Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu


Thành phố Mina nằm ở phía đông Maija, là thủ phủ của

bang Kachin. Khác với kiểu phồn vinh của những thành phố nhỏ mới phất, Mina là

đô thị lớn thật sự. Nơi này tập trung những người giàu có và quyền thế, cũng là

nơi tập trung nhiều doanh nghiệp và các tòa nhà cao tầng san sát.


Lúc nhận được tin về vụ nổ, ‘anh Lỗ’ đang tắm spa tại

một trung tâm thủy liệu.


Thấy ả biến sắc mặt, một thuộc hạ hầu hạ ở bên cạnh

liền xua tay ra hiệu nhân viên massage ra ngoài. ‘Anh Lỗ’ ngồi dậy, để lộ tấm

lưng trần trắng trẻo, đầy vết sẹo chằng chịt. Ả cầm điện thoại di động, cất giọng

lạnh lùng: “Đặt bom thì đặt bom, nhưng tại sao người vẫn chưa chết?”


Thuộc hạ ở đầu bên kia điện thoại ngập ngừng: “Có một

cảnh sát Trung Quốc ở bên cạnh Châu Thành Bác. Tên đó đánh đấm rất giỏi, vừa rồi

còn đến sòng bạc gây chuyện...”


‘Anh Lỗ’ giật mình. Ả đột nhiên nhớ tới thông tin nhận

được từ mấy ngày trước, có một số cảnh sát Trung Quốc tới Yangon gặp gỡ phía Miến

Điện. Bởi vì từ đầu năm đến nay, cảnh sát hai nước Trung Miến thường xuyên hội

ngộ, thảo luận về vấn đề tội phạm vượt biên giới, triển khai hoạt động hợp

tác... nên ‘anh Lỗ’ không bận tâm.


Để tạm thời lánh nạn, người đàn bà vốn là trùm xã hội

đen có thế lực ở cả hai nước này không ra khỏi cửa trong thời gian gần đây, việc

làm ăn đều giao cho thuộc hạ quản lý. Ả cũng không can thiệp quá mức từ việc lớn

đến việc bé như trước. Thủ đoạn lùng bắt tội phạm của cảnh sát Trung Quốc lợi hại

đến mức nào, ‘anh Lỗ’ đã từng nếm mùi đau khổ. Vì vậy, đám thuộc hạ vẫn chưa

phát giác, ả đã chắp nối hai sự kiện, sống lưng bất giác toát mồ hôi lạnh.


Trầm tư trong giây lát, ‘anh Lỗ’ ra lệnh: “Sòng bạc

tiếp tục kinh doanh, nhưng chủ chốt lập tức rút hết. Khi nào mới có thể trở về

Maija, chờ lệnh của tôi.”


***


Thành phố Maija.


Quý Bạch nắm tay Hứa Hủ đi một mạch. Hai người không

ai lên tiếng, họ đi xuyên qua hành lang, ra cửa sau sòng bạc, hai bàn tay nắm

chặt đầy mồ hôi.


Lúc Quý Bạch và Hứa Hủ ra cửa sau sòng bạc, đằng sau

họ vài bước là bảy tám tên côn đồ tay lăm lăm vũ khí.


Con người đều có tâm lí thuận theo số đông. Khi cả

đám người đều hoang mang, lại không biết đối phương rốt cuộc muốn làm gì, bọn họ

sẽ càng có khuynh hướng chờ thời cơ mới hành động. Đây là trạng thái đối đầu giằng

co vô cùng vi diệu và căng thẳng.


Nhưng khi đám côn đồ theo hai người ra khỏi cửa sau

sòng bạc, chúng lập tức trợn mắt há mồm. Hai tên côn đồ vạm vỡ chịu trách nhiệm

canh giữ cửa sau nằm bẹp dưới đất, mặt mũi sưng húp, thay thế chúng là người

đàn ông trông hung hãn như Quý Bạch. Sau lưng bọn họ còn có mấy người lính

Kachin vũ trang đầy mình.


Lính Kachin không được phép đặt chân vào sòng bạc,

nhưng một khi người ra khỏi cửa sòng bạc, xảy ra xung đột với binh sĩ, sống chết

không chịu trách nhiệm.


Quý Bạch cầm tay Hứa Hủ, đi qua đám binh lính

Kachin, ra khỏi ngõ nhỏ, cuối cùng hòa vào dòng người đông đúc trên đường phố.


Lúc này Hứa Hủ đã hoàn toàn hồi phục tâm trạng bình

tĩnh, cô ngẩng đầu cười tươi với Quý Bạch, cô định rút tay về, nhưng càng bị

anh nắm chặt hơn.


Gương mặt Quý Bạch vẫn nghiêm nghị và căng thẳng như

cũ, trông hơi đáng sợ. Đôi mắt đen của anh giống một miếng sắt chìm sâu xuống

đáy...


Ánh mắt của anh quá hung dữ, nhưng khiến Hứa Hủ

không thể rời tầm nhìn.


“Hai người không sao đấy chứ?” Trần Nhã Lâm từ phía

xa chạy tới.


Quý Bạch vẫn nhìn Hứa Hủ chằm chằm: “Chúng tôi không

sao.” Nói dứt câu, anh bóp mạnh tay cô rồi buông lỏng.


Quý Bạch và Trần Nhã Lâm vừa trao đổi vừa đi về phía

trước, không bận tâm đến Hứa Hủ. Hứa Hủ lặng lẽ dõi theo bóng lưng thẳng tắp của

anh. Cảm giác rung động như lúc mới nhìn thấy anh trong sòng bạc lại âm thầm

lan tỏa trong lòng cô. Trái tim cô đập thình thịch ở lồng ngực.


Mấy người cảnh sát hình sự nhanh chóng tụ hội.


Quý Bạch hồi phục thần sắc lạnh lùng, anh cất giọng

trầm thấp: “Lập tức liên lạc với Cục phó Tôn. Bây giờ chúng ta đã đánh rắn động

cỏ, tội phạm rất có khả năng bỏ trốn. Chúng ta phải triển khai hành động vây bắt

sớm hơn kế hoạch.”


Sau khi nhận được điện thoại của Quý Bạch, Tôn Phổ

nhanh chóng đề xuất với phía Miến Điện: Lập tức thông báo cảnh sát và quân đội

đóng ở địa phương phong tỏa toàn thành phố. Đồng thời đề nghị tổng tư lệnh

Kachin cử một đội quân đến thực thi pháp luật ở thành phố Maija trong thời gian

sớm nhất.


Chỉ trong một ngày, thành phố Maija rơi vào tình trạng

biến động bất ngờ, lòng người hoang mang lo sợ.


***


Đội cảnh sát hình sự về đến nhà nghỉ vào lúc xẩm tối.

Tổ chuyên án lập tức họp bàn phân công công việc. Trước khi quân đội tới thành

phố vào buổi sáng ngày mai, bọn họ phải cùng binh sĩ của Tisza theo dõi các cứ

điểm chủ yếu của băng nhóm ‘anh Lỗ’ suốt đêm nay.


Phần tử phạm tội rơi vào bước đường cùng, rất có khả

năng quyết tâm ‘cá chết lưới rách’. Do đó nhiệm vụ của buổi tối ngày hôm nay vô

cùng nguy hiểm.


Sau khi giải tán cuộc họp, Hứa Hủ một mình ngồi

trong phòng chỉ huy tạm thời. Công việc của cô là điều phối và liên lạc, không

nguy hiểm, nhưng cũng bận rộn căng thẳng chẳng khác người ở tuyến đầu.


Lúc tiếng gõ cửa cộc cộc vang lên, Hứa Hủ đang cùng

cảnh sát địa phương bàn bạc về tình hình phong tỏa thành phố.


Kể từ khi đưa Hứa Hủ ra khỏi sòng bạc, Quý Bạch và

cô đều bận rộn, chẳng nói với nhau một câu. Chỉ còn mười mấy phút nữa, anh sẽ

cùng tổ chuyên án xuất phát.


Quý Bạch từng tham gia vô số nhiệm vụ nguy hiểm

tương tự. Anh luôn thản nhiên đối diện, chưa bao giờ vương vấn bận lòng. Nhưng

hôm nay, anh vô thức muốn gặp Hứa Hủ.


Hứa Hủ vừa mở cửa liền nhìn thấy thân hình cao lớn của

Quý Bạch. Ánh sáng trên hành lang mờ mờ, nhưng gương mặt tuấn tú của anh vẫn hết

sức nổi bật, bờ trán rộng, đôi mắt sâu hun hút, sống mũi thẳng, đường nét cương

nghị đàn ông. Đôi mắt đen của anh nhìn cô chăm chú.


Hứa Hủ mấp máy môi với anh: “Đợi em một lát.” Nói

xong, cô đi về bàn làm việc ngồi xuống, tiếp tục nói chuyện điện thoại.


Đèn trong phòng rất sáng, quạt điện thổi phành phạch.

Hứa Hủ kẹp ống nghe điện thoại vào một bên má và vai, hai tay lướt nhanh trên

bàn phím. Mái tóc ngắn của cô vén sau tai, tóc thổi tung bay theo làn gió từ quạt

điện. Rõ ràng là một cô gái nhỏ nhắn với thân hình mảnh mai, vậy mà dáng ngồi

và tác phong của cô giống hệt đàn ông, rất dứt khoát chắc chắn.


Quý Bạch đột nhiên nhớ tới cảnh tượng ở sòng bạc.

Trên hành lang vừa tối vừa tĩnh mịch, nhiều tên côn đồ hung hãn ở sau lưng, còn

cô vẫn giữ sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt hơi hoảng loạn nhưng cũng rất kiên định.

Cô từng bước đi vào tầm nhìn của anh. Anh đứng trong bóng tối, trong lòng như

có một ngọn lửa bốc cháy.


Trước mặt anh, cô luôn không kiêng nể e dè, toàn làm

theo ý mình. Cô có biết cô là báu vật độc nhất vô nhị của anh hay không?


Vào thời khắc này, dõi theo bóng lưng Hứa Hủ, lồng

ngực anh như được bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô nhẹ nhàng vuốt ve. Đó là một

cảm giác quyến luyến và nồng nhiệt khó diễn tả, khiến trái tim anh trầm luân,

càng muốn nhiều hơn nữa.


Lúc bị đôi cánh tay rắn chắc của Quý Bạch ôm chặt từ

phía sau, toàn thân Hứa Hủ hơi chấn động. Mùi đàn ông tỏa ra từ người anh lập tức

bao vây cô, môi lưỡi ấm nóng lặng lẽ hôn lên gáy cô. Tư duy của Hứa Hủ ngưng trệ

trong giây lát, giọng nói của viên sĩ quan cảnh sát Miến Điện ở đầu kia điện

thoại phảng phất trở nên xa xôi mơ hồ... Vài giây sau, cô mới có phản ứng, tiếp

tục bàn bạc công việc với đối phương. Đến khi cô cúp điện thoại, Quý Bạch đã đi

mất.


Hứa Hủ không nghĩ ngợi nhiều, tiếp tục lật giở tài

liệu. Nhưng trong lòng cô đột nhiên xuất hiện cảm giác nôn nóng khó diễn tả

thành lời, đọc mãi cũng không hết một trang. Một lúc sau, cô gấp tài liệu, đứng

dậy, đưa mắt nhìn khung cửa không một bóng người.


***


Trong tình yêu, Hứa Hủ đúng là tương đối chậm hiểu.

Quý Bạch xuất hiện ở sòng bạc như một người anh hùng giáng thế khiến cô thật sự

động lòng. Nhưng sự việc qua đi, cô cũng không vương vấn hay hồi tưởng chi tiết.

Hứa Hủ có thể khẳng định một sự thật, dù người bị bắt là đồng nghiệp khác, cô

cũng sẽ bất chấp nguy hiểm đi cứu. Thậm chí vừa rồi tổng kết biểu hiện của bản

thân, Hứa Hủ còn nghĩ: Nếu người bị bắt không phải là Quý Bạch, chắc biểu hiện

của cô sẽ càng bình tĩnh và chu toàn hơn. Quý Bạch ít nhiều khiến cô lo lắng

nên tâm trí bị ảnh hưởng.


Cái ôm vừa rồi của Quý Bạch vẫn để lại dư vị sâu sắc

đối với cô. Cảm giác rung động thâm trầm và mênh mang đó lại một lần nữa nhấn

chìm trái tim cô. Cảm giác rung động này xuất phát từ Quý Bạch, vì thế khi anh

rời đi, nó càng tuôn trào mãnh liệt, phảng phất chỉ một mình anh mới có thể vỗ

về.


***


Hứa Hủ đi đến cửa phòng Quý Bạch, gặp hai người cảnh

sát hình sự đi ra ngoài. Bọn họ mặc áo chống đạn, bên đai đeo khẩu súng. Súng ống

đạn dược là hai bên Trung Miến đặc biệt cho phép sử dụng trong hành động lần

này.


Ánh sáng trong phòng nhàn nhạt, Quý Bạch đã mặc xong

áo chống đạn, thắt lưng anh đeo khẩu súng đen và vỉ đạn. Anh đang cúi đầu cài

cúc áo sơ mi, sắc mặt nghiêm túc và bình tĩnh. Vừa nhìn thấy Hứa Hủ, người vốn

đang chuyên tâm làm việc, phản ứng đầu tiên của Quý Bạch là có công vụ, anh lập

tức hỏi cô: “Có chuyện gì sao?”


Mặt Hứa Hủ hơi nóng ran, cô bước nhanh đến bên anh,

kéo cổ áo sơ mi khỏi tay anh, giúp anh cài từng chiếc cúc áo.


Quý Bạch yên lặng ngắm nhìn cô gái nhỏ quan tâm chăm

sóc anh. Lúc này, Hứa Hủ đã cài xong cúc áo, cô không nói một lời, kéo cổ áo

Quý Bạch và kiểng chân, ngẩng đầu hôn anh. Quý Bạch phản ứng nhanh hơn Hứa Hủ,

lập tức ôm eo và kéo cô vào lòng. Sau đó anh cúi xuống, đặt một nụ hôn kịch liệt

và mạnh mẽ lên môi cô.


Nụ hôn kết thúc rất nhanh. Quý Bạch xuống dưới nhà

cùng các đồng nghiệp lên ô tô đi mất. Hứa Hủ rón rén trở lại phòng chỉ huy. Lúc

ngồi vào bàn làm việc, đầu óc cô trở nên vô cùng tỉnh táo, công việc cũng thuận

lợi suôn sẻ.


Quả nhiên, tình cảm cần biểu đạt, cần được thỏa mãn,

cảm giác chia sẻ tình cảm với Quý Bạch vô cùng tuyệt vời.


***


Cùng ngày hôm đó, ở thành phố Mina, người bị kinh động

không chỉ có ‘anh Lỗ’, mà còn cả tổng tư lệnh Kyaw Win, vị chỉ huy tối cao của

bang Kachin.

bang Kachin.


Trời mỗi lúc một tối đen, ngôi biệt thự hoàng gia nằm

bên bờ hồ ở ngoại ô thành phố lần lượt thắp sáng từng ngọn đèn.


Đó là ngôi biệt thự rộng lớn xây sát mặt nước, chiếm

cả khu đất mênh mông. Ngôi biệt thự rất tao nhã và yên tĩnh, trước cửa có một

cái bè làm bằng trúc rất rộng, Kyaw Win đang nằm trên chiếc ghế mây, nhắm mắt

nghỉ ngơi.


Vị phó quan cung kính đứng cách ông ta vài bước: “Tư

lệnh, ngài định cử cánh quân nào đến thành phố Maija thực thi pháp luật? Người

Trung Quốc giục rất gắt gao.”


Kyaw Win mở mắt. Vị tư lệnh nửa đời người chinh chiến

trên lưng ngựa này, khóe mắt đầy nếp nhăn, dung mạo quắc thước, nhưng thân hình

vạm vỡ như thanh niên. Ông ta trầm tư một lát, mở miệng hỏi: “Bây giờ ai ở gần

Maija nhất?”


Vị phó quan trả lời: “Lữ đoàn hai của tướng quân Po.

Anh ta vừa mới đổi đến khu vực gần Maija trong tháng này.”


Kyaw Win lại nhắm mắt, nói lãnh đạm: “Vậy thì cử Po

đi.”


***


Ở thành phố Maija, một đêm căng thẳng cuối cùng cũng

trôi qua trong yên bình, chào đón ánh bình minh của ngày mới.


Trên con đường quốc lộ đầy bụi đất vào thành phố, một

chiếc xe tải cỡ lớn chở nhiều binh sĩ lao đi rất nhanh. Để có thể gặp gỡ sĩ

quan chỉ huy của quân đội và triển khai hành động ngay lập tức, những người cảnh

sát hình sự thuộc tổ chuyên án đều chờ đợi đoàn quân ở cửa ngõ thành phố. Sau một

tháng gian nan vất vả, cuối cùng cũng tới ngày gặt hái thành quả, tâm trạng của

mọi người vừa nghiêm túc vừa kiên định.


Quý Bạch và Hứa Hủ cũng đặt hết tâm tư vào công việc.

Nhưng thỉnh thoảng vô tình chạm mắt nhau, trong đáy mắt họ vẫn ẩn hiện ý cười

chỉ hai người mới hiểu.


Cuối cùng, một chiếc xe Jeep dừng lại trước mặt tổ

chuyên án. Một viên sĩ quan cao lớn được đám binh sĩ hộ tống tiến lại gần. Anh

ta mặc bộ đồ rằn ri màu xanh lục, để lộ nước da màu đồng. Trên gương mặt góc cạnh

có một vết sẹo đỏ mờ, khiến bộ dạng của anh ta rất hung dữ.


Đôi mắt đầy tà khí đảo qua mọi người, viên sĩ quan đột

nhiên mỉm cười, nói tiếng Trung ngọng nghịu: “Xin chào, tôi là tướng quân Po,

sĩ quan chỉ huy lữ đoàn hai thuộc quân độc lập Kachin. Hy vọng hợp tác vui vẻ.”


***


Lúc Po đến thành phố Maija, tổng tư lệnh Kyaw Win ở

thành phố Mina xa xôi vừa ngủ dậy. Ông ta đứng trước ngôi biệt thự non xanh nước

biếc, phóng tầm mắt về phía xa xa.


Vị phó quan ở bên cạnh quan sát sắc mặt trầm tĩnh của

Kyaw Win, hỏi nhỏ: “Tôi hơi nghi hoặc về sự bố trí của ngài ngày hôm qua. Ngài

nghi ngờ Po là thế lực đứng sau giới xã hội đen Trung Quốc, quấy rối trật tự ở

biên giới, biển thủ một khoản tiền lớn, vậy tại sao ngài còn cử anh ta tham gia

hành động? Người Trung Quốc có câu thành ngữ ‘giám thủ tự đạo’ (*).”


(*) Giám thủ tự đạo: Có nghĩa là trộm cắp, biển thủ

tiền bạc, của công do mình trông coi, quản lý.


Kyaw Win cười rất nhạt: “Tôi không quan tâm đến việc

có thể trừ khử xã hội đen Trung Quốc hay không. Po từng lập nhiều công lao, có

uy danh rất cao trong quân đội. Nhưng mấy năm gần đây, hắn quá ngông cuồng, tôi

thật sự không ưa hắn. Người Trung Quốc còn có câu thành ngữ ‘mượn đao giết người’.

Nếu lần này hắn biết hối cải, nghiêm chỉnh chấp hành pháp luật, tôi sẽ tạm thời

tha cho hắn. Nếu hắn gây ra chuyện, tôi sẽ có lý do hợp tình hợp lý giết hắn, để

biểu đạt thành ý với người Trung Quốc.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận