Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu


Mùa thu Bắc Kinh, bầu trời trong xanh cao vời vợi,

ánh nắng khô ráo ấm áp, đây là mùa dễ chịu hiếm có trong một năm. Lúc Quý Bạch

và Hứa Hủ xuống máy bay, trên đường băng đã xuất hiện mấy chiếc xe chờ sẵn. Có

xe của nhà Quý Bạch, nhà ông nội, còn có cả Thư Hàng và một số người bạn đứng

bên cạnh ô tô cười hớn hở.


Khí thế này khiến Hứa Hủ liếc Quý Bạch. Từ trước đến

nay anh luôn lặng lẽ, hôm nay lại rầm rầm rộ rộ, tất nhiên là có ý của anh. Cô

sẽ nghe theo sự sắp xếp của anh.


Quý Bạch hôm nay mặc áo gió màu đen do Hứa Hủ mua tặng,

kiểu dáng gọn gàng, màu sắc sạch sẽ, càng tôn dáng người cao lớn của anh. Toàn

thân anh toát ra vẻ tuấn tú khoan khoái. Tựa hồ phát giác ra tâm tư của Hứa Hủ,

Quý Bạch âm thầm nắm chặt bàn tay nhỏ của cô, nở nụ cười nhàn nhạt với mọi người.


Thư Hàng và mấy người bạn đi đến ôm Quý Bạch. Nhìn

thấy Hứa Hủ, bọn họ cố tình bày ra bộ dạng khom lưng nịnh nọt: “Chị dâu! Chị đến

rồi à? Đế đô đón chào khách quý!”, “Đến rồi thì đừng về nữa, mọi người nhớ chị

lắm đấy!”


Hứa Hủ không quen kiểu mồm mép tép nhảy này, cô chỉ

cười ngượng ngùng. Quý Bạch ôm eo cô, gõ gõ lên nắp xe của Thư Hàng: “Bọn tớ đi

nhà ông nội trước, hai ngày sau tìm các cậu tụ tập.”


“Được thôi. Chị dâu, chị muốn ăn gì chơi gì, cứ liệt

kê ra danh sách. Chúng tôi có nhảy vào nước sôi lửa bỏng cũng không chối từ,

sao trên trời cũng có thể hái cho chị.”


Hứa Hủ không nhịn được bật cười, Quý Bạch cũng phì

cười: “Không đến lượt cậu hái sao cho cô ấy, đi thôi!”


***


Chiếc xe con lao vun vút trên đường, nhanh chóng đến

nhà ông nội.


Đây là một khu nhà biệt lập tĩnh mịch trong thành phố.

Bên trong khu nhà, cây ngô đồng rợp bóng, hành lang yên tĩnh. Quý Bạch xách túi

quà, cầm tay Hứa Hủ đi thẳng vào trong. Cảnh vệ và người giúp việc đều là người

quen làm ở đây lâu năm. Nhìn thấy anh, bọn họ đều cười: “Quý Bạch mới về đấy à?

Đây là bạn gái cậu?”


Quý Bạch mỉm cười gật đầu, bảo Hứa Hủ chào hỏi, sau

đó anh nói: “Ông nội cháu đâu?”


“Sau giấc ngủ trưa, tư lệnh phơi nắng ở sân sau. Tư

lệnh đợi hai người lâu rồi.”


Hứa Hủ đi theo Quý Bạch ra sân sau, liền nhìn thấy một

ông già ngồi trên chiếc ghế ở dưới gốc cây, ánh nắng chiếu lên cả người ông.

Ông mặc áo sơ mi màu xanh da trời bình thường, quần vải ống rộng, trông rất yên

tĩnh và hiền từ.


Quý Bạch tiến lại gần, cúi người xuống, nói giọng dịu

dàng: “Ông ơi, cháu dẫn Hứa Hủ về thăm ông.”


Ông lão rất vui mừng: “Về thì tốt rồi.” Sau đó, ông

chậm rãi ngẩng đầu nhìn Hứa Hủ.


Hứa Hủ cũng nhìn ông. Ông lão ngoài tám mươi tuổi,

thân hình cao lớn như Quý Bạch. Trên gương mặt đầy nếp nhăn vẫn có thể nhận ra

đường nét cương nghị tương tự Quý Bạch. Trong lòng Hứa Hủ nảy sinh cảm giác

thân thiết và ấm áp. Cô thầm nghĩ: ‘Quý Bạch già đi mà trông giống ông, thì

cũng có sức hút.’


Quý Bạch ngoảnh đầu nói với Hứa Hủ: “Gọi ông nội

đi!”


Hứa Hủ: “Cháu chào ông nội.”


Ông lão ôn hòa gật đầu, hỏi thăm tuổi tác, công việc

và gia đình của Hứa Hủ. Nghe nói bố cô là giáo sư đại học, ông quay sang Quý Bạch:

“Dòng dõi nho học, khi nào bảo anh cả cháu đi thành phố Lâm một chuyến, thay

ông đến thăm gia đình, chúng ta không thể bỏ qua lễ nghĩa này.” Chứng kiến thái

độ của ông nội, Quý Bạch hết sức yên tâm, anh gật đầu lia lịa. Tâm trạng Hứa Hủ

cũng trở nên thoải mái.


Một lúc sau, ông lão mỉm cười hỏi: “Cô bé, cháu nhìn

trúng thằng ba ở điểm gì?”


Hứa Hủ ngẫm nghĩ vài giây, trả lời: “Tất cả ạ.”


Quý Bạch ở bên cạnh cười cười. Ông lão ngẩn ra, cũng

mỉm cười.


Hứa Hủ vốn nói câu thật lòng, thấy bọn họ đều cười,

cô lên tiếng giải thích: “Cháu thích ý chí kiên định, tính cách độ lượng trầm ổn

của anh ấy nhất. Anh ấy không vì con mắt người đời mà thay đổi lý tưởng, đối mặt

với bất cứ chuyện gì cũng có thể giữ trái tim ban đầu. Quân tử thẳng thắn ung

dung, phẩm chất tốt đẹp. Trong lòng cháu, anh ấy rất thích hợp làm người bạn đời.”


Lúc rời khỏi nhà ông nội, tâm trạng Quý Bạch phơi phới

vô cùng. Anh ôm vai Hứa Hủ, ngước nhìn thành phố Bắc Kinh chìm trong ánh chiều

tà, trong lòng anh rất thư thái dễ chịu.


Hứa Hủ lần đầu tiên gặp phụ huynh, tuy đã đoán biết

thái độ của ông nội Quý Bạch nhưng cô vẫn không nhịn được, mở miệng hỏi: “Ông nội

anh... có ấn tượng tốt về em?”


Quý Bạch nhìn cô, trong đầu hiện lên cảnh nói chuyện

riêng với ông nội ban nãy.


Hai ông cháu lâu ngày không gặp, có nhiều chuyện để

nói. Hứa Hủ tất nhiên cũng hiểu điều này, cô biết ý đi gian phòng ở phía trước

nghỉ ngơi.

nghỉ ngơi.


Hai ông cháu trò chuyện một lúc, lại nhắc đến Hứa Hủ.

Ông nội mở miệng, ánh mắt tràn ngập yêu thương: “Hứa Hủ là cô gái tốt. Cháu dẫn

cô bé về nhà, ông rất vui, cũng rất yên tâm.”


Quý Bạch ngồi xổm xuống, nắm tay ông nội: “Ông, cháu

muốn cưới cô ấy, muốn sống với cô ấy trọn đời. Sau này, chúng cháu sinh cho ông

mấy đứa chắt thông minh đáng yêu, ông nhất định sẽ rất thích.”


Nghĩ đến đây, Quý Bạch liền cúi đầu hôn Hứa Hủ, bất

chấp tài xế và người cảnh vệ ngồi ở hàng ghế phía trước. Hứa Hủ cứng đờ người,

cô ngượng ngùng không dám phát ra tiếng động, chỉ có thể yên lặng ở trong lòng

anh, để mặc anh giày vò môi lưỡi.


Hôn Hứa Hủ đến mức cô đỏ bừng mặt, Quý Bạch mới

buông người cô, anh nở nụ cười nhàn nhạt: “Ấn tượng có tốt hay không, em ước chừng

con số trong bao lì xì ông cho em là biết ngay ấy mà.”


Bố Quý Bạch làm kinh doanh, nên gia đình anh không sống

ở đại viện của quân khu, mà sống trong ngôi biệt thự ở Hương Sơn phía tây thành

phố. Lúc Quý Bạch và Hứa Hủ về đến nhà, trời đã tối đen. Ngọn núi phía xa xa mờ

mịt và yên tĩnh, ngôi biệt thự nằm giữa rừng cây đèn đóm sáng choang.


Quý Bạch và Hứa Hủ đi vào phòng khách, gặp rất nhiều

người ngồi chờ sẵn ở ghế salon. Nghe thấy động tĩnh, bọn họ liền quay đầu nhìn

Quý Bạch và Hứa Hủ, có mấy người đứng dậy tiếp đón.


Hứa Hủ từng xem ảnh gia đình Quý Bạch nên cô nhận ra

mọi người.


Người đứng dậy đầu tiên là vợ chồng anh hai. Hai người

nở nụ cười thân thiện, bên cạnh họ là một cậu bé bảy tám tuổi, quan sát Hứa Hủ

bằng ánh mắt tò mò.


Người đứng dậy tiếp theo là anh cả. Tướng mạo của

anh trông còn cường tráng hơn Quý Bạch, thần sắc có vẻ lạnh nhạt, nhưng ánh mắt

của anh tương đối ôn hòa. Chị dâu ngồi bên cạnh anh cả cũng đứng dậy, nở nụ cười

lịch sự với Hứa Hủ.


Ngồi ở vị trí chính giữa là ông bà Quý. Ông Quý có

thân hình cao lớn nho nhã. Ông mỉm cười gật đầu với Hứa Hủ. Bà Quý mặc bộ váy

dài màu xanh thẫm, đeo dây chuyền và hoa tai kim cương. Gương mặt bà giữ gìn rất

tốt, trang điểm nhẹ mà tinh tế. Ánh mắt bà lướt qua Hứa Hủ, ý cười nhàn nhạt

trên môi.


Quý Bạch vui vẻ cầm tay Hứa Hủ đi đến, giới thiệu với

mọi người. Sau màn chào hỏi, cả nhà ngồi vào bàn ăn cơm.


Bữa cơm về cơ bản là thuận lợi.


Bốn cha con lâu ngày không tụ tập nên uống khá nhiều

rượu. Đến người kiệm lời như anh cả cũng mở miệng liên tục. Mọi người thỉnh thoảng

hỏi chuyện Hứa Hủ. Cô bình tĩnh trả lời, thái độ trầm ổn ôn hòa, tiến lùi đúng

mực, bầu không khí khá thoải mái.


Người nói ít nhất là bà Quý. Bà chỉ thỉnh thoảng xen

vào một hai câu, cũng không hỏi Hứa Hủ bất cứ vấn đề gì.


Chớp mắt đã tới mười giờ đêm, mấy người đàn ông vẫn

chưa có ý định giải tán. Chị dâu trưởng và chị dâu thứ hai nói không thể gắng

gượng, về phòng ngủ trước. Quý Bạch đặt ly rượu, nắm tay Hứa Hủ: “Bọn anh và bố

còn uống thêm một lúc, hay là em đi nghỉ ngơi trước đi.”


Hứa Hủ gật đầu, Quý Bạch nhìn bà Quý: “Mẹ, mẹ đã sắp

xếp phòng cho Hứa Hủ chưa?”


Bà Quý lãnh đạm trả lời: “Sắp xếp rồi.” Bà gọi người

giúp việc: “Cô dẫn con bé lên phòng. Đồ trong phòng đã chuẩn bị đầy đủ chưa?”

Người giúp việc trả lời: “Rồi ạ.”


Hứa Hủ đứng dậy, cô vừa vặn chạm mắt bà Quý. Hứa Hủ

nở nụ cười cảm kích, bà Quý bình tĩnh đưa mắt đi chỗ khác.


Tối hôm đó, bốn cha con uống rượu đến tận mười hai

giờ. Quý Bạch và anh cả dìu bố về phòng, đúng lúc bà Quý mở cửa đi ra ngoài.

Quý Bạch mỉm cười: “Mẹ, bố uống nhiều rồi, bố mẹ nghỉ ngơi sớm đi ạ.”


Bà Quý gật đầu, không lên tiếng.


Sau khi lo cho bố xong xuôi, hai anh em đi ra ngoài,

anh cả vỗ vai Quý Bạch rồi về phòng mình. Quý Bạch cười cười.


Tuy mẹ anh không trực tiếp bày tỏ thái độ, bà vẫn giữ

phép lịch sự cơ bản trong việc tiếp đãi khách, nhưng ai cũng có thể nhìn ra, bà

không thích Hứa Hủ. Điều này khiến Quý Bạch không mấy dễ chịu. Đặc biệt, nhớ đến

nụ cười đầy thiện ý của Hứa Hủ với mẹ anh, anh càng cảm thấy xót xa trong lòng.


Mặc dù vậy, anh tạm thời chưa có ý định nói chuyện với

mẹ anh.


Quý Bạch biết rõ tính cố chấp của mẹ anh. Vì chuyện

anh đi học trường cảnh sát, đến bây giờ trong lòng bà vẫn còn khúc mắc, anh

khuyên giải thế nào cũng vô dụng. Hiện tại, bà Quý không hài lòng về Hứa Hủ, muốn

thuyết phục bà ngay lập tức là chuyện không thể, ngược lại còn có khả năng gây

xích mích và mâu thuẫn thêm. Đến cuối cùng, ngay cả phép lịch sự và thể diện bà

cũng không cho, khiến Hứa Hủ rơi vào tình huống khó xử.


Quý Bạch hiểu, không phải mâu thuẫn nào cũng có thể

giải quyết chính diện hay một sớm một chiều. Mục đích của anh trong chuyến đi lần

này là dẫn Hứa Hủ về gặp bà con họ hàng, xác định danh phận của cô. Anh dự định

sẽ nói chuyện với mẹ vào buổi tối trước hôm quay về thành phố Lâm. Ngộ nhỡ cuộc

trò chuyện thất bại, dù sao hai người cũng lập tức lên đường nên không ảnh hưởng

đến Hứa Hủ.

đến Hứa Hủ.


Còn về tương lai, anh cũng không lo lắng. Đợi sau

này anh và cô kết hôn, sinh con, trái tim con người là máu là thịt, mẹ anh trước

sau gì cũng sẽ chấp nhận.


Quý Bạch đi đến chỗ người giúp việc lấy chìa khóa

phòng dành cho khách.


Phòng Hứa Hủ tối om, cô cuộn mình trong chăn, chỉ để

lộ cái đầu nhỏ. Cô đã ngủ say, Quý Bạch cúi xuống hôn lên trán cô rồi quay người

rời khỏi phòng.


Ngày hôm sau, vợ chồng anh cả và anh hai đi từ sáng

sớm, trong nhà chỉ còn lại ông bà Quý, Quý Bạch và Hứa Hủ.


Bữa sáng gồm có tào phớ, bánh bao không nhân và sữa

đậu nành. Hứa Hủ không thích đồ ăn sáng của phương Bắc, tào phớ hơi ngán và hơi

mặn, bánh bao không nhân thì nhạt nhẽo, khiến cô chẳng muốn ăn. Cuối cùng, cô

chỉ uống chai sữa đậu nành.


Quý Bạch nhận ra điều đó, anh ăn vội ăn vàng, kéo Hứa

Hủ đứng dậy: “Con đưa Hứa Hủ đi dạo một vòng.”


Quý Bạch lái xe đưa cô đến nhà hàng Quảng Đông ăn

sáng. Nhìn Hứa Hủ lặng lẽ húp cháo, Quý Bạch xoa đầu cô: “Em phải chịu ấm ức rồi.”


Hứa Hủ nhướng mắt nhìn anh: “Em không sao, chúng ta

giải quyết chuyện này thế nào?”


Quý Bạch trầm mặc trong giây lát, trả lời: “Về phía

mẹ anh, anh sẽ xử lý. Em không cần quan tâm, cũng đừng để ý, cứ làm theo phép lịch

sự cơ bản là được.”


Mấy ngày tiếp theo gió yên biển lặng. Quý Bạch đưa Hứa

Hủ đi một vòng gặp gỡ người thân và bạn bè. Hai người cùng đám Thư Hàng đi chơi

vui vẻ. Cứ như vậy, thời gian Hứa Hủ tiếp xúc với bà Quý không nhiều, hơn nữa về

cơ bản đều có Quý Bạch ở bên cạnh. Thái độ của bà Quý cũng hết sức rõ ràng, bà

đối xử lịch sự nhưng lạnh nhạt và không đếm xỉa đến sự tồn tại của Hứa Hủ.


Kỳ nghỉ nhanh chóng trôi qua. Một ngày trước khi trở

về thành phố Lâm, Quý Bạch không bố trí bất cứ hoạt động gì, anh cùng Hứa Hủ ở

nhà chơi với bố mẹ và thu dọn hành lý.


Buổi chiều, Quý Bạch đang cùng bố anh đánh cờ, điện

thoại bỗng đổ chuông.


“Quý tiên sinh, nhẫn kim cương anh đặt đã về đến Bắc

Kinh rồi.”


Quý Bạch mỉm cười, nhìn Hứa Hủ đang thu dọn hành lý

trong phòng đối diện, anh cầm điện thoại đi tới một góc vắng người.


Đối phương hỏi: “Anh xem lúc nào tiện lợi, chúng tôi

sẽ cử người mang đến cho anh?”


“Bây giờ tôi đi lấy ngay.” Quý Bạch trả lời.


Quý Bạch nói Thư Hàng tìm anh có việc gấp rồi rời khỏi

nhà. Hứa Hủ sắp xếp xong hành lý.


Đoán Quý Bạch vẫn chưa thu dọn, cô liền đi lên phòng

anh ở tầng trên.


Vừa vào bên trong, cô nhìn thấy bà Quý ngồi bên mép

giường, gấp quần áo bỏ vào va ly của anh. Nghe tiếng bước chân, bà Quý ngẩng đầu,

thờ ơ liếc cô một cái rồi bỏ đồ trong tay xuống giường: “Cô thu dọn đi!”


Bà Quý đứng dậy đi ra ngoài. Hứa Hủ do dự trong giây

lát rồi mở miệng: “Thưa bác, cháu vô cùng cám ơn bác và bác trai đã đón tiếp

cháu trong mấy ngày qua. Ngày mai cháu đi rồi, sau này có cơ hội, cháu sẽ cùng

anh Quý Bạch về thăm hai bác. Hai bác nhớ giữ gìn sức khỏe. Nếu có dịp, mời hai

bác đến thành phố Lâm, lúc đó cháu sẽ đưa hai bác đi tham quan.”


Câu nói này vừa kính cẩn vừa lịch sự, không quá thân

mật vồn vã. Bà Quý lặng lẽ nhìn Hứa Hủ, đáy mắt bà vụt qua một tia chế giễu như

có như không: “Cám ơn, nhưng tôi sẽ không đi thành phố Lâm.”


Thái độ lạnh nhạt của bà khiến Hứa Hủ rùng mình. Thấy

bà đi đến cửa ra vào. Hứa Hủ im lặng một giây rồi mở miệng: “Thưa bác, cháu muốn

nói chuyện với bác, được không ạ?”


Bà Quý dừng bước, quay đầu nhìn cô.


Vào thời khắc này, nếu đổi lại là người khác, Hứa Hủ

sẽ không có lòng kiên nhẫn tranh thủ sự chấp thuận của đối phương, hợp thì ở

không hợp thì đi.


Nhưng đối phương là mẹ Quý Bạch.


Tuy Quý Bạch nói cô không cần quan tâm, tất cả giao

cho anh giải quyết, nhưng mấy ngày sống ở đây, cô không thể không nhìn ra thái

độ của bà Quý. Nói không để bụng là nói dối, trong lòng cô cũng có một chút khó

chịu và tủi thân.


Hơn nữa, nếu chuyện tình của cô và Quý Bạch không được

mẹ anh ủng hộ, Quý Bạch cũng sẽ buồn và tiếc nuối. Cô hy vọng có thể cùng anh

gánh vác.


Hứa Hủ không có kinh nghiệm ứng phó với các bậc trưởng

bối là phụ nữ, nhưng trong quan điểm của cô, bất cứ vấn đề phức tạp nào cũng có

thể giải quyết bằng cách đơn giản, hiệu suất cao.


Cô quyết định trực tiếp nói chuyện với bà Quý.

Cô quyết định trực tiếp nói chuyện với bà Quý.


Trầm mặc trong giây lát, cô cất giọng dịu dàng:

“Thưa bác, anh Quý Bạch thường nhắc đến bác và bác trai với cháu. Trong lòng

anh ấy, hai bác không chỉ là cha mẹ, còn là người anh ấy kính trọng nhất. Anh ấy

nói, hai bác đều đạt được thành tựu to lớn trong sự nghiệp và cuộc đời của bản

thân. Lần này có dịp gặp hai bác và người nhà anh Quý Bạch, cháu thật sự rất

vui mừng.”


Bà Quý im lặng nhìn Hứa Hủ.


Hứa Hủ nói tiếp: “Cháu biết chuyện anh Quý Bạch theo

nghề cảnh sát khiến bác luôn cảm thấy đáng tiếc. Cháu có thể hiểu suy nghĩ của

bác, bởi vì những con người trưởng thành trong gia đình như thế này, đi làm cảnh

sát đồng nghĩa với việc sẽ phải chịu rất nhiều khổ cực mà trước đây chưa từng

trải qua. Bác quan tâm và yêu thương anh ấy nên mới không muốn anh ấy vất vả.


Nhưng mấy năm nay, anh Quý Bạch luôn hết sức cố gắng.

Bác ở Bắc Kinh không được chứng kiến, anh Quý Bạch chắc cũng không kể với bác,

anh ấy dốc sức làm việc như thế nào. Có lúc mấy ngày liền anh ấy không có một

giấc ngủ và một bữa ăn tử tế. Việc liên tục phá án vắt kiệt sức lực của con người.

Công việc của người cảnh sát hình sự rất vất vả, anh ấy làm đội trưởng đội cảnh

sát hình sự lại càng vất vả hơn. Đây là điều người bình thường khó có thể tưởng

tượng.”


Bà Quý hơi biến sắc mặt.


Hứa Hủ nói tiếp: “Bây giờ, anh ấy là người cảnh sát

vô cùng xuất sắc trong hệ thống công an. Ai nhắc đến Quý gia cũng đều nghĩ tới

Quý Bạch trước tiên. Về điểm này, cháu cũng kính phục anh ấy. Cháu nói chuyện

này không phải có ý gì khác, mà bởi vì ngày đêm ở bên cạnh anh ấy, cháu có thể

cảm nhận được suy nghĩ trong nội tâm anh ấy. Anh Quý Bạch cố gắng như vậy, một

mặt làm tròn trách nhiệm công việc, Mặt khác, anh ấy muốn chứng minh bản thân với

hai bác. Một người đàn ông ở tuổi ba mươi, bất kể tính cách cố chấp đến mức

nào, trong nội tâm vẫn muốn chứng minh với bố mẹ rằng suy nghĩ và sự lựa chọn của

anh ấy không sai.”


Bà Quý: “Ai bảo nó tự chuốc lấy vất vả!” Miệng nói vậy

nhưng ánh mắt bà có chút thay đổi.


Hứa Hủ chuyển sang đề tài khác: “Bất cứ phương diện

nào, từ công việc, cuộc sống, lý tưởng đến tình yêu, anh ấy đều hy vọng nhận được

sự cho phép và ủng hộ của bác. Như vậy, quan hệ giữa anh ấy và bác cũng có thể

thân thiết hơn trước. Cháu nghĩ, đây cũng là khao khát của một người con đối với

bố mẹ.


Thưa bác, trước đây cháu chưa từng có người yêu, anh

Quý Bạch là bạn trai đầu tiên của cháu. Cháu luôn quan tâm anh ấy như một người

rất quan trọng đối với cháu. Anh ấy rời nhà sống ở bên ngoài rất vất vả, tuy

cháu còn trẻ tuổi, nhưng cháu sẽ chăm sóc anh ấy tử tế. Hơn nữa, chúng cháu là

đồng nghiệp, gặp chuyện gì cũng có thể phối hợp với nhau. Vì vậy, cá nhân cháu

hy vọng có thể nhận được sự cho phép của bác. Bởi vì đối với anh Quý Bạch, bác

là người quan trọng nhất.”


Nói xong, Hứa Hủ nhướng mắt nhìn bà Quý.


Hứa Hủ cảm thấy những lời nói chân thành của cô ít nhiều

khiến bà Quý cảm động. Tuy bà chưa thể chấp nhận ngay, nhưng cũng khiến bà nhìn

ra thành ý của cô.


Hứa Hủ lặng lẽ quan sát phản ứng của bà Quý, mới quyết

định tiếp theo nên nói câu gì.


Tuy nhiên, cô hiểu rất ít về bà Quý. Xuất thân trong

gia đình cán bộ cao cấp, từ nhỏ bà Quý đã được hưởng nền giáo dục chính thống

nghiêm khắc. Bà mới chính là người đứng trên đỉnh kim tự tháp mà bố Hứa Hủ nhắc

tới. Tuy bố Quý Bạch làm kinh doanh, nhưng cũng là ‘doanh nghiệp đỏ’ (*) điển

hình, không xa rời kết cấu quyền lực mà bà quen thuộc. Bà luôn tự hào về giai cấp

của mình, cảm giác vượt trội trời sinh đó đã ăn nhập vào cốt tủy của bà ngay từ

khi còn nhỏ.


(*) Doanh nghiệp đỏ là doanh nghiệp tư nhân có dính

dáng đến giới chính trị. “Doanh nghiệp đỏ” là lực lượng quan trọng, có ảnh hưởng

đến quyết sách kinh tế của Trung Quốc.


Bà không yêu cầu đối tượng của Quý Bạch nhất định phải

môn đăng hộ đối, nhưng phải là cô gái xuất chúng mới có tư cách đứng bên cạnh

Quý Bạch.


Trong khi đó, Hứa Hủ có dáng vẻ non nớt và tính cách

đơn thuần, chỉ tính riêng điều kiện bề ngoài đã có cách biệt lớn so với hình mẫu

con dâu lý tưởng của bà.


Một nguyên nhân quan trọng hơn, năm đó Quý Bạch

làm trái ý bà, khăng khăng theo nghề cảnh sát, đã tạo thành một hố

sâu khó lấp đầy trong lòng bà. Bây giờ Hứa Hủ cũng là cảnh sát hình

sự, bà thật sự không thể chấp nhận.


Bà Quý nhìn Hứa Hủ, khóe mắt ẩn hiện ý

cười xa cách: “Cô nói nhiều như vậy, chỉ với mục đích muốn tôi chấp

nhận cô?”


Hứa Hủ ngẩn người, bà Quý cất giọng lạnh

nhạt: “Hứa Hủ, tôi vốn không muốn nói chuyện với cô, cô cũng hơi tự

cho mình là đúng quá đấy. Đã như vậy rồi, chúng ta lật bài ngửa đi.

Có lẽ cô cũng được coi là cô gái xuất sắc. Nhưng theo tiêu chuẩn của

tôi, cô không xinh đẹp, học lực bình thường, gia cảnh cũng bình

thường, không thể giúp đỡ Quý Bạch trong sự nghiệp. Hơn nữa, cô còn

là cảnh sát, công việc vừa nguy hiểm vừa bận rộn, trong tương lai cô

sẽ chăm sóc gia đình kiểu gì? Với tư cách một người mẹ, tôi cảm thấy

cô chẳng có điểm nào xứng với con trai tôi. Ngoài ra, tôi cũng không

thích nổi con người cô. Quý Bạch muốn ở cùng cô, tôi không thể ngăn

cản. Nhưng quan điểm của tôi rất rõ ràng, tôi không chấp nhận cô.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận