Nàng Dâu Cực Phẩm


“Này, thương lượng một chuyện nhé. Anh có thể đừng mở miệng ngậm miệng là lại nói 32B không hả? Nó sẽ làm tôi...” Ngập ngừng một chút, môi vểnh lên, “Cảm thấy anh có ý đồ.”


“Ý đồ?” Cười nhạt, trào phúng.


“Sure, là ý đồ của một người đàn ông với một người phụ nữ.” Ghé sát lại, hơi thở như hoa lan.


Móc một điếu thuốc ra, ngậm trong miệng, tay nghịch bật lửa bạc nhưng không châm thuốc, lạnh lùng, nghiêm nghị, bất cần đời, vô lại, chẳng thiếu cái gì.


Đồng tử Đàm Hi co lại.


Biết làm sao bây giờ, cô rất thích loại đàn ông như thế này.


Giống như nuôi ngựa vậy, những con ngựa chướng khó thuần thì sẽ càng thú vị hơn những con ngựa ngoan hiền chạy chậm, rốt cuộc, có thể leo lên người liệt mã, tùy ý chà đạp nó sẽ khiến người ta thích phát cuồng lên được.


Cái này gọi là--- khoái cảm chinh phục.


Trước mắt cũng đang có một con, không chỉ mạnh mẽ mà còn vô lại nữa.


Cực kỳ mê người.


Nếu không phải cố kỵ hoàn cảnh thì nước dãi của cô nàng nào đã sớm chảy đầy đất rồi.


Ngay cả người phục vụ đứng một bên đầy quy củ cũng nhìn tới phát ngốc.


Lục Chinh như thể chẳng phát hiện ra, miệng ngậm thuốc lá, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chặp vào Đàm Hi, khí thế lạnh lẽo khiếp người.


Cô nàng nào đó cũng chẳng né tránh, nhìn thẳng trở lại, ánh mắt mang theo sự xằng bậy và... suồng sã đầy ý xấu.


“Nhà hàng tuyệt như thế, không khí tuyệt vời như thế, không uống rượu liệu có lãng phí quá không?” Chớp mắt cười khẽ.


Người đàn ông không để ý tới cô, lập tức nhìn về phía người phục vụ đang đứng đần ra ở bên cạnh: “Chỉ mấy đồ đó thôi.”


“A... Vâng, mời hai vị chờ một chút.”


Chạy trối chết.


Đàm Hi bĩu môi, nhún vai: “Thôi được, nghe anh vậy. Ai bảo, anh là cậu tôi chứ?”


Lục Chinh cười khinh bạc, trong mắt khó nén được sự đắc ý.


Anh thích nhìn bộ dáng chịu thua của Đàm Hi, giận mà chẳng dám nói gì, hai mắt sáng lấp lánh.



Giây tiếp theo, sắc mặt lập tức thay đổi, đen ngang với đít nồi.


“Dù sao thì kính già yêu trẻ là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc chúng ta, như ngài là quý báu lắm đấy, phải kính trọng mới được!”


“Hừ, cô đang đá đểu mắng tôi già đấy hả?”


“Anh muốn nghĩ thế thì tôi cũng chẳng có cách nào. Phải biết rằng, con người của tôi rất thật thà, chưa bao giờ nói láo cả.”


Chó má!


Lục Chinh nghiến răng, ném điếu thuốc, tay nắm chặt rồi lại nhả ra, phải lặp đi lặp lại mấy lần mới bình tĩnh lại được.


Đàm Hi hừ hừ, nhìn ra bên ngoài cửa kính sát đất, bên kia là chiến trường cô đã từng đổ mồ hôi như mưa...


Đồ ăn được mang lên, rốt cuộc Đàm Hi cũng được khai mở cái bụng, hiến tế giun sán.


Trời mới biết, cô sắp bị thức ăn ở bệnh viện làm cho phát điên lên rồi.


Thậm chí, có lúc cô còn nghi ngờ con Gà Giò kia có bếp riêng, nhìn da dẻ căng mịn như thế, chắc chắn là được ăn rất nhiều thịt...


Lục Chinh xuất thân từ bộ đội nên tốc độ ăn nhanh hơn người bình thường nhiều, mà Đàm Hi đơn giản là đói tới cực điểm, thế nên cũng không ngừng nhét thức ăn vào miệng.


Hai người đều không nói gì, tập trung tinh thần chiến đấu với thức ăn trong đĩa của mình.


Rốt cuộc cũng no căng.


Hai người gần như buông dao nĩa cùng lúc.


Đàm Hi búng tay tách một cái: “Làm ơn cho tôi champagne.”


Lục Chinh cười lạnh, người phục vụ sững ra tại chỗ, mặt lộ vẻ khó xử.


“Lão Nhị, làm người thì phải biết một vừa hai phải thôi, hiểu không hả?” Vẻ mặt đầy sâu sắc, ra vẻ dạy dỗ.


“Không hiểu.” Lục Chinh giả ngu, cười cực kỳ vô lại.


“OK.” Cô nàng Đàm cắn răng, “Không sao hết, hôm nay bà đây nói và làm đều rất gương mẫu, coi như làm cô giáo phiễn phí cho anh vậy. Đầu tiên, anh phải hiểu rằng, bất kỳ chuyện gì đều là lần đầu tiên thơm, lần thứ hai thối, lần thứ ba, thứ tư đều là mặt dày.”


“Rồi sao?”


“Không cho rượu vang, được, giờ champagne cũng không cho uống, có phải là quá đáng hay không hả?”



“Ồ, chắc cô quên rồi, bữa ăn này là tôi bỏ tiền ra, cô muốn uống thì tự bỏ tiền ra mà uống...”


Đệch! Bà mà có tiền thì còn tới lượt anh được kiêu ngạo à?


Cô nàng nào đó nghẹn họng.


Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, cô sống cũng có dễ dàng lắm đâu!


Người đàn ông này đúng là tuyệt tình, lòng nhỏ nhen hơn cả viên sỏi nhỏ, bên ngoài tỏ vẻ nghiêm trang, bên trong lại điên cuồng tới phát rồ.


“Không có cái đó thì cũng đừng học làm người lớn nữa.” Ánh nhìn khinh bỉ trần trụi.


“Anh!”


Đưa mắt sang liền thấy người phục vụ đang đứng chờ kiên nhẫn bên cạnh không phải người lúc nãy.


Tròng mắt hơi đảo, ánh sáng lóe lên.


Một khi đã vậy thì đừng có trách cô---


“Đáng ghét! Chỉ biết bắt nạt người ta thôi ~” Ngón tay vung lên kiểu hoa lan, nhướng mày, liếc mắt.


Âm cuối cùng cố ý kéo dài, quả nhiên là phong lưu uyển chuyển, cực kỳ uốn éo.


Ai bảo phụ nữ biết làm nũng là tốt số nhất chứ?


Lục Chinh không nuốt trôi được bộ dáng này của cô cũng chẳng sao, dù sao cũng có khán giả rồi, không lo không có người xem.


Quả nhiên, cả người người đàn ông run lên, ánh mắt lập tức đông lạnh, nhìn cô như nhìn quái vật.


“Em biết, anh sợ em uống say, nhưng người ta muốn uống mà ~”


“Đàm Hi, cô nói chuyện tử tế cho tôi!”


Sắc mặt Lục Chinh đã xanh lè, giọng điệu quái dị của thiếu nữ làm cho da đầu anh tê dại, trái tim cũng co chặt theo.


“Trời ạ, anh sợ cái gì chứ, chẳng phải anh thích người ta nói chuyện với anh như thế này còn gì? Em biết anh thẹn, nhưng em cũng ngại lắm chứ bộ! Chinh Chinh, cho em uống một ly đi mà, chỉ một ly thôi là được rồi!”


Cuối cùng, ngay cả người phục vụ cũng chẳng nghe nổi nữa, Lục Chinh mới chịu đầu hàng.


“Xem như cô giỏi!”


Đàm Hi ôm ly champagne, hé miệng, mắt khép hờ, cực kỳ mỹ mãn.


“Chinh Chinh, anh có muốn uống một ngụm không?”


Người đàn ông híp mắt.


“Đàm Hi, rốt cuộc đâu mới là con người thật của cô hả?” Mắt ưng sắc bén mang theo cái nhìn và đánh giá cực kỳ hà khắc, tựa như muốn chọc thủng một cái lỗ trên mặt thiếu nữ.


“Anh cho rằng, sau khi bị người của Tần gia ngược đãi đến như thế mà tôi vẫn còn tiếp tục mềm yếu được ư?”


Lục Chinh mím môi, sóng ngầm trong mắt cuộn lên mãnh liệt.


“Bản năng của con người là muốn sống, chẳng ai cam tâm tình nguyện trở thành vật hy sinh hết.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận