Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Nắm tay Pháp Tôn hơi hơi buông ra, duỗi ra một chút, vết xước trắng kia liền khôi phục lại, lại chậm rãi nắm lên.


"Hắn bị thương?" Ô Thiến Thiến nhìn vết xước trắng trên nắm tay Pháp Tôn, nhẹ giọng hỏi.


"Không có!" ánh mắt Sở Dương ngưng đọng, nói: "Chẳng qua nhất định sẽ rất đau; Cho nên, ta phỏng chừng, kế tiếp hắn chắc chắn sẽ không tay không đối địch rồi! Lần này thử, là do Pháp Tôn quá chủ quan rồi."


"À, mà không phải là chủ quan, mà là Bố Lưu Tình thành công." Sở Dương vội vàng sửa laok.


Tử Tà Tình ở một bên quăng đến ánh mắt khen ngợi.


"Bố Lưu Tình thành công?" Ô Thiến Thiến có chút khó hiểu.


"Bố Lưu Tình nói chuyện xưa đó, đầu tiên là để giải thích nguyên nhân, thứ hai là báo thù cho bạn tốt; Thứ ba cũng có một hiệu quả, là nói cho Pháp Tôn: Ta đã biết chi tiết về ngươi! Đã biết bí mật của ngươi!"


Sở Dương nói: "Pháp Tôn dùng thân phận này lừa gạt nhân gian một vạn ba ngàn năm, chợt bị bóc trần, đương nhiên sẽ có chút chột dạ; Cho nên Bố Lưu Tình sử dụng tâm lý chiến thành công, chợt phát ra một kiếm bá đạo, làm cho Pháp Tôn tại thời điểm tâm thần kích động phải đối cứng; Nhìn như cân sức ngang tài, nhưng chắc chắn trong lòng Pháp Tôn không thoải mái, bởi vì Bố Lưu Tình đã nắm giữ tiết tấu chiến đấu."


"Tiết tấu, tuy rằng cái này không thể ảnh hưởng thắng bại, nhưng chỉ cần Bố Lưu Tình có thể không ngừng cố gắng liên tục, là có thể chậm rãi chuyển thành ưu thế, mà ưu thế thì có thể chuyển thành thắng thế, thắng thế có thể quyết định thắng bại, thắng bại, lại quyết định sinh tử!"


Sở Dương thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt ngưng trọng: "Cao thủ giao chiến, thật sự là bất cứ một câu, một giọng điệu, cũng không thể bỏ qua. Không biết lúc nào bị xúc động tâm tình, là có thể quyết định thắng bại."


Tử Tà Tình cười nói: "Nhưng Pháp Tôn tuyệt đối sẽ không cho phép Bố Lưu Tình chiếm tiện nghi như vậy, bước tiếp theo, hắn nhất định sẽ phản kích, hơn nữa nhất định sẽ san đều."


Sở Dương gật đầu đồng ý. Tại sao Pháp Tôn lại có thể chịu thua thiệt? Ra tay trả đũa là chuyện chắc chắn!


Ô Thiến Thiến gật gật đầu. Hai người không hẹn mà cùng hơi nheo ánh mắt, đều tự nhớ lại một quyền một kiếm vừa rồi.


Ngay vào lúc này...


Ở giữa khu vực Pháp Tôn cùng Bố Lưu Tình giao chiến, chỗ mà kiếm quang cùng nắm tay va chạm, một mảnh yên lặng giống như chết!


Sau đó, trong giây lát phát ra một tiếng ken két rợn người, nguyên phiến không gian. Thế nhưng bằng một loại tốc độ mà mắt thường có thể thấy được, vỡ vụn ra, một đạo một đạo vết rạn nho nhỏ từ trung gian bắt đầu lan tràn rồi văng tung tóe ra ngoài!


Mới đầu chỉ to như như sợi tóc, nhưng vết rách càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng to, thế nhưng sau khi lan ra ngoài ba trăm dặm, vết rách ban đầu chỉ to như sợi tóc, liền biến thành hắc động thật lớn, giống như có thể cắn nuốt thiên địa! Nguồn truyện: Truyện FULL


Ba trăm dặm không gian, cùng nhau tan vỡ!


Lập tức. Lực lượng thiên địa ở bốn phương tám hướng tụ lại. Trong nháy mắt đem mảnh không gian này chữa trị.


Lập tức, phát ra một tiếng bạo vang ầm ầm! Trên mặt đất, dâng lên một đụn mây hình nấm thật lớn. Gió lốc dựng lên; Trên mặt đất, cây cối trong vòng mấy trăm dặm đồng thời gãy ngang, nửa trên thân cây mang theo tán cây giống như bồ công anh đã chín bị bão tố mãnh liệt kéo bay ra ngoài!


Sở Dương cùng Ô Thiến Thiến đồng thời than thở một tiếng. Lập tức biết lời đồn trong giang hồ quả là không hề chính xác: Đồn đại khi cao thủ giao chiến, nhìn một chút thì có thể được lợi cả đời, đây quả thực là ngu ngốc!


Cái gọi là đang xem cuộc chiến, khoảng cách sẽ không thể quá xa. Như loại cao thủ cấp bậc này giao chiến, không chỉ nói đứng ở gần, dù đứng ở cách ba trăm dặm đều có thể bị cắn nuốt không còn miếng cặn, mà đứng cách hai ba dặm đã không thấy rõ lắm... Được lợi cái *** gì?


Nếu không phải người có tu vi cao cường như Tử Tà Tình dùng sức mạnh bảo kê, Sở Dương đoán rằng mình cùng Ô Thiến Thiến đã tan nát không có thể tan nát thêm, tuyệt đối là trong ngươi có ta. Mà trong ta có ngươi rồi...


Trên mặt đất xuất hiện một cái động thật lớn, không biết sâu cỡ nào! Điều kỳ quái nhất là, cái động này, lại có thể nhanh chóng phun ra một cột nước tạo thành một dòng suối, nhanh chóng dâng lên thật cao.


Sở Dương cảm thán một tiếng: "Thì ra cái gọi là Trường Giang và Hoàng Hà, đều là như vậy mà ra..."


Tử Tà Tình hừ một tiếng, nói: "Còn có tâm tư cười khẽ... Ngươi nghĩ tới điều gì?" Quay đầu lại hỏi Ô Thiến Thiến: "Ngươi thì sao?"


Sở Dương tập trung suy tư. Nhớ lại một kiếm một quyền kia, cảm thán nói: "Bá đạo! Thật là Bá đạo!"


Ô Thiến Thiến nói: "Bản thân ta lại cảm thấy. Một loại cảm xúc uất ức tới cực điểm, đột nhiên bùng nổ khát vọng sảng khoái! Tựa như việc này, đem hơn một vạn năm bi thống của Bố Lưu Tình giải phóng ra bớt một phần. Cho nên, ta cảm thấy thế công kế tiếp của Bố Lưu Tình, sẽ càng ngày càng mãnh liệt! Pháp Tôn muốn san bằng lợi thế. Chỉ sợ phải sau một khoảng thời gian nữa."


Ô Thiến Thiến cười ngượng ngùng, giải thích: "Đây chỉ là trực giác của ta."


"Cảm xúc? Sảng khoái? Trực giác?" Tử Tà Tình nhìn Ô Thiến Thiến có chút kinh ngạc, đánh giá nàng thật kĩ. Khen từ đáy lòng: "Thiến Thiến muội, quả nhiên là tiền đồ vô lượng!"


Trong lòng Sở Dương cũng vừa nghĩ ra.


Một câu nói kia của Ô Thiến Thiến, đã chứng minh cho ba chữ: Hữu Tình Đạo!


Ngay sau đó.


Ở phương xa xuất hiện tia chớp ngang trời, thân mình Bố Lưu Tình từ nhỏ hóa thành lớn, kẹp lấy kiếm quang có thể hủy thiên diệt địa, điên cuồng quay về!


Sát khí tận trời!


Bố Lưu Tình đang ở trên trời cao, trường kiếm đã liên tục bổ ra, từ cách xa mấy trăm trượng, một đạo một đạo kiếm quang, như tia chớp, không ngừng bổ tới, mỗi một đạo kiếm quang đều vô cùng chính xác, tập trung chuẩn xác Pháp Tôn, rồi mới đánh xuống!


Tình huống này, làm cho tất cả mọi người đang nhìn có một loại ảo giác: Thiên Lôi trên trời điên rồi!


Kiếm quang như mưa to gió lớn, chiếu rọi phạm vi mấy trăm dặm, một mảnh không gian kêu lên rầm rầm.


Hai chân Pháp Tôn đứng trên mặt đất vững như núi lớn, chỉ cần một đạo kiếm quang phóng lại đây, thì phải là một quyền đánh ra, tay trái một quyền, tay phải một quyền, thay phiên nhau, không hề lãng phí!


Vì thế, kiếm quang lần lượt sụp đổ!


Ở mặt ngoài xem, Bố Lưu Tình chiếm cứ thế công, Pháp Tôn ở thế thủ, nhưng kiếm quang của Bố Lưu Tình lại không làm gì được nắm đấm bằng máu thịt của Pháp Tôn, tựa như Bố Lưu Tình thua một bậc.


Nhưng chỉ có cao thủ chân chính mới biết được, đến đẳng cấp này, trên tay có kiếm cùng không có kiếm, đã không hề khác nhau! Cánh tay của Pháp Tôn, nắm tay của Pháp Tôn, chính là thần binh lợi khí tốt nhất thiên hạ!


Tuyệt đối không kém hơn kiếm của Bố Lưu Tình!


Nhưng Sở Dương lại mơ hồ nhìn ra cái gì, mặt nhăn lại, nói: "Pháp Tôn đang làm cái quỷ gì vậy? Nhìn hắn thong dong như vậy, cũng là bị động. Hơn nữa, nắm tay của hắn so với kiếm quang thì vẫn không thể bén nhọn bằng. Cho nên, cứ tiếp tục như thế, tuyệt đối không chịu nổi."


Tử Tà Tình nói: "Cho nên hắn mới thay phiên hai cánh tay liên tục, nếu hắn chỉ dùng một bàn tay mà có thể hoàn toàn chống lại kiếm quang dày đặc như vậy, thì bây giờ Bố Lưu Tình đã chạy trối chết rồi."


Ô Thiến Thiến nói: "Ta cảm thấy hiện tại Pháp Tôn cũng rất bất đắc dĩ. Vừa rồi Tử đại tỷ cũng nói, một tay của hắn không thể liên tiếp nhận lấy hơn hai đạo kiếm quang của đối phương, cho nên nhìn như thong dong, thật ra đã là hạ phong. Nhưng hiện tại khí thế của Bố Lưu Tình đang cao, Pháp Tôn cũng chỉ có thể chống đỡ một cách đau khổ, sống quá giai đoạn này rồi nói sau."


"Như không." Sở Dương lắc đầu: "Bằng tu vi của Bố Lưu Tình, cứ kéo dài như vậy, liên tục trong ba, năm tháng cũng không là vấn đề. Thời gian đó làm sao có thể chịu đựng nổi? Vả lại. Thủ lâu tất sẽ có sơ hở, tiếp tục như vậy, Pháp Tôn nhất định phải thua. Hắn không phải là người không khôn ngoan như vậy. Tất nhiên là có âm mưu."


"Hơn nữa cho tới bây giờ, Pháp Tôn còn chưa có lấy ra binh khí của hắn." Sở Dương làm ra tổng kết.


Nhưng trong lòng thì đang nhớ lại thời điểm không gian bùng nổ trong một chớp mắt kia. Trong nháy mắt kia, thời khắc mà không gian bùng nổ. Sở Dương cảm thấy lưng mình đều đang hưng phấn rần rật. Chỉ cảm thấy cả thân thể đều ở chín tầng mây, trước mặt là ngàn ngàn vạn vạn thế giới, nở rộ ở trước mặt mình giống như pháo hoa!


Thì ra, cảm giác như vậy!


Đây là một loại cảm giác chỉ có thể cảm nhận mà không thể nói lại.


Phá Toái Hư Không, Băng Linh Hãm Thiên Phá Toái Hư Không!


Tử Tà Tình nhìn trên mặt Sở Dương lộ ra thần quang yên tĩnh, cùng một loại đạo cảnh quen thuộc, thậm chí có chút kinh ngạc; Nàng đưa Sở Dương đến xem trận đỉnh phong chi chiến này, để mở ra con đường võ đạo sau này; Không nghĩ đến, tại nơi này thì Sở Dương lại có thể lĩnh ngộ được một tia thoát phá lực!


Tuy rằng chỉ là một tia. Một tia bé nhỏ không đáng kể!


Nhưng trong lòng Tử Tà Tình cũng đã thấy khiếp sợ vô cùng, tựa như trái tim của chính mình đang nhảy dựng lên một cách điên cuồng.


Đây chính là thứ mà chỉ khi đạt tới cảnh giới Băng Linh Hãm Thiên Phá Toái Hư Không mới có thể lĩnh ngộ! Mà bây giờ tu vi của Sở Dương là ở mức nào? Kiếm Trung Thánh Quân tứ phẩm!


Cách cảnh giới kia xa hàng vạn dặm.


Nhưng tại giờ phút này, hắn lại có thể lĩnh ngộ?


Đột nhiên Tử Tà Tình cảm thấy một nam một nữ ở trước mặt đều là quái vật.


Một người có tu vi thánh cấp, lại có thể bằng trực giác phán đoán hướng chiến đấu, một người có tu vi thánh cấp. Lại có thể lĩnh ngộ một chút da lông của Phá Toái Hư Không...


Quái vật mà!


Bố Lưu Tình ở giữa không trung, trường kiếm không ngừng chém xuống giống như điên, từng mảnh kiếm quang dài hẹp không ngừng bay tới giống như bông tuyết rơi. Pháp Tôn đấm nát kiếm quang, kiếm quang nứt vỡ cứ bay ra xa xa như vậy. Từng mảng cây cối, cứ gục xuống hoàn toàn như vậy, từng ngọn núi đá liên tiếp, cứ vỡ vụn như vậy, còn có vô số tảng đá lớn bị đánh bay lên, bay lên trên cao rồi lại rơi xuống.


Trong lúc nhất thời, nơi này liền giống như là núi lỡ đất rung, núi gầm biển động!


Mà bên cạnh Pháp Tôn cùng Bố Lưu Tình, cũng là một mảnh bình tĩnh, trong bình tĩnh, không gian lại liên tục tan vỡ, lại được chữa trị, giống như hai thiên thần hạ phàm, lại triển khai chiến đấu ở nhân gian!


Bỗng nhiên!


"Chú ý, Pháp Tôn muốn ra tay rồi!"


Tử Tà Tình nhắc nhở.


Chỉ thấy Pháp Tôn vẫn cứng rắn đánh ra từng quyền từng quyền như cũ, nhưng một đôi chân, cũng run rẩy một cách quỷ dị, nhưng trong mắt người ngoài nhìn lại, đôi chân hắn, rõ ràng không hề động đậy.


Nhưng ở trong động tác nhỏ bé như có như không này, hình như ẩn chứa, một loại ý nghĩa vô cùng ảo diệu.


Trong lòng Sở Dương vừa động, nói: "Thiến Thiến sư tỷ, ngươi có nhớ Khởi Kinh Hồng Vân Tuyết Bộ hay không?"


Ô Thiến Thiến nhíu đôi mi thanh tú, nói: "Ta đang muốn nói, loại bộ pháp này tuy rằng cùng chúng ta hoàn toàn bất đồng, nhưng cũng tràn đầy loại ý nghĩa ảo diệu trong Khởi Kinh Hồng Vân Tuyết Bộ."


Sở Dương gật gật đầu, trầm tư nói: "Tuyết đọng trên mây, ráng hồng ở trên trời, có thể tiến có thể lui, hướng tới lui về..."


Trong lòng yên lặng nói: Đây rõ ràng là bất đồng, nhưng cũng có ý cảnh chung, nhưng chỗ chung này, lại là ở nơi nào? Sao mơ hồ như thế, nghĩ không rõ lắm...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận