Nàng Dâu Cực Phẩm


Xoay người ngồi dậy, Đàm Hi cười, “Thiên Mỹ đấy à, thì ra là cô?”


Khóe miệng cô gái kia run rẩy, hóa ra cô ta lải nhải nửa ngày như thế mà giờ đối phương mới phát hiện ra sao?


Cung phản xạ cũng dài quá đấy!


“Hai tai mày dùng để đuổi muỗi đấy à?” Bám theo không buông tha.


Nói bóng gió ý chửi cô là súc sinh.


Trong mắt Đàm Hi lộ ra vẻ trầm tư, gật đầu, “Đúng vậy. Ở đây nhiều muỗi, còn có một con cực kỳ hung mãnh, vo ve vo ve phiền chết người, nếu có thể, đương nhiên đập chết là tốt nhất.”


“Ha, nửa tháng không gặp mà cũng học được giấu kim trong bông, chỉ cây dâu mắng cây hòe nhỉ?” Tần Thiên Mỹ tức tối trong lòng nhưng không muốn biểu hiện ra trước mặt Đàm Hi nên đành phải khoanh tay trước ngực, ra vẻ bình tĩnh.


Đáng tiếc, cánh môi không ngừng run rẩy đã tố cáo cảm xúc chân thật của cô ả.


Đàm Hi lắc đầu, trong mắt lộ ra vẻ đáng tiếc.


Còn tưởng rằng phải giằng co một trận, không ngờ mới chỉ nói một câu đã tan tác rồi.


Thật thiếu hăng hái...


Cô đảo mắt, tay gối sau đầu, thay đổi tư thế nằm ngửa một cách thoải mái.


“Con ỉn, mũi mày có hai cái lỗ...”


Âm thanh ngọt ngào khẽ ngâm nga, có điều ca từ không được lịch sự cho lắm.


Tần Thiên Mỹ đã bao giờ bị người ta làm lơ như thế đâu?


Từ sau khi bước vào cánh cửa này, cô ta liên tiếp bị ngó lơ, khiêu khích, quan trọng nhất kẻ đó còn là kẻ nửa tháng trước bị cô ta coi là cái bao trút giận và bắt nạt không hề có nửa sức lực phản kháng.


Một cỗ lửa giận dâng lên, như con dã thú vùng thoát khỏi xiềng kích, gầm gào giết chóc bừa bãi!


Giây tiếp theo liền vọt mạnh tới, túm lấy cổ tay của Đàm Hi, kéo xuống sàn nhà thật mạnh.


Tần Thiên Mỹ là cô ả đanh đá có tiếng tăm trong giới thượng lưu ở thủ đô này, không nói được sẽ cãi cọ, cãi cọ không thắng sẽ chửi mắng, chửi mắng không được sẽ đánh người.


Đàm Hi đã sớm đề phòng, trong nháy mắt khi cô ta có hành động, hai chân đang gác lên tủ của cô hơi đẩy mạnh một cái, cả người ngả về phía sau theo phản lực. Tần Thiên Mỹ đang kéo cô không kịp buông tay, trọng tâm đổ về đằng trước, mặt đối mặt đè Đàm Hi xuống.


Vội vã nghiêng người lăn sang một bên, tránh khỏi cú đè.


Hai đống thịt trước ngực ả kia nhất định có thể đè cô ngạt thở, tuy rằng Đàm Hi rất muốn thử xem xúc cảm thế nào nhưng giữ mạng còn quan trọng hơn.


Không có gì bất ngờ xảy ra, mặt Tần Thiên Mỹ úp thẳng xuống chăn bông.


Bỗng dưng, một mùi hương lạ chui vào trong lỗ mũi.



“Hắt xì---” Khuôn mặt xinh đẹp méo mó, “Thối quá!”


Đàm Hi bừng tỉnh, nhìn cô ta với vẻ xin lỗi: “Ôi trời... xin lỗi, hôm qua chị ăn bánh hành, khụ khụ... củ cải ấy mà, có lợi cho thông khí...”


“Thông... thông khí?” Mặt Tần Thiên Mỹ xanh lét.


Vò đầu xấu hổ: “Xin lỗi, sớm biết thế chị đã không đánh rắm trong chăn...”


Nhìn Đàm Hi không dám tin tưởng, giây tiếp theo---


“Ọe...”


“A! Đừng có lật nắp bồn cầu ra...”


“Đàm Hi! Chỗ này của mày là chuồng lợn à?” Tiếng rít gào cao vút.


Ngồi ở mép giường bệnh, hai chân đong đưa.


Cô nàng Đàm nhún vai, thần thái nhàn nhã: “Đã bảo cô đừng có lật lên rồi, tối hôm qua bị tắc!”


Mười lăm phút sau, Tần Thiên Mỹ một tay ôm bụng, một tay chống vào cửa cố gắng để đứng thẳng người.


Khuôn mặt trắng như mặt chú hề.


“Nào nào nào, uống hớp nước đi. Chẳng phải chỉ là rắm thôi sao, có đến mức nôn tới mức đó không?”


Sắc mặt Tần Thiên Mỹ biến đổi, nước đang ngậm trong miệng nuốt xuống không được mà nhổ ra cũng chẳng xong.


“Hơn nữa, qua cả đêm rồi, còn mùi thối đâu ra nữa chứ? Hôm trước chị còn chưa rửa chân ấy!”



“Mày... Ọe...”


“Ôi trời! Sao lại nôn nữa rồi? Chị hỏi thật nhé em chồng, có phải cô mang thai không thế? Chuyện này ba mẹ đã biết chưa? Có muốn chị báo tin cho họ không?”


“Đàm... Hi! Tao... ọe... không để yên cho mày đâu.”


“Ối chà, có thai thật à? Thảo nào lại thẹn quá thành giận! Hay cô qua khoa sản kiểm tra đi? Ở tầng ba, đi thang máy là xuống tới nơi, nhanh lắm!”


“Cút!”


“Em chồng à, cô như thế là thiếu lễ phép đấy! Cô là tiểu thư vàng ngọc con nhà danh giá, sao có thể mở miệng là phun lời tục tĩu như thế chứ? Aizz, chẳng lẽ phải để chị dâu hai dạy dỗ cô cái này, người lớn rồi mà sao chẳng biết thu liễm gì hết? Người ta nói, phụ nữ có bốn cái đẹp, công dung ngôn hạnh, cô phải học tập cho tốt, lỡ một ngày nào đó xuyên không, có thể bò lên ngai Hoàng hậu cũng không chừng...”


Blablablabla...


Sau đó, thao thao bất tuyệt, từng lời thấm thía.


Nửa giờ sau, Tần Thiên Mỹ ôm túi, xám xịt chạy mất.


Vừa ra tới cửa còn kịp để lại một câu: “Công ty sắp kỷ niệm ngày thành lập, ba mẹ bảo mày mau về nhà rồi đi tham dự với anh Hai. Thời gian là cuối tuần này.”


Đàm Hi cắn móng tay, không đau không ngứa đáp một tiếng “Oh“.


...


Tần Thiên Lâm dừng xe lại, đút chìa khóa vào túi quần, một tay kẹp thuốc lá, mặt mày tươi tỉnh, xem ra tâm tình rất không tệ.


“Chào cậu Hai.”


“Ừ.”



Vừa qua cửa, đi vào phòng khách, người hầu đã chuẩn bị sẵn dép đi trong nhà.


Đột nhiên, ánh mắt dừng lại: “Thiên Mỹ? Tần Thiên Mỹ?”


“A? Anh Hai, anh đã về rồi.” Biểu tình uể oải, ngồi ở trên sô pha như quả dưa chuột héo.


“Nghĩ cái gì thế? Sao phải để gọi đầy đủ tên mới đáp lại hả?”


“Anh, anh nói Đàm Hi...”


Ánh mắt gã đàn ông căng thẳng rồi lập tức lạnh xuống, “Cô ta làm sao?”


“Anh... liệu có phải anh đánh nó hỏng cả đầu óc rồi không?”


Giữa trán nhăn tít: “Ý là sao?”


“Chiều nay em tới bệnh viện truyền lời bảo nó mau chóng ra viện để đi tham gia tiệc kỷ niệm thành lập công ty với anh, nhưng... biểu hiện của nó rất khác thường! Như... như thay đổi thành người khác ấy.”


Tần Thiên Mỹ về đến nhà, ngồi yên lặng tự hỏi một hồi liền phát hiện ra rất nhiều manh mối.


Đàm Hi trước kia chất phác và kiệm lời, suốt ba tháng cũng chưa nói được tới mười câu, dù đánh dù mắng cũng vẫn nhẫn nhục chịu đựng.


“Ờ...” Tần Thiên Lâm đáp một tiếng cho có lệ rồi cất bước đi về phía phòng ăn.


“Anh Hai, anh không tin à?”


“Không phải không tin, căn bản là không cần thiết phải tin.”


Dù Đàm Hi có nhảy nhót thế nào thì cũng chẳng trốn khỏi được bàn tay của hắn, nếu đã vậy thì sao cứ phải bận tâm chứ?


“Không phải... Em chỉ thấy kỳ quái trong lòng.” Còn có cả bất an.


Nhớ tới đôi mắt sáng và trong veo của Đàm Hi, Tần Thiên Mỹ cảm thấy thật khó xác định, rõ ràng là trước đây không sắc sảo như thế.


“Thiên Lâm về rồi à?” Giọng Lục Thảo truyền ra từ trong phòng ăn.


Tần Thiên Lâm gọi “Mẹ” một tiếng, lại nhìn em gái, “Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, cô ta chẳng tạo ra được sóng to gió lớn gì cả đâu.”


Nhún vai: “Hy vọng vậy...”


Đứng lên, hai anh em cùng đi vào trong phòng ăn.


Đột nhiên, cô gái dừng chân lại, “Mẹ, hôm nay mẹ nấu canh gì thế?”


“Xương bò hầm củ cải.”


Ọe...


“Hai người cứ ăn đi, con đi toilet.”


“Con bé này, đã đến giờ ăn rồi... Thiên Lâm, mẹ múc cho con một bát nhé, hôm nay củ cải trắng rất to, nhiều nước, có lợi cho tiêu hóa...”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận