Nếu Như Ánh Trăng Không Ôm Lấy Em


Quyển 1: Lần đầu gặp gỡ

Chương 6

Edit: Dịch Dao

▬●▬ ▬●▬ ▬●▬

Mấy cái thư tình này, Ngôn Hành Chi có nhận hay không là một chuyện, Sầm Ninh có đưa cho anh không lại là một chuyện khác.

Sầm Ninh cảm thấy giấu thư tình của người khác là một hành động không tốt, nhưng trong đầu cô lại giống như có một giọng nói bảo cô đừng đưa thư cho anh. Hai dòng suy nghĩ nghịch nhau đối đầu, khiến tâm trạng của Sầm Ninh suốt buổi tối cứ bồn chồn không yên.

Lúc này, Sầm Ninh đang đứng trước cửa căn gác nhỏ, bỗng nhiên một giọng nói con trai từ phía sau vang lên: "Nè, cậu cản đường tôi."

Sầm Ninh quay đầu lại nhìn, là Ngôn Hành Diệu, em họ của Ngôn Hành Chi. Ngôn Hành Diệu là con trai của cô nhỏ của Ngôn Hành Chi, bởi vì dượng của anh ở rể nên con trai theo họ mẹ.

Ngôn Hành Diệu nhỏ hơn Sầm Ninh hai tuổi, cả người trắng trắng mập mập, nhìn vô cùng đáng yêu. Nhưng Sầm Ninh lại không thích cậu ta, bởi vì cái hôm mà Tiết Tiêu Tiêu cướp máy ảnh của cô, cậu ta vừa hay có mặt tại đó.

Sầm Ninh nhích người sang bên cạnh, nhường đường cho cậu ta.

Ngôn Hành Diệu khịt mũi, nghênh ngang kiêu ngạo bước đi, đi được vài bước bỗng nhiên xoay người lại, hỏi Sầm Ninh: "Cậu đắc ý lắm chứ gì?"

Sầm Ninh nghe vậy hơi sững sốt, nhìn cậu ta với ánh mắt khó hiểu.

"Bởi vì cậu mà mấy hôm nay Tiêu Tiêu luôn buồn bực không vui, tôi nói cho cậu biết, hôm đó anh tôi giúp cậu không phải vì thích cậu đâu, cậu đừng có mà hiểu lầm nhé." Ngôn Hành Diệu nói.

"Tôi không biết, cậu, đang nói gì." Sầm Ninh không muốn tranh cãi với cậu ta, cô mím môi lại, gượng gạo nở nụ cười tỏ vẻ mọi việc không liên quan tới mình.

"Tôi là nói cái đồ nói lắp như cậu đừng có suy nghĩ nhiều, trong nhà này trừ ông ngoại ra không ai hoan nghênh cậu đâu, anh tôi chẳng qua là thấy cậu đáng thương mà thôi!"

Đôi khi, lời nói của bạn đồng trang lứa càng khiến chúng ta đau lòng hơn.

Sầm Ninh nhìn dáng vẻ tức giận của Ngôn Hành Diệu, cô cảm thấy vừa khó chịu vừa bi thương. Có trong nháy mắt, cô hận tật xấu nói lắp của mình, cũng hận bản thân mình thật sự suy nghĩ nhiều như lời Ngôn Hành Diệu nói.

Nhưng ngay sau đó, nghĩ tới việc cậu ta nhỏ tuổi hơn mình, cơn giận của Sầm Ninh cũng vơi đi, cô nói: "Là cậu, mới nghĩ nhiều."

"Tôi? Tôi nghĩ nhiều chỗ nào chứ?"

Sầm Ninh hờ hững nhìn Ngôn Hành Diệu, hồi lâu sau cũng không lên tiếng trả lời.

Ngôn Hành Diệu nói: "Này, cậu làm gì vậy? Nhìn tôi làm gì, cậu có bản lĩnh thì chỉ ra coi tôi nói sai chỗ nào hả."


"Không có gì để nói, với cậu." Nói xong, Sầm Ninh quay người đi mất.

Ngôn Hành Diệu nhìn bóng lưng gầy nhom của cô, quát với theo: "Sao lại không có hả? Cậu xem thường ai đó!"

"........"

Ngôn Hành Diệu đứng im tại chỗ, thấy đối phương không đáp lại mình, hơi xấu hổ sờ sờ cái mũi, lẩm bẩm: "Biết ngay cậu ta là đồ nhát gan mà, có giỏi thì đứng lại cãi nhau xem."

Lúc này Sầm Ninh đang đi đến mảnh đất trống tập huấn cho tân binh hôm trước. Hiện tại là bảy giờ tối, ở đây không có tiểu đội xếp thành hàng, nhưng lại có ba thiếu niên mười tám tuổi đang tập huấn theo loại hình nhỏ.

Người tập huấn cho bọn họ là Ngôn Quốc Phong.

Ngôn Quốc Phong xuất thân từ lục quân, tuy rằng hiện tại ông không cần ra trận hoặc tập huấn nữa, nhưng ông vẫn vô cùng nghiêm khác với bản thân mình, vì vậy cơ thể ông cường tráng hơn so mọi người cùng độ tuổi.

Ông là quân nhân nên yêu cầu đối với con cháu của mình vô cùng cao, vì vậy mấy chuyện tập huấn thế này là chuyện thường ngày với Ngôn Hành Chi. Hai người Đường Tranh và Tân Trạch Xuyên cũng lớn lên trong đại viện, hơn nữa còn là "đồng bọn" của Ngôn Hành Chi, vậy nên từ nhỏ ba người đã tập huấn cùng nhau.

Lúc này, ba người đang nắm xà đơn kéo người về phía trước. Sầm Ninh im lặng đi tới ngồi xuống thềm đá bên cạnh, nhìn Ngôn Hành Chi nhẹ nhàng đấu tranh với lực hút trái đất.

Một lát sau, buổi tập huấn kết thúc. Ngôn Quốc Phong đi về nhà trước, còn Ngôn Hành Chi vừa đi về phía Sầm Ninh vừa hoạt động gân cốt. Một tay anh nắm lấy vạt áo kéo lên, nhưng bỗng nhiên nhìn thấy cô bé con ngồi trên thềm đá phía trên, động tác của anh hơi khựng lại, sau đó từ từ kéo chiếc áo đã vén lên được một nửa xuống.

Dù động tác của anh rất nhanh, nhưng Sầm Ninh vẫn nhìn thấy được những múi cơ bụng bởi vì vận động cao đang chảy mồ hôi đầm đìa dưới áo của anh

Hành động vừa vén lên lại kéo xuống của Ngôn Hành Chi làm Sầm Ninh cảm thấy xấu hổ, cô vừa định đứng lên đi về thì anh đã đi tới ngồi xuống cạnh cô.

Anh cầm chai nước khoáng đặt bên cạnh lên vặn nắp ra, ngửa đầu uống một hơi hơn nửa chai.

"Có chuyện gì à?" Ngôn Hành Chi vặn nắp chai nước lại, đặt xuống đất.

Sầm Ninh hơi do dự, sau đó cầm khăn lông lên đưa cho anh, nói: "Mồ hôi ạ."

Ngôn Hành Chi nhận lấy, sau đó thoải mái lau lên mặt, anh vừa lau mặt vừa khóa chặt ánh mắt lên người cô. Sầm Ninh đỡ không nổi ánh mắt chăm chú của anh, chỉ đành phải đưa tay vào túi áo lấy ra một bức thư được gấp ngay ngắn.

Hình trái tim....

Ngôn Hành Chi rũ mắt nhìn vật trong tay cô vài giây, sau đó lạnh lùng ngẩng đầu lên nhìn cô, tầm mắt hai người đối diện nhau, bầu không khí xung quanh bỗng trở nên gượng gạo khó hiểu.

"Móa, tự nhiên hôm nay lại câu thêm nửa tiếng, nóng chết tôi rồi." Đường Tranh từ bên kia vừa nói vừa đi tới.

Có người đi tới bên này nên Ngôn Hành Chi thu tầm mắt lại, không nhìn Sầm Ninh nữa.

"Ấy, nhóc con em cũng ở đây à?" Đường Tranh vừa nói vừa đưa tay kéo áo lên, nháy mắt đã kéo qua khỏi đầu.


Bỗng nhiên Ngôn Hành Chi lên tiếng: "Mặc vào."

"Hả?" Đường Tranh không hiểu ý anh, tiện tay ném chiếc áo đã cởi sang một bên.

Ánh mắt Ngôn Hành Chi tối đi, cầm lấy chai nước khoáng bên cạnh ném sang cho Đường Tranh rồi nói: "Mặc áo vào."

Đường Tranh: "........"

Tân Trạch Xuyên liếc nhìn Sầm Ninh, vẻ mặt đầy hứng thú, sau đó đi tới nhặt chiếc áo bị Đường Tranh vứt loạn dưới đất lên ném qua cho anh ta, nói: "Mặc áo vào đi, ở đây có con gái, cởi cái gì mà cởi."

Đường Tranh tròng áo vào người xong bày ra vẻ mặt vô tội nói: "Tôi nóng chứ bộ. Mà này nhóc con, em có để ý việc anh không mặc áo không?"

Sầm Ninh bị hỏi thế thì đỏ mặt, im lặng không nói lời nào.

"Cậu còn cần mặt mũi nữa không hả?" Ngôn Hành Chi lạnh lùng liếc Đường Tranh một cái, sau đó quay sang nhìn Sầm Ninh, tiếp tục đề tài ban nãy: "Cái này là cho tôi à?"

Suy nghĩ của Sầm Ninh cũng được kéo về, cô giơ tay cầm bức thư lên đưa cho anh, nói: "Vâng ạ."

Ngôn Hành Chi im lặng, đột nhiên cảm thấy hơi khó xử.

Anh từng nghĩ những tranh luận về vị hôn phu vị hôn thê của trưởng bối sẽ ảnh hưởng tới cô, song anh cảm thấy cô còn nhỏ, có lẽ vẫn chưa hiều được mấy việc này.

Nhưng bây giờ, sao cô lại đưa anh thư tình chứ?

Anh không có hứng thú với con nít, nhưng cũng không muốn làm tổn thương cô.

"Đây là gì vậy? Thư tình à?" Tân Trạch Xuyên thấy có kịch hay để xem, vẻ mặt nghiền ngẫm đi tới hỏi.

"Thư tình á? Thế này không được nhé!" Đường Tranh vội vàng chạy tới đẩy Tân Trạch Xuyên sang một bên.

Ngôn Hành Chi đẩy Đường Tranh ra, nghiêm mặt nói: "Tránh sang một bên."

"Đưa thư tình cơ à? Nhóc con em được đấy! Cơ mà việc này ổn không vậy, Ngôn Hành Chi cậu như vậy là đang gây hại cho học sinh tiểu học nhé...." Đường Tranh nào chịu để yên, tiếp tục bám theo nói.

Sầm Ninh mím môi lại nhìn Đường Tranh, nghiêm túc nói: "Là học sinh trung học, không phải, học sinh tiểu học."

Ngôn Hành Chi: "........"

Đường Tranh nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Sầm Ninh, ôm bụng cười to: "Phụt, ha ha ha ha, ok ok, là học sinh trung học."


Ngôn Hành Chi khẽ hắng giọng, lựa lời nói: "Sầm Ninh, em còn nhỏ lắm. Có rất nhiều việc em chưa hiểu được đâu, vậy nên lấy cái này về đi."

Ngôn Hành Chi không biết mình có bị hoa mắt không nữa, anh cảm thấy lúc anh nói xong câu này, hai mắt Sầm Ninh sáng rực lên, hình như tâm trạng còn rất vui vẻ.

Đúng là Sầm Ninh đang vui, cô vui đến độ quên hết sạch mọi chán nản vì lời nói của Ngôn Hành Diệu lúc nãy.

Cô hỏi anh: "Anh, không cần ạ?"

"Không cần." Ngôn Hành Chi tuy cảm thấy khó xử, nhưng vẫn kiên trì như cũ.

Sầm Ninh càng vui vẻ, vội đưa tay vào túi lấy ra một đống thư tình được gấp với vô số kiểu dáng, hình trái tim, hình vuông, thậm chí còn có người gấp thành hạc giấy nữa.

"Vậy mấy cái này, anh có cần không?"

Ngôn Hành Chi: "???"

"Cần không ạ?" Sầm Ninh nhìn anh chăm chú.

"Nhiều như vậy à?" Ngôn Hành Chi hơi sững sốt, vẫn chưa phản ứng lại được.

Sầm Ninh chớp mắt, nói với anh: "Của trong lớp em, còn, còn có lớp kế bên, oh,....cả của mấy, đàn chị nữa."

"......"

"............"

"Ha ha ha ha ha ha!"

Đường Tranh và Tân Trạch Xuyên đứng bên cạnh ôm bụng cười to.

Ngôn Hành Chi "tự cho là đúng" bị vả mặt, anh im lặng một lúc, sau đó lạnh lùng nói: "Ném hết đi."

"Toàn bộ ạ?" Sầm Ninh hỏi anh.

Ngôn Hành Chi cau mày nhìn cô, đáp: "Toàn bộ."

Sau đó, Sầm Ninh ôm đống thư tình chạy đi mất. Đường Tranh nhìn bóng lưng của cô, buồn cười nói: "Tôi nói chứ, cô gái này suy nghĩ gì vậy nè."

Ngôn Hành Chi uống một ngụm nước, im lặng không nói gì.

"Còn giúp tình địch đưa thư tình cho vị hôn phu, buồn cười quá, ha ha ha....." Anh ta vừa nói được một nửa đã bị Ngôn Hành Chi đấm cho một cái, chỉ đành im miệng, cười nghẹn không ra tiếng.

Tân Trạch Xuyên chưa bị đánh tiếp tục bám lấy Ngôn Hành Chi, nói: "Hành Chi, có phải có loại cảm giác bị bắt đội nón xanh cho vợ không hả?"

Đường Tranh nghe thế tiếp lời: "Mẹ nó cậu so sánh kiểu gì thế, nhưng mà tôi thích nhé!"

Ngôn Hành Chi không nhìn được nữa, liếc hai người rồi nói: "Hai cậu biến thái à? Đừng có đem con nít ra nói giỡn chứ."


"Chậc, đừng tưởng lớp bảy vẫn còn ngây thơ, nhìn Trạch Xuyên xem, hồi lớp bảy đã quen tận năm cô bạn gái rồi."

"Em ấy có thể so được với cậu ta à?." Ngôn Hành Chi không đồng ý nói.

"Các cậu nói chuyện thì nói chuyện đi, đừng có kéo tôi vào chứ." Tân Trạch Xuyên trợn mắt phản bác.

Đường Tranh cười yếu ớt, hỏi tiếp: "Chỉ là, có phải con nhóc này thay đổi không vậy, sao tôi cứ cảm thấy con bé nó xinh hơn nhỉ?"

Ngôn Hành Chi không trả lời anh ta, cầm lấy chai nước đi về nhà.

Xinh hơn sao?

Hình như đúng là có trắng lên được một chút.

**

Gần giữa học kỳ Sầm Ninh mới chuyển đến trường mới, học sinh ưu tú trong trường mới vô cùng nhiều, vì vậy đề kiểm tra cũng khó hơn nhiều so với trường cũ.

Hôm nay là ngày phát bài kiểm tra tháng.

Sầm Ninh nhìn con số 58 điểm đáng kinh ngạc trên bài kiểm tra toán của mình, buồn bã không nói nên lời.

"Đừng có siết nữa, siết nữa bài kiểm tra nó cũng không nở hoa được đâu." Một giọng nói thờ ơ vang lên từ bên cạnh, Sầm Ninh liếc người nọ một cái, kéo bài kiểm tra lại gần mình.

"Tôi thấy hết rồi, 58 điểm, che cái gì mà che."

Người đang nói chuyện là bạn cùng bàn của Sầm Ninh, cậu ta có một cái tên nghe rất là văn nghệ, Tống Từ. Nhưng con người cậu ta lại chẳng hề văn nghệ chút nào. Nhan sắc của không tệ, có đôi mắt một mí, có chiếc mũi cao cao. Cô còn nghe Trương Tử Ý nói trong lớp có vài bạn nữ thích cậu ta nữa. Chỉ là cậu ta luôn tỏ vẻ cà lơ phất phơ không thèm để ý. Mấy hôm nay ngồi cùng bàn với cậu ta, thỉnh thoảng Sầm Ninh cũng có bắt chuyện, nhưng cậu ta chẳng bao giờ chịu đáp lại đàng hoàng, cứ luôn nói chuyện chẹn họng người khác.

Xong còn lấy lý do rất hoa mỹ là: làm người ngay thẳng.

Sầm Ninh trộm liếc sang bài kiểm tra của con người ngay thẳng này một cái, 97 điểm, chỉ sai một câu thôi nếu không đã tròn điểm rồi.

Lòng ngực Sầm Ninh thắt lại, cô đã rất nỗ lực để đuổi theo các bạn trong lớp, nhưng mà vẫn luôn không theo kịp mọi người.

Giờ phút này, cô đột nhiên nhớ tới lời Ngôn Hành Diệu nói, Ngôn Hành Chi đối xử tốt với cô, chẳng qua là cảm thấy cô đáng thương mà thôi.

Vậy cô đáng thương chỗ nào chứ?

Có phải do cô quá yếu không?

Cũng đúng, ngay cả bài kiểm tra số học cũng làm không được, cô quả thực vừa yếu đuối vừa vô dụng mà.

Tác giả có lời muốn nói: Ninh Nình sẽ dần tốt lên, các dì cứ yên tâm nhé!

------------------

Dao: tác giả có bảo là hiện tại bé Ninh vẫn còn nói lắp, quả thật là bé nói lắp á không phải do căng thẳng đâu, nên mấy câu đối thoại mới như thế 😂Chương này anh Ngôn tưởng bở quá đi thôi =)))


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận