Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu


Hồi nhỏ, Lâm Thanh Nham sống ở một nơi gọi là Đạo Trấn. Đầu thập niên 80, Đạo Trấn vừa nghèo vừa loạn. Côn đồ trên đường phố nhiều như lông trâu. Đến bọn trẻ con tầm mười tuổi cũng coi đánh nhau là một trò vui.


Lâm Thanh Nham mới bảy tuổi nên đương nhiên là cậu bé bị bắt nạt nhiều nhất. Nhà hắn nghèo túng, hắn lại vừa gầy bé vừa ít nói, người khô đét như cọng giá đỗ. Vì vậy những đứa trẻ lớn hơn thường lấy việc hành hạ Lâm Thanh Nham để phát tiết hoóc-môn và sự phẫn nộ của thời kỳ thanh xuân.


Nhưng đối với Lâm Thanh Nham, điều này chẳng là gì cả. Hắn sợ nhất mỗi khi tan học về nhà, bắt gặp bố hắn tay cầm chai rượu, mặt mũi nổi đầy gân xanh, hung dữ nhìn hắn. Những lúc như vậy, hắn sẽ không tránh khỏi trận đòn. Có lúc, Lâm Thanh Nham bị bố hắn dùng cái ghế đẩu đánh ngất. Khi hắn tỉnh lại, trời đã tối hoàn toàn, bố hắn cũng không thấy bóng dáng. Hắn dùng khăn mặt giữ trên đầu một lúc lâu, máu mới ngừng chảy. Sau đó, hắn lơ mơ kéo cái ghế, đứng trước kệ bếp lò nấu cơm.


Tuy nhiên, tất cả mọi chuyện thay đổi hoàn toàn vào năm Lâm Thanh Nham lên mười tuổi. Một ngày, bố hắn uống rượu đến mức tắt thở. Có lẽ hôm đó, thi thể của bố hắn bị hàng xóm vác đi rêu rao khắp nơi, để mỗi người dân ở Đạo Trấn đều nhìn thấy gương mặt trắng bệch như ma quỷ của bố hắn, nên về sau, không một đứa trẻ nào dám bắt nạt hắn. Thấy hắn từ xa, bọn trẻ đều đi vòng qua người hắn, chúng gọi hắn là "sao chổi chết" ở sau lưng hắn.


Lần đầu tiên trong đời, Lâm Thanh Nham cảm thấy, hóa ra chết người cũng là một chuyện tốt đẹp. Hắn bắt đầu sống cùng ông nội. Ông nội chỉ có mấy mẫu ruộng. Để nuôi hắn ăn học, mỗi ngày ông lê tấm thân già nua đi cày cấy dưới ánh nắng gắt. Mỗi khi tan học, Lâm Thanh Nham đều ra ruộng giúp ông nội. Nhưng bọn họ vẫn rất nghèo khổ, Lâm Thanh Nham lúc nào cũng chỉ mặc bộ quần áo sờn cũ, bữa trưa chỉ có một cái bánh màn thầu lớn và một chút rau xanh đậu phụ.


Nhưng cũng có người đối xử với Lâm Thanh Nham rất tốt. Đó là cô giáo chủ nhiệm ngoài ba mươi tuổi, có con trai bằng tuổi hắn. Buổi trưa, cô thường gọi hắn đến nhà cùng ăn cơm. Đây là khoảng thời gian Lâm Thanh Nham được ăn no nhất. Hắn thấy hạnh phúc như ở trên "thiên đường". Thân hình hắn cũng lớn như thổi trong khoảng thời gian này, chẳng mấy chốc tăng thêm mười mấy xen ti mét, cuối cùng cũng giống một đứa trẻ bình thường. Thành tích học tập vốn rất kém cũng dần dần khởi sắc. Phần lớn thời gian, Lâm Thanh Nham vẫn trầm mặc ít nói. Vào ngày sinh nhật của cô chủ nhiệm, hắn dè dặt ăn hết miếng bánh ga tô ở nhà cô, tặng cô tấm thiệp do chính tay hắn vẽ. Trên tấm thiệp viết một câu: "Thưa cô, sau này em lớn lên, em nhất định sẽ báo đáp cô. Em xin thề." Cô giáo chủ nhiệm rơi lệ khi đọc dòng chữ này.


Tuy nhiên, tình hình tốt đẹp không lâu dài. Cô chủ nhiệm bị điều đi nơi khác khi Lâm Thanh Nham học lớp 8. Một thầy giáo mới chuyển đến tên Đỗ Thiết làm chủ nhiệm lớp. Đỗ Thiết khoảng hai bảy hai tám tuổi, tốt nghiệp chuyên ngành sư phạm, diện mạo sáng sủa. Cô chủ nhiệm đặc biệt nhờ vả Đỗ Thiết chăm sóc Lâm Thanh Nham. Cô còn lén để lại cho Đỗ Thiết một khoản tiền, tuy không nhiều nhưng đủ tiền ăn trưa của Lâm Thanh Nham suốt một học kỳ. Đỗ Thiết nhận lời ngay, ánh mắt anh ta nhìn Lâm Thanh Nham hòa nhã như ngọn gió xuân.


Buổi trưa những ngày sau đó, Đỗ Thiết đều bảo Lâm Thanh Nham đến phòng ký túc độc thân của anh ta. Ở căn tin dành cho giáo viên, chỉ cần bỏ một đồng là được ăn một bát cơm rau lớn. Vì vậy mỗi ngày, Đỗ Thiết đều lấy thêm ít cơm, chia cho Lâm Thanh Nham. Tuần nào Lâm Thanh Nham cũng hái rau tươi ở ruộng nhà mang đến cho Đỗ Thiết. Sau khi tan học, nếu Lâm Thanh Nham cùng ông nội đi nhặt chai lọ, bán được một hai đồng, hắn đều giao cả cho Đỗ Thiết làm sinh hoạt phí. Đỗ Thiết nhận tiền, xoa đầu Lâm Thanh Nham, khen hắn hiểu chuyện.


Sự việc xảy ra vào một buổi trưa mùa hè. Lâm Thanh Nham cầm hộp cơm đến phòng ký túc của Đỗ Thiết như thường lệ. Hôm đó trời rất nóng bức, Đỗ Thiết chỉ mặc quần đùi, để lộ tấm lưng rộng trắng trẻo. Anh ta ngồi trên giường hút thuốc xem tivi, bên chiếc quạt điện thổi ù ù.


Lâm Thanh Nham cầm hộp cơm, ngồi ở chiếc ghế nhỏ ăn cơm. Một lúc sau, hắn đột nhiên phát hiện Đỗ Thiết mỉm cười nhìn hắn: "Em là con trai, sao chẳng ra mồ hôi gì cả?"


Lúc bấy giờ, Lâm Thanh Nham mười ba tuổi, khuôn mặt đã có nét. Hắn thừa hưởng làn da vừa trắng vừa mịn từ người mẹ, đôi mắt và cặp lông mày như nét mực vẽ. Nghe thầy giáo nói vậy, hắn hơi đỏ mặt, chỉ cười cười không lên tiếng.


Ăn cơm xong, Lâm Thanh Nham định về lớp học, Đỗ Thiết vỗ vai hắn: "Em ở lại đây ngủ trưa đi. Em cứ ngủ trên giường, tôi còn phải chuẩn bị giáo án."


Lâm Thanh Nham đương nhiên ngại ngùng, mở miệng nói không cần. Đỗ Thiết ấn người hắn xuống giường rồi đứng dậy đi tới bàn làm việc.


So với lớp học nóng như thiêu như đốt, nơi này có chiếu cói, quạt điện thổi thẳng vào người, quả thực rất mát mẻ và dễ chịu. Lâm Thanh Nham nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Hắn còn nằm mơ, mơ thấy mình đứng giữa đồng ruộng, mặt trời chiếu xuống đỉnh đầu, nóng bức vô cùng. Đột nhiên có một con cá từ dưới ruộng nhảy lên, cắn đúng bộ phận đàn ông của hắn, nó còn chui vào trong quần, khiến hắn vừa nhột vừa khó chịu. . .


Lâm Thanh Nham mở mắt. Đầu tiên, hắn phát hiện rèm cửa sổ đã đóng kín, khiến căn phòng tối hẳn. Sau đó, hắn cảm thấy dưới đùi mát lạnh. Vừa cúi đầu, Lâm Thanh Nham bắt gặp Đỗ Thiết đang ngồi bên mép giường. Hắn mặc quần đùi của ông nội, vừa rộng vừa cũ. Đỗ Thiết đang thò tay vào trong quần hắn, nắn bóp mông hắn.


Khi bốn mắt nhìn nhau, Đỗ Thiết hơi đỏ mặt, ánh mắt anh ta tương đối kỳ lạ và đáng sợ. Căn phòng rất yên tĩnh, Lâm Thanh Nham phảng phất bị ném xuống dòng nước chảy xiết, vừa mù mờ vừa kinh hãi.


"Thanh Nham, thầy muốn. . ." Đỗ Thiết chưa nói hết câu, Lâm Thanh Nham đã giơ chân đạp trúng ngực anh ta. Hắn lảo đảo xuống giường, mở cửa chạy mất.


Trong một năm rưỡi còn lại của thời cấp hai, Lâm Thanh Nham gặp vô vàn khó khăn.


Đỗ Thiết không có gan cưỡng ép Lâm Thanh Nham, nhưng mỗi khi anh ta gọi hắn đi phòng ở của mình, hắn đều không đi. Thậm chí Lâm Thanh Nham bị gọi đến văn phòng, nếu trong văn phòng chỉ có một mình Đỗ Thiết, hắn cũng sẽ quay đầu bỏ đi. Kể từ ngày hôm đó đến khi tốt nghiệp cấp hai, Lâm Thanh Nham không nói với Đỗ Thiết một câu. Dù trong giờ học, anh ta gọi hắn trả lời câu hỏi, hắn cũng bướng bỉnh lặng thinh.


Đỗ Thiết đương nhiên không bỏ qua Lâm Thanh Nham. Hắn bị chuyển chỗ ngồi xuống bàn cuối cùng, bị một đám học sinh vừa cao lớn vừa học dốt che khuất. Nhiều lúc, hắn không nghe rõ lời thầy cô giảng bài, không nhìn rõ chữ viết trên bảng đen. Thành tích học tập xuống dốc không phanh, Đỗ Thiết càng có lý do phê bình hắn. Anh ta mắng hắn không có chí cầu tiến, chỉ biết học mấy trò xấu xa, có lỗi với sự đào tạo của cô chủ nhiệm cũ trước cả lớp.


Trong khi đó, Đỗ Thiết luôn nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng và chế giễu, giống như con rắn âm hiểm, không có gan tấn công trực diện, chỉ dám lén lút cắn hắn một nhát.


***


Một ngày, bác trực phòng thông tin của trường gọi Lâm Thanh Nham đi nghe điện thoại.


Là cô chủ nhiệm cũ gọi đến. Giọng nói cô vẫn dịu dàng như ngày nào, chỉ là bây giờ Lâm Thanh Nham trầm mặc hơn trước kia.


Đến cuối cùng, cô chủ nhiệm bỗng nghẹn ngào: "Thanh Nham, sao em lại trở nên hư hỏng? Cô nghe nói, em không đặt tâm tư vào sách vở, suốt ngày lêu lổng cùng đám côn đồ. Sao em có thể ra nông nỗi này?"


Lần đầu tiên trong đời, Lâm Thanh Nham cảm thấy vô cùng đau đớn. Tại sao lại như vậy?


Thiếu niên mười lăm tuổi biết mở miệng giải thích ra sao?


Sau khi cúp điện thoại, Lâm Thanh Nham ngơ ngẩn đi về lớp học. Bấy giờ, hắn đã rất cao lớn, dáng người gầy guộc trắng trẻo. Bình thường, gương mặt hắn trầm mặc u uất, các bạn học đều tránh xa hắn. Khi Lâm Thanh Nham đi qua ký túc giáo viên, hắn bắt gặp Đỗ Thiết đang khoác vai một học sinh nam thấp bé đi vào phòng ở. Lâm Thanh Nham nhận ra cậu bé đó là học sinh lớp 7. Cậu bé có gương mặt gầy guộc, đôi mắt to, bình thường rất hay cười.


Lâm Thanh Nham ngây ngốc đứng dưới bóng cây lớn, nhìn cánh cửa phòng khép chặt sau lưng Đỗ Thiết. Một lúc sau, rèm cửa sổ cũng che kín.


Buổi trưa hôm đó, Lâm Thanh Nham chỉ ăn một cái bánh màn thầu và hai bát canh rau. Hắn đột nhiên cảm thấy một cơn buồn nôn dội lên lồng ngực. Hắn bám vào thân cây, nôn sạch sẽ thức ăn trong dạ dày.


***


Kể từ hôm đó, Lâm Thanh Nham bắt đầu lao vào học tập như điên. Bất kể không khí xung quanh ngột ngạt đến mức nào, bất kể Đỗ Thiết châm chọc khiêu khích ra sao, hắn cũng thi đỗ vào trường trung học trọng điểm của huyện với thành tích đứng đầu thị trấn. Sau đó, đến cậu học sinh là đại ca của đám côn đồ ngồi cạnh Lâm Thanh Nham cũng vỗ vai hắn, đồng thời nói với người khác: "Đây là người anh em của tôi, cậu ta rất lợi hại. Từ nay về sau, ở Đạo Trấn không ai được phép bắt nạt cậu ta."


Đỗ Thiết đương nhiên không còn cơ hội hành hạ Lâm Thanh Nham. Trên thực tế, sau khi lên cấp ba, hắn không gặp Đỗ Thiết trong một thời gian dài.


Lần gặp gỡ cuối cùng là nhiều năm sau, Lâm Thanh Nham đã thừa kế tài sản của Tần tổng, biến thành triệu phú Hongkong về Đạo Trấn đầu tư. Lúc đó, hắn đã rất thông thạo mấy trò giết người.


Lâm Thanh Nham cố tình ở lại Đạo Trấn một tháng, Đỗ Thiết cũng mất tích tròn một tháng. Khoảng thời gian này, Lâm Thanh Nham ban ngày đi tham gia các hoạt động của chính quyền địa phương, buổi tối về tầng hầm của ngôi biệt thự, nhìn Đỗ Thiết khổ sở gào khóc. Đỗ Thiết cũng là nạn nhân duy nhất bị Lâm Thanh Nham từ từ hành hạ đến chết. Sau đó, thi thể anh ta bị cắt thành từng mảnh nhỏ và bị thiêu rụi, tro cốt rắc ở dưới gốc cây lớn trong trường.


***


Đó là chuyện sau này, còn cả giai đoạn học cấp ba, Lâm Thanh Nham đều lặng lẽ và chịu khó học tập. Không ít nữ sinh gửi thư tình cho hắn, nhưng hắn không bao giờ trả lời.


Lâm Thanh Nham trơ trọi một mình vào đại học.


Gọi là "trơ trọi một mình" bởi vì sau khi ông nội hắn bán ngôi nhà ngói cũ kỹ hai gian để gom tiền đóng học phí năm đầu đại học cho hắn, hai ông cháu trở thành bần cùng một cách triệt để. Lúc hắn đi lên huyện làm thuê vào kỳ nghỉ hè, ông nội ốm chết trong túp lều cỏ ở bên đồng ruộng. Khi Lâm Thanh Nham trở về, thi thể của ông đã bốc mùi hôi thối, người dân đi làm ruộng cũng mặc kệ.


Ở nông thôn, thứ không thiếu nhất chính là đất. Lâm Thanh Nham cõng thi thể ông nội đi bộ một ngày trời, tới khu vực núi sâu, đào một cái hố chôn ông nội.


Hắn không cảm thấy buồn. Ông nội kiểu gì cũng có ngày rời khỏi cõi đời, chết sớm giải thoát sớm.


Ở đại học, Lâm Thanh Nham theo học ngành toán. Đây là khoảng thời gian vui vẻ thứ hai trong cuộc đời hắn. Hắn thích toán học từ thời cấp ba. Cuối cùng hắn cũng có thể tận tâm tận lực thả mình vào thế giới toán học. Hắn cảm thấy toán học rất đẹp đẽ, ngắn gọn, sạch sẽ, huyền bí vô cùng. Người ngoài ngành không thể lĩnh hội được sự huyền bí này. Một mình hắn chìm đắm say mê trong đó, quên cả bản thân.


Nhưng cũng có lúc Lâm Thanh Nham không vui vẻ. Bởi vì năm thứ ba, hắn thích một nữ sinh cùng trường. Ký túc xá nam ở trường đại học đâu đâu cũng tràn ngập mùi hooc môn. Chứng kiến người xung quanh đều có đôi có cặp, bọn họ thậm chí còn kéo tấm màn gió lăn lộn ngay trong ký túc xá nam. Lâm Thanh Nham thực ra không bình tĩnh như vẻ bề ngoài của hắn. Hắn nằm trong chăn nắm lấy bộ phận cương cứng của mình. Hắn vùi mặt xuống gối, đè nén hơi thở gấp gáp. Hắn là kẻ rình trộm trong bóng tối.


Nữ sinh ở đại học không đơn thuần như thời trung học. Ai cũng biết Lâm Thanh Nham rất nghèo, mỗi ngày làm ba công việc để nuôi sống bản thân, năm nào cũng xin vay vốn đi học. Có một hai nữ sinh theo đuổi hắn, nhưng Lâm Thanh Nham đều thờ ơ không bận tâm.


Người hắn thích là cô gái thuần khiết nhất khoa. Cô gái đó không hẳn là xinh đẹp nhất, nhưng cô có gương mặt trái xoan, làn da trắng mềm mại, đôi mắt đen lay láy. Cô thường mặc váy dài theo phong cách bohemia, nở nụ cười rạng rỡ như dòng suối mát.


Tại bữa tiệc buổi tối trước hôm tốt nghiệp, cô gái đó ra về trước mà không gây sự chú ý của mọi người. Lâm Thanh Nham âm thầm đi theo cô. Hắn muốn bày tỏ tình cảm với cô.


Vừa ra đến cổng trường, hắn liền nhìn thấy cô gái lên một chiếc xe hơi sang trọng. Một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi đeo cặp kính gọng vàng ngồi trong xe ôm eo cô gái, cúi đầu hôn lên bờ môi màu mật ong của cô.


Lâm Thanh Nham đứng dưới bóng cây tối mờ, dõi theo chiếc xe mỗi lúc một xa. Lần thứ hai trong đời, hắn không thể đè nén cơn buồn nôn. Cảm giác bàn tay mềm mại của thầy giáo Đỗ Thiết vuốt ve mông hắn trong căn phòng tối mờ chỉ có tiếng quạt điện ù ù vào buổi trưa mùa hè nhiều năm trước lại trở nên sống động và rõ ràng trong đầu óc hắn. Lâm Thanh Nham quỳ xuống hố trồng cây ở ngoài cổng trường, nôn ọe bừa bãi.


Thế giới này đúng là bẩn thỉu và nhơ nhớp, không biết nơi nào mới có bầu không khí và mảnh đất sạch sẽ?


***


Trường đại học của Lâm Thanh Nham không tồi, nhưng cũng không phải là trường nổi trội trong cả nước. Sinh viên ngành toán học khó tìm việc làm, hắn lại không muốn học thạc sỹ, không muốn ở lại trường chịu nghèo khổ một đời.


Nhiều năm học hành khổ cực không phải vô ích, sau khi vượt qua vô số cửa ải khó khăn, Lâm Thanh Nham cuối cùng cũng gia nhập một công ty đầu tư tốt nhất trong nước, làm nhân viên phân tích. Mặc dù chức vị thấp nhưng thu nhập không tồi. Hắn trở thành đối tượng được các bạn học ngưỡng mộ.


Lâm Thanh Nham đã gặp Tần Thù Hoa vào năm này.


Một ngày trong tháng 9, chi nhánh công ty của thành phố nhận được tin, chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn từ Hongkong sang đây khảo sát nghiệp vụ. Cả bộ phận đầu tư đi trang hoàng đại sảnh rực rỡ để nghênh đón chủ tịch. Lâm Thanh Nham có lý lịch thấp nhất nên ở lại văn phòng trực ban.


Lúc Tần Thù Hoa đi vào, cả văn phòng rộng lớn vắng lặng như tờ. Lâm Thanh Nham thậm chí không nghe thấy tiếng bước chân của bà ta. Vừa ngẩng đầu, hắn liền nhìn thấy một người phụ nữ trung niên trang điểm nhẹ đứng ở cửa phòng quan sát hắn.


Bây giờ, Lâm Thanh Nham liếc qua cũng có thể nhận ra một người thuộc loại nào. Quần áo của người phụ nữ này tinh xảo đẹp đẽ, tai đeo hoa tai kim cương, hắn nở nụ cười lễ phép với bà ta: "Bà tìm ai ạ?"


Tần Thù Hoa lập tức mỉm cười. Thì ra công ty còn có người không biết chủ tịch hội đồng quản trị.


Một đám người nhanh chóng đi vào. Thấy Tần Thù Hoa nửa cười nửa không đứng một bên, còn Lâm Thanh Nham ngồi một chỗ bất động, giám đốc bộ phận đầu tư lập tức đỡ trán: "Tiểu Lâm, mau đi rót trà mời chủ tịch."


Lâm Thanh Nham mới đi làm từ tháng trước, quả thực hắn chẳng nhớ mặt các vị lãnh đạo của công ty. Gương mặt trắng trẻo của hắn ửng đỏ, hắn lập tức đứng dậy đi rót trà.


Tần Thù Hoa xua tay: "Không cần." Nói xong, bà ta không để ý đến Lâm Thanh Nam, cùng đám cấp dưới đi ra ngoài.


Vẻ đẹp của đàn ông chia thành nhiều loại. Lâm Thanh Nham năm 22 tuổi không phải là anh chàng đẹp trai ngời ngời khiến người khác thoạt nhìn đều không thể rời mắt. Trong bộ áo sơ mi trắng và quần tây đen, trông hắn cao lớn trắng trẻo, diện mạo thanh tú, vừa yên tĩnh vừa hòa nhã, khiến người khác cảm thấy dễ chịu.


Cho đến lúc qua đời, Tần Thù Hoa đều cho rằng, Lâm Thanh Nham là chàng trai tuấn tú nhất mà bà ta từng gặp. Bà ta gặp quá nhiều đàn ông nên vừa nhìn, bà ta có thể nhận ra Lâm Thanh Nham giữa những người bình thường. Đôi mắt thanh tú sạch sẽ của cậu thanh niên đó mang lại một cảm giác vô cùng xán lạn. Trong đôi mắt dài đen nhánh đó hàm chứa rất nhiều điều. Ví dụ như yên tĩnh hơn những người cùng độ tuổi, lại có vẻ nho nhã non nớt. Đôi mắt đó bộc lộ tham vọng không che giấu, đồng thời toát ra vẻ chán ghét và thờ ơ với hiện thực cuộc sống.


Qua Lâm Thanh Nham, Tần Thù Hoa như nhìn thấy bản thân lúc lập nghiệp với hai bàn tay trắng từ nhiều năm trước. Sống độc thân bao nhiêu năm, lần đầu tiên trong đời bà ta có cảm giác muốn giành một người đàn ông, muốn chiếm loạt vẻ đẹp thanh tú lạ thường đó.


Chuyện xảy ra tiếp theo quả nhiên là một trò chơi mèo bắt chuột mà thực lực của hai bên quá chênh lệch.


Một tháng sau chuyến đi thị sát chi nhánh công ty của Tần Thù Hoa, cấp trên của Lâm Thanh Nham thông báo, hắn được điều đi Hongkong tham gia một dự án của tập đoàn.


"Đây là cơ hội lên chức tuyệt vời." Giám đốc nói: "Tiểu Lâm, cậu nhất định phải nắm bắt cơ hội."


Lâm Thanh Nham không đến nỗi quá kinh ngạc và vui mừng. Hắn vốn là người xuất sắc, nếu có cơ hội, hắn cũng cảm thấy bản thân đáng được hưởng.


Nghe nói đây là dự án có tính chiến lược của tập đoàn, do trợ lý của Tần tổng trực tiếp phụ trách. Nhiều lúc bận đến tối muộn, trợ lý trưởng sẽ đích thân giao cho Lâm Thanh Nham một số công việc vặt vãnh. Ví dụ như đi đưa tài liệu cho Tần tổng, ví dụ pha tách cà phê cho Tần tổng, ví dụ lái xe đưa Tần tổng đi trung tâm thương mại mua sắm. Sau nhiều lần tiếp xúc, Lâm Thanh Nham và Tần tổng trở nên thân thiết hơn. Hắn tận mắt chứng kiến Tần tổng quyết đoán sát phạt trên thương trường, cũng chứng kiến bộ dạng cô độc mệt mỏi của Tần tổng sau mỗi buổi tiếp đãi quan chức đến tận đêm khuya. Dần dần, trong lòng Lâm Thanh Nham nảy sinh sự kính nể người đàn bà mạnh mẽ này.


Sự việc trở nên rõ ràng vào hai tháng sau. Hôm đó, người trợ lý lái xe đưa Tần tổng và Lâm Thanh Nham tham gia một buổi tiệc của bộ thương mại. Đây là cơ hội lớn để hắn tiếp túc với giới kinh doanh nên hắn đặc biệt trân trọng. Lúc buổi tiệc kết thúc, đêm đã về khuya. Tần tổng uống khá nhiều rượu, sau khi lên xe liền thiếp đi. Lâm Thanh Nham vốn ngồi ở ghế lái phụ, người trợ lý nói: "Cậu hãy ra ghế sau chăm sóc Tần tổng."


Lâm Thanh Nham không hề nghĩ ngợi, ngồi bên cạnh Tần Thù Hoa. Hắn chu đáo rót nước, đưa khăn mặt cho Tần tổng, lại đắp tấm thảm mỏng lên người bà ta. Tần Thù Hoa có vẻ say rượu, bà ta nhướng mắt nhìn hắn, khóe miệng ẩn hiện ý cười.


Khi xe ô tô rẽ ngang, thân hình Tần Thù Hoa nghiêng ngả, Lâm Thanh Nham vội giơ tay đỡ, bà ta liền đổ vào vai hắn.


Tần Thù Hoa nhắm nghiền hai mắt, hơi thở đều đều, toàn thân bất động. Lâm Thanh Nham cứng đờ người. Nhưng dù theo phép tắc hay phép lịch sự, hắn đều không tiện đẩy người bà ta mà chỉ có thể ngồi thẳng lưng, hai tay đặt lên thành ghế, tránh đụng chạm đến thân thể Tần Thù Hoa.


Người phụ nữ này đã 40 tuổi nhưng cơ thể vẫn rất mềm mại, mùi nước hoa nhàn nhạt xộc vào mũi Lâm Thanh Nham. Gương mặt bà ta tựa vào vai hắn, chỉ cách lớp áo sơ mi mỏng. Có lẽ không mấy dễ chịu nên bà ta nhẹ nhàng cọ xát vai hắn.


Trong xe ô tô yên lặng mấy phút đồng hồ. Người trợ lý ở ghế trước coi như không nhìn thấy. Lâm Thanh Nham tựa hồ ngồi trên lò lửa, cuối cùng hắn cũng mở miệng: "Tần tổng? Tần tổng?"


Tần Thù Hoa chậm rãi ngẩng mặt. Trán, má và bờ môi của bà ta lướt qua cổ và cái cằm trẻ trung tràn đầy nhiệt lượng của Lâm Thanh Nham. Sau đó, bà ta lặng lẽ nhìn hắn.


Đầu óc Lâm Thanh Nham như có tia chớp vụt qua, bừng sáng trong nháy mắt.


Lúc này, Tần Thù Hoa đã nhắm mắt chờ đợi. Miệng bà ta chỉ cách hắn một xentimét. Cảm giác buồn bực và chua xót mãnh liệt dội vào lòng Lâm Thanh Nham, nhưng trong đầu hắn xuất hiện ý nghĩ rõ ràng, hắn không thể từ chối, hắn chỉ có một con đường là hôn bà ta.


Xe ô tô vô cùng tĩnh mịch, trong lòng Lâm Thanh Nham dậy sóng, thân hình hắn hơi run rẩy, hắn cúi thấp đầu. Cảm nhận được động tác của hắn, Tần Thù Hoa giơ tay ôm cổ hắn, ép môi bà ta vào môi hắn.


Đây là nụ hôn đầu tiên của Lâm Thanh Nham, hắn không hề có cảm giác gì ngoài đầu lưỡi ươn ướt trơn trơn quấn vào nhau. Miệng Tần Thù Hoa vẫn còn hơi rượu nhàn nhạt. Đúng lúc này, Lâm Thanh Nham cảm thấy một bộ phận trên cơ thể bắt đầu nở to và cương cứng. Phản ứng này khiến hắn trở nên tỉnh táo, cảm giác sỉ nhục bị đè nén ùa về như thác lũ trong giây lát. Hắn muốn đẩy người Tần Thù Hoa. Nhưng trên thực tế, động tác của hắn chỉ là nghiêng đầu rời khỏi bờ môi của bà ta. Bốn mắt nhìn nhau. Khi bắt gặp nếp nhăn ở khóe mắt Tần Thù Hoa, cơn buồn nôn dội lên cổ họng hắn.


Lâm Thanh Nham cố gắng nín nhịn, để không nôn thốc nôn tháo ra xe ô tô. Tần Thù Hoa không hề phát giác. Tưởng hắn ngượng ngùng và căng thẳng, bà ta tiếp tục tựa đầu vào vai hắn, nói nhỏ: "Thanh Nham, tôi rất vui mừng."


Cuối cùng cũng đến ngôi biệt thự của Tần Thù Hoa, Lâm Thanh Nham và người trợ lý đỡ bà ta xuống xe. Người trợ lý nói: "Tiểu Lâm, cậu đưa Tần tổng lên nhà."


Lâm Thanh Nham như bị điện giật, lập tức buông người Tần Thù Hoa, lùi lại phía sau một bước: "Sáng mai tôi còn có công việc, tôi cùng anh ra về."


Tần Thù Hoa không lên tiếng, người trợ lý vừa định mở miệng, Lâm Thanh Nham nói tiếp: "Chúc Tần tổng ngủ ngon, trợ lý trưởng ngủ ngon, tôi đi trước đây." Nói xong, hắn liền quay người bỏ đi. Sau lưng vang lên giọng nói của trợ lý trưởng, ngữ khí có vẻ không vui: "Cậu làm gì..." Anh ta không nói hết câu, có lẽ bị Tần Thù Hoa ngăn lại. Lâm Thanh Nham rảo bước càng nhanh hơn, mặc kệ người ở phía sau có dõi theo hắn hay không. Hắn nhanh chóng rời khỏi ngôi biệt thự.


Sáng ngày hôm sau, Lâm Thanh Nham gửi đơn xin thôi việc đến công ty, đồng thời xin nghỉ ốm không đi làm. Ba ngày sau, người trợ lý gọi điện thoại, hắn trực tiếp bấm nút đỏ, không nghe điện thoại. Một lúc sau, Tần Thù Hoa đích thân gọi đến, Lâm Thanh Nham vẫn không bắt máy, hắn thậm chí tắt luôn điện thoại.


Vài ngày sau, thủ tục thôi việc được giải quyết, Tần Thù Hoa và người trợ lý đều không lộ diện.


Nhiều năm sau, khi hồi tưởng lại sự việc này, Lâm Thanh Nham hiểu ra một điều, có lẽ do phản ứng quá khích của hắn mới chọc tức Tần Thù Hoa, khiến bà ta sử dụng thủ đoạn "bát cơm sắt" để đối phó hắn. Nếu lúc đó hắn xử lý mọi chuyện khéo léo hơn, Tần Thù Hoa có khả năng bỏ qua cho hắn. Tất nhiên, cũng có khả năng bà ta không buông tha.


Chỉ là lúc bấy giờ, hắn cảm thấy quá bị sỉ nhục, hắn không muốn đối diện với Tần Thù Hoa. Nguyên nhân không chỉ vì bà ta lợi dụng chức quyền đưa đẩy hắn, mà nguyên nhân quan trọng nhất là, hắn bị lợi ích làm mê muội đầu óc, lại chủ động hôn bà ta.


***


Ở thời điểm đó, Lâm Thanh Nham cho rằng, sự việc coi như kết thúc.


Cho tới khi hắn liên tiếp đi xin việc ở mấy công ty đầu tư, rõ ràng biểu hiện của hắn lúc phỏng vấn rất tốt, nhưng đều bị từ chối, hắn mới cảm thấy mọi chuyện không bình thường. Sau đó, có người bắn tin cho hắn: "Sao cậu lại đắc tội Tần thị? Bọn họ đã buông lời, phải "phong tỏa" cậu."


Phong tỏa? Đối với một người thanh nhiên mới tốt nghiệp chưa đầy nửa năm, từ này quá long trọng. Nhưng trên thực tế, đường đường Tần tổng của Tần thị định phong tỏa một nhân vật "tép riu", đúng là dễ như trở bàn tay.


Lâm Thanh Nham bị ép ngang ép dọc, chỉ có thể đi những công ty nhỏ không tiếng tăm xin việc. Nhưng chuyên ngành của hắn là toán học, hắn có thể làm gì? Nhân viên văn phòng? Để lĩnh mức lương thấp, làm việc cùng đám đồng nghiệp tầm thường, trong khi ông chủ công ty đến một tờ giấy photo cũng tính toán rõ ràng với nhân viên?


Dù là công việc như vậy, Lâm Thanh Nham cũng không thể làm lâu. Hắn rõ ràng là người xuất sắc nhất, nhưng vẫn vô duyên vô cớ bị đuổi việc. Người ở xung quanh giấu kín như bưng, còn hắn chỉ có thể trầm mặc.


Vài tháng sau, Lâm Thanh Nham cuối cùng cũng bị dồn vào đường cùng. Khoản tiền vay đi học bốn năm vẫn phải trả, mà trong túi hắn chẳng có một đồng. Hắn đói bụng suốt ba ngày, lang thang trên đường phố. Người của Tần tổng có lẽ cảm thấy đã đến lúc, bọn họ trắng trợn lái xe bám theo Lâm Thanh Nham.


Lâm Thanh Nham vẫn không chịu khuất phục, đi hết nhà hàng này đến nhà hàng khác, xin làm nhân viên phục vụ. Đám người của Tần tổng chờ bên ngoài cửa. Ông chủ nhà hàng thấy khí thế như vậy, không dám nhận hắn vào làm việc.


Tầm chạng vạng tối, cuối cùng cũng có một quán ăn chịu nhận Lâm Thanh Nham. Hắn chạy đi chạy lại cả buổi tối trong quán ăn nhỏ nóng bức. Ngay bản thân hắn cũng không biết, hắn ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự từ lúc nào.


Khi tỉnh lại, Lâm Thanh Nham phát hiện hắn đang nằm trên một chiếc giường lớn vô cùng mềm mại, trên người mặc bộ quần áo sạch sẽ. Đây là một căn phòng sang trọng, có thể ngắm cả thành phố về đêm.


Bên cạnh giường để một khay thức ăn. Lâm Thanh Nham bò dậy, ăn ngấu nghiến.


Làn gió đêm thổi tung bay tấm rèm màu trắng, Tần Thù Hoa ngồi sau tấm rèm, dịu dàng nhìn hắn.


Bà ta không lên tiếng, Lâm Thanh Nham cũng chẳng mở miệng.


Một lúc lâu sau, Tần Thù Hoa thở dài: "Việc gì cậu phải cứng đầu như vậy? Thanh Nham, tôi có thể giúp cậu thực hiện ước mơ, tôi có thể thay đổi cuộc đời cậu. Trên thế giới này không phải ai cũng có cơ hội như vậy."


Mười năm trôi qua như một giấc mộng. Khi ngoảnh đầu nhìn lại, Lâm Thanh Nham đã 32 tuổi, Tần Thù Hoa 54 tuổi.


Bầu trời ở Hongkong rất xanh. Mỗi buổi sáng sớm thức giấc, Lâm Thanh Nham đều mặc áo choàng ngủ màu đen, đứng ngoài ban công, lặng lẽ ngắm mặt trời mọc. Những lúc như vậy, Tần Thù Hoa hoặc là tựa vào lòng hắn, hoặc là ngắm thân hình cao lớn của hắn từ phía sau, mỉm cười không lên tiếng.


Những năm này, người ngoài đều cho rằng, Lâm Thanh Nham sống rất tốt. Ngay cả bản thân hắn nhiều khi cũng có suy nghĩ tương tự.


Hắn là con nuôi của chủ tịch tập đoàn Tần thị. Xuất phát từ công việc quản lý một công ty đầu tư nhỏ, hắn đã leo lên nắm nửa giang sơn Từ thị. Người xung quanh tâng bốc hắn: "Lâm tổng cứ như con trai ruột của Tần tổng thật sự. Trong công việc làm ăn cũng sáng suốt và có khí thế như Tần tổng." Đương nhiên là giống. Hắn do một tay Tần Thù Hoa đào tạo, bất kể làm người, làm ăn hay làm tình.


Lâm Thanh Nham có rất nhiều tiền. Tiền tiêu vặt Tần Thù Hoa cho, lương bổng của một người quản lý cao cấp, và tiền kiếm được từ các dự án đầu tư riêng. . .Tuy so với tài sản của Tần Thù Hoa, tiền của hắn chỉ là hạt muối bỏ bể, nhưng cũng đủ hắn tiêu xài mấy đời. Lâm Thanh Nham từng gửi một món tiền về cho cô giáo chủ nhiệm cũ. Cô giáo rất kinh ngạc và vui mừng, đồng thời kiên quyết không nhận, nhưng Lâm Thanh Nham cứ nhất định cho cô.


Hàng ngày, hắn đi tập thể hình, tham gia party, vũ hội, hiệp hội chơi golf, sống như một người thuộc tầng lớp thượng lưu thật sự.


Có lẽ Tần Thù Hoa thật lòng thích hắn, bởi vì bao năm qua, bà ta chẳng có người đàn ông nào khác. Nhiều lúc, Lâm Thanh Nham và bà ta quấn quýt bên nhau như đôi tình nhân thật sự.


Chỉ là nửa đêm tỉnh giấc, Lâm Thanh Nham phát hiện Tần Thù Hoa lại có thêm sợi tóc bạc, gương mặt mỗi năm bà ta phải bỏ ra khoản tiền cực lớn để duy trì làn da trắng mịn màng nhưng ngày càng giống mặt giả. Còn bên trong lớp quần áo sang trọng là làn da nám nhũn nhẽo của người già...Cả căn phòng đầy không khí mục nát khiến người khác nghẹt thở. Vậy mà hắn chìm đắm trong đó, tương lai tốt đẹp đến mấy cũng sẽ lụi tàn.


Một lần về nước, Lâm Thanh Nham kiếm được rất nhiều kali xyanua từ mỏ vàng. Nghe nói đây là một loại thuốc độc khiến con người không đau đớn khi chết đi. Hắn nghĩ kiểu gì cũng sẽ có ngày, không phải Tần Thù Hoa chết thì là hắn chết. Bất kể là ai, cũng nên ra đi một cách bình thản và vui vẻ.

Một lần về nước, Lâm Thanh Nham kiếm được rất nhiều kali xyanua từ mỏ vàng. Nghe nói đây là một loại thuốc độc khiến con người không đau đớn khi chết đi. Hắn nghĩ kiểu gì cũng sẽ có ngày, không phải Tần Thù Hoa chết thì là hắn chết. Bất kể là ai, cũng nên ra đi một cách bình thản và vui vẻ.


Thế nhưng, đối tượng Lâm Thanh Nham sát hại đầu tiên là một cô gái không liên quan.


Thời gian đó, Tần Thù Hoa đi Malaysia nghỉ dưỡng, Lâm Thanh Nham ở lại Hongkong quản lý tập đoàn. Hắn làm việc đến nửa đêm, quay về ngôi biệt thự đối diện với căn phòng trống lạnh lẽo. Bộ đồ ngủ của Tần Thù Hoa còn vất bừa bãi trên giường, cả căn phòng phảng phất mùi nước hoa nhàn nhạt của bà ta, trong thùng rác còn bao cao su bọn họ dùng ngày hôm qua. Lâm Thanh Nham đột nhiên cảm thấy không chịu đựng nổi, hắn lái xe rời khỏi ngôi biệt thự, một mình lao đi trong đêm tối.


Lâm Thanh Nham đã gặp Linda tại một quán bar ở Lan Kwai Fong. Đó là một cô gái vô cùng sạch sẽ xinh đẹp. Cô gái ngoài hai mươi tuổi. Lúc cười, đuôi mắt cô cong cong, trên gương mặt xuất hiện hai núm đồng tiền. Cô gái thu hút sự chú ý của tất cả đám đàn ông trong quán bar.


Có lẽ Lâm Thanh Nham có tiềm chất phạm tội trời sinh, mặc dù lúc bấy giờ hắn hoàn toàn không có ý nghĩ giết cô gái. Nhưng hắn vô ý thức rời khỏi quán bar, chờ đợi ở một ngõ nhỏ không người, chờ cho đến khi Linda ra ngoài lấy xe.


Sự việc diễn ra sau đó hết sức tự nhiên. Người đàn ông đẹp trai, gương mặt u sầu, lái xe hơi sang trọng luôn có sức thu hút với bất cứ cô gái nào. Linda lên ô tô của Lâm Thanh Nham, hai người hôn nhau cuồng nhiệt. Xe đi đến nửa đường, bọn họ không thể kiềm chế, dừng lại làm tình một lần.


Lâm Thanh Nham đưa cô gái đi biệt thự riêng của hắn. Lúc Tần Thù Hoa không ở Hongkong, hắn thích ở một mình. Buổi tối hôm đó, hắn và Linda trải qua cuộc ái ân rất tự do, kịch liệt và vui vẻ. Thân thể của cô gái trẻ tươi mát sạch sẽ, làn da trắng nõn mịn màng giống như có thể nhỏ ra nước. Lâm Thanh Nham liếm mút từng tấc da trên người cô gái, đến nơi bí ẩn và gót chân hắn cũng không bỏ qua. Linda cười mắng hắn: "Anh đúng là biến thái."


Biến thái ư? Có lẽ vậy. Lâm Thanh Nham chỉ biết hắn giống con cá sắp chết, cuối cùng cũng nhận được dưỡng khí trong nước, bao nhiêu cũng không đủ. Đến cuối cùng, Linda không chịu nổi, cười cười đẩy người hắn: "Anh dũng mãnh quá, em chịu thôi. Em phải về nhà đây, anh lái xe đưa em về đi."


Đôi mắt Lâm Thanh Nham tối sầm như loài dã thú, một con thú trắng trẻo nho nhã. Hắn ấn Linda trở về giường.


Khó khăn lắm mới được cứu rỗi, hắn nỡ lòng nào bỏ qua? Nếu chỉ còn lại một mình hắn, hắn sẽ chết, hắn thật sự không sống nổi.


Hơn mười ngày sau đó, Lâm Thanh Nham dùng dây xích trói Linda trên giường. Ban ngày, hắn cho cô uống thuốc ngủ. Đợi cô ngủ say, hắn mới đi làm. Buổi tối trở về, hễ có thời gian là hắn làm tình với cô. Hắn cho cô uống thuốc kích dục dành cho nữ giới của Nhật Bản. Tần Thù Hoa thỉnh thoảng cũng dùng một ít loại thuốc này. Lâm Thanh Nham tăng thêm lượng cho vật cưng nhỏ của hắn. Những buổi tối thời gian đó tuyệt vời đến mức khiến hắn điên đảo thần hồn. Bảo bối nhỏ nằm trên lồng ngực hắn, khuất phục dưới thân hắn, chỉ muốn giành được ân sủng của hắn.


Sự việc kết thúc vào buổi tối trước khi Tần Thù Hoa trở về Hongkong.


Lúc này, Linda chỉ còn là cái xác không hồn, mê mê man man. Lúc có ý thức, cô khóc lóc cầu xin Lâm Thanh Nham đừng giết cô.


Nhưng hắn không thể không giết, hắn không phải là thằng ngốc, hắn biết bản thân đã phạm tội rất nặng. Bây giờ, Lâm Thanh Nham lại không muốn chết. Hắn cảm thấy bản thân sống lại. Sức sống mơn mởn của Linda phảng phất truyền vào cơ thể hắn.


Hắn rất vui vẻ.


Linda ra đi nhẹ nhàng. Chất kali xyanua khiến khuôn mặt cô hơi ửng đỏ. Lâm Thanh Nham để thi thể Linda trong kho đông lạnh của ngôi biệt thự ba ngày. Cuối cùng, hắn quyến luyến lái xe tới vùng ngoại ô hoang vu, giấu xác cô trong rừng núi sâu.


***


Tần Thù Hoa lần đầu tiên cảm nhận được sự thay đổi của Lâm Thanh Nham.


Lâm Thanh Nham trước kia tuy thân mật với bà ta như vợ chồng, nhưng luôn có một vẻ xa cách và cô độc khó diễn tả, khiến bà ta vừa yêu vừa hận. Gần đây, hắn ngày càng dịu dàng và chủ động, nụ hôn mãnh liệt hơn trước, ánh mắt nhìn bà ta cũng đầy vẻ ái mộ. Cử chỉ của hắn có khí chất gợi cảm và mê hoặc của người đàn ông trưởng thành.


Trong sự nghiệp, Lâm Thanh Nham ngày càng lão luyện. Tần thị dưới sự điều khiển của hắn nhanh chóng mở rộng. Mọi người đều nói Lâm Thanh Nham sẽ dẫn dắt Tần thị bước vào thời kỳ phát triển với tốc độ cao thứ hai. . .


Hắn giống viên ngọc trai cuối cùng cũng rửa sạch bụi bặm, bắt đầu tỏa sáng.


"Tại sao?" Một lần, Tần Thù Hoa thở hổn hển hỏi Lâm Thanh Nham khi bà ta bị hắn đè xuống thân, cuồng nhiệt đòi hỏi.


Lâm Thanh Nham cúi đầu hôn bà ta. Một lúc lâu sau, hắn mới trả lời: "Bởi vì tôi yêu mình. Thật ra tôi luôn biết điều đó, mình cũng biết đúng không? Trước kia là tôi không chịu nhìn thẳng vào trái tim của bản thân."


Đây là lời tỏ tình bùi tai nhất mà Tần Thù Hoa từng nghe qua trong cuộc đời. Dù là một nữ cường nhân mạnh mẽ sáng suốt của giới thương mại, bà ta cũng không có cách nào thoát khỏi biển tình.


Sau khi phát hiện mắc bệnh ung thư, Tần Thù Hoa không một chút do dự, lập di chúc để lại toàn bộ tài sản cho Lâm Thanh Nham. Bà ta vốn không chồng không con, Lâm Thanh Nham đi theo bà ta nhiều năm như vậy, không để lại tài sản cho hắn thì cho ai?


Lâm Thanh Nham không có phản ứng đặc biệt, chỉ mỉm cười nói với bà ta: "Mình muốn làm thế nào thì làm."


Tần Thù Hoa có chút cảm khái, nhưng cũng được an ủi. Bà ta biết lý do tại sao Lâm Thanh Nham không bận tâm. Bây giờ một mình hắn có thể tự tạo dựng sự nghiệp. Hắn là người do một tay bà ta đào tạo, lớp người sau vượt qua lớp người trước. Có lẽ chỉ vì tình ý nên hắn tiếp tục ở lại bên cạnh bà ta.


Ở giai đoạn cuối, hai người rất ít khi thân mật. Tần Thù Hoa sống ở viện điều dưỡng tư nhân cách xa trung tâm thành phố. Lâm Thanh Nham bỏ mọi công việc, hầu hạ bà ta chu đáo. Một vài bác sỹ và y tá không rõ ngọn nguồn, cười nói: "Lâm thiếu có hiếu với Tần tổng còn hơn cả con trai ruột." Thậm chí có lúc đầu óc không tỉnh táo, Tần Thù Hoa xoa đầu Lâm Thanh Nham thở dài: "Con trai tôi còn sống, năm nay cũng 22 tuổi rồi. Nếu cậu thật sự là con trai tôi thì tốt biết mấy."


Mỗi khi nghe lời khốn nạn này từ miệng Tần Thù Hoa, nụ cười trên gương mặt Lâm Thanh Nham có thể dùng từ xán lạn để hình dung: "Quan hệ của chúng ta đâu có khác biệt. Mình coi tôi là tình nhân cũng được, con trai cũng được. Tôi luôn coi mình là người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời."


***


Mặc dù dành phần lớn thời gian ở viện điều dưỡng, Lâm Thanh Nham vẫn cần quay về công ty xử lý công việc.


Phùng Diệp xuất hiện vào thời gian này.


Có những người xuất sắc bẩm sinh, bất kể đứng ở vị trí nào cũng có thể thu hút ánh mắt của người xung quanh, ví dụ như Phùng Diệp.


Phùng Diệp là giám đốc dự án của công ty đối tác. Anh ta có tài năng xuất chúng khiến người khác không khỏi cảm thán. Thêm vào đó là ngoại hình tuấn tú, tính cách trầm ổn chững chạc. Mặc dù không có chỗ dựa nhưng anh ta vẫn nhanh chóng được biết đến trên thương trường.


Phùng Diệp khiến Lâm Thanh Nham nhìn thấy bản thân thời trẻ tuổi. Nếu không có những chuyện xảy ra sau này, có lẽ hắn không một bước tới trời như bây giờ. Nhưng hắn sẽ sống như Phùng Diệp, cũng trẻ trung và rực rỡ tươi đẹp tương tự.


Đó là cuộc đời Lâm Thanh Nham luôn mong muốn. Nhưng đời người vĩnh viễn không thể quay đầu. Hắn là Lâm Thanh Nham, không phải là Phùng Diệp. Mặc dù trong tay hắn có cả đế quốc thương mại, dù hắn đã giết chết năm người, hắn cũng không thể cứu rỗi bản thân.


Ba tháng sau đó, Lâm Thanh Nham biết được thân thế của Phùng Diệp.


Hắn còn nhớ rõ, đó là một ngày trời mưa tầm tã, hắn lái xe rời khỏi viện điều dưỡng. Bởi vì giữa đường bị đau dạ dày nên hắn dừng xe, nghỉ ở một quán cà phê ở gần đó. Đúng lúc này, hắn nhìn thấy người trợ lý của Tần tổng lái xe đi lên đỉnh núi trong mưa gió.


Thời gian thấm thoát thoi đưa, người trợ lý từng trải như hồ ly ngày nào giờ đã là người đàn ông trung niên tóc mai đốm bạc. Sau khi kiểm soát Tần thị, Lâm Thanh Nham đã tìm cớ đẩy ông ta khỏi nghiệp vụ của công ty, khiến ông ta trở thành người nhàn rỗi giàu có.


Hôm nay Tần Thù Hoa tìm người trợ lý vì chuyện gì?


Lâm Thanh Nham lập tức lái xe về ngôi biệt thự trên sườn núi của hắn. Đến thư phòng, hắn mở thiết bị, nghe rõ cuộc trò chuyện của đối phương.


Tần Thù Hoa bây giờ đều nằm trong tầm khống chế của Lâm Thanh Nham. Viện điều dưỡng đều là người của hắn, trong phòng bà ta cũng bị lắp máy nghe trộm.


"Tôi đã xét nghiệm DNA rồi." Giọng nói của người trợ lý có chút cảm khái: "Tần tổng, Phùng Diệp đúng là con trai của chị."


Tần Thù Hoa im lặng hồi lâu. Đây là lần đầu tiên Lâm Thanh Nham nghe thấy âm thanh nghẹn ngào của bà ta: "Tôi biết rồi. Để tôi suy nghĩ đã. Lúc nào chú hãy đưa thằng bé đến gặp tôi."


Đầu bên này, Lâm Thanh Nham tắt máy nghe trộm, mỉm cười nhìn trời mưa mờ mịt ngoài cửa sổ.


Bà ta cần suy nghĩ gì chứ?


Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Thanh Nham đi viện điều dưỡng thăm Tần Thù Hoa. Bà ta không tỏ ra bất thường, mỉm cười bảo hắn đỡ bà ta đi dạo. Sau cơn mưa, cỏ cây xanh mướt, gương mặt Tần Thù Hoa rạng rỡ hơn mọi ngày.


Là bởi vì bà ta đã tìm thấy con trai thật sự?


Tần Thù Hoa không nhắc đến Phùng Diệp, Lâm Thanh Nham chỉ nở nụ cười nhàn nhạt với bà ta.


Hai ngày sau, Lâm Thanh Nham lại phát hiện người trợ lý đi gặp Tần Thù Hoa. Lần này, thái độ của bà ta rất dứt khoát, phảng phất khôi phục lại phong thái của một nữ vương sát phạt trên thương trường ngày nào.


"Chuyện này hơi phiền phức. Chú hãy tìm cơ hội đưa luật sư đến đây, để tôi sửa lại di chúc. Tôi muốn để lại tất cả tài sản cho Phùng Diệp." Tần Thù Hoa cất giọng bình thản: "Tôi đã cho Lâm Thanh Nham rất nhiều thứ rồi. Chú tạm thời đừng nói với nó chuyện này. Đợi khi nào tôi qua đời mới công bố di chúc."


Lâm Thanh Nham lặng lẽ lắng nghe. Đến khi đầu bên kia không còn âm thanh, hắn mới phát hiện viền mắt hắn ươn ướt. Hắn thật sự ngưỡng mộ Phùng Diệp có một người mẹ tốt như vậy.


***


Ngay tối hôm đó, Lâm Thanh Nham đi tìm người trợ lý, đề cập thẳng vào vấn đề: "Tôi cho anh 30%."


Người trợ lý vốn trung thành với Tần Thù Hoa trố mắt trong giây lát. Trên thực tế, Tần Thù Hoa rất hậu đãi ông ta. Nhưng 30% cổ phần của Tần thị? Chỉ có kẻ điên mới đưa ra điều kiện ngông cuồng như vậy.


Tần Thù Hoa từng dạy Lâm Thanh Nham, việc gì cũng phải có lòng khoan dung độ lượng. Vì vậy trước khi khởi động kế hoạch, Lâm Thanh Nham vẫn cho bà ta cơ hội cuối cùng.


Hoặc nói một cách khác, hắn cho bản thân một lý do có thể phản bội Tần Thù Hoa.


Trong công ty có một cô gái theo đuổi hắn từ lâu nhưng bị hắn từ chối. Cô gái đó khiến hắn cảm thấy hơi phiền phức. Bây giờ tốt rồi, hắn cầm chiếc nhẫn đi tìm cô gái: "Đề nghị này hết sức đường đột...Bệnh của Tần tổng đã đến giai đoạn cuối. Bà ấy nói trước khi chết, hy vọng thấy tôi kết hôn. Đây là tâm nguyện cuối cùng của bậc trưởng bối. Cô có thể giúp tôi, giả vờ đính hôn với tôi? Tôi không tìm được người giúp đỡ trong thời gian ngắn."


Cô gái đương nhiên đồng ý. Làm giả có khi thành thật, hợp đồng hôn nhân vừa lãng mạn vừa mờ ám. Hơn nữa nhiều năm qua, Lâm Thanh Nham luôn độc thân một mình. Ai cũng khen anh ta là người giữ gìn bản thân rất tốt.


Tin tức nhanh chóng lan truyền đến tai Tần Thù Hoa như ý nguyện của Lâm Thanh Nham.


Lâm Thanh Nham đi thăm Tần Thù Hoa lần cuối, bà ta nằm trên giường bệnh lạnh lẽo. Việc hóa trị khiến bà ta trở nên già nua yếu ớt, trông rất đáng sợ. Nhưng Lâm Thanh Nham vẫn cúi đầu hôn bà ta.


Tần Thù Hoa không nhắc đến vợ chưa cưới và sự phản bội của hắn, hắn cũng không đả động. Hai người như vợ chồng lâu năm, hắn đút cơm cho bà ta, xoa bóp chân tay cứng đờ của bà ta. Cuối cùng, hắn ôm bà ta cùng ngắm mặt trời lặn.


"Gần đây tôi muốn yên tĩnh một mình, cậu bận việc công ty thì không cần đến thăm tôi." Tần Thù Hoa cất giọng dịu dàng: "Sau khi tôi chết, cậu có thể bắt đầu cuộc sống mới. Đó cũng là nguyện vọng của tôi."


Nhìn gương mặt giả dối của bà ta, Lâm Thanh Nham suýt bật cười thành tiếng.


Nguyện vọng của bà ta ư? Liệu có phải sự phản bội của hắn khiến bà ta cảm thấy được giải thoát? Khiến bà ta gạt bỏ chút áy náy cuối cùng trong nội tâm đối với hắn? Sau đó, bà ta coi hắn là tên ngốc mù mờ, cho đến khi con trai bà ta nhận được mọi thứ?


Hắn ở bên bà ta mười năm trời. Nhưng khi Phùng Diệp xuất hiện, hắn chẳng là cái đinh, bị đánh trở lại nguyên hình trong chốc lát?


Lâm Thanh Nham không lập tức rời khỏi phòng bệnh, mà hắn đi kéo rèm cửa sổ, đồng thời khép chặt cửa phòng. Căn phòng tối hẳn, Tần Thù Hoa nghi hoặc: "Cậu làm gì vậy?"


Lâm Thanh Nham nói rất dịu dàng: "Tôi có một chuyện muốn nói với mình."


". . .Chuyện gì?"


"Tôi không có vợ chưa cưới. Trong lòng tôi chỉ có mình, sao có thể đính hôn với người khác? Đó chỉ là hành động tôi muốn chọc giận mình mà thôi."


Tần Thù Hoa toát mồ hôi lạnh, bà ta cảm thấy Lâm Thanh Nham dường như biến thành người khác hoàn toàn: ". . .Tại sao cậu muốn chọc giận tôi?"


Lâm Thanh Nham phảng phất không nghe thấy câu hỏi của bà ta, hắn tiếp tục cất giọng từ tốn: "Sao tôi có thể để mình buồn bã? Vợ chưa cưới gì đó khiến mình không vui, tôi đã giết chết từ lâu rồi.


Mình xem đi. Đây là tờ di chúc thứ hai mình bảo trợ lý và luật sư chuẩn bị. Tôi sẽ xé nó ngay bây giờ, chúng ta coi như không có chuyện gì xảy ra.


Đúng rồi, tôi còn giết rất nhiều người. Mình có biết tiếp theo tôi định làm gì không? Tôi sẽ kéo cả cậu con trai xuất sắc của mình, để nó chơi cùng chúng ta được không?"


***


Tần Thù Hoa, có một câu bà nói rất đúng. Nếu tôi là con trai của bà thì tốt biết mấy. Tôi muốn trở thành con trai của bà biết bao. Bà sẽ là người mẹ hiền từ và uy nghiêm của tôi, nuôi dạy tôi trưởng thành, dạy tôi cách làm người, bảo vệ tôi, chăm sóc tôi, không để bất cứ người nào làm tổn thương tôi. Cuộc đời tôi sẽ không nhơ nhớp bẩn thỉu như vậy, tôi cũng không cần đến máu tươi và sinh mệnh để kéo dài cuộc sống ngắc ngoải của mình như bây giờ.


Nếu tôi không phải là Lâm Thanh Nham mà là Phùng Diệp thì tốt biết mấy.


Đúng vậy, tại sao tôi không phải là Phùng Diệp? Đương nhiên tôi hoàn toàn có thể.


Từ nay về sau, tôi sẽ là Phùng Diệp. Tôi thừa kế tài sản của người mẹ, tôi sẽ sống vô tư lự. Cuối cùng, tôi cũng có thể bắt đầu lại cuộc đời.


***


Lâm Thanh Nham gặp Diêu Mông vào ba năm sau đó.


Trong ba năm này, hắn sống rất bình lặng, không có Tần Thù Hoa cũng không có hành động giết người. Hắn giao việc kinh doanh cho người khác quản lý. Mỗi năm hắn chỉ cần xem xét sổ sách tổng thể, xác định phương hướng chiến lược của tập đoàn. Có lúc, Lâm Thanh Nham thầm nghĩ, đời người còn rất dài, nếu là Phùng Diệp, cậu ta có tâm nguyện nào chưa hoàn thành?


Tâm nguyện đó chính là Diêu Mông. Cô gái trên tấm hình luôn kẹp trong ví tiền của Phùng Diệp, cô gái khiến Phùng Diệp tránh xa tất cả những người đàn bà khác.


Đó là một buổi sáng sớm thời tiết đẹp đẽ, Lâm Thanh Nham ngồi trong xe ô ô, đợi trước cổng khu tập thể cũ kỹ. Một lúc sau, một cô gái trẻ mặc bộ đồ thể thao màu hồng phấn chạy tới. Gương mặt trắng ngần đầy đặn của cô như trái táo chín, đôi mắt đen trong veo dưới ánh ban mai.


Lâm Thanh Nham cảm thấy hô hấp của hắn ngưng trệ trong giây lát. Nếu nói những người phụ nữ từng qua tay hắn chỉ là sự chinh phục vui vẻ, vậy thì Diêu Mông chính là viên ngọc trên vương miện mà người kỵ sĩ muốn giành được nhất.


Hơn nữa, cô còn là người con gái trong lòng Phùng Diệp. Chỉ riêng điều này cũng khiến hắn khó kiềm chế bản thân.


Diêu Mông nhanh chóng chạy tới ngã rẽ ở đầu đường. Lâm Thanh Nham khởi động xe, từ từ bám theo cô. Ai ngờ vừa qua ngã rẽ, hắn phát hiện phía trước không một bóng người. Lâm Thanh Nham đang ngó nghiêng, chợt có người gõ cửa xe ô tô của hắn.


Nữ thần hiện ngay trước mặt.


"Anh làm gì vậy?" Diêu Mông chau mày: "Mau lấy chứng minh thư ra đây, tôi là cảnh sát."


Lâm Thanh Nham nhìn cô mỉm cười.


Cách trăm sông ngàn núi, thế sự luân hồi, anh chỉ vì em mới đến đây.


***


Thật ra, hai người mới quen nhau một năm, chính thức ở bên nhau cũng chưa đầy nửa năm. Nhưng đây là khoảng thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời Lâm Thanh Nham.


Ở bên cạnh Diêu Mông, hắn là doanh nhân thành đạt được người đời kính nể, là người đàn ông may mắn được cô ái mộ. Hắn thay Phùng Diệp tìm lại tình yêu chân thành của ngày nào. Lúc cô không ở bên cạnh, hắn tùy tiện "đi săn" trong thành phố này, hưng phấn như cô hồn vô chủ, trụy lạc như ma quỷ của nhân gian.


Nhưng Lâm Thanh Nham chưa từng nghĩ đến chuyện giết Diêu Mông, bởi vì cô là người yêu của hắn.


Trước đây, hắn chỉ được một người là Tần Thù Hoa yêu thương. Vì vậy, hắn cũng sẽ dùng cách của bà ta để yêu cô. Lâm Thanh Nham giữ Diêu Mông ở bên mình, đối xử với cô giống người tình cũng như con gái. Sau khi hắn qua đời, hắn sẽ để lại toàn bộ tài sản cho cô, khiến cô sống vui vẻ một đời.


Nhưng một ngày, sự cân bằng cuối cùng cũng bị phá vỡ. Đó là lúc Diêu Mông bị Đàm Lương cưỡng bức.


Lâm Thanh Nham đã thuyết phục Đàm Lương nhận hết tội danh về mình. Nhưng hắn không thể ngờ, Đàm Lương lại nổi cơn điên cuồng cuối cùng trước khi chết, mà đối tượng chính là người phụ nữ của hắn.


Không sao cả, em yêu. Đàm Lương đã chết, chỉ cần giết Hứa Hủ, sự việc coi như chưa từng xảy ra.


Nhưng Diêu Mông bắt đầu nghi ngờ hắn từ lúc nào?


Vào thời khắc trước khi rời khỏi cõi đời, Lâm Thanh Nham vẫn nhớ rõ buổi tối hôm đó, nhớ rõ giọt nước mắt của Diêu Mông.


Đó là ngày thứ mười ở tháng thứ hai sau khi Diêu Mông bị Đàm Lương làm nhục. Hôm đó, Lâm Thanh Nham đi bệnh viện tiến hành hóa trị. Hắn về nhà lúc tối muộn, phòng của cô đã tắt đèn. Hắn sợ đánh thức cô nên đi sang phòng ngủ khác.


Lâm Thanh Nham mở camera giám sát như thường lệ. Hắn chỉ muốn ngắm dung nhan Diêu Mông trong giấc ngủ say, nhưng hắn lại nhìn thấy cô ngồi một mình trong bóng tối, tay bịt chặt miệng để đè nén tiếng khóc nức nở.


Bên tay cô có mấy tấm ảnh nằm rải rác, đều là ảnh nạn nhân hắn chụp trước đó và cất giấu ở tầng hầm của ngôi biệt thự. Diêu Mông vốn không hề hay biết sự tồn tại của tầng hầm. Nhưng vào giây phút này, cô rõ ràng đã tìm ra tầng hầm đó.


Đêm tối im lặng như tờ. Hai người ngồi ở hai phòng khác nhau, chỉ cách một bức tường. Lâm Thanh Nham nhìn thấy Diêu Mông vừa khóc vừa rút điện thoại, bấm hai chữ số rồi lại bỏ điện thoại xuống. Sau đó, cô lại khóc cầm điện thoại, rồi bỏ xuống; cầm lên lại bỏ xuống. . .Trông cô vô cùng đau khổ và tuyệt vọng, toàn thân run bần bật, giống như bị tất cả mọi người bỏ rơi.


Nước mắt chảy dài trên gò má Lâm Thanh Nham lúc nào không hay.


Thiên thần, thiên thần cuối cùng của tôi, thiên thần yêu tôi tha thiết. Tại sao tôi không thể gặp em sớm hơn?


Ở những năm tháng đẹp đẽ nhất, vào mùa tươi đẹp nhất, cả thế giới đừng quấy rầy, chỉ có tôi sạch sẽ như thủa ban đầu, mỉm cười bước lại gần em.


Hết


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận