần chờ, thì Lăng Hàn Vũ đã dọn ra một con đường!


Một thanh âm âm u, giống như tiếng kim loại va chạm vang lên, nói: "Giết hắn đi! Bên phía Lăng gia. Ta sẽ xử lý!"


Ra lệnh một tiếng, cao thủ Dạ gia tựa như có suy nghĩ, ùa lên, ngăn chặn đường đi!


Lăng Hàn Vũ điên cuồng tấn công, không hề phòng thủ! Điên cuồng rống to. Rít gào, lo lắng, thúc giục. Từng chữ, đều tựa như gào rống đến hộc máu...


Khi Lăng Hàn Vũ vừa mới lao tới, Mạnh Siêu Nhiên cùng Dạ Sơ Thần đều sửng sốt!


Hai người không nghĩ tới, Lăng Hàn Vũ lại vọt ra vào lúc này! Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: https://truyenfull.vn


Hơn nữa, vừa lao tới, thì cũng trở nên điên cuồng!


"Hàn Vũ!" Mạnh Siêu Nhiên kêu to, hắn luôn luôn coi nhẹ sống chết bỗng nhiên kích động lên, đôi mắt đỏ lên, khóe mắt muốn nứt ra!


Bao nhiêu năm ân oán dây dưa, bao nhiêu năm tình cảm hỗn loạn, đã biến thành một cặp huynh đệ tốt. Tuy rằng Lăng Hàn Vũ theo không thừa nhận là huynh đệ với mình!


Nhưng hôm nay, trong giây phút nguy cấp, hắn dứt khoát tiến đến chịu chết!


"Hàn Vũ! Không có việc của ngươi!" Mạnh Siêu Nhiên ra sức rống to, điên cuồng đánh đến phía trước. Hắn không phải đi giết người, mà là đi ngăn cản Lăng Hàn Vũ giết người!


Lăng Hàn Vũ giết người, chỉ sợ hôm nay, hắn sẽ không đi được!


Mình đã chết chắc rồi. Làm gì liên lụy huynh đệ tốt!


Nhưng tu vi của hắn so với Lăng Hàn Vũ còn thua xa, hắn đuổi không kịp.


Lăng Hàn Vũ đã hét to lên, giết đi vào, rồi lại rít gào như sấm lao ra.


Muốn giết bọn hắn! Trước hết giết ta!


Mạnh Siêu Nhiên chảy nước mắt, đột nhiên rống to: "Dạ gia! Người các ngươi muốn là ta! Các ngươi buông tha cho Hàn Vũ! Không liên quan đến hắn!"


Nhưng lúc này, thanh âm đạm mạc kia đã vang lên: "Giết hắn đi! Bên phía Lăng gia, ta sẽ xử lý!"


Lập tức, một chưởng mạnh mẽ, giống như sấm sét ở trên chín tầng trời, đột nhiên rơi xuống!


Mục tiêu, Lăng Hàn Vũ!


Chí Tôn ra tay!


Lăng Hàn Vũ điên cuồng cười to, trường kiếm đâm thẳng về phía trước, như một tia chớp trắng, đâm vào trong ngực người trước mặt người!


Nhưng vào lúc này, chưởng lực của Chí Tôn kia, liền như lôi thần phá trời, đánh trúng phía sau lưng hắn!


Cả người Lăng Hàn Vũ run lên, lập tức, thân hình hắn cứng ngắc, muốn quay đầu nhìn xem, nhưng vừa nghiêng đầu, thân mình liền xụi lơ ngã xuống!


Một chưởng của tam phẩm Chí Tôn, làm cho xương sống của hắn hoàn toàn vỡ vụn, ngũ tạng hoàn toàn dập nát!


Một chưởng, đánh nát tất cả sinh cơ của Lăng Hàn Vũ!


"A ~~~~ Hàn Vũ!" Mạnh Siêu Nhiên liều mạng xông lên, Dạ Sơ Thần sóng vai xông đến cùng hắn, khăn che mặt ở trong gió tuyết bay lên dựng lên, lộ ra một khuôn mặt tuyệt đẹp. Giờ phút này, lại tràn đầy bi thương buồn bã thảm thiết...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận