Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên


Chỉ nghe Ô Thiến Thiến nói: “Tiên sinh vừa rồi cũng nói qua, thầy thuốc lòng cha mẹ, tại sao giờ phút này lại từ chối?”


Chỉ nghe thấy Sở Dương tên khốn kiếp kia dùng một loại thanh âm trong lòng vô hạn tình nguyện thích đòi mạng lại lắp bắp, cố mà làm bình thường nói: “Bỏ đi, nếu cô nương cũng nói như vậy rồi, vậy ta từ chối nữa, liền quá không nói qua rồi, tiên tử mời, mời cởi quần áo... A, ý tứ ta là nói, chúng ta đi xem một chút miệng vết thương của tiên tử.


Lập tức, liền nghe thấy tiếng của cái bàn, hai người hẳn là đều đã đứng lên.


“Tiên sinh bên này mời” Tiếng của Ô Thiến Thiến.


“Hắc hắc... Cô nương mời trước...” Tiếng của Sở Dưong đã lộ ra mong đợi vô cùng.


Lập tức, bên trong liền không có thanh âm nữa.


Hiển nhiên, hai người kia đi xem vết thương rồi.


Dưới lầu cũng lâm vào một mảng yên tĩnh! Mọi người giống như một đám vịt bị thiên lôi bổ choáng váng, ngơ ngác kinh ngạc.


Chết sống cũng không có nghĩ đến, Ô tiên tử cuối cũng vẫn là mời Sở Dương tiến vào hương khuê của nàng.


“Cầm thú!” Sau một lúc lâu, dưới lầu truyền đến một trận rống tức giận, bi phẫn, tan nát cõi lòng: “Sở Dương! Ngươi thật là tên cầm thú!...”


Mọi người nào có một ai là kẻ ngốc?


Căn bản không có bất cứ cái gì không hiểu.


Ô tiên tử vì sao liền ngay mặt đám đông lớn như thế, làm ra được chuyện như vậy? Chẳng lẽ nàng không chút để ý danh dự nữ nhi của mình? Thanh danh trong sạch?


Cũng không phải!


Ô tiên tử có lẽ cũng không phải rất để ý, nhưng cũng không phải người bản thân dễ dàng tùy tiện như vậy!


Nay làm ra loại chuyện này, chỉ có thể cho thấy một chuyện: Nàng đối với đám người mình trong khoảng thời gian này đến dây dưa, đã phiền rồi! Mà Sở Dương xuất hiện, lại cung cấp một cái lá chắn thật tốt!


Sau khi tiến vào hương khuê có thể thật cởi quần áo trị thương hay không?


Mọi người đều trong lòng biết rõ ràng không có khả năng!


Nhưng... chỉ cần nhớ tới chuyện này hôm nay, đám người mình liền cũng không có dũng khí xuất hiện ở trước mặt Ô Thiến Thiến nữa. Người ta cũng không tiếc tự hủy danh tiết cũng muốn thoát khỏi các ngươi dây dưa...


Có thể thấy được phần chán ghét này đã đến tình trạng gì!


Cần gì đi dây dưa nữa?


Thật sự là đem cô nương người ta bức nóng nảy rồi...


Chính bởi vì là người thông minh cho nên mọi người đều nghĩ thật sự thấu triệt. Giờ khắc này, trong lòng mọi người dâng lên đều là hiểu đối với Ô Thiến Thiến. Nhưng đồng thời dâng lên, còn có phẫn hận đối với Sở Dưong tên làm lá chắn này... Còn có chút đồng tình.


Không biết tên này sau khi tiến vào hương khuê của Ô tiên tử, phát hiện bản thân chỉ là một cái lá chắn... Nghĩ hẳn trong lòng cảm giác rất kỳ quái?


Cầm thú! Xứng đáng ngươi chịu loại đãi ngộ này.

Cầm thú! Xứng đáng ngươi chịu loại đãi ngộ này.


Mọi người một bên ý dâm Sở Dương sắp ở Ô tiên tử nơi đó bị đãi ngộ ra ngoài dự kiến của hắn, tinh thần thắng lợi, một đám ủ rũ tản đi


Trên lầu.


Sở Dương cùng Ô Thiến Thiến đi vào trong phòng, Ô Thiến Thiến bật cười.


Sở Dương bất đắc dĩ thở dài: “Ô sư tỷ, ta đây lại là bị ngươi hại khổ lâu, lần này, chờ ta đi ra, khắp nơi là tình địch. Nhưng ta rõ ràng là vô tội”.


Ô Thiến Thiến hừ một tiếng nói: “Ngươi thật vô tội sao?”


Sở Dương xoa cái mũi, khụ khụ không thôi.


“Không ép ngươi nữa” Ô Thiến Thiến ngồi xuống, lấy xuống cái khăn che mặt, con mắt đẹp nhìn chằm chằm mặt Sở Dương, nhìn vài lần thật sâu, mặt dâng lên một trận đỏ ửng nói: “Ngươi là tối hôm đó liền nhận ra ta rồi phải không?”


Sở Dương cười hắc hắc: “Trừ Ô sư tỷ, trong nữ nhân tuổi như vậy, ta còn thật chưa gặp qua nữ tử đối với ta tin tưởng như thế”.


Ô Thiến Thiến nhất thời tỉnh ngộ: “Không sai, viên thuốc kia”.


Nàng tư giễu cười cười: “Ta không nên ăn thống khoái như vậy, đến nỗi làm cho ngươi nhận ra ta” Ô Thiến Thiến thở dài.


Tiếng thở dài này càng nhiều là hối tiếc. Bởi vì bản thân nàng cũng biết nếu là trải qua một lần nữa, chỉ sợ mình vẫn như cũ sẽ không chút do dự ăn vào viên thuốc kia.


Bởi vì đó là người mình yêu thương, người tin tưởng nhất đưa cho mình. Khi đó cho dù là nữ nhân thông minh nữa, trong lòng cũng sẽ không có bất cứ phòng bị gì.


Sở Dương ha ha cười, nói: “Ô sư tỷ, tỷ không ở Hạ Tam Thiên làm hoàng hậu của người, lại phải hao hết trắc trở đến cái Tam Thiên này, hẳn là tới tìm ta?”


Mặt Ô Thiến Thiến nhất thời một mảng đỏ bừng!


Chẳng qua ta là tới tìm ngươi! Dù ta làm cái gì, mục đích cuối cùng của ta đều là giúp ngươi. Nhưng... ngươi trước kia vẫn lảng tránh vấn đề này, hôm nay tại sao lại nhàn nhạt như thế nói ra?


Trong lòng Ô Thiến Thiến bang bang nhảy dựng lên, tựa như một trái tim thiếu nữ từ trong miệng nhảy ra, muốn nói chuyện, lại cảm giác nói không nên lời, đầu óc một trận mê muội gần như té xỉu.


Nàng nghĩ tới một cái khả năng: Chẳng lẽ... Sở Dương hắn muốn tiếp nhận ta rồi sao? Đây là đang thổ lộ với ta sao?


Trong lòng Ô Thiến Thiến nhảy như nổi trống, nhưng nàng lại dũng cảm ngẩng đầu lên nhìn Sở Dương.


Trong mắt nhu tình tỏa ra.


Đây là lần đầu tiên kiếp này của nàng, lấy ánh mắt như vậy, ngay mặt nhìn nam nhân mình yêu.


Sở Dương không biết lần này ngẩng đầu chăm chú nhìn đại biểu cho cái gì.


Đại biểu cho vô tận kiên trì, kỳ vọng sâu nhất đáy lòng, cùng nồng đậm chờ đợi của Ô Thiến Thiến.


Cô gái ôm ấp tình cảm như mộng như thơ.


Một cô gái nào không muốn cùng người mình dốc lòng yêu thương gần nhau cả đời? Nếu được người trong lòng bạc đầu không chia cách.


Ô Thiến Thiến há có thể không muốn? Chẳng qua, trước kia nàng vẫn khắc chế bản thân. Đem phần yêu thật sâu này vùi vào trong lòng, không dám nói ra. Nhưng không có nghĩa là trong lòng nàng không có hy vọng như vậy!


Nay Sở Dương chủ động làm rõ đề tài.


Ô Thiến Thiến cũng rốt cuộc dũng cảm một hồi. Nàng che giấu lâu dài tới nay, tại một khắc này không còn sót lại chút gì. Giờ khắc này nàng không muốn khắc chế nữa. Chỉ chờ Sở Dương nói ra, nàng sẽ lấy tốc độ như bay quăng vào trong lòng nhớ thương này!


Nàng dám yêu dám hận!


Nàng không muốn cùng nữ tử bình thường dáng vẻ kệch cỡm như vậy.


Nàng nóng bỏng nhìn Sở Dương.


Sở Dương mỉm cười nói: “Thật ra, ta bây giờ mới nghĩ thông suốt”.


Mặt Ô Thiến Thiến đỏ bừng một mảng, nhẹ giọng, cũng là kiên quyết nhìn Sở Dương, giọng nói êm ái: “Ngươi đã nghĩ thông suốt cái gì?”


Giờ khắc này, sóng mắt nàng đã một mảng sương mù, trong đầu tràn ngập không chân thật.


Hắn đến bày giờ mới nghĩ thông suốt!


Mới nghĩ thông suốt!


Nghĩ thông suốt!


Ô Thiến Thiến chỉ cảm thấy trong lòng hạnh phúc chua xót, gần như muốn rơi nước mắt.


“Ngày đó lúc ta vừa nhìn thấy tỷ, ta liền nên nghĩ qua, chẳng qua, ta trong lúc nhất thời tư tưởng không có cái ngã rẽ này” Sở Dương ngẩng đầu nhìn Ô Thiến Thiến: “Ô sư tỷ, tỷ không nên trách ta”.


“Ta... ta sao có thể trách ngươi?” Ô Thiến Thiến run giọng nói: “Ta cho tới bây giờ đều sẽ không trách ngươi!”.


Sở Dương yên tâm cười cười nói: “Nếu ta đoán không sai, Ô sư tỷ một lần này tới tìm ta vì là Bổ Thiên huynh?”.


“Vì là Bổ Thiên huynh?” Ô Thiến Thiến chỉ cảm thấy trong đầu óc lại hơi choáng váng, nhịn không được thì thào hỏi lại một câu, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy rất mờ mịt, hoàn toàn không biết mình muốn nói gì.


“Là Thiết Bổ Thiên muốn tỷ tới tìm ta?” Sở Dương ấm áp nhìn nàng: “Thật ra ta sớm nên nghĩ đến”.


Ô Thiến Thiến có chút mê loạn lên, cùng lúc cảm thấy trong lòng mơ hồ... Tựa như đang đau đớn, miễn cưỡng khống chế tiếng của mình hỏi: “Ngươi sớm nên nghĩ đến cái gì?”


Thầm nghĩ, chẳng lẽ hắn đã biết Thiết Bồ Thiên là thân con gái? Ðã biết, Thiết Bổ Thiên sinh một đứa con cho hắn?


“Đương nhiên, Thiến Thiến tỷ chung quy là thân phận hoàng hậu, nếu không phải vì loại chuyện quan trọng này, sao có thể dễ dàng rời Thiết Vân, rời Hạ Tam Thiên?” Sở Dương cười ha ha.


“...” Ô Thiến Thiến kinh ngạc nhìn Sở Dương, đột nhiên miệng đầy chua xót.


Thân phận hoàng hậu!

Thân phận hoàng hậu!


“Cho nên tất nhiên là Thiết Bổ Thiên yêu cầu tỷ tới, mà... có thể làm cho Thiết Bổ Thiên sốt ruột như thế, hoặc là chuyện lạ thận trọng như thế, hẳn là vấn đề nối dõi?” Sở Dương nhàn nhạt nói: “Theo ta được biết, đế quốc Thiết Vân, huyết mạch dòng chính của hoàng thất, trước mắt chỉ có một mình Thiết Bổ Thiên, cho nên hắn muốn ngươi tới tìm ta?”


Trái tim của Ô Thiến Thiến chậm rãi trầm xuống, từ đám mây hạnh phúc hạ xuống chìm vào vực sâu vô tận.


Giờ khắc này nàng cảm thấy tay chân của mình lạnh lẽo, ngay cả một trái tim cũng ở trong huyền băng vạn năm, bị đông đến cứng rồi.


“Ngươi rốt cuộc... nghĩ tới cái gì?” Ô Thiến Thiến đặt hai tay ở bàn, gắt gao nắm lại. Dùng hết lực lượng cả người.


Lúc nàng hỏi ra những lời này, trong lòng chỉ có một tia mỏng manh, hy vọng tuyệt vọng.


“Ô sư tỷ, xin thứ cho ta nói thẳng” Sở Dương trầm ngâm một hồi, rốt cuộc quyết định công bằng: “Ta thấy Ô sư tỷ bây giờ vẫn là thân thể nữ nhi băng thanh ngọc khiết... Mà Ô sư tỷ cùng Thiết Bổ Thiên thành hôn đã có một đoạn thời gian... Xin hỏi Ô sư tỷ, Thiết Bổ Thiên hay không... có bệnh không tiện nói ra?”


“Bệnh không tiện nói ra...” Tay Ô Thiến Thiến chậm rãi buông ra, vô lực buông ra, chỉ cảm thấy cả người một trận lạnh, một trận nóng, hai mắt cũng có chút đăm đăm.


“Không sai” Sở Dưong nói: “Bất hiếu có ba, tuyệt hậu là lớn. Huống chi truyền thừa nhà đế vương một quốc gia. Ta nghĩ đến cũng chỉ có nguyên nhân này mới có thể làm cho một vị tân hôn yến ngươi một đời đế vương phái ra hoàng hậu của mình đến tìm kiếm ta... Bởi vì trừ tỷ ra, không ai biết ta rốt cuộc đi nơi nào”.


“Ngươi đoán... thật sự là quá đúng rồi. Hắn xác thực có bệnh không tiện nói ra” Ô Thiến Thiến nhẹ giọng cười lên.


Nàng tươi cười, là bi thương, bất lực, tuyệt vọng, tan nát cõi lòng như vậy!


Thì ra ta nghĩ sai lầm rồi...


Lúc ý niệm dâng lên, Ô Thiến Thiến gần như xấu hổ vô cùng, tâm tình kịch liệt gần như muốn nâng kiếm tự sát! Ngươi không nên cho ta hy vọng, để cho bản thân ta đau khổ tiếp tục yêu, cũng liền bỏ đi.


Nhưng là vừa rồi ngươi làm cho ta châm lên toàn bộ hy vọng!


Lại nháy mắt tắt mất!


Tàn khốc cỡ nào!


Tuy ta biết ngươi không phải cố ý! Ngươi là bởi vì hoàn toàn nghĩ chệch đi, nhưng là... Cái này với ta mà nói, tàn khốc cỡ nào!


“Ô sư tỷ không cần khổ sở như thế” Sở Dương nhìn thấy vẻ mặt của nàng, an ủi nói: “Cái này cũng không phải bệnh nặng gì, Ô sư tỷ nếu đã tìm được ta, ta nhất định sẽ hỗ trợ, cam đoan thuốc đến bệnh trừ!” Hắn ấm áp cười cười: “Nói như thế nào nữa, Thiết Bổ Thiên cũng là anh em tốt của ta, việc của hắn, ta há có thể mặc kệ”.


Ô Thiến Thiến đờ đẫn chậm rãi gật đầu nói: “Phải, thực cảm tạ ngươi! Hắn... thật có... bệnh không tiện nói ra, hơn nữa, bệnh của hắn, trừ ngươi ra, trừ ngươi giáp mặt trị liệu cho hắn ra, đời này... cũng không có bất luận kẻ nào có thể trị nữa..”.


Lúc nói những lời này, Ô Thiến Thiến tựa như đang mộng du, dùng hết toàn bộ sức lực mới làm cho thanh âm của mình bảo trì một phần lạnh nhạt bình tĩnh.


Nhưng lòng nàng đã vỡ vụn từng mảnh.


Ta hiểu rồi, ở trong lòng ngươi, ta đã là vợ của người ta!


Hoàng hậu!


Nghĩ tới hai chữ này, Ô Thiến Thiến đột nhiên cảm xúc rất kỳ quái, đã muốn gào khóc lại muốn cất tiếng cười to.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận