Nam Thê Xung Hỉ Sẽ Sinh Con


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Diệp Nhiên Tiêu trở lại phòng, điểm vào một bộ vị nào đó trên người Diệp Hoa, Diệp Hoa lập tức mở to mắt, từ trên giường nhảy dựng lên.

Diệp Nhiên Tiêu ngồi xuống, vân đạm phong khinh nhìn Diệp Hoa: “Không tệ, đời này ngươi cứ ôm chăn sống qua ngày đi.”

Diệp Hoa sững sờ quét mắt nhìn một mớ hỗn độn xung quanh, còn chưa hiểu là có chuyện gì xảy ra: “Thiếu gia, đây là thế nào? Thiếu nãi nãi đâu?”

“Chạy rồi.”

“Chạy, chờ đã, chạy... Chạy?!” Diệp Hoa kinh hãi, đột nhiên nhớ tới biểu cảm của Lâm Tử Mặc khi đưa cho hắn chén nước kia, rõ ràng là đang cố nhịn cười.

Diệp Nhiên Tiêu nói: “Nhưng chạy cũng tốt, ở đây cũng nguy hiểm.”

An Ôn dẫn theo thị vệ bao vây nơi này, cũng đủ để nói rõ bọn họ chưa bắt được Lâm Tử Mặc, Lâm Tử Mặc hiện tại nhất định an toàn.

Biết được thân phận Lâm Tử Mặc, ngoại trừ Lạc Giang Hạ ra, còn lại chính là An Yến, An Ôn và Thẩm Tuyệt. Lạc Giang Hạ tạm thời không đề cập tới. Những người khác không biết thân phận Lâm Tử Mặc, đương nhiên sẽ nghĩ y là người thường, không thể vô duyên vô cớ đi bắt y.

Diệp Hoa đi ra ngoài xem xét, vội vàng chạy về: “Thiếu gia, chúng ta bị bao vây!”

Diệp Nhiên Tiêu liếc xéo Diệp Hoa, ý nói ngươi nói nhảm quá, chẳng lẽ ta không phát hiện.

Diệp Hoa gãi gãi đầu: “Thiếu gia đừng lo lắng, Kỳ Đường chủ cùng Mặc Đường chủ sắp tới rồi.”

Diệp Hoa lời còn chưa dứt, Diệp Nhiên Tiêu loáng thoáng nghe được tiếng cười khoa trương của Kỳ Hựu.

Diệp Nhiên Tiêu đẩy cửa ra ngoài, chỉ thấy Kỳ Hựu đá toàn bộ đám cung thủ đang ngồi thủ trên bờ tường xuống, kiêu ngạo nhìn xuống An Ôn nói: “Kỳ đại gia đã đến đây, còn không mau quỳ xuống.”

An Ôn tức giận đến xanh mặt, phất tay: “Công kích!”

Trong nháy mắt, thị vệ đá văng cửa nhà Diệp Nhiên Tiêu, vọt vào.

Vẫn đứng tại chân tường nhắm mắt dưỡng thần, Mặc Khiêm mở ra hai con ngươi sắc bén, lách mình xông vào giữa đám thị vệ, lập tức tiếng xương vỡ vụn cùng tiếng kêu rên vang vọng cả sân nhỏ.

Diệp Hoa không đành lòng nhìn thẳng, không hổ là Mặc Đường chủ, vẫn tâm ngoan thủ lạt như ngày nào!

Mệnh lệnh của Diệp Nhiên Tiêu cũng rất đơn giản thô bạo: “Một tên cũng không để lại.”

Diệp Hoa và Kỳ Hựu cũng gia nhập vào trận chiến, Diệp Nhiên Tiêu nhảy ra ngoài tường, đi tìm An Ôn.

An Ôn đối mắt với Diệp Nhiên Tiêu, chẳng biết tại sao lại thấy hoảng hốt, người này và Diệp Nhiên Tiêu lần trước gã gặp quả thực như hai người.

An Ôn cả gan rống to: “Mau mau giơ tay chịu trói, bản thái tử còn có thể tha mạng cho ngươi!”

Ánh mắt Diệp Nhiên Tiêu dữ tợn, giống như ác quỷ từ Địa ngục, vô cùng bình thản, dường như đang thông báo án tử của An Ôn: “Vậy bắt đầu từ ngươi đi.”

An Ôn bị khí tràng của Diệp Nhiên Tiêu ép lùi lại vài bước, vừa định kêu cứu, đột nhiên phát hiện mình không thể phát ra được âm thanh nào.

Chỉ có điều trong nháy mắt, Diệp Nhiên Tiêu lướt qua bên người An Ôn, An Ôn trợn mắt, lộ vẻ sợ hãi ngã xuống đất.

Trước khi chết, An Ôn còn chưa kịp nhắm mắt.

Ngay khi Lâm Tử Mặc vừa ra khỏi cổng thành, thị vệ thủ thành lập tức nhận được mệnh lệnh của Hoàng đế, khóa thành nghiêm tra, không cho phép người trong bức họa này ra khỏi thành.

Thị vệ cầm bức họa xem xét nửa ngày, cảm thấy sao trông quen mắt vậy.

Trước khi ra khỏi thành, Lâm Tử Mặc mua một ít lương khô, một túi thóc, còn có một nắm mơ, cũng đủ ăn dọc đường rồi.

Đại Béo và Nhị Béo nhìn thấy túi thóc thì cảm thấy mình nhất định là hai con chim hạnh phúc nhất trên thế gian này rồi.

Mấy ngày nay không biết vì sao, Lâm Tử Mặc nhìn thấy mấy thứ đầy dầu mỡ đã muốn nôn, thịt trước kia thích ăn giờ đều không thích nữa, mà chỉ thích mơ chua.

Lâm Tử Mặc đi mất hai ngày đường mới đến rừng Vạn Vật, may là trên đường không gặp phải trời mưa, bằng không sẽ còn chậm hơn.

Cách rừng Vạn Vật một dặm, xa phu không thể đi xa hơn, nói: “Tiểu huynh đệ, ta không tiện đi tiếp nữa, ngươi tự mình đi đi.”

Lâm Tử Mặc cũng không làm xa phu khó xử, móc ngân phiếu cho gã, rồi xách hành lý đi.

Cách mấy dặm ở phía xa, Kỳ Lân đang ăn thì cảm thấy có mùi của Lâm Tử Mặc, lập tức mừng rỡ nhảy cẫng lên, bốn cái chân nhỏ đạp loạn: “Mặc Mặc tới rồi! Mặc Mặc tới rồi! Mặc Mặc của ta tới rồi!”

Tỳ Hưu mất hứng thở phì, chua chát nói: “Tới thì tới, ngươi làm gì vui thế?”

Kỳ Lân khó hiếm khi khinh bỉ Tỳ Hưu thế này: “Xì, huynh không hiểu cảm giác này đâu!” Không hiểu thì đừng có nói lung tung.

Lâm



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận