Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu


Hứa Hủ và Quý Bạch đi đến một nhà hàng ở khu vực sầm

uất.

Bây giờ là giờ cao điểm, nhà hàng rất đông khách nên

họ phải đợi sắp xếp chỗ ngồi. Nhưng sau khi đi vào phòng ăn, bên trong có chiếc

ghế sofa màu đỏ thẫm và ngọn đèn dịu dàng, sắc đêm xán lạn chiếu vào cửa sổ, tạo

thành khung cảnh yên bình trong ồn ào, hết sức ấm áp.


Hứa Hủ ngồi xuống ghế sofa, nhận quyển thực đơn từ

tay nhân viên phục vụ. Cô cúi đầu lật vài trang, mặt ghế sofa bên cạnh hơi lún

xuống, một luồng khí nóng quen thuộc như xa như gần vây quanh người cô.


Quý Bạch để áo khoác và túi xách của hai người sang

phía đối diện. Sau đó anh ngồi cạnh Hứa Hủ, một cánh tay vắt ra thành ghế sofa

sau lưng cô, thong dong nhìn cô gọi món.


Trong quan niệm của Hứa Hủ, một khi đã trở thành người

yêu, thân thể gần gũi là đạo lý hiển nhiên. Hơn nữa, cô cũng tương đối thích

ngoại hình của Quý Bạch. Thế là cô nhướng mắt mỉm cười với anh, chủ động dịch

mông lại gần anh một chút.


Quý Bạch cười tủm tỉm.


Hai người cùng nhẫn nại xem thực đơn.


Quý Bạch thích ăn cá vược, Hứa Hủ giở đến trang đó,

hỏi: “Thầy, cá vược hấp hay rán sốt?”


Quý Bạch ghé sát tai cô, cất giọng trầm thấp: “Em vừa

gọi anh là gì?”


Hứa Hủ quay sang nhìn anh.


Điểm lại cách xưng hô của những người yêu nhau ở

xung quanh, cũng chỉ có bấy nhiêu. Hứa Hủ cân nhắc rồi mở miệng: “Quý Bạch?

Honey? Quý Quý? Bạch Bạch? Anh muốn em gọi là gì?”


Quý Bạch phì cười.


Cười xong, anh nhẹ nhàng nhắc nhở: “Lúc ở Bắc Kinh,

em gọi anh là gì?”


Quý tam ca, Quý tam, anh ba. Anh rất thích cô gọi

anh như vậy, ngữ điệu êm dịu mềm mại, có ý vị dựa dẫm và quyến luyến, khiến

trái tim anh vừa ngứa ngáy vừa dễ chịu.


Hứa Hủ tỏ ra dứt khoát: “Anh ba!”


“Ơi.” Quý Bạch lập tức đáp khẽ, đôi mắt đen như cười

như không nhìn cô chăm chú.


Rõ ràng chỉ là một tiếng ‘ơi’ đơn giản, nhưng khiến

mặt Hứa Hủ nóng ran. Cô lại cúi xuống lật thực đơn, trong lòng đột nhiên tỉnh

ngộ: Ánh mắt và ngữ khí của Quý Bạch vừa rồi... là anh chọc ghẹo cô?


Chọc ghẹo hay thật.


Hứa Hủ gọi món ăn không rụt rè và khách khí như những

cô gái khác. Cô nhanh nhẹn chọn mấy món, sau đó hỏi Quý Bạch: “Được không anh?”


Tư thế mạnh mẽ bộc lộ quyền chủ đạo, tựa hồ cô mới

là bạn trai.


Quý Bạch đương nhiên đồng ý. Chuyện thường ngày như

ăn cơm, từ nay về sau do bạn gái thu xếp, anh vừa thảnh thơi vừa bớt lo một vấn

đề.


Hơn nữa, nhưng món cô gọi đều là món anh thích ăn,

cô và anh ăn ý biết bao.


Khi Quý Bạch nhắc đến điều này, Hứa Hủ bình thản cho

biết: “Không phải ăn ý, em đã nghiên cứu sở thích của anh.”


Câu nói của Hứa Hủ quả thực khiến Quý Bạch vô cùng dễ

chịu, anh nhướng mắt nhìn cô, mỉm cười: “Thế hả? Vậy em có kết luận gì không?”


***


Bữa cơm kết thúc trong không khí ngọt ngào, lúc Quý

Bạch đưa Hứa Hủ về đến nhà cô, đã hơn chín giờ tối.


Gió đêm mát rượi, ánh đèn trong khu chúng cư mờ mờ,

bóng cây lay động. Hai người đứng đối diện nhau.


Tuy muốn ở bên cô lâu hơn, nhưng hai người vừa đi

công tác mấy ngày, gương mặt cô lộ vẻ mệt mỏi, thế là Quý Bạch mở miệng: “Em về

nghỉ đi, ngày mai gặp.”


Hứa Hủ gật đầu, nhưng cô không nhúc nhích.


Hôm nay, Quý Bạch mặc áo sơ mi trắng quần đen đơn giản.

Dưới ngọn đèn đường, thân hình anh càng cao lớn, dung mạo càng cương nghị tuấn

tú.


Hứa Hủ để mặc nhịp tim tăng tốc trong lồng ngực, cô

nhìn chăm chú vào mắt anh: “Hôm qua ở huyện Hưởng Xuyên, lúc trời mưa, có phải

anh...”


Hứa Hủ chưa kịp nói hết câu, eo đã bị siết chặt

trong giây lát, Quý Bạch giơ tay kéo cô vào lòng. Hứa Hủ liếc thấy khóe miệng

anh cong lên, anh cúi thấp đầu, bờ môi mềm mại một lần nữa chạm nhẹ lên đỉnh đầu

cô.


Giọng nói anh đặc biệt trầm ấm dịu dàng: “Em muốn nhắc

tới... chuyện này?”


Hứa Hủ gật đầu, đúng là cảm giác này.


“Cám ơn anh... em lên nhà đây.” Mục đích đã đạt được,

Hứa Hủ vô cùng thỏa mãn. Ai ngờ khi cô đẩy người Quý Bạch, anh không những

không buông tay, ngược lại còn khóa chặt cô trong lòng.


Thân thể Quý Bạch và Hứa Hủ dính vào nhau. Hai người

yên lặng ôm nhau vài giây, Hứa Hủ đột nhiên cảm thấy, gương mặt Quý Bạch hình

như di chuyển xuống dưới theo tóc mai bên trán cô.


Xung quanh vô cùng tĩnh mịch, chỉ có hơi thở của hai

người quấn quýt hòa quyện. Hứa Hủ thậm chí có cảm nhận sống mũi thẳng của anh

chạm vào má cô, ma sát từng chút một xuống dưới. Rõ ràng là xúc cảm rất nhẹ

nhàng, nhưng khiến làn da trên toàn thân cô nhạy cảm đến mức căng cứng.


Lúc này, Quý Bạch đã cúi thấp đầu, ngang bằng mặt

cô. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn cô, không xuất hiện ý cười, đôi môi anh

nhanh chóng phủ xuống.


Hơi thở mát lạnh mà ấm nóng của người đàn ông bao phủ,

anh hôn cô rất mạnh mẽ. Quý Bạch chỉ dừng lại chà sát bờ môi cô một hai giây,

sau đó đầu lưỡi của anh kiên định tiến thẳng vào trong. Cảm giác này xa lạ với

Hứa Hủ, nhưng khiến cô rất dễ chịu, thậm chí còn rung động và hưng phấn. Cô

không biết dùng đầu lưỡi hồi ứng Quý Bạch như thế nào, chỉ có thể đứng thẳng

người trong lòng anh, hơi ngẩng mặt để anh tiện giày vò đôi môi cô.


Động tác của Quý Bạch vô cùng mạnh mẽ, anh hơi dùng

sức, tựa hồ muốn nghiền nát miệng Hứa Hủ. Dù sao, anh cũng khao khát đôi môi mềm

mại này từ lâu, hơn nữa mùi vị của cô quả nhiên trong lành như anh tưởng tượng.

Sau một hồi hôn ngấu nghiến, Quý Bạch mới hơi thỏa mãn, rời khỏi đôi môi Hứa Hủ.


Gương mặt hai người cách rất gần, bốn mắt nhìn nhau.

Quý Bạch nâng cằm Hứa Hủ, ngón tay mang vết chai thô ráp của anh nhẹ nhàng vuốt

ve trên làn da trơn láng của cô.


“Cảm giác thế nào?” Giọng nói Quý Bạch khàn khàn,

pha lẫn ý cười nhàn nhạt. Đáy mắt anh phảng phất có sóng nước chuyển động: “Có

thích anh hôn em không?”


Hứa Hủ thầm nghĩ: Anh ấy lại chọc ghẹo mình.


Cô gật đầu, đáp trả Quý Bạch: “Cảm giác rất tuyệt...

Anh ba!”


Quả nhiên, cô chưa kịp nói hết câu, ý cười trên khóe

miệng Quý Bạch càng sâu hơn, anh lại cúi xuống hôn cô nồng nàn lần nữa.


***


Lúc đi vào nhà, đôi môi Hứa Hủ sưng mọng, hai má cô ửng

đỏ. Bởi vì Quý Bạch ôm quá chặt, quá dùng sức, khiến áo sơ mi của cô hơi xộc xệch.


Hứa Tuyển tối nay ở nhà một mình, gọi đồ ăn khó nuốt

ở bên ngoài. Sau khi giải quyết xong bữa tối, anh lập tức đến thẳng căn hộ của

em gái chờ đợi. Chứng kiến bộ dạng em gái, với kinh nghiệm tình trường của Hứa

Tuyển, anh lập tức hiểu ra vấn đề. Anh đặc biệt có cảm giác ‘nhà có con gái trưởng

thành’, yên tâm sảng khoái. Nhưng anh cũng không hài lòng với người đàn ông hôn

em gái đến mức này. Mẹ kiếp, mới xác định quan hệ ngày đầu tiên đã chạm môi?

Khí thế mạnh mẽ thật đấy.


Vừa về đến nhà, Hứa Hủ liền đi tắm. Trong lúc tắm,

cô còn hát ngân nga, một hiện tượng hiếm thấy. Nghe tiếng hát của em gái, trong

lòng Hứa Tuyển như bị móng vuốt gãi nhẹ. Đợi cô tắm xong, ngồi ở ghế sofa sấy

tóc, Hứa Tuyển mới cất giọng từ tốn: “Tiến triển nhanh thật đấy. Lúc nào em mới

đưa cậu ta về gặp anh?”


Hứa Hủ gật đầu: “Một thời gian nữa, đợi khi em và

anh ấy có tiến triển mang tính thực chất, em sẽ dẫn về gặp anh.”


Hứa Tuyển chau mày: “Tiến triển mang tính thực chất

là gì?”


Hứa Hủ trả lời: “Tình cảm sâu sắc và ổn định hơn.”


Hứa Tuyển thở phào nhẹ nhõm, bản thân anh cũng hơi

buồn cười.


Một lúc sau, hai anh em ngồi ở ban công, ngắm thành

phố sáng đèn trong đêm đen.


“Quý Bạch.” Hứa Tuyển nói: “Người Bắc Kinh, hai mươi

tám tuổi, gia nhập đội hình cảnh thành phố Lâm bảy năm rưỡi, danh tiếng lẫy lừng,

có mối quan hệ rộng rãi trong hệ thống cảnh vụ. Anh không thể điều tra ra,

nhưng có thể đoán được thân thế của anh ta. Nói thật, một gia đình có bối cảnh

như vậy trong tương lai nhiều khả năng sẽ mang đến áp lực cho em.”


Hứa Hủ trả lời: “Bản thân anh ấy còn cho rằng gia thế

không quan trọng, tại sao em phải bận tâm?”


Hứa Tuyển cho rằng câu trả lời của Hứa Hủ theo chủ

nghĩa lý tưởng và quá trẻ con. Anh trầm ngâm trong giây lát, mở miệng hỏi: “Em

từng nói, em thích hợp với người đàn ông làm kỹ thuật có độ khó thấp. Tuy anh

chưa tiếp xúc với Quý Bạch, nhưng anh cũng có thể nhận ra anh ta không đơn giản.

Em cảm thấy em thật sự có thể điều khiển anh ta hay không?”


Hứa Hủ im lặng vài giây mới trả lời: “Trước đây, em

luôn hy vọng, tình yêu cũng giống công việc, có thể nằm trong tầm kiểm soát của

em. Nhưng sau khi thích một người, em mới phát hiện, em không muốn điều khiển

anh ấy. Anh ấy biết em đang nghĩ gì. Em có thể toàn tâm toàn ý đối xử tốt với

anh ấy, đây mới là điều quan trọng nhất.”


***


Ngày hôm sau đi làm, Quý Bạch đến văn phòng Cục trưởng

trước.


“Tôi và Hứa Hủ đã xác định quan hệ.” Anh tuyên bố thẳng:

“Tôi đến báo cáo với Cục trưởng một tiếng.”


Cục trưởng nhìn anh, từ tốn mở miệng: “Ở văn phòng

nên chú ý hình tượng.”


Quý Bạch cười: “Tất nhiên rồi, từ trước đến giờ tôi

luôn công tư phân minh. Hứa Hủ cũng vậy.”


Trước khi ra ngoài, Quý Bạch nói: “Cục trưởng hãy

báo với phó giám đốc Lưu một câu, để chị ấy vui mừng thay tôi.”


Cục trưởng cười: “Cái thằng này, đuổi cùng giết tận

quá.”


***


Hai người quả nhiên không hẹn mà cùng giả vờ như chẳng

có chuyện gì xảy ra.


Chuông báo hiệu đến giờ làm việc vang lên, Quý Bạch

trầm tĩnh đi vào phòng làm việc của anh. Còn Hứa Hủ không liếc ngang liếc dọc,

nhìn thấy anh, thần sắc và ngữ khí của cô đều bình thản: “Sếp!” Thậm chí có phần

xa cách hơn trước đó.


Đám cảnh sát hình sự đã nghe tin đồn. Nhưng chứng kiến

thái độ của hai người, bọn họ đều hết sức nghi hoặc. Lúc ăn trưa, Triệu Hàn lén

hỏi nhỏ Lão Ngô: “Bọn họ hỏng rồi phải không?”


Lão Ngô cười: “Cậu này đúng là chẳng có mắt nhìn,

thành mới như vậy.”


***


Thành phố không có vụ án lớn, đội cảnh sát hình sự

gió yên biển lặng, chớp mắt đã đến cuối tuần.


Quý Bạch biết, hai người tiến triển tương đối nhanh,

mới xác lập mối quan hệ trong một ngày, anh đã đè người ta ra hôn.


Nhưng anh là đàn ông... còn là người đàn ông nhiều

tuổi chưa có bạn gái, thể xác và tinh thần trưởng thành nhiều năm, luôn khao

khát nhiều hơn cũng là điều dễ hiểu. Tất nhiên, điều đó không có nghĩa anh muốn

‘ăn’ cô ngay, như vậy chắc chắn cô sẽ không vui, thậm chí cảm thấy đường đột.

Anh cũng hy vọng, mỗi bước tiến của hai người đều vững chắc kiên cố.


Mặc dù vậy, bản năng của người đàn ông luôn thôi thúc

anh muốn gần gũi thân mật với cô, quấn quýt cô nhiều hơn một chút.


Sáng thứ bảy, Quý Bạch dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị một

số đĩa nhạc tình ca, phim ảnh, đồ ăn và rượu vang. Sau đó, anh vui vẻ gọi điện

cho Hứa Hủ: “Hôm nay em có rảnh không? Đến nhà anh đi.”


Hứa Hủ mỉm cười: “Không cần đi nhà anh, em đã chuẩn

bị xong địa điểm và nội dung cuộc hẹn ngày hôm nay.”


Quý Bạch vừa bất ngờ vừa vui mừng, cô gái nhỏ chu

đáo thật đấy.


***


Nhưng Quý Bạch không thể ngờ, địa điểm hẹn hò mà Hứa

Hủ sắp đặt lại là trường cảnh sát.


Ngắm nhìn tòa kiến trúc trang nghiêm, bóng cây cao

thẳng tắp, từng tốp sinh viên chạy đi chạy lại trước mặt, và cả khẩu hiệu gồm

thẳng tắp, từng tốp sinh viên chạy đi chạy lại trước mặt, và cả khẩu hiệu gồm

sáu chữ ‘Trung thành, trách nhiệm, phấn đấu’ ở trên tường, Quý Bạch mỉm cười hỏi

Hứa Hủ: “Hoạt động tiếp theo là?”


Tham quan ký túc xá? Giáo dục ‘Bát vinh bát si’ (*)?

Hay là đi phòng lưu trữ xem hồ sơ nghi án để nâng cao kỹ năng chuyên ngành?


(*) Thuyết “Bát vinh bát si” tức “tám điều lấy làm

vinh quang, tám cái xem là sỉ nhục” là luận thuyết được Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đưa

ra tại một buổi họp tổ trong Đại hội toàn quốc Chính Hiệp. Nội dung: Lấy yêu tổ

quốc làm vinh, coi tổn hại tổ quốc làm nhục; lấy phục vụ nhân dân làm vinh, coi

xa rời nhân dân là nhục; lấy tôn sùng khoa học làm vinh, coi ngu muội vô tri là

nhục; lấy lao động cần cù làm vinh, coi lười biếng hưởng lạc là nhục; lấy đoàn

kết tương trợ làm vinh, coi ích kỷ hại người làm nhục; lấy thành thực giữ tín

làm vinh, coi hám lợi bất nghĩa là nhục; lấy tuân theo kỷ cương pháp luật làm

vinh, coi vi phạm là nhục; lấy phấn đấu gian khổ làm vinh, coi xa xỉ dâm dật là

nhục.


Đều không phải.


Hứa Hủ dẫn anh đến ‘Nam Phối Điện’ thuộc thư viện của

trường cảnh sát.


Đây là nơi chuyên chiếu phim tư liệu của trường cảnh

sát, bên trong có bảy tám hàng ghế, nhiều nhất chứa bốn năm mươi người. Hứa Hủ

dẫn Quý Bạch đến hàng ghế chính giữa ngồi xuống, lấy bỏng ngô và nước coca từ

chỗ ngồi đưa cho anh. Sau đó, ánh đèn tối đi, màn hình ở phía trước nhấp nháy,

Quý Bạch đến lúc này mới xác định, Hứa Hủ hôm nay đưa anh đến đây để xem phim.


Trên màn hình phát bộ phim điện ảnh tội phạm IQ cao

của Mỹ, nội dung vừa u ám vừa máu me, trong nước vẫn chưa công chiếu. Tuy

nhiên, bộ phim rất hợp với khẩu vị của Quý Bạch, Hứa Hủ cũng hết sức tập trung.


Một lúc sau, Quý Bạch đảo mắt qua hàng ghế trống.

Tuy hôm nay là ngày cuối tuần, nhưng cũng chẳng đến mức không một bóng người.


“Sao phòng chiếu không có ai khác?” Quý Bạch nhìn Hứa

Hủ, hỏi nhỏ.


Câu trả lời của Hứa Hủ quả nhiên nằm trong định liệu

của anh: “Hôm qua em nhờ thầy giáo, giữ nguyên cả phòng chiếu cho em, làm nơi

chúng ta hẹn hò.” Nói xong, cô tiếp tục xem phim chăm chú.


Quý Bạch ngắm gương mặt nghiêng bình thản của cô

trong ánh sáng tối mờ mờ, anh không nhịn được bật cười. Vài giây sau, anh

nghiêng đầu hôn lên má cô: “Từ nay về sau, những chuyện tương tự em giao cho bạn

trai làm. Em chỉ cần đưa ra yêu cầu là được.”


Sau khi kết thúc buổi xem phim, Quý Bạch vẫn đưa Hứa

Hủ về nhà như sở nguyện.


Ăn tối xong, hai người ôm nhau ngồi ở ghế sofa xem

tivi. Quý Bạch ôm vai Hứa Hủ, thì thầm vào tai cô: “Với tư cách một người bạn

trai, anh có thể đề xuất một yêu cầu không?”


Hứa Hủ nhớ đến lời dặn dò ‘không được xảy ra quan hệ

tình dục quá sớm’ của anh trai cô, cô nghiêm mặt hỏi: “Yêu cầu gì cơ?”


Quý Bạch: “Yêu cầu rất đơn giản, em chỉ cần động đậy

chân là được.”


Động đậy chân? Hứa Hủ ngẫm nghĩ, lập tức hiểu ra vấn

đề. Cô liếc qua thân hình cao lớn chắc nịch của Quý Bạch, trong lòng hơi khô

nóng, nhưng cô không bài xích: “Được, em có thể thử xem sao.”


Quý Bạch buông người cô đứng dậy, đi sang phòng bên

cạnh. Hứa Hủ cầm điện thoại lên mạng, vào trang baidu tìm kiếm ‘học giẫm lưng cấp

tốc’ và ‘kỹ thuật giẫm lưng nhập môn’. Cô tháo giày, để chân trần chờ đợi.


Hứa Hủ nhanh chóng liếc qua nội dung chỉ dẫn. Lúc

này, Quý Bạch cũng đi ra ngoài, trong tay anh là đôi xăng đan màu xanh lam quen

thuộc. Bắt gặp bàn chân trần của cô, anh cười: “Em đoán ra rồi à?”


Hứa Hủ nhìn đôi giày trong tay anh, gật đầu: “... Ừ,

em đã đoán ra.”


Sau khi xỏ giày vào chân, Hứa Hủ chau mày y hệt lần

trước: “Em vẫn cảm thấy bình thường.”


Quý Bạch ngắm đôi chân của cô không chớp mắt: “Được

rồi.”


Lần trước, Hứa Hủ nghe anh trai phân tích về cách ăn

mặc trang điểm của phụ nữ. Cô đại khái cũng đoán ra, Quý Bạch có khả năng thích

kiểu này. Cô liền hỏi thẳng: “Anh nhìn đủ chưa? Em cởi ra nhé.”


Quý Bạch không trả lời mà cầm đôi giày bỏ về chỗ cũ.


Đủ ư? Tất nhiên không đủ. Càng ngắm đôi chân nhỏ nhắn

trắng nõn của cô, anh càng cảm thấy nghiện, dục vọng càng dâng trào. Nhưng anh

và cô mới chính thức yêu nhau có mấy ngày? Anh không thể tiếp tục nhìn lâu hơn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận